Thứ Bảy, ngày 10 tháng 12 năm 2016

12_CẢM THÁN GIÓ MƯA (Thơ Tổng Hợp-TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


CẢM THÁN GIÓ MƯA

 

Mưa vn c rơi chng k ngày

Dòng sông sôi sc sn sàng gây

Nhìn đê ngn lúa bun nhao nhác

Trông nước lòng người nu qut quay

Nng hn chưa qua còn tác quái

Lũ tràn đã p ch nương tay

Dân tình khn đn lin không ngt

Xin bt ngun cơn, gió vi  mây.

CAO BI GIÀ

2002

Thứ Sáu, ngày 09 tháng 12 năm 2016

ĐẮC Ý (Thơ Vận Trắc)


ĐẮC Ý

 

Đắc ý xem như bầu rượu quý

Mời sai đối tượng nghe chừng… phí

Người vui, nếm thử, lắc: cay ghê!

Kẻ nát, tu tràn, chê: nhạt nhỉ!                                          

Trái tính khề khà giở thói ngông

Đồng tâm nhấm nháp bình hương vị

Lẽ đời biết vậy để lòng an

Tỉnh táo sẻ chia hầu tránh lụy.

 081216.

Đoàn Đình Sáng.

              

XIN HỌA:

 

BỢM RƯỢU

 

Chọn rượu, lấy men làm bạn quý

Tinh thần, sức khỏe người phung phí

Khi say hể hả:  Sướng …làm sao!

Phút tỉnh kêu than: Bần mãi nhỉ?

Suốt tháng liêu xiêu, miệng sặc mùi

Quanh năm ngất ngưởng, đời vô vị

Vợ con phải nuốt lệ thay cơm

Tan nát gia đình,thân khổ lụy

CAO BỒI GIÀ

09-12-2016

 

ĐỒNG HỌA:

 

TUỔI GIÀ VUI SỐNG

 

Bạn bè lớn tuổi càng thêm quý

Giây phút bên nhau đừng lãng phí

Xướng họa văn thơ mê mẩn sao

Chuyện trò tâm sự tưng bừng nhỉ ?

Tìm vần, sắp chữ, trí lâng lâng

Nghe nhạc, xem thư, tâm thú vị

Thời khắc trôi vèo quá sức nhanh

Có đâu nhàm chán và bi lụy ?!

Sông Thu

 

CÙNG HỌA:

 

TỦI PHẬN

 

Thời gian ngắn ngủi cần trân quý

Tuổi trẻ qua rồi nên thấy phí

Biển cả mênh mông vẫn thích mà !

Thành đô tráng lệ càng mơ nhỉ !

Thư mời từ chối đã bao phen

Bạn trách chờ trông đà lắm vị

Một thủa bôn ba dạ nhớ hoài

Thở than phận mỏng tuôn dòng lụy !

Như Thu

 

TIẾP HỌA:

 

VIỆC THIỆN

 

Làm thiện là điều rất đáng quý

Cha ông dạy bảo không nên phí.

Mặc người khích lệ hảo lòng a

Mặc kẻ đùa dai thừa của nhỉ.

Mĩ tục tình dân đậm sắc hương

Thuần phong nghĩa nước đầy thi vị.

Tâm hồn đắc ý nỗi vui theo

Cũng chẳng sợ ai gây hệ lụy.

Trần Như Tùng

 

HỢP HỌA:

 

BẠN BÈ ĐÀM ĐẠO

 

Bạn mời trà đạo trân cùng quý

Còn chút thời gian đừng phạm phí

Gặp gỡ chuyện trò giỡn thích ghê

Hàn huyên tâm sự cười vui nhỉ !

Tích xưa kể lại thật sa đà

Ảnh cũ xem hoài đầy thú vị

Tàn cuộc lòng sao chẳng muốn về

Hẹn mai trở lại đâu chi lụy !

THIÊN HẬU

 

CŨNG HỌA:

 

THƯƠNG CÁNH TUYẾT LÊ

 

Cây lê trong trắng khoe chồi quý

Mỏm thác đơm bông ôi uổng phí

Thủy tận sơn cùng kẻ viếng chi?

Suối sâu rừng thẳm ai thăm nhỉ?

