Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

THẤM MÀN SƯƠNG (Thơ Vận Trắc)


thấm màn sương

Thương quá dáng em buồn - thục nữ
Hương đưa nhè nhẹ cành hoa sứ
Sầu dâng lay bóng - nước Trường Tiền
Mộng nhập vào thơ - trăng Bến Ngự

Thừa Phủ chiều vương nợ ái ân

Tịnh Tâm hồn thức trang tình sử
Vụng về rót ước thấm màn sương
Trên gối mơ màng câu ngạn ngữ              

Lê Viên Ngọc

 

BÀI HỌA:

 

HOA DẠI

 

Như tuồng  phảng phất hồn trinh nữ

Đợi nguyệt dát tô dòng trắng sứ

Dáng liễu mong manh nét dịu mời

Làn môi thơm ngát hương say ngự

Ngẩn ngơ lạc khách lúc tha hương

Quyến rũ quân vương thời cổ sử

Nở dại phơi mình tắm ánh trăng

Tụng ca kim cổ bao từ ngữ

CAO BỒI GIÀ

25-02-2017

 

ĐỒNG HỌA:

 

NÔ LỆ

 

Rất muốn vinh danh người thiếu nữ

Dung nhan rạng rỡ thành thiên sứ

Ngôi cao chín bậc vẫn đang chờ 

Hương sắc một trời xin hãy ngự

Đưa chiếc thuyền tình đến bến mơ

Vượt cơn sóng dữ vào trang sử

Ta làm nô lệ, trước sân Rồng

Không dám sàm tâu lời sáo ngữ

Thục Nguyên

 

CÙNG HỌA:

 

BẾN MƠ...

Thoăn thoắt tay chèo cô thiếu nữ
Em xinh chẳng khác nào bông sứ
Lung linh bóng nước thuyền vừa trôi
Xao xuyến hồn ta nàng đã ngự
Đêm hỡi ! say nhiều ánh nguyệt mơ
Tình ơi ! mê lắm trang huyền sử
Ngỡ mình Mặc Tử bến sông Hàn
Tỏ dạ yêu Cầm: không vọng ngữ !
Thy Lệ Trang

 

TIẾP HỌA:

 

TRÔNG CHỜ

Mắt lệ hoen mi, lòng thiếu nữ !

Khắc từ chung thủy trên cây sứ 

Chan hòa ý thắm đã nâng niu
Tơ tưởng tim nồng đang chế ngự

Man mác hồn vương quyện nỗi niềm

Bâng khuâng dạ nhớ ghi lời sử

Cánh chim biền biệt, vẫn trông chờ !
Tha thiết trao người câu ái ngữ. 

Như Thu

 

HỢP HỌA:

 

DÁNG XƯA

 

Dịu dàng bóng dáng người thôn nữ

Trinh bạch, hồn nhiên như nụ sứ

Trên chiếc thuyền con mặt nước soi

Giữa hồ sen trắng ngàn hoa ngự

Như tuồng tiên nữ chốn cung son

Chợt đắm tâm hồn nơi lịch sử

Thần trí quay về ký ức xưa

Trạng nguyên khai bút lời hoa ngữ.

Sông Thu

 

CŨNG HỌA:

 

KHÔNG HẸN MÀ NÊN

 

Kí ức tràn về , người bạn nữ

Tươi cười trong ảnh vin bông sứ.

Trường Tiền ấy chốn tôi thường qua

Vĩ Dạ chính nơi nàng vẫn ngự.

Thiên Mụ nhiều chiều hưởng trọn niềm …

Đông Ba lắm sớm ghi riêng sử.

Sao dời vật đổi phải xa nhau

Không hẹn cũng yêu “nghề” Hán ngữ .

