Chủ Nhật, 25 tháng 6, 2017

99_TIẾNG RAO ĐÊM (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


TIẾNG RAO ĐÊM

 

Đu đu nng nhc tiếng rao đêm

Khc khoi trông mong …khách mm

Sướng bng “Vc” mng quay bước nhc

Đói lòng ai tha đ cơn thèm

Sương đêm, bóng ht theo thân hm

Gió bc, trăng treo dõi phn hèn

Ai bánh chưng, giò câu đc tu

Đường xa, ngõ vng não nùng thêm !

CAO BI GIÀ

07-05-2011

Thứ Sáu, 23 tháng 6, 2017

CẠP CẠP


CẠP CẠP…

 

Vịt trụi lông rồi, sống nổi không?

Hỏi còn đâu nữa  kẻ nuôi…ông?

Thuế là máy chém. Muôn dân hả?

Phí cũng đòn ghè bá tánh luôn?

Trí não ngu ri làm nước kiệt

Dạ tâm độc thế khiến dân …còm

Ô hô quan nói nghe mà …vãi

Cao ghế vinh thân hóa bại…hồn!!

CAO BỒI GIÀ

23-06-2017

 

BÀI HỌA:

 

VẶT LÔNG…

 

Đè đầu bịt miệng,có kêu không?

Vặt giỏi nhiều càng sớm hóa…ông

Nhổ cứ loanh quanh thơn thớt vậy

Xơi rồi tuốt tuột sạch sành luôn

Bây chừ vịt nọ chuồng ăn béo

Đến lúc cừu kia kiếp gặm còm

Đất nước tiền đâu nguồn phát triển?

Ngàn xưa loạn khẩu hại thần hồn!

Lý Đức Quỳnh 

 

ĐỒNG HỌA:

 

THOI THÓP

 

Phát biểu kinh hoàng,dễ sợ không ?

Phơi trần dạ quỷ,kế như ông

Lương tri quạ quắp,đâu còn nhỉ

Trí óc diều tha,để mất luôn

Dân bị giựt lông,lông nhẵn thín

Quan rình  rỉa xác, xác gầy còm

Dường như đầy tớ *,  phường vô thức

Một lũ bất nhân,táng tận hồn

Thanh Hòa

 

CÙNG HỌA:

 

VẮT KIỆT...

 

Vịt khỏe lông dày, có đúng không ?

Như là quần áo chở che ông

Tồng ngồng, người lạnh sao kham nổi

Trụi lủi, vật đừ cũng ngủm luôn !

Dẫu biết tỉa đi dành bán được

Sao đem vặt hết khiến suy còm

Mấy quan thu thuế làm y hệt

Vắt kiệt... dân đen sợ khiếp hồn !

Sông Thu

 

 

 

Theo Báo Dân Trí:

TS Vũ Đình Ánh: "Thu thuế cũng như "vặt lông vịt", đừng để vịt kêu to"
 … …

Về chính sách thuế, TS Vũ Đình Ánh, chuyên gia kinh tế nói: Đứng ở góc độ trung gian chúng ta có cơ sở tính thuế đúng và đủ nhưng thực hiện chưa đúng. Trên thế giới có hai điều mà chúng ta không thể không gặp trong kinh doanh: một là cái chết và hai là đóng thuế.

"Người ta nói thu thuế cũng như vặt con vịt, vặt càng nhiều lông thì càng tốt, nhưng đừng để nó kêu to nhất, hay chết đi", ông Ánh ví von.

Dân trí
Thứ năm, 22/06/2017 - 14:36

Thu thuế cũng như vặt lông vịt, đừng để vịt kêu to

 

Về chính sách thuế, TS Vũ Đình Ánh, chuyên gia kinh tế nói: Đứng ở góc độ trung gian chúng ta có cơ sở tính thuế đúng và đủ nhưng thực hiện chưa đúng. Trên thế giới có hai điều mà chúng ta không thể không gặp trong kinh doanh: một là cái chết và hai là đóng thuế.

"Người ta nói thu thuế cũng như vặt con vịt, vặt càng nhiều lông thì càng tốt, nhưng đừng để nó kêu to nhất, hay chết đi", ông Ánh ví von.

