Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

KHI MỚI LỚN - Đinh Hùng


KHI MỚI LỚN

 

Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bảy,
Làm học trò mắt sáng với môi tươi
Ta bước lên chân vẫn dạo bên người
Ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ !

Đời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé
Phố phường vui cuộc sống mới lên hoa
Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa
Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp

Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp
Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm
Ôi tiếng nào vang bốn bức tường câm ?
Không khí nặng mơ hồ thầy với bạn

Ta lớn lên, bước đường không giới hạn
Có lẽ đâu kiềm giữ nổi tay người
Tuổi hoa hồng kiêu hãnh của ta ơi !
Tình đã hẹn ở trên đường nắng mới

Ta ném bút dẫm lên sầu một buổi
Xa vở bài, mở rộng sách ham mê
Đã từng phen trèo cổng, bỏ trường về
Xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn

Đời đổi mới từ ngày ta dấy loạn
Sớm như chiều hư thực bóng hoa hương
Ta ra đi tìm lớp học thiên đường
Và khi đó thì mẹ yêu ngồi khóc...

Ôi ! khoái lạc những giờ trốn học
Những bình minh xuân đẹp, những chiều thu !
Bao cảnh nước mây đằm thắm hẹn hò
Khi biếng gặp nhớ nhung pha màu áo

Hỡi thành đô với linh hồn bách thảo
Còn nhớ ta chàng, tuổi trẻ tóc bay ?
Làm học trò nhưng không sách cầm tay
Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ

Riêng ta nhớ những trưa hè sắc đỏ
Đường hoàng lan nắng động lối đi quen
Nhìn bóng cây chen bóng mộng hư huyền
Ta đến đó lần đầu nghe rạo rực...

Thấy phảng phất hình đôi vai, bộ ngực
Làn môi tươi in một nét son hồng
Cặp má đào phơn phớt ánh phù dung
Đầu lả lướt mái tóc dài sóng gợn ?

Ta ngây ngất cả tấm thân vừa lớn
Bỗng rùng mình thở vội ánh dương qua
Tưởng hương thơm một da thịt đàn bà.

 

ĐINH HÙNG

244_HÃY THÔNG THÁI (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Trào Phúng)



HÃY THÔNG THÁI


Ai nấy có thân phải giữ mình
Hãy làm “thượng đế“ tht thông minh
Thc ăn đc hi, mua nên cn
Sn phm an toàn, chn phi tinh
Mũi ngi phân vân: thôi chng tu
Mt nhìn ha hi: Có nên rinh ?
Hc làm “thông thái“… đâu nh ?
Ch giúp, ko không … chết tht tình !
CAO BI GIÀ
11-06-2011

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

VƯỜN HỒNG


VƯỜN HỒNG


Đủ sắc hoa hường nở sớm mai
Mơn man gọi nắng thắp ngày dài
Cho hồng má lạnh dù xa bóng
Cũng đỏ môi mềm dẫu vắng ai
Gió vuốt ve say loài quý tộc
Cành lay động ngất nét trang đài 
Tình lên trải mộng lùa hương ngát
Biển nhớ dâng ngàn gánh trĩu vai
                  Minh Thuý
            14 tháng 10 _2018


BÀI HỌA:


MỞ LÒNG THƯỞNG HOA…


Khoe sắc, khoe hương nét  diễm đài
Duyên duyên hé nở đón ban mai
Ngại ngần rung cảm  ngây  vờn gió
E ấp   bừng say thẹn sánh vai
Ngắm đóa Hồng Nhung, mê đắm mãi…    
Nâng bông Hồng Quế nhớ thương dài
Trăm hoa tươi đẹp, đua nguồn sống
Có chút xao lòng ai hỡi ai?
CAO BỒI GIÀ
15-10-2018


ĐỒNG HỌA:


NÀNG THƠ DẠO VƯỜN HỒNG


Vườn hồng rực rỡ buổi ban mai
Gót ngọc nàng thơ bước ngắn dài
Nón lát dáng duyên xao dạ khách
Khoăn voan yểu điệu quyện lòng ai
Sau lưng cây thẹn run cành lá
Trước mặt hoa thua vẩy cánh đài 
Chợt đứng mơ màng trong nắng sớm
Mặc tình gió ghẹo lướt bờ vai
Phương Hoa - 10/14/18


