Thứ Ba, ngày 28 tháng 4 năm 2015

168_THÊ (TUYỂN TẬP THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


 

Ơn nhờ muôn chuyện, bàn tay xinh

Trợ đỡ, chung nâng trọn mối tình

Nhẫn nhẫn cài then gìn hạnh phúc

Chăm chăm dưỡng lửa ấm gia đình

Âu duyên vận nợ vui vầy thuận

Như bóng theo hình lặng lẽ thinh

Quân tử một mình, danh đố…toại

Thân cô ta há dễ là mình ?
.           CAO BỒI GIÀ
.            24-11-2011

167_LIỄU (TUYỂN TẬP THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


Mỏng mảnh nép thân giữa chốn đời

Phất phơ phận liễu, kiếp chơi vơi

Gió đưa tan tác, theo linh mệnh

Mưa gội sạch trong, phải ý trời ?

Ước ước, anh hùng che phận liễu

Mong mong, quân tử tỏ danh ngời

Trung trinh ai tỏ tường tơ liễu

Có thấu lòng em, dạ những phơi ?
.           CAO BỒI GIÀ
.               2002

Thứ Hai, ngày 27 tháng 4 năm 2015

166_THĂM LẠI VƯỜN TRE (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


 

Đã lâu mới lại ghé Vườn Tre

Thích thú tai nghe tiếng chích chòe

Một khoảng xanh xanh, sân cỏ mượt

Hai hàng trắng trắng, sứ hương khoe

Trà thơm ngan ngát, vui say ẩm

Giọng ngọt êm đềm, dễ đắm mê

Xào xạc gió đùa tre họa tiếng

Như vương như níu khách… quay về
.           CAO BỒI GIÀ
.            08-10-2011

165_RỪNG THU DẠ NGUYỆT (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


Rừng thu thổn thức dưới trăng mờ

Gió lạc hơi chùng lướt ánh thơ

Thác gọi hồn thu say  bọt vọng

Suối soi bóng nguyệt đắm dòng mơ

Nai vàng ngơ  dạo lo chân lạc

Lá đỏ nghiêng rung buốt dạ chờ

Đêm thẳm buồn vương rừng vắng tịch

Trăng thu, chẳng khác, nặng sầu cô !
.           CAO BỒI GIÀ
.            18-09-2011

Chủ Nhật, ngày 26 tháng 4 năm 2015

164_HỎI CÀN (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


 

Rượu buồn mãi cạn thấm nơi nao

Lòng tỉnh đong nghe tiếng gió gào

Gió mỉa, tảng lờ, chê rượu nói

Trăng lơ, ngao ngán, trách ta phào

Lẽ đâu tớ lại vô duyên vậy

Ô thế mình đành bất đắc sao ?

Đeo bám có sầu …như chủ nợ

Lòng an, dạ tĩnh hỏi … chơi nào !        
.            CAO BỒI GIÀ
.            02-10-2011

163_THỊ SUY (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


Đôi mắt láo lơ ngó cuộc đời

Lúc mờ khi tỏ, khéo vờn chơi

Tí men rượu nhạt, hai thành một

Cặp kính chai dày, héo hóa tươi

Vui lúc thỏa lòng, hoa thưởng nguyệt

Buồn khi ngứa mắt đời trêu ngươi

Lòng trong mắt sáng tùy theo ý

Trời vẫn cho ta mãi nụ cười.
.           CAO BỒI GIÀ
.               2003

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 4 năm 2015

162_LỆ ĐÁ (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


 

Người đang hỏi tuổi đá xanh rêu

Đá lặng thinh chi, lẽ chẳng chiều

Xoải cánh chim côi, hồn dáo dác

Quặn lòng ai lẻ, bóng cô liêu

Gió mây muôn hướng, rằng không cả

Ước mộng trăm chiều, hỏi được nhiêu ?

Lệ đá xuyên sương dồn thổn thức

Âm thầm hồn đá mãi phiêu diêu!
.           CAO BỒI GIÀ
.            17-09-2011

VĂN TẾ "THANH DANH" MỘT GIÁO SƯ

Than ôi!