Thứ Năm, 22 tháng 6, 2017

MÙA THI NHỚ THƯƠNG CỤ TÚ XƯƠNG


MÙA THI NHỚ THƯƠNG CỤ TÚ XƯƠNG 

 

Thầm thương Cụ Tú mấy lần thi.

Thời đó nhi nhăng chẳng gặp thì.

Đất nước bây giờ … đang nhức nối.

Người dân  hiện tại hết ngu si

Cử nhân ngập cót vô tài dụng.

Tiến sĩ đầy kho chẳng ích gì.

Đã đổi từ lông ra bút sắt.

Vẫn còn cải cách lại hòn bi.

Huy Vụ

 

XIN HỌA :

 

CHẢ HƠN CỤ TÚ

 

  Xương cay đắng mấy kỳ thi

Nếm phận long đong buổi lỡ thì

Sĩ tử bây giờ dầu vắt sức

Kỹ sư hiện tại vẫn ai bi

Cống,  Nghè  kiếm bạc  còn thua thợ 

Tú, Cử làm công chẳng khá gì

Trí thức lẽ nào thua cục phẩn(*)

Thương con , ai nỡ để  … đần si !

CAO BỒI GIÀ

(*): lấy ý từ câu nói nổi tiếng của Mao       Sếnh sáng

 

ĐỒNG HỌA:

 

LỜI CỤ TẾ XƯƠNG 

 

Đến hẹn ba năm tớ ứng thi. 

May ra đỗ được một khoa thì...

Tưởng không ăn ớt mà cay đắng.

Đành đã sôi cơm chẳng mết si

Một việc văn chương chưa đáng hử ?

Trăm năm thân thế đã ra gì !

Biển cờ mũ áo thôi đừng mộng.

Chẳng lẽ ngồi chờ chuyện lốp-bi*

Phan Tự Trí

 

CÙNG HỌA:

 

THÂN SĨ TỬ


Vốn thân sĩ tử cố mà thi
Đỗ đạt làm quan chẳng mấy thì
Đừng bởi tiền tài mà tráo trở
Không vì danh lợi cố mê si
Tâm xà bao thuở lưu tai tiếng
Bia miệng ngàn năm chẳng lợi gì
Công bộc một lòng theo đạo nghĩa
Về hưu thanh thản, chẳng sầu bi.
Người Nay

 

TIẾP HỌA:

 

CẢM PHỤC CỤ TÚ XƯƠNG

 

Lều chõng bao lần đi dự thi

Thương thay cụ Tú sống sai thì (*)

Không cam uốn bút vì kiêng húy

Nào chịu hạ mình tránh lụy bi

Mặc kẻ bon chen đường xiểm nịnh

Xa người chìm đắm cảnh sân si

Văn tài nổi tiếng ai bì kịp

Chức trọng, bằng cao chẳng có gì !

 

( * ) sai thời =  không gặp thời

Sông Thu

 

HỢP HỌA:

 

TỚ CŨNG CHẲNG HƠN GÌ

 

Bao phen lận đận chốn trường thi

Trượt tới trượt lui đã mấy thì

Bởi dốt thành ra người nhút nhát

Lại ngu nên hoá kẻ đần si

Bon chen cực xác càng thêm tủi

Bươn chải trần thân có lợi gì ?

Áo rách tả tơi lòng dạ nát

Cả đời chưa thoát cảnh sầu bi

Thục Nguyên

 

CŨNG HỌA:

 

XƯA NAY VẪN THẾ...

 

Một thời...lều chõng để đi thi

Vượt núi băng ngàn lắm lụy bi.

Học rộng hiểu sâu dù có giỏi

Không tiền thiếu bạc vẫn thua si

Mực tàu giấy bản là như thế

Phấn trắng bảng đen có khác gì ?

Đỗ đạt nhưng rồi không đất dụng

Danh mua bằng dỏm vẫn lên thì...

Trần Lệ Khánh 23-6-2017

 

ĐỒNG HỌA:

 

GÓP Ý...

 

Giả sử cụ Trần chẳng hỏng thi

Lên xe, xuống ngựa có thua gì

Ông Nghè, ông Thám chừng lên mặt

Nghiên mực, nghiên son hẳn được thì

Mấy ả nàng hầu xem khoái chí

Một mình bà Tú thấy sầu bi

Quan nhà, lương vợ cho ăn chắc

Thơ phú vang lừng...khỏi đắm si !

