Thứ Năm, ngày 11 tháng 2 năm 2016

ĐỜI VUI


ĐỜI VUI

 

Xuân đang khoe sắc, đào, mai tươi

Chẳng lẽ mình ta lại ngủ vùi

Khoe tuổi thanh tân người nhộn nhạo

Giấu thân già cỗi, tớ lui thui ?

Rù rì say chuyện đồng đương đắm(*)

Lẩm cẩm khơi lòng lão bỗng vui

Thơ thẩn tình yêu, đời vẫn chuyển

Quanh quanh nghe thoáng ngọt chen bùi

CAO BỒI GIÀ

(*) Đồng: trẻ

 

BÀI HỌA :

 

MỘNG THẮM

 

Ngắm sắc xuân hòa mộng thắm tươi

Lòng dâng thục khí, khổ đau vùi

Thiên kinh nguyện thệ hằng canh cánh

Bản mệnh mong cầu hết thủi thui

Sự nghiệp trông hoài thu hiển đạt

Gia đường ước đặng hưởng an vui

Thiều quang rọi chiếu ngời miêu duệ

Cay đắng đà qua, mãi ngọt bùi.

 Nguyễn Gia Khanh

 

ĐỒNG HỌA :

 

AN ỦI

 

Giá rét hoa hờn vẫn thắm tươi

Sắc hương trời phú dễ đâu vùi

Tai ngơ nghe thủng! Dù thoang thoáng!

Mắt kém xem nhầm! Tại tối thui ?

Ai mắng ậm ừ chưa hóa giận

Người khen lộp chộp đã thành vui

May được nàng thơ còn thủ thỉ

Để sớt cho nhau chút ngọt bùi.

PHAN TỰ TRÍ – 03 TẾT Bính Thân 

 

CÙNG HỌA :

 

MÙA TUYẾT ĐỔ

 

Cỏ cây hoa lá hết xanh tươi

Mọi thứ giờ đây tuyết lấp vùi

Mở mắt nhìn quanh toàn trắng xoá

Tắt đèn trùm kín thảy đen thui

Co ro mền đấp không hề thích

Lập cập mồm rung chẳng mấy vui

Đã thế thì thôi đành khép mí

Dám đâu ngọ ngọe ngọt hay bùi ?

Thục Nguyên

 

TIẾP HỌA :

 

GIỮA ĐỜI VUI

 

Vườn xuân hoa lá cứ xanh tươi

Cho dẫu đôi phen bấc dập vùi

Huệ trắng thơm tho mưa chẳng rũ

Cúc vàng mơn mởn nắng không thui

Góp phần tâm đắc nhiều hoan hỉ

Tặng thế yêu thương những ngọt bùi

Thi sĩ lâng lâng cùng cảm hứng

Hồn thơ say đắm giữa "đời vui"

Trần Như Tùng

 

HỢP HỌA :

 

NGHĨ VỀ XUÂN…

Nẩy lộc đâm chồi thật tốt tươi
Xuân về ta vẫn giấc say vùi
Cỏ cây thức dậy nơi bừng sáng
Thi sĩ mơ màng chốn tối thui
Cảm xúc đan xen buồn với tủi
Nghĩ suy trộn lẫn sướng cùng vui
Tứ thơ vít xuống dàn trên giấy
Đủ vị chua cay đắng ngọt bùi…
Lê Trường Hưởng

 

CŨNG HỌA :

 

CHUYỆN ĐỜI

 

Có nàng kiều nữ tuổi xinh tươi

Ham lấy đại gia phải khóc vùi

Cứ tưởng bà̀ hai: duyên xán lạn

Nào ngờ mụ lẻ: phận đen thui

Đòn ghen tơi tả hoa tàn úa

Trận đánh tan tành sắc kém vui

Mới biết vợ chồng chung gối mộng

Dù xơi trái đắng cũng thơm bùi.

Thy lệ trang

BÍNH THÂN PHÚ -Tác Giả Bóng Tà Dương


 

Dê mãn nhiệm kỳ;

Khỉ lên đáo hạn!

Gậy vung cai quản;

Cờ phất cầm đầu!

 

Tại hạ họ Hầu thông minh thiên bẩm, chốn rừng xanh nức tiếng địa cầu;

Bổn chủ dòng Tinh trí tuệ tuyệt vời, nơi núi biếc vang danh hoàn vũ.