Trần Như Tùng

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

MƯA SẦU


MƯA SẦU

 

Mưa đêm rả rích nhịp gieo đều

Thống thiết côn trùng ming cu

Buồn bã tâm hư lòng giá dại

Chập chn mng o d hoang liêu

Thiết tha ni mun hoài khua quấy

Dai dẳng ngun cơn th sc chiều

Mong dứt năm canh đêm tr mng

Cho hồn tnh gic, mi su tiêu.

CAO  BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

CHIỀU NHỚ

 

Đồng hồ trên vách nhịp đều đều

Bất chợt vang rền tiếng vịt kêu

Phá vỡ âm u màn tĩnh mịch

Xua tan quạnh quẽ cảnh cô liêu

Trước đèn leo lét, buồn muôn thuở

Đối bóng trơ vơ, nhớ những chiều

Thơ thẩn một mình thôn xóm vắng

Xa xa lặng lẽ mấy hàng tiêu

Thục Nguyên

 

ĐỒNG HỌA:

 

CÔ LÁI ĐÒ

Dòng nước lăn tăn sóng vỗ đều

Bến chờ thuyền đậu chẳng ai kêu
Thương sao phận ấy nhà đơn chiếc
Ngại lắm nơi nầy chốn tịch liêu
Cánh nhạn xa vời bay khắp nẻo
Niềm tây sâu lắng nghĩ muôn chiều
Thiết tha người hỡi quay về nhé!
Khỏa lấp bao ngày vắng tiếng tiêu!
Như Thu

 

CÙNG HỌA:

 

SẦU ĐÊM MƯA

 

Ngàn buồn thờ thẫn cảnh cô liêu

Giọt nhỏ giọt to cứ gõ đều.

Lộp bộp mái cùn như quỷ ám

Phập phình liếp rã tựa ma kêu.

Hình xa bóng vắng quên quà sáng

Vía lửng hồn lơ nhạt nắng chiều.

Mưa mải vô tư đùa rả rích

Bát sầu đang lắc nuốt sao tiêu !

Trần Như Tùng

 

TIẾP HỌA:

 

MỘNG GỞI PHƯƠNG NGÀN


Hiên khuya gió thoảng hạt mưa đều

Lành lạnh đêm dài tiếng ngõng kêu

Dưới mái chùa xưa chuông mõ sớm

Bên ngòi heo hút bóng trời liêu

Người về từ dạo hoa khoe sắc

Bạn đã đi khi nắng xế chiều

Thương quá con đò ngồi đợi bến

Mà người cô phụ túng tiền tiêu

Lê Viên Ngọc

 

HỢP HỌA:

 

SÔNG BUỒN

 

Dòng sông xuôi chảy, nước trôi đều

Văng vẳng trong lùm tiếng ếch kêu

Bãng lãng màn sương, trời tĩnh mịch

Phất phơ bụi cỏ, cảnh cô liêu

Người say bến mới bao ngày tháng 

Kẻ đợi đò xưa biết mấy chiều

Đêm xuống nhạt nhòa, trăng khắc khoải

Chợt nghe thổn thức một làn tiêu.

Sông Thu

 

CŨNG HỌA:

 

MƯA BUỒN...

 

Buổi sáng nghe mưa gõ nhịp đều

Mèo con bên cạnh chẳng buồn kêu

Cún vàng vắng chủ nằm yên lặng

Cảnh cũ không chàng thấy tịch liêu !

Giấc muộn mơ màng đêm hội ngộ

Ngày buồn tơ tưởng tiếng xuân tiêu

Trà ngon độc ẩm rưng rưng nhớ

Thờ thẫn vào ra đợi nắng chiều !

Thy Lệ Trang

 

ĐỒNG HỌA:

 

MƯA HOÀI

 

Mái hiên thánh thót giọt mưa đều

Tiếng ếch quanh vườn ộp ệp kêu

Mưa miết lòng ta buồn héo hắt

Mình ên căn gác vắng cô liêu

Khung trời mờ mịt bao giờ nắng

Sấm chớp lập loè suốt cả chiều

Lẩn quẩn đêm dài mơ giấc sáng

Nỗi đau da diết khó mà tiêu !

