Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

LỆ ĐÁ


LỆ ĐÁ

 

Người đang hi tui đá xanh rêu

Sao vẫn thinh câm, l chng chiu

Xoi cánh chim côi, hồn dáo dác

Qun lòng ai l, bóng cô liêu

Gió mây muôn hướng, rng không c

Ước mng trăm điều, hi được nhiêu ?

Thạch lệ xuyên sương dn thn thc

Âm thm hn đá mãi phiêu diêu!

CAO BI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

ĐÁ BUỒN

Đá đã bao mùa phủ lớp rêu

Nằm trơ ven lộ dưới  trời chiều

Hồn say nắng đốt niềm cô quạnh

Phận tủi gió lùa nỗi tịch liêu

Mấy kẻ thương thầm ? / không mấy cả !

Bao người nhớ trộm ? / chẳng bao nhiêu!

Buồn thay vẫn đó xanh màu áo

Đá  thế gan lỳ . .. bí chữ diêu

Phạm Kim Lợi

 

ĐỒNG HỌA:

 

HỒN ĐÁ

( Họa 4 vần )

 

Đã trải ngàn năm, mọc mốc rêu

Ngày đêm nắng sớm với mưa chiều

Ngậm ngùi cô quạnh trong hoang vắng

Ray rứt âm thầm giữa tịch liêu

Giông bão trần gian sao kể xiết

Ân tình cuộc thế chẳng bao nhiêu

Người qua kẻ lại thờ ơ bước

Đá vẫn một mình riêng cõi phiêu.

Sông Thu

 

CÙNG HỌA:

 

HÓA THẠCH


Tượng đá giờ đây phủ lắm rêu
Dạn dày mưa nắng trải bao chiều
Chinh nhân luôn bận đời ngang dọc
Cô phụ mãi chờ chốn tịch liêu
Mang nặng nghĩa tình còn thấm đậm
Dãi dầu sương gió chẳng bao nhiêu
Ngàn năm hóa thạch, không mờ nhạt
Hậu thế ngậm ngùi, phút lãng diêu.
Thanh Trương

 

CÙNG HỌA:

 

ĐỀN HOANG.

 

Bến vắng, đền hoang, cảnh quạnh liêu

Còn đâu Thánh ngự để tôn chiều

Cỏ lan, mái thủng, tầng tầng lá

Cửa mục, nền bong, lớp lớp rêu

Linh nghiệm, cầu xin thu mấy nhỉ?

Hồn thiêng, cứu rỗi được bao nhiêu?

Thời gian sàng lọc điều chân, ảo

Hoài niệm tan chìm chốn lãng diêu.

 151017.

Đoàn Đình Sáng.

 

TIẾP HỌA: 

 

DÃI TẤM THÂN RÊU

 

Nằm dài bên suối ĐÁ phong rêu

Dãi tấm thân ưu tắm nắng chiều.

Thượng đế an bài mong hữu ích

Thổ thần trợ lực tránh xiêu liêu.

Người quê ngơi nghỉ bao cô gái

Du khách đứng ngồi lắm thím nhiêu.

Mỗi sớm sương gieo vương hạt lệ

Như mừng được nhận lá bông diêu .

Trần Như Tùng 

 

HỢP HỌA:

 

BỤI TRẦN

 

Ai từng khắc khoải kiếp rong rêu

Ngày tháng chông chênh hấp hối chiều

Một khắc hân hoan vui tái hợp

Mấy canh buồn bã hận đơn liêu

Vì đâu thân mọn cam điêu đứng

Bởi lẽ cao xanh rót bấy nhiêu ?

Dấu tích hành trên miền tĩnh lặng

Bụi trần mơ đến cõi tiêu diêu !

HỒNG PHƯỢNG

PHÚ TẶNG VỢ - Kha Tiệm Ly


PHÚ TẶNG VỢ

 

Thương ôi,

Mang hình liễu đổi cùng cuộc truân chuyên,
Đem má phấn thách với đời lam lũ!
Không thẳng hướng leo để bám vào cội bách, cội tùng,
Lại chệch hướng bò nhè len nhằm cỏ hôi, cỏ cú!