Lời mổ bưng bưng;

Đá quăng phình phịch.

“Bồ” chữ tung vành;

“Bụng” nho phơi mít .

 

Nhớ “Danh” xưa:

Bệ bệ đường đường phường văn bút, người người xúm xít lời tâng bốc rền vang;

Đĩnh đĩnh đạc đạc chốn quan trường, kẻ kẻ vây quanh tiếng tụng nâng tíu tít.

Từng  thủ quyền Giám đốc, từng chức danh Viện trưởng,  ấy chả tay vừa;

Cũng xếp hạng Văn nhân, cũng học hàm giáo sư, phải đâu kẻ liệt .

Hàng hàng giải thưởng, tủ chất dầy ken;

Lớp lớp bằng khen, tường treo kín mít.

Thủ phục ví  “SƠN HÀ LINH KHÍ TẠI”,   ban khắc bảng son;

Tướng tôn xưng “KIM CỔ NHẤT HIỀN NHÂN”, tặng lưu bút tích.

Tưởng rằng thức giả hiện tuyệt giống tuyệt nòi;

Ngỡ hẳn Nho sinh nay biệt tăm biệt tích.

Ấy mới tha hồ phóng bút chốn chốn  xả dàn;

Rồi thì thoải mái đề thơ nơi nơi vung vít.

Lượm lặt cổ thi trổ tài gán ghép, Câu Đối đầu Ngô mình Sở, chẳng sợ kẻ bình soi;

Thu gom khẩu hiệu ra sức xáo xào, Chúc Văn râu nọ cằm kia, không e người công kích.

Nghìn người hân hoan nhận, khiến lòng kẻ tặng tê tế tể mê say  ;

Trăm kẻ năn nỉ xin, làm dạ người cho tỉ tì ti sướng thích.

Lòng tự trọng mất  tăm;

Tính tự kiêu  tung xích.

Đem câu ““THU HẾT TINH HOA KIM CỔ LẠI”, sao hình khắp chốn  ca lãnh tụ tụng cả anh hùng;

Xách vế “XÂY CAO VĂN HIẾN NƯỚC NON NÀY”, nhân bản cùng nơi tặng bà già khen luôn trẻ nít.

Cùng đôi ấy tiến đền đàitiện thể cho luôn phố thị, tài khúc lưỡi giải bày;

Cũng cặp này dâng tử sĩ thuận tay tặng cả sinh nhân, khéo cái mồm phân tích.

Lờn thói múa liều;

Quen mùi chơi tiếp.

“KHÍ VƯỢNG SƠN , ĐẾ VƯƠNG HẦU HOA MÃN ĐỊA” phát bừa phứa mấy nơi;

“DANH OANH KIM CỔ, ANH HÙNG HÀO KIỆT THẾ XUNG THIÊN” ban vãi vung dăm đích.

 

Ô hỡi ô:

Chê thơ Nguyễn Du ngoắt ngoéo văn chương;

Chán Truyện Thúy Kiều lằng nhằng điển tích.

Gã tập văn “ngạo khinh” Cụ Nguyễn, chuyện điên rồ nhà Nghiên Cứu chấp bút khen lao;

Tên thợ máy “nắn bóp” Nàng Kiều, việc càn quấy lão Quốc Sư vỗ tay khuyến khích.

“TRÍ NHƯ BẠCH TUYẾT , TÂM NHƯ NGỌC”,  xuyến xao hồn lão, vụng  thưởng gái măng;

“VÂN TƯỞNG Y THƯỜNG, HOA TƯỞNG DUNG”,  rạo rực lòng già, muội tâng con nít.

Tập cổ vụng hóa đạo thơ Lý Bạch, khiến thi sĩ tức giận bỉ khinh;

Tán hoa dở   như nhạo trí Kỳ Duyên, làm hoa khôi sượng sùng thút thít.

Nhìn Quốc Phụ ôm hôn Hoa Hậu, người người buột tiếng ngán than;

Nghe Triết Gia bình chọn Mào Gà, kẻ kẻ che mồm khúc khích.