CÙNG HỌA:


DẠ QUỲNH
“Họa 4 vần”


Đằm thắm chẳng tìm buổi sáng mai
Nên chi xao xuyến bóng đêm dài
Nào cần chiêu cảm loài ong bướm
Chỉ đợi tương phùng khóe mắt ai
Thương nét dịu dàng chưa thấy nắng
Cảm hương tinh khiết đã tan đài
Cùng thu nhàn nhã dầm sương lạnh
Quỳnh dạ âm thầm thức mãn khai
Như Thị


TIẾP HỌA:


HOA BƯỚM VƯỜN THƠ         CMN


Người hỡi hồng pha rực nắng mai
Trời đang vương vấn tóc buông dài
Từ khi đỏ má say mùi pháo
Tới lúc hồng môi nhớ mắt ai
Ngó mãi phấn vàng hoa đẹp sắc
Nhìn lâu cành biếc nụ tươi đài
Che tay cười mỉm hương thơ ngát
Bướm đã mơ màng đậu sát vai ...
   Hawthorne  Oct - 14 - 2018
CAO MỴ NHÂN


HỢP HỌA:


VƯỜN XUÂN


Trong vườn nở rộ khóm hoàng mai
Gánh cả trời đông suốt quảng dài
Tỏa sắc tàn xanh cùng giỡn bướm
Gom màu nhị thắm đặng chờ ai
Mưa dồn chẳng thể xiêu cành cội
Nắng đổ càng thêm rậm lộc  đài
Ngắm cảnh xuân tràn đôi bạn trẻ
Chân hồng nhịp bước nắng đầy vai
Phạm Duy Lương


CŨNG HỌA:


BÓNG NGÃ HOÀNG HÔN


Đại lộ từ lâu thiếu nắng mai
Hàng me xơ xác, trụi thân dài
Công viên mấy độ, xanh xao lá
Ghế đá bao mùa, nhạt nhẽo ai
Rầu rĩ ve buồn, quên khúc nhạc
U sầu sương đọng, khuất lâu đài
Lấy ai tâm sự khi chiều xuống
Bóng ngả hoàng hôn phủ kín vai.
Thanh Trương


ĐỒNG HỌA:


HỒNG NHUNG TRẮNG
 (Họa hoán vận)


Hồng nhung lặng lẽ đón ban mai
Nụ trắng xòe trên thắm biếc đài
Phối sắc hàn băng mùa gió tuyết
Thành màu bạch ngọc chốn trần ai
Còn trong bất cảm,sầu vô tận
Mất giữa tri giao,nhớ thật dài
Hoa cũng vì yêu mà hiện diện
Mong đời cho tựa một bờ vai
Lý Đức Quỳnh


CÙNG HỌA:


VƯỜN XUÂN


Vàng thắm vườn xuân muôn đóa Mai
Non tươi thảm cỏ trải xanh dài
Lay ơn đỏ thẫm màu sang trọng
Thược dược hồng mơ nét diễm đài
Tinh khiết Huệ tây...tình cảm bạn
Dịu dàng Lan ngọc... bóng hình ai
Bên hoa, thiếu nữ càng duyên dáng
Lấp lánh tơ trời phủ xuống vai.
Sông Thu


TIẾP HỌA:


LỜI HOA PHÙ DUNG
        *Họa đảo vận)


Cành sương e ấp buổi hôm mai
Sớm nở tối tàn vẫn các đài
Giữa vạn tinh hương khôn đọ giá
Trong ngàn sinh sắc chẳng so vai
Nọ màng xấu đẹp,...lời hay dở
Chi bợn khen chê,...ý vắn dài
Le lói trăm năm trong héo hắt
Chẳng thà nửa phút thắm trần ai
                      15-10-201
Nguyễn Huy Khôi


HỢP HỌA:


KHẤT HẸN HOÀI! 