Tài bắt chước y chang rất rõ;

Trí rập khuôn giống hệt không sai.

Tay tinh anh cơ bắp dẻo dai;

Não linh hoạt thần kinh vững chãi.

 

Cụ tổ xưa: (1)

Từng hộ giá thỉnh kinh, sang Tây trúc vượt qua trăm ải;

Đã tháp tùng hướng đạo, dắt Đường tăng xuất phát ngàn phương.

Ma quái xem thường;

Yêu tinh tức hộc.

Ngọn thiết bảng chục phen ngang dọc;

Cân đẩu vân dăm bước tung hoành.

Lên Thiên cung giỡn mặt Ngọc Hoàng;

Xuống hải giới vờn râu Long đế.

 

Tổ mẫu trước: (2)

Là tiên nữ Bạch Viên đẹp đẽ;

Với nam trang Tôn Các uy phong.

Đã hợp hoan xe mối chỉ hồng;

Cùng giao ước kết tình tơ biếc.

 

Con cháu nay:

Phát vãng tha phương, theo mãi võ đủ trò đủ việc;

Lưu vong đất khách, với Sơn đông nhiều vẻ nhiều phen .

Khi đu đưa tung hứng liên miên;

Lúc nhún nhảy lộn nhào cấp tập.

 

Diễn lắm vẻ khôi hài quan khách;

Bày nhiều trò thích chí trẻ thơ.

Nào đi xe, cỡi ngựa,  chèo đò;

Nọ gánh nước, rửa xe, thổi lửa.

 

Sát cánh chị ra công từng bữa;

Kề vai anh quần quật hằng ngày.

Chẳng  kể chi cơ cực đắng cay;

Không đếm xỉa nhọc nhằn chua xót.

 

Dù to bự loài kinh-cong, cốt đột;

Hay nhỏ con giống vọc vượn, tinh tinh.

Cũng khôn ngoan thừa trí thông minh;

Đều láu lỉnh trội mưu cơ trí.

 

Lúc tại thế xác thân tri  kỷ;

Khi lìa đời xương thịt chung tình.

Nói sao cùng phục vụ hết mình;

Kể chẳng hết hiến thân tận lực.

 

Bây giờ:

Nay đáo hạn dê trao đại cục;

Đã đến hồi khỉ nhận chu kỳ.

Ba trăm ngày quyết chẳng phân ly;

Mười hai tháng thề luôn đoàn kết.

 

Chúc bá tánh an cư bát tiết;

Tặng chư dân hạnh phúc tứ thời.

Cờ đến tay phải phất, chớ từ nan kiếm cớ lôi thôi ;

Việc đến lúc nên làm, đừng chối bỏ tìm đường lảng tránh.

 

Một năm phước hạnh!

Cả tháng khang ninh!

Cẩn cáo!

 

 Bóng Tà Dương

 

Chú thích:

(1) Truyện Tây Du Ký, Tôn Ngộ Không là cốt khỉ ở Động Thuỷ Liêm, hộ giá Tam Tạng sang Tây trúc thỉnh kinh.

(2) Truyện Bạch viên Tôn Các: Bạch viên là con vượn trắng hoá thân thành người, kết duyên cùng Tôn Các, trọn nghĩa trọn tình.

Thứ Tư, ngày 10 tháng 2 năm 2016

NẮNG MỚI - VUI TẾT


NẮNG MỚI

 

Thấm thoắt ba ngày Tết đã qua

Vườn xuân nắng mới lại chan hòa

Trời quê, rét dẫu còn cơn lạnh

Đất khách, con dù có đứa xa

Vẫn ấm vòng tay tình ấm xiết

Càng vui cánh thiệp lệ vui nhòa

Ngô nghê cháu chúc vần thơ Thọ

Cũng đủ cho đời rực rỡ hoa !

Nguyễn Gia Khanh

 

XIN HỌA :

 

VUI TẾT

 

Đôi ngày Tết nhất đã mau qua

Vui vẻ nơi nơi cảnh thái hòa

Kẻ đắm không gian non chốn vắng

Người say cảnh trí biển phương xa

Ngao du khách đó tâm hồn tịnh

Xum họp ai kia mắt lệ nhòa

Những gốc mai, đào còn thắm sắc

Đua khoe hạnh phúc vạn loài hoa.