Thy Lệ Trang

 

CÙNG HỌA:

 

HỌC TÀI THI PHẬN

 

Cố gắng tranh tài với cuộc thi

Chao ơi vẫn cứ trượt bao thì 

Niềm đau ám ảnh hoài như nợ 

Nỗi khổ đeo cùng mãi tựa si 

Khoả bút duyên đời không nghĩa lý  

Tràn thơ danh phận chẳng ra chi 

Công dồi kinh sử như mây khói 

Sách mực muốn vùi dấu nỗi bi 

Minh Thuý 

 

TIẾP HỌA:

 

THỜI ĐẠI BÚT BI

 

Anh nè con sắp bước vào thi

Nếu trượt em lo kế hoạch thì . . .

Ngày tháng chuyên cần tâm rất thoáng

Sách đèn chu đáo trí không si.

Nó luôn thoải mái không lo đó

Ta cứ yên tâm chẳng ngại gì.

Trẻ sớm biết lòng cha mẹ lắm

Bây giờ thời đại những cây bi.

Trần Như Tùng

98_MỘ KHÚC (TUYỂN TẬP THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


MỘ KHÚC

 

Thm đm li thơ tri t tình

Bun tênh M khúc nh phiêu linh

Trong veo git nhc, dây căng ngón

Cao vút làn hơi, ging un mình

l chi tài khơi cõi mng

Ô hay sao khéo vut lòng thinh

Chiu rơi nh lm, rơi bun lm

Chút nng đâu xa c hin hình !

CAO BI GIÀ

12-10-2011

THÁCH


THÁCH!

 

Có gì to chuyện?  - Dạ sân gôn...

Lợi ích bầy tau ! - Khỏi phải ồn !

Cháu cụ ăn dày ? - Ôm miếng bở !

Con ông chơi khẳm ? - Ẵm phần ngon !

Sân bay ùn tải ... - Ùn luôn ... phách             

Đường bộ kẹt xe...                             - Kẹt cả ....hồn

Đất nước đã nghèo... - Thây kệ ...nó !

Đứa mô giải phóng ? - Muốn đem... chôn ?

Phan Tự Trí.

 

XIN HỌA:

 

CHẤP…

 

Chấp luôn thiên hạ lắm lời …ồn

Thách thức trơ lì cái bãi gôn

Mạnh thế đâu buông phần lợi béo

Ngu sao chịu nhả miếng ăn ngon

Bao thằng đả kích lo gìn xác

Những đứa chọc châm liệu giữ …hồn

Xấu tiếng anh hùng thây kệ hết…

Mặc tình danh dự bị vùi chôn

CAO BỒI GIÀ

21-06-2017

 

ĐỒNG HỌA:

 

THƠ LẤY VẦN ÔN

 

Lâu lâu rồi nhỉ chuyện gôn gôn

Gặm nhở gặm nham báo chí ồn.

Cái bọn hám sài đai váy ngoại

Đồng đô dẫn nhập cục đồ ngon.

Sân bay cũng dám, e nhờn phép

Lính tráng cậy oai bán mất hồn.

Thơ lấy vần ôn vì bức xúc

Quan tham lại nhũng, một từ : chôn !

Trần Như Tùng

 

CÙNG HỌA:

 

SUY NGẪM...

 

Đất nước còn nghèo mở bãi gôn.

Bao nhiêu tốn kém chuyện đang ồn

Nhà trường còn thiếu nên xây đủ

Bịnh viện chưa nhiều hãy dựng ngon

Đóng góp công tài dân thắt ruột

Vui chơi nhũng lại xếp tươi hồn

Bao nhiêu nghịch cảnh còn nhan nhản

Trách nhiệm điều hành tính...để chôn..?

Trần Lệ Khánh--21-6-2017.

 

TIẾP HỌA: 

 

AI DÁM???


Bát âm đồng vận


Cái mặt phẳng lì tựa bãi gôn
Nhìn  lui, ngó  tới sợ kinh  hồn
Ông to ấm cật xây nhà lớn
Bà bự rộng mồm chiếm đất ngon
Rộ rộ...hàng cầy... xem cũng bộn
Rầm rầm ...khách sạn ...chộ thêm ồn
Xe ùn, nước nghẹt...dân đau đớn
Quân đội đầu tàu...ai dám chôn???

