Thứ Bảy, ngày 30 tháng 4 năm 2016

THÌ THẦM VỚI TÔI (Thủ Vĩ Nhất Thanh Cú)


THÌ THẦM VỚI TÔI

(Thủ vĩ Nhất Thanh Cú)

 

Tôi nằm thủ thỉ với thằng tôi

Mười sự ông suy, tớ thấu mười

Sức chẳng dai hoài, đừng cậy sức 

Thời không son nữa, chớ trông thời

Khóc vơi  mấy nả, thôi dừng khóc

Cười được bao nhiêu hãy cứ cười

Phúc chả trùng lai, mong chút …phúc

Trời ban , Trời đãi, cám ơn Trời!

CAO BỒI GIÀ

28-04-2016

 

BÀI HỌA :

 

HẮN LÀ TÔI

(Thủ vĩ Nhất Thanh Cú)

 

Tôi là của hắn, hắn là tôi

Mười phép ban cho, nhớ cả mười

Lực có bao lăm mà dụng lực  

Thời còn mấy chốc lại mơ thời

Thóc – gà thôi biếu ba đùm thóc

Cười – thuốc thì xin một tiếng cười

Thọ tựa nam sơn rồi ước thọ

Trời thương lượng cả thế ơi Trời!

 PHAN TỰ TRÍ 

 

ĐỒNG HỌA :

 

TỰ RĂN MÌNH

(Thủ vĩ Nhất Thanh Cú)

 

Tôi thường tự mãn bản thân tôi

Mười thú ăn chơi dốt cả mười

Thế đã an bài đành chịu thế

Thời nào mặc kệ chẳng theo thời

Giận mà tổn sức mần chi giận ?

Cười lại thêm vui cứ việc cười

Biết vậy, vì sao ta chả biết ?

Trời đâu rỗi rảnh, chớ kêu Trời

Thục Nguyên

 

CÙNG HỌA :

 

TRỜI THƯƠNG

(Thủ vĩ Nhất Thanh Cú)

 

Tôi bằng lòng với cuộc đời tôi

Mười việc ơn trên vẹn cả mười

Lợi đáo hanh thông vi địa lợi

Thời lai hỷ sự tắc thiên thời

Khoái vì thành quả nên luôn khoái

Cười bởi cơ ngơi cứ mãi cười

Lạc nghiệp an cư nhàn hưởng lạc

Trời thương nên chẳng phụ lòng trời.

Liêu Đình Tự

 

TIẾP HỌA :

 

CHUYỆN NGÀY XƯA...

(Thủ vĩ Nhất Thanh Cú)

 

Tôi nhớ những ngày xưa của tôi

Mười lăm- cái tuổi ghét "năm mười"*

Mắt tròn ngơ ngẩn...tròn đôi mắt

Thời đẹp vô tư...đẹp một thời

Gọi khẽ tên chàng ...tha thiết gọi

Cười chê giọng kẻ... lả lơi cười

Hẹn hò cứ ngỡ duyên tròn hẹn

Trời bắt lìa xa- chẳng trách trời !

* Trò chơi con nít ngày xưa

 

Thy Lệ Trang

 

CŨNG HỌA :

 

TRÁCH CHI TRỜI

(Thủ vĩ Nhất Thanh Cú)

 

Tôi ngồi nghĩ họa một mình tôi

Mười ý xướng nêu gắng hiểu mười.

Sức dẻo đâu còn thèm có sức

Thời vàng đã khuất tiếc sao thời.

Viết lầm ngôn ngữ chừ đành viết

Cười rớt lệ châu nỏ dám cười.

Gửi khúc ruột đi hồn vía gửi

Trời thương thì được trách chi trời !

Trần Như Tùng 

 

ĐỒNG HỌA :

KHÔNG CÓ

(Thủ vĩ Nhất Thanh Cú)

 

Tôi dễ xiêu lòng đã khiến tôi

Mười mươi hùn hạp lại thua mười

Bạn bè mới ngỏ, liền tin bạn

Thời vụ vừa gieo, chẳng gặp thời

Giận kết ưu sầu, sao phải giận?

Cười quên phiền muộn, nhớ nên cười

Có lo bạc tóc, rồi… không có

Trời bảo con ơi, hãy phó Trời!

Như Thu

 

CÙNG HỌA :

 

TÔI NGẮM BÓNG TÔI

(Thủ vĩ Nhất Thanh Cú)

 

Tôi dưới chiều tà ngắm bóng tôi

Mười mươi ngơ ngác đủ thêm mười

Dáng chừng tiều tụy,buồn thương dáng

Thời đã hút heo,ngán ngẫm thời

Khóc chẳng ra gì,chi phải khóc

Cười may được nọ,có nên cười

Phận mình bạc bẽo thôi đành phận

Trời sẵn dành cho,thuận mệnh trời

Lý Đức Quỳnh

 

TIẾP HỌA :

 

TÂM SỰ NGẬM NGÙI

(Thủ vĩ Nhất Thanh Cú)

 

Tôi ngậm ngùi thương thân phận tôi

Mười lần hùn hạp mất toi mười

Tính luôn xốc nổi không suy tính

Thời mãi ngu ngơ chẳng thức thời

Giận kẻ gian tà, ôm nỗi giận

Cười đời giả dối, nhếch môi cười

Nhớ người một thuở ...tâm hoài nhớ

Trời hỡi, trời sao ác thế trời !