Thương cho hiền nội,

Nhà chồng nặng gánh nên mỏi rụi hai vai,
Đàn con dễ nuôi mà ê rần đầu vú!
Chiếc áo thô nào chỉ có bâu sờn,
Bầu sữa héo đâu riêng gì con bú (!)
Ngày ngày cơm cơm, áo áo, đã dập vùi cái tuổi thanh xuân,
Năm năm uống uống, ăn ăn, làm bóp nát một thời hoa nụ!
Gánh gồng sớm tối, da đen thui nhìn tưởng ông lò,
Bươn bả quanh năm, mặt nhăn nhíu tưởng đâu bà cụ!
Nhằm gặp thằng chồng nhếch nhác, nên tháng năm đành chịu má môi phai,
Trót sinh đám trẻ dại khờ, mà ngày tối quản chi sương nắng phủ!
Ở nhà rách, mặc thây cùng kèo cột liêu xiêu,
Hứng mưa nam, kệ xác với cơn ho lụ khụ!
Thiếu li- pít nên da dẻ xanh dờn như thể chàng hiu,
Chẳng prô – tên mà hình vóc ốm tong khác chi cá hố!
Vì vướng tình con mà hình hạc gầy mòn,
Bởi nặng nghĩa chồng mà xương mai héo rũ!
Bước chân chẳng nghỉ, dù cho đường phố đèn lên,
Giọng rao vẫn buồn, thoảng như rừng khuya gió hú!

Có điều,

Ngó tới ngó lui mà chẳng tủi, dẫu không bì bằng đàn chị đàn em,
Suy đi nghĩ lại cũng không buồn, dù chẳng sánh được nhà cô nhà chú!

Mặc dù,

Sợ đàn lạc điệu, đành lâu lâu đem khảy đôi lần,
Quen dạ mắn con, nên thoảng thoảng cứ lòi một trự!

Bởi vậy,

Chủ nợ bạc nằm bạc đứng, lố nhố đầy nhà,
Đàn con đứa thấp đứa cao, tròm trèm nửa lố!

Chỉ vì,

Tay bà Nguyệt làm rối tơ duyên.
Đầu thằng chồng chứa đầy đậu hũ:
Văn viết đọc nực mũi đồ ôi,
Thơ làm nghe khẳm mùi dưa khú!
Ôm bụng đói, mà không chịu quăng cái sỉ, cái liêm,
Ở nhà tranh, lại chẳng thèm làm móng diều, mỏ cú!
Trăm điều chẳng chọn, mà mót bòn ba mớ sỉ sỉ liêm liêm,
Khối sự đều hay, lại quơ quào mấy câu thơ thơ phú phú!

Đâu có biết,

Vạn ngày giữ lòng sĩ khí, chẳng bằng nửa giờ con đĩ ngửa mông,
Một đời làm kẻ thanh liêm, khôn sánh một bận hoa khôi phạch vú!
Thà rằng lấy củ khoai củ sắn, lột nó mà ăn, còn có lúc no đầy,
Chẳng hơn rớ thằng sỉ thằng liêm, cho họ chẳng thèm, lại thường khi đói rũ!

Nhìn kia!

Mặt thằng liêm lép xẹp, ốm tỏng ốm teo ,
Trôn con đĩ no tròn, mập ù mập ú!

Sực nhớ câu,

“Biết nhàn thì nhàn,
Biết đủ thì đủ!”
Có ai ba họ nghèo hèn?
Mấy ai ba đời giàu sụ?
“Vi phú bất nhơn,
Vi nhơn bất phú!”
Thà ăn rau mà lỗ đit thông hơi,
Hơn ăn thịt mà cái đầu nung mủ!
Khi nhắm mắt, bao của tiền cũng để lại thế gian,
Phút xuôi tay, chỉ phần hồn được mang về âm phủ!
Diêm vương nào kỵ đứa dái nát cu đen,
Quỉ sứ đâu tè (sợ) thằng mặt to bụng bự!

Mình ơi!

Bởi anh cứ lây nhây mà việt vị cả đời,
Vậy em chớ cù cưa hãy phạt đền một cú!