THIÊN HẬU

 

TIẾP HỌA:

 

TẬP TÀNH

(họa 4 vần)

 

Thơ ca xướng họa vẫn tăng đều

Dẫu mệt phờ người chẳng dám kêu

Đôi lúc từ vào đầu rộn rịp

Lắm khi tứ lạc cõi diêu tiêu

Chỉ sợ khó khăn rồi quên chước

Ước gì thuận lợi để luyện chiêu

Mong mỏi năm qua cùng tháng lại

Theo người tiếp vận hết cô liêu!

HP

52_MƯA ĐÊM (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


MƯA ĐÊM

 

Khua chi sầu lệ mãi mưa đêm

Chất chứa trong ai vạn nỗi niềm

Giọt giọt đếm đong đau dạ suốt

Canh canh lẩm nhẩm đắng lòng thêm

Ngày còn khát bỏng, chiều buông thẳm

Khuya đã trông dài, nắng thắp lên

Mơ mộng nhiều khi hình thật bóng

Có ai trăn trở sẻ ưu phiền ?   

CAO BỒI GIÀ

2004

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

51_MƯA SẦU (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


MƯA SẦU

 

Mưa đêm rả rích nhịp gieo đều

Thng thiết côn trùng ming cu

Bun bã tâm hư lòng giá di

Chp chn mng o d hoang liêu

Thiết tha ni mun hoài khua quy

Dai dng ngun cơn th sc chiu

Mong dt năm canh đêm tr mng

Cho hn tnh gic, mi su tiêu.

CAO  BI GIÀ

2002

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

MÊNH MANG


MÊNH MANG...

 

Em mãi đi tìm trong bóng đêm

Dáng ai thấp thoáng lướt qua thềm

Mùa thu dường đã xa xôi lắm

Hương bưởi như còn vương vấn thêm

Trăng ngủ... đêm nao... bờ cát lạnh

Hồn say...buổi đó...nụ hôn mềm

Mười lăm hay tuổi vừa đôi tám?

Chỉ nhớ...âm thầm tiếng sóng êm !!!

Thy Lệ Trang

 

XIN HỌA:

 

THỔN THỨC

 

Ngoài kia thấm lạnh đẫm sương đêm

Ánh nguyệt cô đơn rọi trước thềm

Buồn tẻ  vầng mây   so bóng sẫm

Cảm thương cành liễu rũ thân mềm

Người đà vương lụy, chao chênh lắm

Cảnh lại gieo sầu, nhức nhối thêm

Những tưởng tìm quên nơi tĩnh mịch

Mà hồn nhay quặn , chẳng sao …êm !

CAO BỒI GIÀ

20-01-2017

 

ĐỒNG HỌA:

 

MÃI CÒN TIẾNG SÉT...

 

Trăng vờn bóng chiếc biết bao đêm

Nào thấy dấu rêu ướt lạnh thềm

Nóng hổi làn môi càng nhớ nữa

Bồi hồi hương tóc lại buồn thêm

Nắng pha bến cũ dù khô nẻ

Sương thấm tình xưa cứ ngọt mềm

Phải buổi ban đầu như tiếng sét?

Suốt đời chẳng tạnh thể nào êm !!!

 Phan Tự Trí – 20-2-2017 

 

CÙNG HỌA:

 

TÌNH SI

 

Thẫn thờ lê bước giữa màn đêm

Có hiểu tình ai đợi trước thềm ?

Ngăn cách đôi đường đau đớn mãi

Giã từ dăm phút xót xa thêm !

Nhớ người thắt bím cài nơ đỏ

Yêu dáng choàng khăn khoác lụa mềm

Những tưởng bao năm lòng nguội lạnh

Một chiều bất chợt vẳng lời êm. 