CAO BỒI GIÀ

10-02-2016

(MÙNG 3 TẾT, BÍNH THÂN)

 

ĐỒNG HỌA :

 

XUÂN ƯỚC

Vui rồi cũng đến lúc xuân qua
Mong ước ngoài trong được thái hòa
Cơm áo gạo tiền quên gánh nặng
Sách đèn kinh sử vượt đường xa
Vần thơ bạn gửi tâm tình thấm
Men rượu em trao nước mắt nhòa:
Bởi nghĩa tào khang đều vẹn cả
Vượt ngàn dâu bể, thắm muôn hoa !
PHAN TỰ TRÍ – Mồng 3 tết Bính Thân

Thứ Ba, ngày 09 tháng 2 năm 2016

PHIẾM KHỈ PHÚ


 

Tiễn biệt cụ Dê;

Nghinh chào anh Khỉ.

Mừng năm mới, kẻ kẻ tươi vui;

Đón Xuân sang, người người hoan hỷ.

 

Lai rai nhấm nháp:

 

Hương vị Tết, lắm thú  mê say ;

Chuyện chàng Thân, muôn màu thú vị.

Hẳn tài cán lắm, mới ngồi chung  chiếu lão “Ba Mươi”;

Chắc công lao nhiều, nên đứng sánh vai hàng“thập nhị” ?.(1)

 

Khỉ nào ai có lạ :

 

Cả hàng cả họ trèo cây đu nhánh, kẻ kẻ giỏi giang;

Toàn quyến toàn gia bắt chí bới lông, ngày ngày chăm chỉ.

Cũng mày cũng mặt, ngồi ngồi đứng đứng nào khác dáng người;

Nhưng tính nhưng tình, nhảy nhảy đu đu  rõ là trò  khỉ .

Dẫu đôi hàm vẩu,  buồn tủi tênh tênh;

Có cái trôn son,  sướng vui tí tỉ.

Tinh khôn nghịch ngợm như ma;

Ranh mãnh lẹ nhanh tựa quỷ.

 

 

Ngẫm chuyện khỉ cũng lắm :

 

Xưa vài cha ông phát tiết thành gốc tổ loài người;

Nay toàn con cháu trung trinh vẫn y nguyên giống khỉ.

Chả vất vả trên đồng, long đong giữa phố, suốt kiếp tính toan;

Cứ tung tăng trong rú, nhảy nhót đầu cành, một đời dạn dĩ.

Quả ngọt no lòng;

Trái ngon thỏa chí.

Nhàm núi rừng, thỉnh thoảng vào xóm, đùa con trẻ chọc phá dân làng;

Chán hoa quả, lâu lâu xuống đồng, xoáy rau khoai bẻ tha bắp bí.

Món ngon vật lạ ngốn chẳng e dè;

Thức uống đồ ăn xơi không khách khí.

Lưỡng lự  bỏ xoài lấy mít, hoa quả vung vãi hoang tàn ;

Tham lam vào nách ra tay, khoai ngô rớt rơi phung phí.(2)

 

Ấy chẳng vừa :

 

Dùng mai bổ cuốc đại tài;

Múa gậy vung cây tuyệt kỹ.

Bắt chước thôi khỏi bình ;

Tò mò cũng hết ý.

Vua săn chuột, ai sành miếng bằng mèo ?;

Chúa dòm nhà, ai nổi danh hơn khỉ   ?(3)

Ca dao thời lắm khúc nga ngâm;

Tục ngữ vốn nhiều câu von ví.

Chó chê lá lông, mặc mồm chó, Khỉ chu mỏ khì khì;(4)

Chuột mỉa hôi hám  , thây mõm chù, Hầu nhe răng há hí .(5)

Nhai phải gừng cay, mồm xoa miệng xuýt, ấy đấy kìa người;

Cắn nhằm ớt hiểm, mày nhó mặt nhăn nào đâu mỗi khỉ.(6)

Vốn giống Hầu chỉ mồm kêu hu kêu hú, mười phân thiệt thòi;

Mà nhà Khỉ chịu tiếng hứa cuội hứa lèo, thập phần phi lý.(7)

Chốn khỉ ho,  giờ người đã trú cùng cư ráo trọi, nào sợ ma thiêng;(8)

Nơi Cò gáy, nay xóm đà lan lẫn mọc tùm lum, hết chê chướng khí.