Kha Tiệm Ly

163_THỊ SUY (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)



THỊ SUY


Đôi mắt láo lơ ngó cuộc đời
Lúc mờ, khi tỏ khéo vờn chơi
Tí men rượu nhạt, hai thành một
Cặp kính chai dày, héo hóa tươi
Vui đó thỏa lòng, hoa thưởng nguyệt
Buồn đây ngứa mắt chuyện trêu ngươi
Tâm trong, mục sáng tùy theo ý
Trời vẫn cho ta mãi nụ cười.
CAO BỒI GIÀ
2003

Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2017

LỤC BÁT MƯỜI HAI


LỤC BÁT MƯỜI HAI

Tháng giêng cỏ trắng lưng trời
Giọt sương trong vắt như hồi mê em
Tháng hai mỏng mảnh bên thềm
Rây mưa đan giải lụa mềm đón xuân
Tái tê cái rét nàng Bân
Tháng ba đan áo tình quân mịt mù
Hoa gạo rụng đỏ lời ru
Lên ngàn bỏ biển tháng tư theo về
Đã nghe sấm động ngoài đê
Rạ rơm lối ngõ bộn bề tháng năm
Cái thời đánh đáo chơi khăng
Nhớ nhung tháng sáu bằng lăng tím mùa
Bà mang tháng bảy lên chùa
Thương Nhau ngọt bát canh cua nghĩa tình
Trăng rằm tháng tám lung linh
Bưởi vàng mở hội thùng thình đêm quê
Giã từ mùa hạ tiếng ve
Heo may tháng chín dầm dề giọt thu
Tháng mười rộn tiếng chim gù
Giầu cau vấn vít đánh đu tơ hồng
Phất phơ ngọn gió đầu đông
Tháng mười một xuýt xoa hồng má ai
Dong xanh, gạo trắng, đào phai
…Tháng mười hai, tháng mười hai…giao thừa.
Phan An Khoa

CẦU ĐIÊN


CẦU ĐIÊN


Nghĩ nhăng lắm lúc muốn mình …điên

Bởi lẽ khi điên chắc hết phiền

Nỗi muộn không đeo …vui tựa trẻ

Chuyện đời chẳng biết…sướng như tiên

Nhưng lo nặng lỗi cùng Cha kính

Lại sợ chồn vai cả vợ hiền

Quắt quéo tâm can, mơ há dễ

Điên thì cũng phải…phúc phần riêng !

CAO BỒI GIÀ


BÀI HỌA:


CẦN TỈNH TÁO !


Trốn tránh cuộc đời, mong được điên

Chỉ thêm chuốc lấy mọi ưu phiền

Khờ khờ khạo khạo, ngu cùng tận

Dở dở gàn gàn, khổ trước tiên

Mất trí, đâu nhìn ra lẽ phải

Loạn hồn, nào có nổi tâm hiền

Sao không tỉnh táo, hiên ngang bước

Vạch sẵn cho mình một lối riêng ?

Sông Thu


ĐỒNG HỌA:


THÓI THƯỜNG


Có kẻ ngán phiền - muốn được điên!

Điên gây phiền toái - để ai phiền?

Ông to phù phép ưa nên thánh,

Bà lớn vẽ bùa muốn hoá tiên,

Thế giới đảo điên - do kế ác,

Nhân sinh an lạc - bởi mưu hiền,

Trắng đen loạn xị thôi xin kiếu,

Trở lại răn mình - thận trọng riêng!

Trương Văn Luỷ


CÙNG HỌA:

CHẲNG MUỐN KHÔN

Nhăng nhố nhiều khi thấy nổi điên
Chi bằng giả dại, khỏi ưu phiền
Mặt mày hung dữ,đâu như quỷ?
Dung mạo phi phàm,nào giống tiên ?
Chặc lưỡi,không ai là kẻ ác!
Lắc đầu,tất cả thẩy người hiền !
Đành làm thế vậy  lòng vui quá
Giả bộ khờ ngu chỉ khổ riêng.

Thanh Hòa


TIẾP HỌA:


PHIỀN !


Suy nghĩ nhiều khi cũng phát điên

Đời sao nhiều chuyện quá ưu phiền

Nhìn quanh thế giới bao bần cảnh

Ngó lại quê mình lắm mỹ tiên!

Lũ lụt triền miên dân đói khổ

Quan quyền tham nhũng của tư riêng

Bao điều tàn bạo lòng ray rức

Hoặc hóa thành điên,hoặc thánh hiền !

  THIÊN HẬU


HỢP HỌA:


ĐIÊN TIẾT

Lắm khi điên tiết đến là điên

Họ cứ làm ra lắm sự phiền.