Rượu ngon lẻ chiếc thấy chua môi

Trăng sáng đơn côi nghe nhạt vị

Thương sót cành hoa lả lướt vươn

Không người lai vãng nên sầu lụy.

Thanh Hòa

11_CÁI MUỖI (Thơ Tổng Hợp-TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


CÁI MUỖI

 

Nửa đêm cái muỗi cứ vo ve

Mày khiến tao nào được ngủ nghê

Chồng mụ toi rồi sao mãi kiếm

Da ta dầy thế cũng không chê

Vè vè cánh vẫy, ông đâm bực

Phành phạch tay guồng, ả chả phê

Giấc điệp mới nhen mi đã phá

Tiêu tùng mộng đẹp bức tranh quê

CAO BỒI GIÀ

2003

Thứ Năm, ngày 08 tháng 12 năm 2016

SƠN NỮ


SƠN NỮ

 

Vội vã băng ngàn, bỗng bước …chôn

Ôi chao! Sơn nữ tiếng cười giòn

Bờ môi chín mọng, say quên lối

Đôi mắt trong veo, hút lạc hồn

Suối vắng tương tư làn tóc rối

Nương chiều ngơ ngẩn gót chân thon

Rừng xiêu, nước lụy  thì nhân thế…

Thử hỏi làm sao chẳng động…lòng?

CAO BỒI GIÀ

06-12-2016

 

BÀI HỌA:

 

MỘT BÔNG HOA RỪNG

 ( họa bốn vần )

 

Trốn cảnh đói nghèo trói, buộc, chôn

Thơm tho sao chiếc bánh đa giòn

Năm năm đại học dồn công sức

Một chốn quê hương gửi vía hồn.

Nương rẫy, đẹp người con suối mát

Làng buôn, ngoan nết dáng eo thon.

Chim rừng ríu rít quanh sơn nữ

Oanh hát mi đàn sáo véo von .

Trần Như Tùng

 

ĐỒNG HỌA:

 

THĂM CHÂU LANG

 

Vượt đèo, leo dốc, bỗng ...chân chôn

Khanh khách đùa vui tiếng giã giòn

Ngộ nghĩnh đóa Xuân say lạc trí
Xinh tươi hoa thắm quyến mê hồn
Mỹ nhân tắm suối phô thân diễm
Sơn Nữ băng rừng thả dáng thon
Bảng lảng chiều buông tim bối rối
Về đâu ai hỡi ngẩn ngơ lòng.

Thanh Hòa

 

CÙNG HỌA:

 

LẠC QUAN

 

Tuổi cao vòi vọi, sợ gì...chôn ?

Giữ nụ cười tươi mãi mãi giòn

Thể xác trui rèn cường thể xác

Tâm hồn sàng lọc sạch tâm hồn

Dõi theo thơ...thẩn, đầu thêm sáng

Luyện tập thân hình dáng mới thon

Và sống hết mình đời đáng sống

Lạc quan đến chết, chẳng xao lòng

Thục Nguyên

 

TIẾP HỌA:

 

GIẤC MƠ BÊN SUỐI

 

Khách du mê mẩn, bước chân chôn

Sơn nữ, người đâu quá đẹp giòn !

Mềm mại như nai, bờ cổ mịn

Nhẹ nhàng tựa báo, vóc eo thon

Vô tư nàng gội, mơn man tóc

Ngơ ngẩn chàng say, đắm đuối hồn

Mơ ước được thành con cá nhỏ

Kéo tung sợi mướt dệt tơ lòng.

Sông Thu

 

HỢP HỌA:

 

MỘT THOÁNG VU VƠ...

 

Gặp nàng sửng sốt...bước đành chôn

Da phớt màu nâu bánh ít giòn

Lữ khách ngẩn ngơ viền mắt biếc

Trai làng xao xuyến dáng eo thon

Gió đùa phất phới đôi tà áo

Tình cợt ngả nghiêng một mảnh hồn

Người hỡi...về đâu trời trở rét?

Đường xa...rẽ lối...tím rưng lòng !

Thy Lệ Trang

 

CŨNG HỌA:

 

THÔN NỮ TẮM SUỐI

 

Buông lơi tóc xõa đẹp mê hồn

Suối mát đùa vui eo quá thon

Đôi gã đa tình, chiều vắng vẻ

Mấy nàng duyên dáng  má săn giòn

Nép mình nhìn trộm gai vương chích

Lạc bước nhủ thầm cẳng tự chôn

Tiên nữ hồn nhiên cười khúc khích

Đâu ngờ lắm kẻ xuyến xao lòng !