Thì Mai cũng lên ảnh lên phim;(9)

Thời Khỉ ắt về thành về thị.

Phọt phẹt tài hèn hóa “Quân Vương” “Bá Tước” khuấy đảo “Rạp xiếc rong”;

Cao siêu  võ giỏi như “Đại thánh” “Tề Thiên” múa may “Tây du ký”.

Diện áo đóng quần, làm xiếc cho kẻ kẻ sướng miệng hi ha;

Đi hia đội mão, diễn hề mong người người vỗ tay ầm ĩ.

 

Đâu phải bỡn:

 

Suy bộ pháp bầy Khỉ, nhân gian sáng chế Hầu quyền;

Ngẫm thói quen lũ Mai, người thế vẽ bày võ khỉ .

Dùng mưu xỏ ống lừa hầu;(10)

Giở ngón rung cây nhát khỉ.(11)

Nhưng ấy khỉ đừng dại chước  người;

Và xin người chớ làm trò khỉ.

 

Bởi lẽ:

 

Nhiều khi sao trông khỉ như người;

Lắm lúc lại thấy người giống khỉ.

Thoắt ẩn thoắt hiện nhân tâm;

Chợt giả chợt lòe nghĩa khí.

Bày cử chỉ tráo trâng;

Giở ý lòng thô bỉ.

 

Ồ cũng lạ:

 

Chả bò chả cắp, sao gọi chứng ban cua;

Nào nhảy nào trèo, mà kêu bệnh ban khỉ.

Khỉ gió văng thế buồn sao;

Khỉ khô chửi chi lạ nhỉ?

Người Đà Lạt quen quá Đồi Cù;

Dân Miền Tây lạ chi cầu khỉ.

Này khỉ không kêu khỉ thằng ranh;

Ấy người lại mắng người đồ khỉ.

 

Năm mới năm me:

 

Họ nhà Khỉ vào thơ lên báo rộn ràng ;

Hình ảnh Thân   kín lịch tràn bìa ầm ĩ.

Chốn chốn cầu may;

Nơi nơi ước hỉ.

Chúc kẻ kẻ quanh năm hạnh phúc, suốt tháng vui tươi;

Chúc người người vạn sự an lành, muôn điều như ý.

Tào lao chuyện khỉ, vui mấy phút rông dài;

Tán phiếm ngày Xuân, bậy đôi vần giải trí.

 

CAO BỒI GIÀ


 

Ghi chú:

(1): “Ba Mươi”: Ông Hổ; “Thập Nhị”: 12 con giáp.

(2):: Khỉ xuống ruộng bẻ bắp, có tính tham lam cắp 2 trái bắp vào 2 nách , rồi 2 tay lại giơ lên hái 2 trái nữa. Thế là bắp từ nách lại rơi ra. Cứ tham như thế thành ra khỉ bẻ rất nhiều bắp mà chỉ lấy đi được rất ít. Tương tự hái xoài rồi, thấy mít lớn hơn thì lại tham, bỏ xoài lấy mít…

(3): Tục ngữ có câu: Nuôi khỉ dòm nhà

(4): Tục ngữ có câu: Chó chê khỉ lắm lông.

(5) Ca dao có câu:

Chuột chù chê khỉ rằng hôi

Khỉ lại trả lời cả họ mày thơm

(6) Tục ngữ có câu:  Nhăn nhó như khỉ ăn gừng  và Mặt nhăn như khỉ ăn ớt.

(7) Tục ngữ có câu: Hứa hươu hứa vượn.

(8) Tục ngữ có câu Nơi khỉ ho cò gáy.

(9) Có nơi gọi khỉ là Mai.

(10)Tục ngữ có câu: Khư khư như Đười ươi giữ ống; Khi vào những khu rừng có nhiều Đười Ươi thì người ta thường xỏ tay vào 2 ống tre, Đười Ươi thường nhảy ra bắt người bằng cách nắm chặt 2 cánh tay. Lúc ấy người ta chỉ việc rút tay ra mà chạy.