Áo thiếu một khuy thôi tiếp kiến

Quần thừa nhiều nếp hủy ưu tiên.

Chủ nhà hợm hĩnh mê quan cách

Đầy tớ hung hăng quẳng dịu hiền.

Phẫn nộ được chi mà chuốc oán

Thưa cùng quý hữu nỗi niềm riêng.

Trần Như Tùng

162_LỆ ĐÁ (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)



LỆ ĐÁ


Người đang hi tui đá xanh rêu
Sao vẫn thinh câm, l chng chiu
Xoi cánh chim côi, hồn dáo dác
Qun lòng ai l, bóng cô liêu
Gió mây muôn hướng, rng không c
Ước mng trăm điều, hi được nhiêu ?
Thạch lệ xuyên sương dn thn thc
Âm thm hn đá mãi phiêu diêu!
CAO BI GIÀ
17-09-2011

Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

THƯƠNG LẮM NGƯỜI DƯNG


THƯƠNG LẮM NGƯỜI DƯNG


Bên tôi, thương lắm một người dưng

Duyên ngộ tơ trời cột mệnh chung

Ái nghĩa mặn nồng manh áo ấm

Ân tình thơm ngọt chén cơm lưng

Nụ cười chia sẻ ngày an thái

Nước mắt cùng chan buổi bão bùng

Gai góc, dai bền dây nguyệt lão

theo nhau tháng tận đến năm cùng…

CAO BỒI GIÀ

11-10-2017


BÀI HỌA:


TRĂM NĂM VÀNG ĐÁ


Người ấy cùng ta chẳng dửng dưng

Đêm khuya lạnh lẽo đắp chăn chung

Ngày đi xuống chợ thì mua bánh 

Bữa tắm theo mình để cọ lưng

Lúc vắng đừng nên ham lộn xộn

Khi vui chớ có thích lùng bùng

Trăm năm vàng đá bền giai ngẫu

Đầu bạc răng long vẫn sống cùng

Phạm Kim Lợi


ĐỒNG HỌA:


NGƯỜI DƯNG


Thương người tự thuở gọi là dưng

Một mái tranh nhà sướng khổ chung

Sẻ miếng vui lòng tình đã khẳm

Chung đường thỏa ý nghĩa nào lưng

Khoan hòa tựa mở niềm quay quắt

Độ lượng dìu qua nẻo bịt bùng

Lão bệnh ân cần nương đỡ bước

Đậm sâu,nói mấy cũng khôn cùng

Lý Đức Quỳnh


TIẾP HỌA:


VỢ CHỒNG


Thoạt đầu hai đứa chỉ là dưng

Cảm mến, thề nguyền hẹn sống chung

Nặng gánh áo cơm, ngày góp sức

Vui niềm hạnh phúc, tối kề lưng

Trưa nồng phẩy quạt chia hơi mát

Đêm lạnh cời than ngắm lửa bùng

Sướng khổ một đời luôn gắn bó

Đường xa muôn nẻo sánh vai cùng.

Sông Thu


HỢP HỌA:


TÌNH YÊU SÂU ĐẬM.


Cùng họ,gần nhau vẫn dửng dưng

Người ngoài lại muốn thảy đều chung

Ông tơ kết mối giằng đôi kẻ

Bà nguyệt se tình, cột cặp lưng

Bão táp không sao dìm nghĩa lặn

Phong ba chẳng thể dụi tình bùng

Chia bùi sẻ ngọt bao năm tháng

Khắng khít bên nhau đến tận cùng.

Thanh Hòa


CŨNG HỌA:


THEO EM


Ngày ấy theo em vẫn dửng dưng

Dẫu rằng ngõ hẹp bước về chung

Bao lần nắng đổ khua mòn gót

Lắm lúc mưa tuôn đạp oải lưng

Kiên nhẫn đêm ngày đeo ráo riết

Thẹn thùng  phút chốc hết lùng bùng

Con đường vắng vẻ giờ vui quá

Hứa hẹn bên nhau đến tận cùng…

THIÊN HẬU


ĐỒNG HỌA:


CHẲNG THỂ BÙNG


Buổi trước tôi, mình chỉ kẻ dưng,
Hồng duyên buộc chặt để ta cùng :
Dầu khi nắng nhạt bền xây tổ
Dẫu lúc giông dồn vững tựa lưng
Thoắt đã lên hàng gốc cội hiếm
Thêm càng gắn bó nghĩa tình chung
Càng lay khối lại càng thêm chắc
Dẫu vạn phong ba chẳng thể bùng
12 – 10 – 2017
Phạm Duy Lương