Thy Lệ Trang

 

HỢP HỌA:

 

CŨNG LÀ TỘI ÁC

 

Thành phần "dương giả" mới chơi gôn

Chiếm đất sân bay, chuyện khá ồn

Các trự to mồm ham miếng béo

Những tay lớn chức khoái mồi ngon

Nhìn xem các lão chi cho gái

Ngẫm nghĩ chúng ta thấy hết hồn

Ăn nhậu đêm ngày, thây mập ú

Sợ khi nhắm mắt chẳng hòm chôn

 Thục Nguyên


CŨNG HỌA:

 

HỎI - ĐÁP

 

Đang bận làm gì ?                               - Chơi đánh gôn !

Hình như sắp bỏ ?                                - Chỉ tin ồn !

Phi trường thiếu chỗ ?                                - Lo chi... mệt !

Giải trí thừa sân ?                                - Thế mới... ngon !

Phương án đề ra ?                                - Thêm rách việc !

Đại gia nổi giận ?                                - Liệu teo hồn !

Đường bay nới rộng ?                                 - Về quê mở !

Xe cộ kẹt đường ?                                 - Loại bớt, chôn !

Sông Thu

 

ĐỒNG HỌA: 

  

CHUYỆN GÔN

Phi trường mà nghĩ chuyện chơi gôn
Thiên hạ chừ đây lật ngửa ồn
Tưởng bở ỷ quyền, nào biết dở
Cho rằng cướp đất, ấy là ngon
Đường bay ùn nước, kệ thây xác
Hành khách chen chân, mặc lấy hồn
Thành phố tiện nghi, đâu đếm xỉa
Cái loài hại nước phải đem chôn.

Người Nay  - VanThanh Truong

 

CÙNG HỌA: 

 

LÝ SỰ…

 

Trưởng giả ai mà chẳng đánh gôn

Vui chơi miếng đất,có chi ồn

Sân bay vậy nhé,đừng la toáng

Báo chí thôi nào,hãy ngủ ngon

Phát triển chiều sâu đâu trọng xác

Đầu tư tầm vóc phải cao hồn

Phi trường trí tuệ nâng đời vút

Quy luật chết thì…móc lỗ chôn !

 Lý Đức Quỳnh 

 

TIẾP HỌA: 

 

THÔI MÀ


Thôi mà nhượng chỗ mấy đường gôn
Chuyển dịch sân bay phố khỏi ồn   !!!
Trăm họ còng lưng dồn gánh nặng
Ba thằng ngửa cổ hứng mồi ngon
Quyền xô sụp đổ bao thành quả
Bạc đốt cằn khô những mảnh hồn
Cốt được giàu sang về ngõ chúng
Ai ngoài chết rũ vậy thì chôn .

Phạm Duy Lương 22 – 6 – 2017

 

HỢP HỌA:

 

VẬN NƯỚC

 

Trưởng giả sang đoài dựng bãi gôn

Dân than , cảnh loạn , chưởi phê ồn 

Nhiều mưu hót nịnh dành đồ bở 

Lắm xảo chui lòn chiếm miếng ngon

Ném bạc tiêu xài suy thể xác 

Vung đô ăn hưởng nhược tâm hồn 

Nhìn quanh hiện trạng ôi thê thảm 

Vận nước tiêu điều , lũ ...đáng chôn .

Minh Thuý -Tháng 6_2017

Thứ Tư, 21 tháng 6, 2017

BỐN CHẤM KHÔNG...


Tác Giả Song Hà

 

Buổi chiều, đi xe vào một con ngõ thì gặp một bác già cởi trần, bận quả quần đùi cứt ngựa (chắc con đi lính gửi về cho) đang đứng chênh vênh trên cái thang tre. Hay ở chỗ thang tre lại dựng ngay chính giữa đường. Cách khoảng 5 mét, mình cho xe dừng lại ngó nghiêng, quan sát địa hình. Có vẻ bác già đang sửa cái gì đó liên quan đến đường dây điện thoại, đầu thang của bác dựa vào đường dây điện lực. Một hình tượng hết sức trữ tình và đẹp đẽ trong buổi chiều oi nóng đầu hè.