(11) Tục ngữ có câu : Rung cây nhát khỉ.

HÀN SĨ NGHINH XUÂN PHÚ -Tác Giả KHA TIỆM LY


 

 Tiền viết mướn chỉ đủ mua gạo lẻ lưng nồi,

Nhà ở thuê kiếm đâu ra mai vàng trước ngõ!

  Nghĩ thân ta, 

  Te  tua mái lá, mặc tình gió bấc mưa nam, 

Quạnh quẽ bàn thờ tủi thân ông sơ bà cố! 

Mua xôn giày dõm, lê mấy bước thì hả miệng hả mồm 

Ráng sức xe cùi, đạp vài vòng cứ trật sênh trật chó!

Không hoa không quả, không nhang đèn, Trời Phật, Chư Thiên dù chẳng sân si,

Chẳng chuối chẳng chè, chẳng hương khói, Ông Địa Thần Tài đếch thèm gia hộ!

Tiền nhà tiền điện, chạy sút quần mệt bở hơi tai,

Nợ mẹ nợ con, há tét miệng chửi banh ngoài ngõ!

 Thế nhưng,

 Cơm lưng bụng, quân tử cần chi hải vị sơn hào,

Quần sờn mông, hảo hán chẳng màng chi tơ tằm vải bố!

Dẫu nghèo tiền nghèo bạc, mà ba miền tao nhân mặc khách dẫy đầy,

Lại giàu bạn giàu bè, cùng bốn biển, khí phách đệ huynh vô số!

Từ người cửa rộng nhà cao,

Đến kẻ đầu đường xó chợ!

Luôn xa lánh phường chém chú đâm cha,

Lại xót xa bọn trộm trâu trộm chó!

Lòng như nước trong leo lẻo, mặc bấy người đổi trắng thay đen,

Mặt tợ trăng sáng ngần ngần, dễ cho ai trét vôi trét lọ!

 Ô hô!

 Dù răn con khuyên cháu, chớ theo văn hóa bọn rợ Tàu.

Mà ngứa bút khua nghiên, lại xổ văn … gừng vài câu đối.

 Đối rằng:

 Trong nhà năm xe sách vở mối mọt lăm nhăm,

Ngàn dặm bốn hướng sông hồ anh em lố nhố.

 Cho nên,

 Đầy bè đầy bạn, lo chi chén tạc chén thù,

Không vợ không con, sợ gì tiếng chày tiếng cối !

Dăm lít rượu rừng rượu đế, sớm chiều mặc tình tỉnh tỉnh say say,

Ba bữa cơm nguội cơm ôi, sáng tối chẳng sợ no no đói đói.

Gạo rau phun thuốc, dại gì mà dộng cành hông,

Rượu đế pha cồn ai nói chẳng say tới bến?

    Mắt nhìn hí hí, xem cuộc cờ, ung dung nâng chén uống râm ri, 

   Lời thốt tràn tràn, luận anh kiệt, hào sảng vỗ bụng cười hô. hố.                 Đất cằn cây lớn, nơi hàn môn xuất hào kiệt  tàng tàng,

    Chùa rách Phật vàng, trong áo vá tỏa phong nghi lồ lộ.

 Xét mình:

 Dù chữ Dũng nào dám sánh Tăng Sâm,

Còn chữ Hiếu vẫn thua xa Tử Lộ.

Đức mỏng, đâu dám đo cùng bậc thánh, bậc hiền.

Tài hèn, chẳng đủ bàn chuyện kim, chuyện cổ!

 Chẳng qua:

 “Phú quý do thiên”

Quan trường tại số.

Cam La má tròn phinh phính đã đạt công khanh

Bá Lý tóc trắng phơ phơ mới ngồi trướng hổ!

Trên cao chót vót mà dòng suối rộng được mấy tầm?

Dưới thấp lè tè nhưng biển khơi sâu hơn nghìn bộ!

Nơi quyền môn có khi thừa kẻ vô lại tham tàn.

Chốn thảo lư lại chẳng thiếu bậc tài hoa đức độ!

Chớ gặp khi thất thời mà dấm dứ dấm da,

Đừng cậy lúc thượng phong mà xí xa xí xố!