CÙNG HỌA:


ĐI TỚI CÙNG


Vợ chồng dù khổ ghé vai chung

Ai nỡ lơi lòng sống dửng dưng

Tươi rói nụ cười… cơm sẻ nửa

Giòn tan giọng nói… cháo san lưng

Răng long, nghĩa đậm còn say đắm

Tóc bạc, tình sâu vẫn cháy bùng

Còn mỗi cung đường là tới đích

Chông gai dẫu lắm quyết đi cùng!

121017.

Đoàn Đình Sáng.


TIẾP HỌA:


LƠ MƠ CHẲNG BIẾT


Hai làng hai tỉnh dửng dừng dưng

Quỷ khiến ma lùa đến ở chung.

Ra ruộng gom tay lo kiếm lúa

Lên giường ngoảnh mặt để trùng lưng.

Sáu mươi ngày cưới tâm luôn động

Chín chục thần suy lửa hết bùng.

Đôi cái thân già ngồi lãng đãng

Lơ mơ chẳng biết tại sao cùng . . . !

Trần Như Tùng    

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

NHỚ BẠN


NHỚ BẠN


Trời vừa hửng nắng vẫn nhiều mây

Nhớ bạn tâm giao. nhớ những ngày

Câu phú đổi trao nơi cố quận

Bài thơ xướng hoạ xứ trời tây

Thầm thì bến mộng nghiên chờ bút

Nháo nhác tầng không nhạn lạc bầy

Kẻ sĩ còn vương màu mực viết

Bao người . . tưởng đã ngấm men say ?!!

Phạm Kim Lợi


BÀI HỌA:


VỌNG BUỒN…


Ngoài trời giông bão, ủ ê mây

Buồn bã tâm tư nhớ tháng ngày

Đầu hạ nghe ve niềm khắc khoải

Cuối đông gửi gió chuyện riêng tây

Đêm tàn cám cảnh trăng lu bóng

Nắng tắt thương thân vạc lẻ bầy

Viễn xứ xa xôi nghìn cách trở

Tri âm đâu đó hỏi còn say?

CAO BỒI GIÀ

12-10-2017


ĐỒNG HỌA:


TÌNH SAY!


Ta buồn thổ lộ với vầng mây

Có thấu tim yêu bận suốt ngày?

Do bởi hồn si tràn nỗi nhớ

Cũng vì môi mọng bủa niềm tây

Trông người tri kỷ về ru giấc           

Mơ cánh chim uyên đến họp bầy

Ôm mối tương tư lòng hụt hẫng

Nghiêng bầu rượu đắng vỗ tình say!

Như Thu


CÙNG HỌA:


BẠN Ở NƠI ĐÂU


Ngày nao cùng vịnh cảnh trời mây

Sáng cạnh chiều bên thuận mỗi ngày.

Người muốn kinh qua miền ước nguyện

Tâm cần chu đáo chuyện riêng tây,

Ta thường ngâm ngợi thơ mong bạn

Đêm thoảng bâng khuâng ngựa nhớ bầy.

Bậu ở nơi nào giờ có mạnh

Làng chờ đón lại bút vui say .

Trần Như Tùng 


TIẾP HỌA:


MÙA LỤT


Ngửa mặt nom trời,đụng tới mây

Đen thui thủi suốt cả đêm ngày

Bờ sông nước ngập lên triền núi

Ngõ xóm đê tràn úng mé tây

Não tựa gà con nhìn ngóng mẹ

Buồn như nghé ọ gọi trông bầy

Khuây đời mượn chữ qua mòn sống

Giá có men nồng,được chết say

Lý Đức Quỳnh 



HỢP HỌA:


MÂY


Tôi thường ngơ ngẩn dõi vầng mây
Biến đổi không trung suốt tháng ngày
Sáng nhuộm nắng hồng soi bãi biển
Chiều in ráng đỏ phủ thềm tây
Nhấp nhô cừu trắng thân chen nhóm
Sừng sững thanh lam khói tụ bầy
Phơ phất áo trăng vàng lộng lẫy
Đêm nằm ngây ngất mộng hồn say
Sông Thu