Định lách xe qua nhưng lại chần chừ vì sợ nhỡ căn không chuẩn, thành xe đụng vào thang thì bỏ mẹ. Bây giờ bóp còi một phát thì sẽ có hai khả năng. Một là bác giật mình ngã cái rầm, hưởng thọ khoảng 61 tuổi. Hai là bác vẫn giật mình, không rơi nhưng sẽ tụt nhanh xuống và với quả kìm lăm lăm trong tay chưa biết điều gì sẽ xảy ra.

Thôi thì đất khách quê người, chịu lún nhảy xuống thương thuyết với bác có khi hợp lý hơn cả.

Lúc này bác vẫn đang rất say sưa tác nghiệp, quả quần đùi lính rộng thùng thình, mỗi khi có làn gió thổi qua có thể thấy rõ bộ ấm chén của bác đang trong trạng thái lim dim ngủ. Phì cả cười, suýt nữa bật thành tiếng nhưng may phanh lại kịp.

– Dạ! Bác sửa cái chi rứa bác? Nóng bác hè!

Mình nói nhẹ đến mức – nói xong tưởng giọng đứa con gái nào đó chứ không phải giọng mình. Bác ngó xuống ú ớ cái gì đó không nghe rõ (mồm bác đang bận ngậm sợi dây thít).

– Dạ! Bác sửa điện ạ?

Bác định nói cái gì đó nhưng sợ sợi dây nhựa tuột khỏi mồm rơi mất nên ú ớ mãi không thành tiếng (nhìn bác rất giống con chim đang ngậm rác về tổ). Loay hoay mất mấy giây, vòng tay trái giữa bậc thang mới nắm được mấy sợi dây, bây giờ bác mới nói được.

– Buộc lại cái dây điện thoại cho khỏi vướng xuống đường. Tổ sư bọn bưu điện gọi mãi không đứa mô vô buộc lại cả. Ri mà đòi công nghiệp bốn chấm không đây!

– Dạ! Chỉ được cái to mồm bác hè! Có mà chấm mắm tôm í!

Mình nhanh nhảu bồi ngay vào cho bác phấn khởi. Vui lên bác tụt xuống cất thang cho mình đi thì đẹp.

– Cháu có hiểu bốn chấm không là chi không, nói bác nghe cái, chớ suốt ngày bọn loa phường hắn cứ ra rả nhức hết cả đầu mà bác nỏ hiểu cái khu mấn chi trơn!

Mình gãi gãi tai định bảo thì cháu cũng biết éo đâu bốn chấm không là gì, nhưng sợ bác mất vui nên giải thích.

– Dạ! Cháu hiểu là nó rất hiện đại…

– Ờ!

– Càng nhiều chấm càng hiện đại nhưng lại hại điện. Hại điện nghĩa là tốn xăng! Như xe cháu một chấm tám đây… ăn rất ít xăng. Mà lên tận bốn chấm không thì hao xăng ghê lắm…nhưng đồng nghĩa với việc nó sẽ… rất hiện đại!

– Ờ!

– Hiện đại nghĩa là gì? Đó là một thuật ngữ khoa học hết sức phức tạp và gây nhiều tranh cãi. Hiện đại có nghĩa là nó… nó… sẽ rất tốn nhiên liệu…. nhưng lại vô cùng hiện đại… Bác đã hiểu chưa?

Mình huyên thuyên một lúc cuối cùng không biết đang nói cái gì nữa. Trên thang, mồ hôi bác vã ra như tắm, quả quần đùi cứt ngựa vẫn tung bay phấp phới trước gió, ẩn sâu trong đó là bộ ấm chén đang lim dim ngủ.

Bác già thi thoảng “ờ” một tiếng ra chiều rất ngưỡng mộ sự am hiểu về lĩnh vực công nghiệp của mình (làm mình quên mất cả việc đưa xe thoát khỏi chỗ này càng nhanh càng tốt).

– Xong!

Cuối cùng bác cũng tụt được khỏi thang, kết thúc 15 phút hiện đại hóa cái dây điện thoại loằng ngoằng trên đầu.