THIÊN HẬU

10_CHIỀU THU BÊN SÔNG (Thơ Tổng Hợp-TT. THƠ CAO BỒI GIÀ)


CHIỀU THU BÊN SÔNG

 

Trời cao  mây dệt mấy tầng trong

Lá đỏ chơi vơi ngọn gió lồng

Cô lái khua chèo con nước lặng

Cánh cò vẫy lượn chốn thinh không

Hắt hiu sắc nắng nghiêng bờ cỏ

Lãng đãng hồn thu ngả bến sông

Lữ khách xuôi đò nghe réo rắt

Câu hò sâu lắng, vấn vương lòng.

CAO BỒI GIÀ        

07-10-2010

09_CHIỀU QUÊ (Thơ Tổng Hợp-TT. THƠ CAO BỒI GIÀ)


CHIỀU QUÊ

 

Ác tà đượm nét vẽ tiêu sơ

Nhạt nhạt ngàn xanh sắc phảng mờ

Róc rách trầm hùng âm thác đổ

Lơ thơ đơn độc bóng cò mò

Cây cao vẫy gọi chim quy trú

Mây xám bông đùa gió vất vơ

Bỗng chạnh cõi lòng ai đáo bước

Chia niềm hiu quạnh ánh trăng thơ

CAO BỒI GIÀ

2003

LẠI TỰ HA...ÀO


LẠI TỰ HAÀO

 

Việt Nam giáo dục  đứng hàng cao

Đức, Mỹ còn thua, thật tự hào

Tiến sĩ  hằng hà, vô địch nhé…

Cử Nhân sa số,tuyệt vời sao!

Nhưng mà xe máy không làm nổi

Ngặt nỗi bù loong cũng vái chào

Chỉ giỏi khoe tài trò …đấu chọi

Ai hay thực tế nát …tương Tàu!

CAO BỒI GIÀ

07-12-2016

 

BÀI HỌA:

 

ĐÁNG XẤU HỔ

 

Đất nước trong tay trí tuệ cao

Luôn khoe dòng dõi đấng anh hào

Đồng bào ta thán, lo chi chớ ?

Tổ Quốc nguy nàn, đã có sao ?

Bại hoại luân thường, ông hưởng thụ

Suy đồi đạo đức, gái mời chào

Chén cơm, manh áo gây nên nỗi

Bán mạng khắp nơi, kể cả Tàu

Thục Nguyên

 

 

Theo báo Tuổi Trẻ (07-12-2016):

Singapore dẫn đầu xếp hạng giáo dục, Việt Nam vượt Mỹ, Đức - Tuổi Trẻ

Trong bảng xếp hạng Pisa, Singapore đã giành vị trí quán quân ở tất cả các bài thi của Pisa, vượt qua các trường ở châu Á, châu Âu, Úc, Bắc Mỹ và Nam Mỹ.

Cùng với Singapore, các nước châu Á vẫn tiếp tục chiếm ưu thế trong top đầu của bảng xếp hạng Pisa năm nay.

Ở môn toán, theo sau vị trí dẫn đầu của Singapore là Hong Kong, Macao, Đài Loan, Nhật Bản, Trung Quốc và Hàn Quốc.

Đáng chú ý, giám đốc giáo dục OECD Schleicher cũng mô tả thành tựu của Việt Nam "rất đáng chú ý" khi chất lượng học sinh Việt Nam vượt qua cả học sinh ở Đức và Thụy Sĩ trong lĩnh vực khoa học và vượt qua học sinh Mỹ ở lĩnh vực khoa học và toán.

Thứ Tư, ngày 07 tháng 12 năm 2016

08_ÁO TÍM NGÀY XƯA (Thơ Tổng Hợp-TT. THƠ CAO BỒI GIÀ)



 

Ở chốn mô rồi áo tím xưa

Mà răng nhắn hỏi nỏ âm thưa

Vai gầy e ấp ru “HÈ Trắng”(*)

Mắt biếc xanh xao gợi “Diễm xưa”

Ngày nớ lặng đi mi ướt lệ

Bây chừ tiếc nhớ dạ hoen mưa

Về thăm nhiều rứa mà không gặp

Sắc tím  về mô, ngọn gió đùa?