Thôi đành kiên nhẫn đợi chiều mai
Chớ để người ta ngóng cổ dài!
Lũ bướm xôn xao mừng đón bạn
Đóa hồng e thẹn gắng chờ ai? 
Nào quên buổi ấy đau lòng nhụy!
Có biết trưa ni tủi phận đài! 
Đã hẹn bao lần nhưng chẳng đến?
Sao nè chị Cả...có tròn vai? 
Như Thu


CŨNG HỌA:


HOA HỒNG BUỔI SÁNG


Vườn hồng rực rỡ lúc ban mai
Thức giấc muôn hoa trải nắng dài
Vẫn đọng hơi sương e ấp nụ
Còn phong hương nhụy đợi chờ ai?
Xưa nay nổi tiếng hàng nhan sắc
Kim cổ vang danh vẻ các đài
Người đẹp trong hoa dường ngọc nữ
Tằng tôn công tử ước kề vai !
THANH HOÀ


ĐỒNG HỌA:


NGHĨA DŨNG ĐÀI (*)


Trời xuân phảng phất gió ban mai
Bướm lượng hoa lay nắng trải dài
Má thắm mi buồn soi ảo vọng    
Môi sầu mắt lệ khóc duyên ai  
Xuân về thức dậy hồn trai cũ  
Tuổi lấp vùi chôn nghĩa dũng đài
Chợt nhớ thương anh người chiến sĩ
Tang bồng, nợ nước, nặng đôi vai 
M.Đ


CÙNG HỌA:


MỘT LẦN GHÉ THĂM
Để nhớ ROSE GARDEN- CONNECTICUT


Vườn hoa rực rỡ buổi ban mai
Sánh bước bên anh...nắng đổ dài
Ngàn nhánh hồng leo như cỗng cưới
Muôn màu Quế nở tựa môi ai
Tường Vi bé bé ...hình trang nhã
Danmask xinh xinh...dáng các đài
Len lỏi, đùa vui cùng lũ bướm
Đâu ngờ nhụy thắm phủ đầy vai !
Thy Lệ Trang


TIẾP HỌA:


PHẬN BỌT


Nụ hồng e ấp hỏi sương mai
Nầy chị, sao em phải đợi dài
Nắng úa có thêm buồn cánh bướm
Thu vàng còn gợi nhớ hồn ai
Hương phai phấn nhạt hoa tàn sắc
Gió nhẹ chiều buông lệ ứa đài
Một kiếp thử bao lần sớm tối
Trời ơi phận bọt lại oằn vai
Ngô đình Chương


HỢP HỌA:


TẾT XƯA VƯỜN CŨ…


Bướm vàng lơ lửng đậu nhành mai,
Trong sáng đầu Xuân ánh nắng dài.
Cơn gió nhẹ nhàng phơ phất lá,
Vườn hồng tươi thắm đón chờ ai ?
Trăm hoa khoe sắc vui lầu bích,
Ngàn nụ dâng hương đẹp các đài.
Ngày Tết thanh bình ôi tiếc nhớ…
Lưu vong giờ sống lệch bờ vai !
Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân


CŨNG HỌA:


CHĂM HOA CHO ĐỀU


Mấy khóm nhung hồng cạnh gốc mai
Chủ nhân đi vắng một thôi dài.
Có cành héo quắt quăn queo lá
Có cọng khô giòn trách móc ai.
Người lại ân cần đều phẩn nước
Hoa phô hàm tiếu rạng gương đài.
Cũng là vừa lúc ngày vui trọng
Hường thắm xinh ơi ! diễn tốt vai !
Trần Như Tùng


ĐỒNG HỌA:


NGƯỜI THƠ DẠO BƯỚC


Vườn hồng buổi sáng mát sương mai
Có một nàng thơ dạo bước dài
Dáng vẻ bồn chồn mong ngóng bạn
Bóng hình đằm thắm đợi trông ai !
Xinh tươi đua sắc cùng hoa,nhụy
Hiền dịu khoe duyên với cánh,đài
Len lỏi vòm cây tia nắng rọi
Ánh dương lấp lánh phủ đôi vai
Songquang


CÙNG HỌA:


LIÊN TƯỞNG
(Họa 4 vận)