 Chỉ tiếc cho:

 Núi cao nghìn trượng mà chẳng còn đá cứng gươm mài,

Trời rộng thênh thênh lại chẳng dung đại bằng cánh vỗ!

Chua xót lắm! Bụng kinh luân  mà giống túi đựng cháo đựng cơm,

Cay cú thay! Vai thao lược lại thành giá máng quần máng áo! *

Thả cần sông Vị. mà vắng người Văn, Vũ; chỉ hoài công chờ vận đợi thời,

Đốt lửa non Lương, lại bặt tăm Tiều, Tống; đành phí sức đốn cây cưa gỗ!

Cái lợi cái danh, từ xưa kèo cựa một mớ ba đồng,

Cái đức, cái tài, ngày nay xa cạ một đồng ba mớ!

Nghênh ngang ngọn bút, mà hùng tâm chưa vọt thấu chín tầng,

Sang sảng lời thơ mà khẩu khí còn nằm im mấy độ !

 Tâm đắc quá:

 “Bần tiện bất năng di

Uy vũ bất năng khuất”

 Thì sá chi câu:

 “Tiểu nhơn đắc thế tợ điểu phi thiên,

Quân tử thất thời như ngư vô thủy”

Hôm nay, 

 Ngà ngà men rượu, hứng chí viết dăm chữ lăng nhăng,

Thân thiết bạn hiền, vui miệng nói vài câu nhí nhố. 

Chúc mọi người an lạc bốn hướng đông tây, 

Hưởng mùa xuân hạnh phúc nhất nhì kim cổ! 

Kha Tiệm Ly

LỄ HỘI KIM THỜI PHÚ


 

Rộn rã Tiết Xuân;

Tưng bừng Hè Hội.

Sau mùa Tết, nữ tú nam thanh nô nức cả trăm vạn khách du;

Ròng tháng Giêng, chùa xưa đền cổ linh đình hơn tám ngàn lễ hội.

Xuất tiền tiền bạc bạc, tiếng cầu xin thánh thần;

Bày lễ lễ nghi nghi, rằng quay về nguồn cội.

Danh hoạt động văn hóa, mà  than ôi nhiều cảnh hung hăng - xô xát - tranh giành;

Tiếng cúng thờ tôn nghiêm, sao ô hỡi lắm trò  bát nháo - tục tằn - bốc hốt.

 

Kìa xem Hội Đền Gióng:

 

Cả bầy hăng tiết, Tay chân đấm đá, cướp giật hoa tre;

Một đám sôi gan, Gậy gộc quơ phang, tranh giành phần lộc.

Quyết liệt như thể đánh giặc Ân;

Dã man chừng hơn  tra tử tội.

Kẻ sứt sẹo  mẻ đầu;

Người  vêu sưng băng bột.

Rõ chưa hề hưởng lộc,Chưa thấy Thánh độ, chưa mưa móc Thần phù;

Mà đã phải hao tài,Đã  ôm đầu nứt, đã khập    khà cẳng lọi.

 

Lại ngó Hội Hiền Quang:

 

Y thể cuồng phong;

Hệt như cơn lốc.

Lăn lăn xả xả, quyết đoạt quả Phết may;

Hở hở hăm hăm, cố giành phần vận tốt.

Đẩy xô bát nháo, thây cha người ăn gót, quằn quại kêu la;

Giẫm đạp tứ tung, mặc mẹ kẻ nếm giày, đớn đau than khóc.

Quả Phết tay chửa  cầm;

Nhà thương thân đã gởi.

 

Sang viếng Lễ Đền Trần :

 

Gái lịch ào ào xô kiệu, xấn xổ lao  thẳng chính điện,phẩm dâng đồ cúng lẹ mắt  chôm vơ;

Trai thanh ạt ạt leo rào, hung hăng nhảy lên cung thờ, lễ vật hoa đèn nhanh tay xoáy hớt.

Quanh tượng Thánh xu cắc gài nhét cúng dâng;

Vây kiếm thiêng chân tay sờ xoa  lướt vuốt.

Anh linh Thần Tổ chứng thấy thất kinh;

Hồn phách Vua Trần   kiến trông hoảng hốt.

 

Về thăm Làng Ném Thượng:

 

Rước kiệu lợn, kéo lũ khênh giăng;

Xả mình heo, huơ đao chém Ngọt.