Như Thu

 

TIẾP HỌA:

 

CÔ LIÊU

 

Bên song đếm lá rụng vườn đêm

Ngỡ bước chân ai động cuối thềm

Ngắm bóng trăng tàn ngao ngán mãi

Trông đường phố vắng não nùng thêm

Người đi một bước lòng bao nặng

Kẻ đợi năm canh rượu bấy mềm

Gió cợt lao xao bờ liễu rối

Mơ màng tóc ấy xõa vai êm…

Nguyễn Gia Khanh

 

HỢP HỌA:

 

DẠ QUỲNH

 

Dạ quỳnh tinh khiết nhả vào đêm

Lả lướt khều trăng bước xuống thềm

Cũng bởi thanh cao đằm thắm quá

Nên chi nhuần nhị dịu dàng thêm

Thuyền quyên vẫn ước bàn tay ấm

Quân tử thường mơ ánh mắt mềm

Đài các đâu còn khi nắng dội

Mong làn gió rụng nhẹ nhàng êm

Như Thị

 

CŨNG HỌA:

 

KHẮC KHOẢI

 

Ngậm ngùi chiếc bóng suốt bao đêm

Thương cảm, vầng trăng ngả xuống thềm

Giá bút, tập thơ...làm nhớ mãi

Cây đàn, bức ảnh ...gợi sầu thêm

Trà khan giọng nói, môi tê tái

Lệ đẫm bờ mi, mắt sũng mềm

Biết có bao giờ còn gặp lại

Mà mong giấc ngủ được tròn êm ?!

Sông Thu

 

ĐỒNG HỌA:

 

THAO THỨC

 

Giật mình thức giấc một giờ đêm

Nhìn ánh trăng soi rực trước thềm

Chợt nhớ quê hương tan tác quá !

Mà thương thân phận não nề thêm

Nơi này tuyết phủ bờ vai lạnh

Bên ấy sương pha mái tóc mềm

Nỗi đó, tình đây, ai có biết ?

Tiếng đồng hồ gõ nhịp nhàng êm

Thục Nguyên

 

CÙNG HỌA:

 

XA VẮNG

 

Âm thầm lặng ngắm khoảng trời đêm

Rung nhẹ không gian lá rụng thềm

Mường tượng chân ai nương cỏ ướt

Mộng mơ tay ấm khoác vai mềm

Mỗi lần sao lặn hồn say lắm

Từng độ trăng tàn dạ nhớ thêm

Lạnh lẽo bao ngày tin nhạn vắng

Dạt dào âm hưởng tiếng đàn êm.

Thanh Hòa

 

TIẾP HỌA:

 

ƯỚC MUỐN

 

Ước muốn đi vào giấc mộng êm

Gặp em rung nhẹ bờ vai mềm

Long lanh mắt thắm đâu còn nữa

Ươn ướt môi cong chẳng đợi thêm

Nhớ mãi em ngồi đan cạnh cửa

Quên sao anh đứng ngắm bên thềm

Giật mình những tưởng đâu là thực

Thức giấc u hoài giữa nửa đêm

Bảo Trâm

 

HỢP HỌA:

 

NỢ MÊNH MÔNG

 

Xấu hổ , đêm nay mới gọi đêm

Như dưa ruột xót dạ ư mềm

Bóng thân không thấy còn trong sảnh

Xe máy đà đi bỏ trống thềm  .

Nếu chỉ rượu chè buồn lối lại

Dính vào bài bạc khổ đời thêm.

Có ai thêm bận vì ai mãi

Giường rộng chiếu dài vốn dĩ êm. .

Trần Như Tùng

 

CŨNG HỌA:

 

NỖI NIỀM ĐAU

 

Nỗi niềm trăn trở mãi từng đêm

Bóng tối sầu rơi rớt giọt thềm

Cánh mộng tả tơi càng thảm thấu

Hương tình mờ nhạt khiến buồn thêm

Trách cho con tạo lòng tê tái

Nỡ để tơ duyên dạ héo mềm

Tiềm thức tràn về trong khắc khoải

Cõi lòng đau đáu chẳng hề êm.