Hoa khai rực rỡ đón ban mai
Dù biết niên thanh chẳng thể dài
Xuân ửng nồng nàn trưng vẻ cánh
Thu tàn lặng lẽ ẩn duyên đài
Mầu hoa dẫu bạc phôi phai nhạt
Hồn nhụy còn vương tỏa ngát hoài
Mê dụ vườn hồng bừng sắc thắm
Chạnh lòng xao động ,...nhớ...tình ai?!
   16-10-2018
Nguyễn Huy Khôi 


TIẾP HỌA:


BỒI HỒI BẾN LIỄU


Vườn hồng thắm sắc ánh sương mai
Thơm ngát ngày vui nắng trải dài
Lưu xuyến hồn mơ sầu dạ khách
Bâng khuâng lối mộng nhớ tình ai
Mây theo gió thả hương nồng lá
Bướm đắm hoa ru sắc thắm đài
Lặng lẽ bên đường thương chuyện cũ
Bồi hồi bến liễu lạnh bờ vai
Hương Thềm Mây
GM.Nguyễn Đình Diệm 17.10.2018

243_KHỈ ĐỔI QUÊ (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Trào Phúng)



KHỈ ĐỔI QUÊ


Đến Khỉ bây giờ cũng bỏ quê
Giữa nơi đô hội, sống lè phè
Bia lon ướp lạnh khui sành điệu
Hoa quả đông tươi hốt đúng nghề
Chót vót tầng cao, đùa thỏa thích
Dọc ngang phố xá quậy tung hê!
Phải rừng đã bị người lên phá
Nên Khỉ hăng đòi hoán đổi quê ?  
CAO BỒI GIÀ
2004
 


 


Có một chú Khỉ do ai đó nuôi đã xổng chuồng và thế là Chú sống tự do trên các cành cây, nóc nhà cao. Chú căn lúc chủ nhà nào sơ sểnh là lọt vào nhà mở tủ lạnh cuỗm trái cây, nước ngọt... kể cả bia chú cũng không từ rồi tót lên cao mà thưởng thức. Đương nhiên cả khu phố điên đầu!

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

MƯA THU


MƯA THU


Dai dẳng lắt lay những giọt buồn
Tâm tư chĩu nặng ngắm mưa tuôn
Hằng năm mùa tới không cùng nhịp
Mỗi độ thu về cũng hệt khuôn:
Xót lá lìa cành xa cách cội
Thương hoa rã cánh  biệt ly nguồn
Ngày đi quá vội hoàng hôn xuống
Hiu hắt heo may, giá lạnh hồn.
Thanh Hòa>


BÀI HỌA:


THU BUỒN


Lê thê rả rich cảnh mưa buồn
Giọt giọt vỗ đều, nước mãi tuôn
Năm trước nắng mưa đùa lỗi nhịp
Mùa này thời tiết giỡn y khuôn
Nên khôn cảm ngắm rừng thay sắc
Cũng khó thương xem lá trở nguồn
Ảm đạm trời cao mây xám nhắt…
Mùa thu lắng tịnh, khép tâm hồn…
CAO BỒI GIÀ
14-10-2018


ĐỒNG HỌA:


MƯA THU


Rả rich mưa thu, giọt lệ buồn
Nhớ nhung năm tháng, mạch sầu tuôn
Bóng ai chiều xuống, phai mờ ảnh
Vầng nguyệt đêm tàn, lạnh lẽo khuôn
Bạn cũ người xưa, đâu khác cội
Sông dài biển rộng, chẳng quên nguồn
Mấy mùa lá úa, màn sương lạnh
Đơn lẻ quạnh hiu,một mảnh hồn
Thanh Trương


CÙNG HỌA:


THU HÉO


Mưa thu rả rích thấu tâm buồn
Khóe mắt rưng rưng ứa lệ tuôn!
Phúc được bạn bầu gìn tín nghĩa
May nhờ con cháu giữ lề khuôn.
Đau mùa bão lũ cây lìa cội
Xót cảnh suối xô nước bỏ nguồn(!)
Đời loáng bóng câu vèo cửa sổ
Tâm tư day trở héo khô hồn!
                              14-10-2018
Nguyễn Huy Khôi