 

Thương thay, thương thay:

Thần Tượng đổ nhào;

Thánh Pho rớt bịch.

Tiếng lẫy văng um;

Danh lừng nghe xịt.

 

.              CAO BỒI GIÀ

.         14-04-2015

THAM KHẢO:

VỀ MỘT SỐ ĐÔI CÂU ĐỐI GS. VŨ KHIÊU TẶNG  THANH HÓA:

PHẦN I:


 

PHẦN II:


VỀ ĐÔI CÂU ĐỐI THỦ TƯỚNG TẶNG GS. VŨ KHIÊU:

http://tuancongthuphong.blogspot.com/2014/09/ve-oi-cau-oi-thu-tuong-tang-gs-vu-khieu.html#more

 

 

161_CẦU ĐIÊN (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


Nghĩ nhăng lắm lúc muốn mình điên

Bởi lẽ khi điên chắc hết phiền

Nỗi muộn không đeo vui tựa trẻ

Chuyện đời chẳng biết…sướng như tiên

Nhưng lo nặng lỗi cùng Cha kính

Lại sợ chồn vai cả vợ hiền

Quắt quéo tâm can, điên há dễ

Điên thì cũng phải…phúc phần riêng !
.           CAO BỒI GIÀ
.            24-05-2011

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 4 năm 2015

160_KHÓC (TUYỂN TẬP THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


 

Phải khóc thì vơi bớt khổ đau ?

Lệ ơi cố giúp nhỏ đi nào

Tuôn trào uẩn dạ, tan cơn ám

Trôi hết thương lòng, xóa vết dao

Hốc mắt bao sâu hoài mãi chứa

Gánh sầu mênh nặng biết đâu trao

Trăng côi có khổ sau  rèm khuyết

Ngâu vãi dai cơn …trút nặng sầu !
.            CAO BỒI GIÀ
.            14-07-2011

159_MÃI VƯƠNG (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


Não tủi đu đeo mãi chẳng ngừng

Cọng sầu không mối quyện theo vương

Tiếng chim chạng xẩm se lòng nẫu

Ngọn nắng chiều vàng  lói dạ thương

Kẻ, kẻ thờ ơ, tâm chất nặng

Người, người vấn hỏi, nỗi càng bưng

Trăng kia có phải sầu nên khuyết ?

Muốn cõi trần gian … sẻ bớt buồn !
.           CAO BỒI GIÀ
.            14-06-2011

Thứ Năm, ngày 23 tháng 4 năm 2015

BÚT LỠ SA ... QUAN LƠ TÍT


Toán trừ Chánh Án đã làm sai

Thiệt hại trăm phần kệ mặc ai

Tính toán học hành, bừa lấy lệ

Luật lề luyện tập,  lướt cho oai

Lỡ sai chẳng sửa ngu vùi kỹ

Đã lộn  thì lờ dốt giấu bay

Bản án ra rồi không chỉnh nữa

Miệng quan như thép chớ kêu nài!

.            CAO BỒI GIÀ

.            23-04-2015

 

Theo Báo Người Lao Động:

Quan tòa làm phép trừ sai nhưng không chịu sửa!

(NLĐO)- Quan tòa tỉnh Bạc Liêu làm tính trừ sai trong bản án nhưng không chịu sửa dù đương sự đã nhiều lần kiến nghị và tòa cũng thừa nhận


 


Bà An nhiều lần yêu cầu TAND tỉnh Bạc Liêu khắc phục hậu quả bản án xử sai nhưng không được giải quyết

 

Cụ thể, tại phần nhận xét của bản án nói trên, có đoạn thể hiện: “Như vậy, chênh lệch so với cấp sơ thẩm giải quyết 385,60 m2 – 380,18 m2 = 85,42 m2…”.

Cũng tại bản án này, tòa xác định diện tích đất tranh chấp là 385,60 m2 nhưng trong đó có đến 362,3 m2 nằm trong phạm vi lộ giới. Lẽ ra, tòa quyết định buộc bà Nương trả cho bà An, ông Quang chỉ 23,30 m2 (385,60 m2 – 362,3 m2) nhưng không hiểu sao lại tính sai thành 53,24 m2.