Mê dạ sướng, bu bâu moi bạc hứng vận hên tuôn ;

Thỏa lòng sung, xúm xít xòe tiền tẩm dòng máu vọt.

Vấy tanh thôn xóm, trẻ con háo hức vô  ngần;

Nhuộm đỏ sân đình, bô lão hả hê cùng tột .

Lấy dã man dạy dỗ mầm non;

Dĩ hung tàn khắc xây gốc cội.

 

Thật hay Lễ Minh Thề:

 

Câu hứa nguyện ghi tâm;

Lời thề xin khắc cốt.

Mở kho chung làm việc cả, Chư Thánh trợ phù;

Xoáy bạc công hóa của riêng, Thần Linh xử tội.

Chiêu chén tiết, sắt dạ chẳng lay;

Cạn ly cay, son lòng không đổi .

Nhưng hàng quan quý, đủ quyền tham quyền nhũng, chẳng một mống tham gia;

Chỉ hạng dân đen, không cơ nói cơ ăn,cả ngàn người quy hội.

 

Đâu đâu cũng loạn:

 

Nơi nơi đắm ngập hố sân si;

Chốn chốn nở bung trò ba rọi.

Người bỏ công mòn sức, mong  được miếng được phần;

Kẻ vẽ   rắn thêm chân, hòng gom tài gom lợi.

Ấy   có quan còn cổ súy, rằng tâm linh   ở đủ kiểu cầu mua;

Lại có Sếp vẫn tụng ca, rất văn hóa trong các màn cướp hốt .

Hỡi Phật Bụt Thánh Thần;

Ôi tổ tiên tiền bối.

  ghê  quá, điện các Đấng của dâng  đủ thứ đủ trò;

Thật gớm thay, tượng các Ngài tiền nhét đầy tay đầy hốc.

Chuộc mua Thánh hiển,  cầu phát lộc phát tài;

Hối lộ Thần thiêng, mong thăng quan  thăng tước.

Quen    hung hăng nơi thế, người người  cầu mong lợi lộc nhất quyết giở tay vung ;

Lậm đút lót chốn trần, kẻ kẻ khẩn đến Bụt Thần sẵn  sàng nhét tiền hối.

Tiên tổ cũng điên;

Bụt Thần muốn khóc.

Ghét một bầy trơ tráo, tâm trí xuẩn mê ;

Giận một lũ tham lam, dạ lòng u tối .

Hỏi khi nảo mới nghiêm;

Vấn bao giờ hết rối.

.               CAO BỒI GIÀ

Thứ Hai, ngày 08 tháng 2 năm 2016

CUNG CHÚC TÂN XUÂN (Hát Nói)


 

          MƯỠU

     Muôn hoa vạn sắc đang khoe

Vang vang khúc hát Xuân về tươi vui

     Quanh năm vất vả ngược xuôi

Tân Niên xum họp đôi lời chúc nhau

            NÓI

Tiết Xuân khơi cội Mai ươm nụ

Đào thắm hồng , vũ trụ bừng say

Kìa Trời cao muôn cánh én liệng bay

Toàn nhân thế hân hoan ,hớn hở

THIÊN TĂNG TUẾ NGUYỆT, NHÂN TĂNG THỌ

XUÂN MÃN CÀN KHÔN, PHÚC MÃN ĐƯỜNG

Trào dâng tuôn lai láng yêu thương

Muôn thiện ý Tân Xuân Cung Chúc

Chúc nhà nhà Bính Thân sung túc

Mong người người Thiên Phúc ân ban

Mặc giông bão  vạn sự bình an

Thêm tuổi mới đồi dào sức khỏe

Mừng Xuân mới hồn luôn tươi trẻ

Xin thế nhân, hãy lắng hồn nghe

Chúa Xuân đang nhẹ…bước về…

          CAO BỒI GIÀ

 

CHÚ THÍCH :

THIÊN TĂNG TUẾ NGUYỆT, NHÂN TĂNG THỌ

XUÂN MÃN CÀN KHÔN, PHÚC MÃN ĐƯỜNG

Dịch nghĩa :

 

 

 

Trời thêm tuổi mới, người thêm thọ

Xuân khắp càn khôn, phúc khắp nhà