TIẾP HỌA:


CHIỀU THU MƯA


Thánh thót mưa thu thả giọt buồn
Nghe chiều lặng lẽ nhớ nhung tuôn
Muôn trùng cách biệt mờ nhân ảnh
Vạn dặm xa xôi nhạt thước khuôn
Cám cảnh mai gầy mơ bến cội
Dung thân liễu úa mộng nhánh nguồn
Bên thềm lặng lẽ ôn xuân cũ
Ngõ trúc mây giăng xám xịt hồn
Hương Thềm Mây


Hợp họa:


GIỌT BUỒN ĐÊM THU


Thao thức từng đêm gặm nỗi buồn
Mưa sầu rả rích giọt đều tuôn
Hơi sương lành lạnh len khe áo
Ngọn gió rì rào đập cửa khuôn
Tưởng kẻ thay đò quay lại bến
Ngỡ ai lạc lối trở về nguồn
Nhưng không ! Chỉ có vầng trăng úa
Chia sẻ ưu tư trĩu nặng hồn..
Sông Thu


CŨNG HỌA:


NHẮN BẠN...


Mưa rơi tí tách chẳng chi buồn!
Gội rửa ưu phiền mặc nước tuôn
Một kiếp lang thang nào trách phận
Bốn mùa luân chuyển đã thành khuôn
Bơ vơ xứ lạ hoài yêu tổ
Khắc khoải niềm riêng vẫn nhớ nguồn
Nhắn bạn cùng ta về chốn cũ
Mình nghe nhịp võng đắm say hồn!
Như Thu 


ĐỒNG HỌA:


MƯA BUỒN


Mưa thầm rả rích giọt sầu tuôn 
Gió thổi hoa bay gợi tiếng buồn 
Mộng mãi quê hương còn giữ nét 
Mơ hoài đất biển  chẳng thay khuôn 
Lòng đau nhớ rõ ngày xa bến 
Dạ tủi quên sao cảnh lạc nguồn 
Lệ ướt sân vườn bong bóng vỡ 
Chiều nay ngớ ngẩn lạnh tê hồn 
Minh Thuý 


CÙNG HỌA:


THU NHỚ


Mùa thu rất đẹp lẫn se buồn
Gợi nhớ quê nhà nước mắt tuôn
Áo lạnh khăn quàng thi thố  sắc
Lá vàng  diệp đỏ bước lên khuôn
Hoài mong trở lại nơi sinh quán
Ước muốn quay lui chốn mở nguồn
Gió rít mưa rơi lòng thắt thẻo
Tình thu tràn ngập cả tâm hồn !
THIÊN HẬU


TIẾP HỌA:


MƯA THU VỪA QUA


Thời tiết vừa qua thật quá buồn
Mưa dồn sầm sập nước trời tuôn.
Hạt ngâu thong thả tô tươi cảnh
Giọt bão dập dồn té vỡ khuôn.
Lũ quét, đất xô tàn lắm chốn
Nhà tan, ruộng nát khổ bao nguồn.
Đâu còn thơ mộng ngày thu nữa
Khúc điếu xin dâng bất hạnh hồn .
Trần Như Tùng


HỢP HỌA :


NIỀM THU


Thu nén vào sâu vạt tuổi buồn
Khơi dòng nhung nhớ mạch ngầm tuôn
Bèo trôi nước cuốn ngày thoi dệt
Lá rụng hoa tàn cảnh rập khuôn
Ước nắng quê người tan bọt biển
Thành mây cố quận hóa mưa nguồn
Đời không chốn hẹn mùa xuân thắm
Khoảng trống vô biên đến rợn hồn !
Lý Đức Quỳnh 


CŨNG HỌA:


VỌNG LỜI QUÊ HƯƠNG


Lời ca cổ vọng giục thêm buồn
Lại khiến mây trời buốt giọt tuôn
Để cánh hồng kia đành héo nhị
Cho vành nguyệt ấy phải mờ khuôn
Tình sâu xích lại lùa sương giá
Nghĩa nặng dò chi đến ngọn nguồn
Xóm cũ lòng vương cùng mở cuộc
Vào xây thắng cảnh rạng tâm hồn
Phạm Duy Lương