CAO BỒI GIÀ

2003

(*): bản nhạc  Hạ Trắng của NS Trịnh Công Sơn

07_BÚP ƠI ! (Thơ Tổng Hợp-TT. THƠ CAO BỒI GIÀ)


BÚP ƠI



Nắng ghẹo làn mây trắng trắng trong
Má đào Búp thẹn cũng hây hồng
Hồn nhiên mười sáu, đầy xao động
Duyên dáng đôi mươi, xiết đợi mong
Gió gợi diễm tình, mây viễn xứ
Người ru hạnh phúc, Búp sang sông
Sang sông bỏ bến, thời xa lắm
Bên ấy, mây giờ sắc có trong
CAO BỒI GIÀ

2002

Thứ Ba, ngày 06 tháng 12 năm 2016

06_TRĂNG SUÔNG (Thơ Tổng Hợp-TT. THƠ CAO BỒI GIÀ)


TRĂNG SUÔNG

 

Đêm thu lặng lẽ ngắm trăng suông

Lất phất  mưa phùn,gió vấn vương

Hơi phả mùi men, sao nhạt thếch

Lòng vơ câu hát, lại sầu thương

Thân treo nhìn xuống, Hằng luôn thú ?

Phận khó so quanh, tớ lại buồn

Này Cuội lãng du, vui bước chứ

Đây còn bầu rượu, muốn vời ông !

CAO BỒI GIÀ

2002

05_TRĂNG THU BÊN SÔNG (Thơ Tổng Hợp-TT. THƠ CAO BỒI GIÀ)


TRĂNG THU BÊN SÔNG

 

Đêm vắng nghe chừng đã rất sâu

Ánh trăng chênh chếch vắt ngang cầu

Mái chèo cô lái lao xao nước

Gọng vó anh chài lấp lánh sao

Tiêu réo vi vu say bóng nguyệt

Gió cười xao xác ngả bờ lau

Giữa cầu ngơ ngẩn hồn ai đó

Trời đất giao hòa, dễ mấy đâu !

CAO BỒI GIÀ
2003

Thứ Hai, ngày 05 tháng 12 năm 2016

04_ĐÊM DÀI (Thơ Tổng Hợp-TT. THƠ CAO BỒI GIÀ)


ĐÊM DÀI

 

Trở mình nghe gió lạnh vờn qua

Tang tảng trời hôm vẳng tiếng gà

Ngõ vắng trông ra tuồng suối lạnh

Cành cao ngước với ngỡ mây sa

Ai buồn cho hỏi đêm dài ngắn

Chân mỏi còn e chốn cách xa

Tự nghĩ cho mình, sao lạ nhỉ

Canh trường chẳng ngủ mãi lo ra.

CAO BỒI GIÀ

2005

Chủ Nhật, ngày 04 tháng 12 năm 2016

TIẾNG MẸ


TIẾNG MẸ

 

Quan Họ đôi làn cất í a

Dân ca bao điệu mãi ôi à

Thương sao nét đẹp làng quê tổ

Yêu lắm cái hồn tiếng nước ta

Khúc hát lời sâu  lòng chợt cảm

Vần thơ  ý ẩn lệ dưng sa

Mẹ truyền âm sắc từ thai nghén

Đến phút cuối đời vẫn thiết tha!

CAO BỒI GIÀ

02-12-2016

 

BÀI HỌA:

 

MỚI LỚN

 

Phải đâu "nhỏ xíu" học ê a ?

Đã lớn tòng ngong chẳng biết à ?

Hàng xóm nhiều anh trêu ghẹo bé

Đến trường lắm bạn chọc quê ta

Thẹn thùng đến nỗi chân tay cuống

Mắc cỡ cho nên mắt lệ sa

Lúng túng buông ra lời giận dỗi

"Ai thèm để ý thứ "bê tha" ?

Thục Nguyên

 

ĐỒNG HỌA:

 

ÁO DÀI

 

Áo dài truyền thống của dân ta

Nền nã, trang đài lẫn thướt tha

Kín đáo mà vô cùng hấp dẫn

Dịu dàng nhưng hết sức kiêu sa

Đôi tà lụa mỏng... xinh ghê nhỉ ?

Một mảng eo thon... đẹp quá à !