CŨNG HỌA:


XA NHAU


Từ buổi chia tay mãi nhớ ngày
Trời thu ảm đạm phủ nhiều mây
Hôm nay đã tách không chung bọn
Mai mốt sao gom hết cả bầy
Tim nát người đi đầy nỗi nhớ
Hồn tan kẻ ở nặng niềm tây
Rồi ra mỗi ngả đời trăm hướng
Hội ngộ khi nào cạn chén say

Thanh Hòa



ĐỒNG HỌA:


TÌNH BẠN


Trăng vàng lấp lánh vướng làn mây!
Tình bạn cách xa những tháng ngày
Một cuộc phiêu linh từ chốn ấy
Muôn chiều vương vấn đến miền tây
Giữa trời thánh thót chim kêu bạn
Trong dạ bâng khuâng tiếng gọi bầy 
Ngước mặt nhìn trời - sương gió lạnh
Mong bù nắng ấm - thỏa mê say!

Trương Văn Luỷ



TIẾP HỌA:


LẠI THỎA SAY


Gió vẫn âm thầm nỗi nhớ mây
Dù mưa nắng chửa tạnh bao ngày…
Cho hồn mộng mãi tràn cơn bấc
Để bóng chiều càng dạt cõi tây
Đã chẳng hề toan đường rẽ lối
Thì đâu dám nghĩ cảnh tan bầy
Mai rày bão tố thôi vần vũ
Giấc nguyệt phong rồi lại thỏa say!

Nguyễn Gia Khanh



HỢP HỌA:


CHIỀU THU


Ráng đỏ thu chiều nhuộm núi tây
Nồng cơn gió lạnh ủ bao ngày
Soi hồng đến tận từng hoa cỏ
Giát bạc lên từng mỗi đám mây
Mực thắm tình thơ sang mở hội
Tầng cao cánh nhạn ruổi theo bầy
Sân đình rộn rã vui già, trẻ
Khúc nhạc quê nhà hát thật say
Phạm Duy Lương


CŨNG HỌA:


VUI MỪNG.


Từ hôm vắng bóng,mãi trông mây
Hỏi bạn làm chi vắng bấy ngày ?
Cứ mỗi chiều vàng hâm nỗi nhớ
Rồi từng giọt bấc ủ niềm tây
May về ngơ ngác hươu  chờ bạn
Thu lại đơn côi nhạn lạc bầy
Chim nhớ rừng xanh,về tổ ấm
Thông ngàn đón gió thỏa mơ say !

Thanh Hòa


ĐỒNG HỌA:


NẮNG VƯỜN THƠ


Lắng đọng tâm hồn gởi gió mây 
Nghĩ suy người bạn vắng lâu ngày 
Nơi đây sương khói mờ quê Mẹ 
Chốn đó trăng sao nhạt cảnh tây ? 
Bướm lượn đến hoa chung nhập đám
Chim bay về tổ hợp gom bầy 
Vườn thơ cây lá vàng phai mộng 
Chờ đón người về bút hoạ say 

Minh Thuý 

KHÓC


KHÓC


Phải khóc thì vơi bớt đớn đau ?

Lệơi! Cố giúp nhỏ đi nào

Tuôn trào uẩn dạ, tan cơn ám

Trôi hết thương lòng, xóa vết dao

Hốc mắt bao sâu hoài mãi chứa

Gánh đời mênh nặng biết đâu trao

Trăng côi có khổ sau  rèm khuyết…

Ngâu vãi dai cơn …trút vợi sầu ?

CAO BỒI GIÀ


BÀI HỌA:


THÔI !...


Lệ khó làm vơi được nỗi đau

Can chi nài nỉ : " khóc lên nào ! "  ?

Muộn phiền dai dẳng khoan đầu kiếm

Thất vọng âm thầm xoáy mũi dao

Nhói tận tâm hồn, đâu kẻ cảm ?

Buốt từ tim óc, lấy ai trao ?

Làm người, lãnh nghiệp, thôi đành vậy

Nhân loại nào ai chẳng khổ sầu ?!