– Nãy giờ cháu nói cái chi rứa? Bác đứng trên nớ gió to quá nỏ nghe chi cả! Nói thật là bác không dám ngắt lời, vì sợ cháu lên xe nổ máy đi tiếp. Mai bác tổ chức mừng thọ rồi!

Mình đứng ngẩn tò te, mặt đuỗn ra như ngỗng ỉa vì tự nhiên thấy phí 15 phút trong cuộc đời cho một cái lão – mà nói mãi vẫn không hiểu công nghiệp bốn chấm không là gì.

Thế có điên không?

97_TIẾNG SÁO THIÊN THAI (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


TIẾNG SÁO THIÊN THAI

 

“Tiếng sáo thiên thai“ rót ngt ngào

Tiên đng, Ngc n n nơi nao?

Xa xa đi vng ươm hương di

Lng lng mây ngàn đón gió cao

Hơi sáo vút vàn ru lãng đãng

Git đàn rơi thong gi xôn xao

Cnh tiên như v âm hòa sc

Đôi hc phiêu bng khẽ cánh chao

CAO BI GIÀ

01-05-2011

Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

ĐỘC ĐÒ


ĐỘC ĐÒ

 

Trí thin, thân lng, gi chân co

Cái mui vo chê: Tượng gã kh

Thi khc mc tình, ngày quá tháng,

Không gian vô thc, thc bng mơ

Na tm tay vi mà thăm thm

Mt mnh trăng treo mãi vật vờ

Ngắm chuyến đò trăng neo bến đc

Hn ta ngây vng tiếng xa hò !

CAO BI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

TÌNH THƠ

 

Yêu em " muốn nói lại quanh co

Theo suốt đường đê vẫn dại khờ

Lúc cạnh phút giây,tuồng huyễn mộng

Khi kề gang tấc,ngỡ trong mơ

Tóc thề lơi lả sao ngần ngại

Ánh mắt long lanh mãi giả vờ!

Trang sử tình thơ bao luyến nhớ

Mênh mang vang vọng tiếng khoan hò.

Thanh Hòa

 

ĐỒNG HỌA:

 

PHẬN NGHÈO...

 

Phận nghèo, gác nhỏ tối nằm co

Có gặp ai đâu để hẹn hò !

Nhà trống, gió lùa thân rỗng túi

Đêm buồn. nguyệt ủ giấc tàn mơ

Bao lời vàng đá... cam thua thiệt

Nửa kiếp yêu thương...chịu phỉnh vờ

Tiếng muỗi hòa đồng như tiếng nhạc

Ru đời hàn sĩ quá ngu khờ !

Thy Lệ Trang

 

CÙNG HỌA:

 

ĐỘI ĐÒ AI .

 

Gối giày, chiếu cỏ, thế nằm co

Mặc muỗi vo ve đúng dạng khờ

Mặc gió mơn man tăng lại giảm

Mặc chiều chầm chậm tỉnh hay mơ.

Sông ngay trước mắt không thèm ngó

Bến tựa bên chân cứ cố vờ

Đò đậu phía kia không thấy lái

Nguồn trên văng vẳng tiếng ai hò .

Trần Như Tùng

 

TIẾP HỌA:

 

DIỆT ÁC

 

Đừng tưởng cứ nằm dáng quắp co

Muỗi tha ngay đấy ?! - thật điên khờ !

Thấy mồi dâng sẵn, ngu sao bỏ ?

Nom món ngon lành, no cũng mơ !

Chẳng dại ngồi yên nhìn chúng quậy

Không cam  thúc thủ  dẫu ta vờ

Đập cho bọn ác tơi bời xác

Câm bặt im re giọng hát hò ! (*)

 

( * ) Tiếng muỗi vo ve

Sông Thu

 

HỢP HỌA:

 

LẠC QUAN

 

Cơm vừa lót bụng lại nằm co

Mặc tiếng thị phi : lão khật khờ

Tuổi đã xế chiều chưa gác mộng

Trời đà sáng trắng vẫn còn mơ

Nghèo chừng kiết xác không thừa nhận

Khốn muốn tàn thây cứ giả vờ

Chẳng một ngày nào no đủ cả

Cũng ca, cũng hát, cũng reo hò

Thục Nguyên