ĐỒNG HỌA:


NHÀN TẢN NHƯ SƯƠNG


Mái rạ hắt hiu tỏa khói buồn
Chuyển mùa đổi tiết cứ như khuôn
Sáng lên vần vũ làn mây bủa
Chiều xuống bồng bềnh dải nước tuôn
Đã biết phù sa về bến bãi
Thì xem cát bụi biệt khe nguồn
Ở đi nhàn tản như sương gió
Thì chẳng cần chi pháp gọi hồn
Như Thị


CÙNG HỌA:


MƯA THÁNG MƯỜI...


Đừng hỏi vì sao mắt đẫm buồn
Tháng mười ray rức giọt sầu tuôn
Lá vàng trước ngõ vừa phô sắc
Gió lạnh bên đồi đã nhập khuôn
Bếp lửa bập bùng... vương vấn ảnh
Mưa thu thánh thót ...sắt se hồn
Bao năm cách biệt rồi anh nhỉ?
Mà nhánh sông xưa vẫn nhớ nguồn !
Thy Lệ Trang


TIẾP HỌA:


ĐÃ CÓ NIỀM VUI


Vạt nắng chiều thu gợi nỗi buồn
Cố ngăn không để giọt sầu tuôn
Thuyền xưa thuở ấy còn thương bến ?
Bóng cũ ngày nào vẫn giữ khuôn ?
Dẫu khó dường bao, không đổi dạ
Dù sang thế mấy, chẳng quên nguồn
Quê người vất vả dài năm tháng
Đã thấy niềm vui lén nhập hồn
Thục Nguyên


HỢP HỌA:


THU MƯA GỌI HỒN


Thu mưa tí tách gợi thêm buồn
Tâm sự lòng ta cứ mãi tuôn
Thuở trước tình quê lai láng cội
Bây chừ vận nước tái tê nguồn
Tổ tiên khó nhọc xây bờ cõi
Con cháu lao đao giữ nếp khuôn
Lịch sử Lạc Hồng luôn quật khởi
Tự hào dân tộc thấm vào hồn
songquang

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

242_HÃNH (TUYỂN TẬP THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Trào Phúng)



HÃNH


Giật mình, thấy bảnh và tươi
Giữa phố chào lôi, rổn rảng Vời
Cà vạt, giầy tây, ôm cặp táp
Sơ mi, kính trắng cỡi xe hơi
“Tao đây điếu đóm, theo kề Sếp
Ai đấy học hành, đố kịp tôi”
Khẳng định rằng chân đi kém … gối
Nhe răng, hắn hãnh …vênh vang cười !
CAO BỒI GIÀ
11-10-2011

ĐOẢN KHÚC MÙA THU


ĐOẢN KHÚC MÙA THU


Mùa thu tràn ngập lá vàng rơi
Lác đác chòm xanh điểm núi đồi
Uốn lượn đường đèo nơi vách đá
Mờ xa thung lũng phía chân trời
Sương lam mù mịt chen mây xám
Hồ biếc mơ màng gợn sóng lơi
Gió lạnh ùa về xô mái tóc                     
Nỗi buồn vây kín mảnh hồn tôi.
Sông Thu
Tháng 10/2018)


BÀI HỌA:


CẢNH THU


Cảnh thu lá úa lặng buồn rơi
Mây trắng lang thang dạo góc trời
Đôi sợi khói lam vờn cuối xóm
Một manh nắng ấm ngả lưng đồi
Âm thầm cánh vạc bay trầm mặc
Êm ả dòng sông lượn lả lơi
Thấm thấm hồn thu bao lữ khách
Ngẩn ngơ nào chỉ mỗi riêng …tôi.
CAO BỒI GIÀ
14-10-2018


ĐỒNG HỌA:


BIỂN CẢ CHIỀU THU


Mênh mông biển cả bóng chiều rơi
Xa tắp ngàn mây cuốn tựa đồi
Lặng lẽ đưa hồn về dĩ vãng
Cô đơn dõi mắt tận chân trời
Rì rào sóng gọi niềm cô tịch
Man mát gió về chút lả lơi
Giá lạnh tâm tư người tuổi hạc
Thu buồn, nhung nhớ lạnh lòng tôi
Thanh Trương


CÙNG HỌA:


TRỞ LẠNH


Lá úa đầu mùa lác đác rơi
Mưa buồn se sắt trải nương đồi
Rầm rì dòng nước len khe đá
Le lói vầng dương lẩn cuối trời
Nghi ngút bên đây làn khói *tỏa
Bồng bềnh chốn nọ cánh chim lơi
Xa nhà đã mấy thu rồi nhỉ?
Hiu hắt chiều nay ,quay quắt tôi.
*vùng quê đã đốt lò sưởi củi vừa thơm vừa ấm

THANH HOÀ


TIẾP HỌA:


HIU HẮT THU XƯA


Thu buồn ngõ vắng nắng tàn rơi 
Nhìn phía chân mây, nhớ vạt đồi
Mắt biếc ngày xưa mờ dấu lệ
Hoa vàng buổi đó ngát hương trời 
Theo ai bắt bướm vui chân nhẹ 
Giúp chị thêu khăn thả mộng lơi
Phải gió thì thầm sau liếp cửa
Ồ không, thưa chỉ bóng hình tôi 
Hawthorne  13 - 10 -  2018
CAO MỴ NHÂN 


HỢP HỌA:


MIỀN HOANG VẮNG


Lay bay cánh gió lượn vèo rơi
Từng chiếc lá như dệt thảm đồi
Đất cũng vàng theo thu nhuộm sắc
Mây còn trắng giữ nắng loang trời
Thuyền neo cuối nhớ nhìn trăng quạnh
Sóng vỗ ngang sầu xỏa tóc lơi
Đỉnh núi hoài trông miền tĩnh mịch
Chuông chùa bất chợt xé lòng tôi
Lý Đức Quỳnh 


CŨNG HỌA:


XỨ ĐOÀI THU


Trung du huyền ảo lắng chiều rơi
Trầm mặc sim mua tím mé đồi
Thác nhạc rung ngân vang lửng núi
Nhạn thoi thêu dệt rộn lưng trời
Tưng bừng hoa nắng vờn mây lượn
Lồng lộng hồ thu rỡn bóng lơi...
Non nước Xứ Đoài tràn cảnh sắc
Phiêu du thưởng ngoạn đắm lòng tôi!
14-10-2018
Nguyễn Huy Khôi


ĐỒNG HỌA:


LỐI VỀ


Ngập lối hôm về sắc đỏ rơi
Vờn theo gió ruổi tự trên đồi
Bờ đê cúc rộ xao lòng khách
Tiếng sáo diều ngân rộn khoảng trời
Bước giục tình quê càng mãi thắm
Tâm dồn kỷ niệm dễ nào lơi
Người xưa cảnh cũ chừ đâu tá
Vạt  nắng  thu chiều buốt dạ tôi .
Phạm Duy Lương


CÙNG HỌA:


THU Ở XÓ VƯỜN


Vườn nhà sớm sớm tiếng thu rơi
Chim giỡn mùa vui rộn góc đồi
Liếu điếu từng đôi bừng tán chuyện
Chào mào cả toán hú trêu trời.
Chích chòe đạo mạo hò gây mến
Dẻ quạt râm ran múa chẳng lơi.
Nâng chén trà thơm nghe chúng kể
Nỗi niềm hạnh phúc tuổi già tôi .
Trần Như Tùng


TIẾP HỌA :


CHIỀU THU


Hãy đón thu chiều giọt nắng rơi
Bầy chim xoải cánh lượn ngang đồi
Thuyền trôi hờ hững bên dòng nước                      
Sóng gợn lăn tăn dưới góc trời
Bấy nỗi u hoài tâm gác lại
Bao điều chán nản dạ buông lơi
Quê nhà cách trở chừ thương lắm!
Bạn hỡi khi về nhớ gọi tôi!
Như Thu