Liêu Đình Tự

 

ĐỒNG HỌA:


MỘNG BUỒN

 

Vẫn mãi là em mộng giữa đêm

Bao năm bóng sắc ngỡ bên thềm

Người đi  phận số thôi đành mất

Kẻ  ở̉  tình  duyên  cứ  rối  thêm

Chốn cũ lòng sầu vương bước nặng

Trời tây nỗi nhớ vướng chân mềm

Còn đây thạch thảo cành trơ lá

Tháng mấy thu tàn đông trở êm.

 

Hải Rừng

20/2/2017

 

CÙNG HỌA:

 

Niềm Riêng 

 

Thức giấc u hoài giữa nửa đêm 

Đầu Xuân gió thổi lạnh bên thềm 

Chia tay dạo đó lòng đau lắm


Gặp mặt bao lần dạ khổ thêm

Vạn kiếp chờ nhau mờ ánh mắt 

Trăm năm đợi mãi héo môi mềm 

Tình như vạn lý sầu ngăn cách 

Ước muốn đi vào giấc mộng êm 

                   Minh Thúy

 

TIẾP HỌA:


MÊNH MANG


Khi trời trở tiết lạnh về đêm

Ngọn gió lang thang đổ trước thềm

Giá rớt tường ngăn chăn đủ ấm

Em thèm giọng nói gối vừa êm

Như chừng nguyệt vẫn say hồn quạnh

Để lại tình đang dỗi má mềm

Mười tám xuân thì nuôi khát vọng

Hôn hoàng tín niệm sẽ đầy thêm .

Uyên Du - 170221


HỢP HỌA:

 

MƠ MÀNG

Chiều chưa xuống hẳn đã màn đêm
Đôi cánh chim non lạc trước thềm
Gió nhẹ đầu thu sầu bến vắng
Tình buồn cuối hạ nhớ hương thêm
Ra đi mài miệt mòn chân yếu
Dấn bước phiêu lưu rã gót mềm
Hạnh phúc đơn sơ nào có thấy
Tìm người trong một giấc mơ êm !
Trịnh Cơ- Paris


CŨNG HỌA:


TRĂNG LẠNH

Trăng chiếu qua mành sáng bóng đêm
Hàng cây lặng lẽ, dáng nghiêng mềm
Nhẹ nhàng anh đến lòng vui lắm
Thắm thiết môi kề má đỏ thêm
Rượu cạn, nguyệt tàn say lúy túy
Tình nồng canh vắng hát êm êm
Vô tình con gió đâu lùa đến
Vài lá vàng khô rụng trước thềm !
NS


ĐỒNG HỌA:

 

CHUYỆN TRONG ĐÊM


Sự tình như nhắc chuyện trong đêm

Vẳng tiếng ai ngâm vọng trước thềm

Ngước mắt nhập nhòe điều ước lại

Mà lòng rười rượi mối sầu thêm

Lặng nhìn chợt thấy hàng cây thẳng

Nhẹ bước men theo thảm cỏ mềm

Ra đó thì thầm mồm lẩm bẩm

Trời vừa hừng sáng gió êm êm.....

Lê Viên Ngọc

 

CÙNG HỌA:

 

DÒNG ĐỜI...

Chớp nhoằng hoang hoải xé màn đêm
Thoáng bóng hình ai đợi dưới thềm?
Người vội xa rồi thương nhớ quá
Hương còn lưu giữ xót xa thêm
Gió lùa tóc rối choàng vai ấm
Mưa xối mình run lót ổ mềm…
Mới đó sông đời xoay cuộn thác
Thuyền tình cô lẻ chẳng còn êm!
Phan Tự Trí – 23-2-2017