Sông Thu


ĐỒNG HỌA:


ĐỌC THƠ CỐ NHÂN


Thơ buồn thương cảm nẫu lòng đau

Cố cạn vơi đi với giọt sầu

Thoi thóp tim trào như trút máu

Mê man trí liệt tựa đâm dao

Âu là nghiệp dĩ,khôn ai gánh

Cũng bởi số phần  khó kẻ trao

Sắc bén ngôn từ hơn mũi nhọn

Càng sâu càng buốt biết chừng nào!

Thanh Hòa


CÙNG HỌA:


KHÓC ĐI EM


Vai đây em hãy tựa đi nào

Nước mắt đầm đìa vợi nỗi đau

Đừng sợ phai son và nhạt phấn

Chớ lo sắc lưỡi lại mềm dao

Đón chờ giông bão lòng cam chịu

Nỏ ngại phong ba dạ trót trao

Phương thuốc thời gian hàn vết bỏng

Khóc đi cho vợi bớt cơn sầu !

THIÊN HẬU


TIẾP HỌA:


TÌNH SẦU...


Em xót xa, lòng ta nhói đau !

Lệ rơi đẫm áo tự đêm nào

Dòng đời nghiệt ngã bao tia đạn

Miệng thế vô tình lắm nhát dao

Đã lỡ chua cay hồn mộng gởi

Thôi đành dang dở mối tình trao

Hai phương trời nhớ thương vời vợi

Cùng chịu  chung nhau một gánh sầu !

Thy Lệ Trang



HỢP HỌA:


TIẾNG KHÓC CHÀO ĐỜI


Tiếng khóc chào đời mẹ bớt đau
Có chi hạnh phúc lớn hơn nào.
Hình thành chín tháng thân còn náu
Hít thở vài giây mệnh đã trao.
Đi học thu nhiều gương nghĩa khí
Vào đời mang những áng ca dao.
Tề gia trợ quốc lời xưa dạy
Để thế gian ni bớt bớt sầu .

Trần Như Tùng



CŨNG HỌA:


ƯỚC


Nước mắt mờ mi nhẹ khổ đau
Một mình quạnh quẽ mấy trăng nào
Yêu người lãng tử đời phiêu bạt
Thương kiếp tha nhân số viễn giao
Nếu biết thời gian hàn gắn lại
Ước tìm nơi chốn để nương trao
Muôn trùng vạn dậm xa thăm thẳm
Nghe tiếng mưa rơi ... tiếp nỗi sầu

Hồng Phượng



ĐỒNG HỌA:


GIỌT LỆ


Những lúc âm thầm nếm khổ đau 
Lệ tuôn lặng lẽ tự khi nào
Chia ly xoắn ruột như đâm Kéo
Từ biệt thấm gan tựa cắt Dao
Thuở đó đường hoa giăng mộng đón 
Bây giờ chén rượu uống đời trao 
Từng đêm ướt gối lòng rưng rức
Ánh Nguyệt lung linh dậy bể sầu 

Minh Thuý 



CÙNG HỌA:


TÌNH ĐỜI



Sao tình nỡ đổi mặc lòng đau
Hẳn chửa lần quên được thuở nào
Dưới ánh trăng thề câu hát tặng
Trong vườn ổi chín nụ cười trao
Tham giàu, bỏ bạn, người hoan hỷ
Trọng nghĩa, gìn tâm, kẻ tủi sầu
Để giữa mùa xuân tràn  gió lạnh
Đêm dài tuyết đổ nặng cành dao
Phạm Duy Lương



TIẾP HỌA:


TRĂNG MUỘN


Ta ngồi lặng lẽ nén cơn đau
Dõi bóng tri âm của thuở nào
Mộng đã tàn rơi dường cuốn lá
Tim còn quặn thắt tựa đâm dao
Buồn câu sắt đá người toan bỏ
Tiếc chữ ân tình kẻ trót trao
Lạnh buốt đêm tàn hồn đối cảnh
Cùng trăng thu muộn chuốc men sầu.

Nguyễn Gia Khanh

161_CẦU ĐIÊN (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)



CẦU ĐIÊN


Nghĩ nhăng lắm lúc muốn mình …điên
Bi l khi điên chc hết phin
Ni mun không đeo vui ta tr
Chuyn đi chng biết…sướng như tiên
Nhưng lo nng li cùng Cha kính
Li s chn vai c v hin
Qut quéo tâm can, mơ há d
Điên thì cũng phi…phúc phn riêng !
CAO BI GIÀ
24-05-2011