Phất phới tung bay trong gió lộng

Bao chàng đắm đuối gọi ơi a ...

Sông Thu

 

CÙNG HỌA:

 

HIỀN MẪU

 

Thương lời hiền mẫu quý ghê a !

Gặp gỡ thân sơ phải dạ à !

Bạn có trêu đùa không để ý

Con đừng giận dỗi nếu cười ta

Khắc sâu lòng mẹ bao la nhớ
Ước nguyện sao trời lấp lánh sa

Hái được bây chừ xin kính cẩn

Dâng người rộng lượng đã dung tha.

Như Thu

 

TIẾP HỌA:

 

ÔI TIẾNG QUÊ HƯƠNG

 

Ngôn ngữ đầu đời bé tập A

Khiến cha liên tưởng gọi cha à.

Từng lời mẹ dạy âm quê bố

Mỗi mẫu bà gieo giọng tộc ta.

Bản sắc quê hương tiên tổ định

Linh hồn ngữ nghĩa ngọc châu sa.

‘Chửi cha … pha tiếng” câu xưa đó

Lộn xộn Tây Tàu khó thể tha !

Trần như Tùng

 

HỢP HỌA:

 

THỨ THA

 

Cầm bút buổi đầu học chữ a

Mà nay đã quá nửa đời à

Khi xưa sức trẻ bơi sông bạn

Lúc mới tuổi già tắm giéng ta

Những tưởng đường đời qua bão táp 

Nào hay thể xác lại mưa sa

Lời ru Ví Dặm còn lay lắt

Liễu có còn gì để thứ tha !

Phạm Kim Lợi

 

CŨNG HỌA:

 

HƯƠNG MẸ

 

Mới buổi hôm nào tập viết "a",
Kề bên Mẹ hỏi: khó không à ??.
Hương bùn quyện nắng, hoà hơi Mẹ,
Dáng hạc dầu sương, đỡ cánh ta.
Bước trải ghi lòng, lời Mẹ nhủ,
Ngày về dõi ảnh, lệ con sa.
Tâm nhang phảng phất, thơm hơi Mẹ,
Toả ngợp đời con, đức vị tha.!


Nguyễn Quang Chỉnh.

 

ĐỒNG HỌA:

 

CẦU TREO

 

Mấy trò bé nhỏ gọi “i..a"
Rón rén mò lên "...cẩn thận à. ."
Tre buộc bập bềnh khi gió lớn
Dây leo lỏng lẻo lúc mưa sa
Qua sông vất vả rơi không ít
Vượt lạch gian nan rớt chẳng tha!
Cảnh đẹp thiên nhiên dầu cuốn hút
Nên thay cầu khỉ của quê ta.

Thanh Hòa

 

CÙNG HỌA:

 

TIẾNG VIỆT

(họa 4 vần)

 

Ngày đầu tới lớp học ê a

Tiếp đến hôm sau thêm chữ à

Ngôn ngữ nhịp nhàng như điệu hát

Thanh vần thánh thót tựa mưa sa

Lời ru ấm áp ghi tâm dạ

Giọng nói êm đềm thấm óc ta

Rèn luyện thi văn nơi hải ngoại

Cháu con gìn giữ tiếng quê nhà !

THIÊN HẬU

 

TIẾP HỌA:

 

QUAN HỌ

(Họa 4 vần)

 

Liền chị, liền anh lụy ới a

Người ơi, người ở luyến lưu à

Quai thao, nón lá mê đàn hát

Vuông lụa tứ thân thích múa ca

Bến đục âm thầm chờ nắng ghé

Chùa Hương lặng lẽ đợi mưa sa

Khúc nôi văn hóa hồn non nước

Réo rắt bổng trầm điệu thướt tha !

HỒNG PHƯỢNG

 

HỢP HỌA:

 

TIẾNG QUÊ HƯƠNG

 

Trường làng thuở đó tập ê a

Thương lắm khi cô gọi bé à !

Lục bát mẹ ru: hồn nước Việt

Truyện Kiều cha bảo: tiếng dân ta

Phương xa tiếc nhớ giòng sông chảy

Đất lạnh bùi ngùi cảnh tuyết sa

Tình tự quê hương còn thắm mãi

Ân cần gìn giữ chẳng bê tha !

Thy Lệ Trang