Từ chỗ tòa quyết định buộc bà Nương trả cho bà An, ông Quang diện tích đất không đúng với thực tế nên không thể tổ chức thi hành án được. Do đó, người được thi hành án và cả cơ quan thi hành án đã nhiều lần kiến nghị TAND tỉnh Bạc Liêu xem xét lại quyết định của bản án.

 

158_RU MÃI DÒNG SÔNG (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


 

Suốt đời ru mãi một dòng sông

Sông cuộn phăng phăng, chẳng nhớ nguồn

Dòng đã quanh co, thân lãng tử

Nước còn vỗ rát, tiếng xao ngông

Theo dòng tức tưởi nhồi tâm loạn

Chịu lẽ âm thầm nín gió giông

Đâu nợ, vay nao mà nặng trả

Xòe tay dẫn lệ … ngược trôi lòng !
.           CAO BỒI GIÀ
.            16-07-2011

Thứ Tư, ngày 22 tháng 4 năm 2015

157_NHẨM SẦU (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


Đêm khuya trăng lạnh, nửa hồn câm

Đường vắng, đèn côi rẽ bóng chồm

Cốc, cốc mõ khua, sầu thảm đệm

Gâu, gâu chó sủa, não nùng châm

Ngắm trời sao đó nào xem thử

Bấm dạ sầu đây mãi đếm thầm

Chiêu nốt giọt cay hòng dỗ giấc

Giũ buồn khỏi chiếu ngả lưng nằm !
.           CAO BỒI GIÀ
.           24-05-2011

CHẾT NGAY CHỢ NHÀ !!


Rau củ Tàu tràn khắp chợ Ta

Nông dân nước Việt lệ chan hòa

Gừng dưa vốn hết, đành câm dạ

Hành, tỏi  tay không, dẫu trúng mùa

Tư lệnh công Thương nhìn khách quậy…

Đầu ngành Nông Nghiệp ngó dân thua  …!

Con đen như thể trên than đỏ

Phụ mẫu ầu ơ  … mặc kệ bà?

.            CAO BỒI GIÀ

.            22-04-2015

 

Theo Báo điện tử Tiền Phong:

Nông sản Trung Quốc chiếm chợ đầu mối             

Nông sản Trung Quốc chiếm chợ đầu mối

TP - Trong khi nông sản Việt Nam như dưa hấu, hành tím... ê hề, giá rẻ, nông sản Trung Quốc lại áp đảo, chiếm các chợ đầu mối. Tuy nhiên, thống kê của cơ quan chức năng lại cho thấy con số ngược lại.

Tại chợ đầu mối Long Biên (Hà Nội), mỗi ngày có hàng chục xe tải chở các loại nông sản khô từ biên giới về tiêu thụ. Đây cũng là thủ phủ tập kết hàng Trung Quốc, tỏa đi các chợ dân sinh ở Hà Nội, Hải Dương, Hưng Yên, Bắc Ninh... Các quầy hàng chất đống những bao tải chứa nông sản vẫn còn nguyên tem xuất xứ từ Trung Quốc.

 

156_CHÚT LẶNG CHIỀU RƠI (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


 

Chiều rơi, cuối  bãi nắng vàng chia

Chiếc lá mong manh đau xót lìa

Một Nguyệt khuyết vầng treo đỉnh đó

Đôi chim sải cánh mãi trời  kia

Sầu ơi Đâu cớ lòng đau thắt 

Buồn hỡi dưng chi mắt lệ đìa

Tiếng sáo chiều đưa cao réo rắt

Nguồn cơn đợi gội chút sương khuya .
.          CAO BỒI GIÀ
.           02-04-2011

Thứ Ba, ngày 21 tháng 4 năm 2015

155_ĐÊM ĐÔNG (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


Đêm đông gió thổi má ai hồng

Dạo bước người chen khoe áo bông

Sắc phố đan màu đèn chớp ngõ

Tiết trời ru điệu  tuyết giăng thông

“Một mùa sao sáng” người cầu ước(1)