HỢP HỌA:


RỪNG THU


Rừng lá thay màu, lá úa rơi
Từng cơn gió lộng dưới chân đồi
Nàng thu rực rỡ khoe muôn sắc
Cánh nhạn sầu tư lượn cuối trời
Ngơ ngác bầy nai tìm nắng mới
Mơ màng ngọn cỏ điểm sương lơi
Dừng chân ngoạn cảnh lòng xao xuyến
Vội vã đường chiều thoáng bóng tôi !
Thiên Hậu


CŨNG HỌA:


NỬA MÙA THU ĐI


Gió thổi lìa cành lá vẫn rơi
Mờ sương khói tỏa phía lưng đồi 
Chiều lay nghĩa cũ đầy chân mắt 
Bóng ngả  tình xưa ẩn góc trời 
Kẻ thoát phương Âu buồn đắng rụng 
Người còn đất Á khổ sầu lơi 
Làn Thu lạnh giá bờ hiu quạnh 
Đã biết bao mùa thắt dạ tôi 
Minh Thuý 


ĐỒNG HỌA:


CẢM TÀN THU
(Họa 4 Vận)


Chiều xuống u buồn tiễn lá rơi
Sương giăng ảm đạm khắp nương đồi
Chim bay xao xác triền khe suối
Tùng trụ hiên ngang giữa đất trời
Đó dặm quan san sầu lặng lẽ
Đây tình lữ thứ cảm chơi vơi
Heo may bịn rịn vờn cô quạnh
Níu lọn thu tàn chỉ một tôi
Như Thị


CÙNG HỌA:


KHÚC NHẠC MÙA THU


Vào Thu khúc nhạc quyện lòng tôi
Bảng lảng bay xa khắp đất trời
Len lỏi qua đèo chen kẽ núi
Lững lờ lượn dốc lấn lưng đồi
Rừng phong lá rụng đan dày đặc
Sương giá gió lùa tỏa lả lơi
Một thoáng bâng khuâng nhòa ước mộng
Cố tìm lại được chút hương rơi !
Songquang


TIẾP HỌA:


NỖI NIỀM


Trong song cửa sổ cuối chiều rơi
Chợt thấy vàng thu tận đỉnh đồi
Một đám quạ đen sà trước ngõ
Vài con nhạn trắng lạc phương trời
Vườn hồng hoa nụ còn e ấp
Cành biếc bướm ong vẫn lả lơi
Nàng đó, ta đây ngàn nỗi nhớ
Hỏi người có thấu cõi lòng tôi ?
Thục Nguyên


HỢP HỌA:


LỤY TÌNH


Se se hơi lạnh ráng chiều rơi,
Tím rịm đường mây ở cuối đồi
Đôi chút mù sương vờn giữa lũng
Dăm ba làn khói lượn lưng trời
Xa xa vọng tới lời chim hót
Văng vẳng ngân dài điệu lý lơi
Có biết cho chăng vì số hẩm
"Lụy tình" vương mãi, bám đeo tôi !
PHƯỢNG HỒNG


CŨNG HỌA:


BUỒN ĐÊM THU...


Lặng lẽ thềm khuya hoa lá rơi
Mây giăng bàng bạc tím khung trời
Buồn cung phím lỡ...tay trơ lạnh
Tiếc cánh vai gầy...tóc nhẹ lơi
Một ngọn đèn mờ treo cuối ngõ
Vài con nai nhỏ lạc bên đồi
Thơ đề vách cũ...chừng nghe nhớ
Chẳng biết ...ai chờ, ai đợi tôi?
Thy Lệ Trang


ĐỒNG HỌA:


BÊN CHIỀU THU


Bên trời lặng ngắm bóng chiều rơi
Cánh nhạn đùa mây tận nẻo đồi
Tiếng liễu ru hồn bên dốc suối
Lời thông gửi ý tận non trời
Bâng khuâng lối sỏi buông mơ thắm
Thổn thức đường thơ thả mộng lơi
Nhẹ bước chân ngày thu tịnh biếc
Gió vờn chao lượn cánh diều tôi
Hương Thềm Mây