“Bản Thánh ca buồn“ kẻ nhớ mong(2)

Gió lạnh nhìn quanh sao ấm lạ

Môi ai, sao ngỡ đốm than hồng!
.           CAO BỒI GIÀ
.            20-12-2010
  (1)(2): Tên 2 bản nhạc Noel

HẦU RƯỢU CỤ NGUYỄN DU


                                

                                   Nguyễn Du để lại chuyện kiều

                             Còn ta Hai Lúa viết điều chi đây.

                                  Phòng văn lấp ló trăng gầy.

                             Những câu lục bát chất đầy tâm tư

                                  Hỏi ai người nhớ Tố Như?

                             “Sầu đong càng lắc”càng dư mạch sầu.

                                  Ba ngàn ,lẻ mấy trăm câu…

                             Biết đâu là khúc cạn sâu lòng người.

                                  Trăm năm được mấy trận cười

                             Có bao giờ gặp được người trong mơ.

                                  Đặt bày học thói làm thơ.

                             Còn đây nguyên một giấc mơ kê vàng.

                                  Vô thường chẳng kể hèn sang.

                             Oái oăm trời để lẫn vàng vào thau

                                  Quê nhà ngẫm thấy mà đau.

                             Vườn xưa Mẹ có hái  trầu  hay thôi?

                                  Muối gừng từ thuở nằm nôi.

                             Nghĩa nhân Cha dạy một đời dám quên.

                                  Thời gian vùn vụt như tên…

                             Mảnh trăng khuya đã gác bên non Đoài.

                                  Đoạn trường còn vẳng bên tai.

                             Vẫn nghe chữ mệnh chữ tài ghét nhau.

                                  Trăm năm hồn đã về đâu.

                             Xin dâng kính Cụ một bầu rượu cay.

                                  Anh linh Cụ hãy về đây

                             Chứng nhân cho tấm lòng này, cạn ly!

                                  Con xin Cụ hãy uống đi

                             Trần gian giờ chẳng lấy gì làm vui.

                                  Xưa bao nhiêu cảnh dập vùi

                             Nay đâu thiếu cảnh ngậm ngùi xót xa.

                                  Vẫn là  một cõi ta bà.

                             Nào đâu có thiếu Hoạn Bà, Hoạn Thư.

                                  Be  này thêm kính Tiên Sư.

                             Be  này dốc hết tâm tư nơi trần.

                                  Say mềm trong cõi phù vân.

                             Đọc thơ biết Cụ thương dân chừng nào.

                                  Nhìn trời vẫn thấy ba sao.*

                             Ngàn năm rạng rỡ thi hào Nguyễn Du.

.                                                          Huy Vụ 20/04/2015

                             *ba sao: chỉ chữ tâm

154_TĨNH TẠI (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


 

Theo gió mây trời lãng đãng trôi

Lục bình tím nổi nhẹ nhàng bơi

Lưng trời nhạn vẫy vùng ngang dọc

Đáy nước ngư trầm lội ngược xuôi

Vấn dạ trần gian âu ắp nợ

Tù lòng nhân thế chỉ đâu tôi ?

Gửi tâm nhờ ý về vô định

Thỏa chút niềm riêng … trả nợ đời !
.           CAO BỒI GIÀ
.            17-09-2011

Thứ Hai, ngày 20 tháng 4 năm 2015

153_THĂM THẲM (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


Gặm nhấm lay nhay đâu đó hồn

Ngơ ai lãng kể chuyện hàn ôn

Ngà ngà hỉ tựa đâu xa lắm

Chuếnh choáng sầu như lại chất dồn

Lúc có nao nao, mòn khắc nhật

Khi không lắng lắng, trắng canh hôm

Cõi riêng nhỏ bé … Ôi! thăm thẳm

Xoa mãi mà sao chẳng cạn nguồn !
.           CAO BỒI GIÀ
.           18-07-2011