Sông Thu

 

HỢP HỌA :

 

KỆ TRỜI

(Thủ vĩ Nhất Thanh Cú)


Tôi nghĩ bản thân chẳng hiểu tôi
Mười lần buôn bán lỗ luôn mười
Vợ la con mếu van xin vợ
Thời rủi thế cùng trách cứ thời
Đứng vững y như ta đã đứng
Cười giòn tựa thể miệng từng cười
Quyết không nản chí mình nên quyết
Trời phán ra sao cứ kệ trời
Phạm Kim Lợi

260_ CÔ HÀNG NƯỚC (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Nho nhỏ lánh xa chốn phố phường

Quán tranh thơ mộng nép hàng dương

Dáng kiều tha  thướt vời tâm mến

Mắt liễu mơ huyền diệu nét thương

Hơi nóng trà sen thoang thoảng tỏa

Tay ngà bông bưởi dịu dàng vương

Mặc tình…”bán nước “, không ai trách

Lữ khách vơi lòng  , tiết nắng ương !

.              CAO BỒI GIÀ

   

 

Thứ Sáu, ngày 29 tháng 4 năm 2016

CHỚ KHINH THƯỜNG


CHỚ KHINH THƯỜNG

 

Anh em đừng vội, chớ…khinh thường

Tớ chảthua gì hạng phú thương

Khoác áo chuyên “da” khi tại thất (1)

Ngự xe cố “vấn” lúc ra đường(2)

Sang “Tây” xoành xoạch, lu bu lắm(3)

Đi “Mỹ” hà rầm ngán ngấy luôn(4)

Sống thế kém nào dân …VÍP chứ?

Anh em đừng vội, chớ …khinh thường!

CAO BỒI GIÀ

26-04-2016

(1): Nhại từ chuyên gia.

(2): Bánh xe  đạp banh ta-lông, cố vấn (quấn, bó) lại để đi.

(3): Sang Tây: Tây …Ninh!

(4): Đi Mỹ: Mỹ…Tho!

 

BÀI HỌA :

 

CHỈ HẠNG THƯỜNG

 

Vai vế em đây chỉ hạng thường

Chớ đùa bất phú đổ phi thương!

Ngàn đô vô bụng hồi coi rạp

Dăm triệu lận lưng buổi đứng đường

Thiếu giấy? Hóa đơn chi ! ngốn nốt

Sai làn ? Biên bản khỏi ! tôm luôn

Nắng mưa đêm tối em càng khoái

Vai vế em đây chỉ hạng thường!

 PHAN TỰ TRÍ

 

ĐỒNG HỌA :

 

CHỚ KHINH THƯỜNG.!

 

Ai dám chê ta khoác áo thường..?

Là vua của các bậc doanh thương.

Ta- Chi Nhật Bản trầm loang thất    (1

Bảy bảy On-Ne ngự diễu đường. ( 2

Qua "Đức" nhiều phen ngây ngất mãi...( 3

Tới " Hà" bao lượt đắm say luôn !          (4

Đại gia-dân Víp còn chưa sánh...

Ai dám chê ta khoác áo thường..?

Trần Lệ Khánh  26-4-2016.

 

1-- Máy lạnh

2--hãng xe hơi

3--Nói đi Đức (mà là Mỹ Đức Hà tây)

4--Tới Hà Lan, ( mà là Hà Nội)

 

CÙNG HỌA :

 

CHỦ NHÂN.

 

Tớ chủ nhân đây, chẳng phải thường!

Tội gì tích trữ kiểu gia thương

Cao lương, xe xịn cần bơ hẳn

Mỹ vị, lầu son cũng phớt luôn

Của cải “quản gia” găm mọi chốn

Thân ta đầy tớ đón muôn đường

Nhởn nhơ cứ vậy sao không sướng?

Tớ chủ nhân đây, chẳng phải thường!

26-4-2016.

Đoàn Đình Sáng.

 

TIẾP HỌA :

 

BÁN TRỜI

 

Nghĩ mình cũng chỉ hạng tầm thường

Mang tiếng "Việt Kiều"thật đáng thương

Ở đậu trả tiền chừng sạch túi

Đi xa cuốc bộ muốn mòn đường

Vợ con thiếu thốn bơ phờ quá

Bè bạn ngại ngùng chạy tuốt luôn

Giá bán được Trời, ta bán nốt

Thì đâu đến nỗi bị xem thường

Thục Nguyên

 

HỢP HỌA :

 

CHỚ XEM THƯỜNG

 

Thưa Ngài đâu có dám xem thường

Đọc mấy thi chương phục sát … luôn.

Phẩm viết trời Tây tràn nghĩa khí

Bài ươm đất Mỹ đậm tình thương.

Nhâm nhi mới thấy ngon hơn phở

Nghiền ngẫm thì hay ngọt vượt đường.

Xứng tiếng chuyên “da” cùng cố “vấn”

Thưa Ngài đâu có dám xem thường .

Trần Như Tùng

 

CŨNG HỌA :

 

THIÊN TAI

 

Khí hậu năm nay thấy bất thường

Dân tình khốn khổ thấy mà thương

Môi trường khắc nghiệt đà ngăn lối

Cuộc sống khó khăn đã chặn đường

Hao hớt nguồn thu đeo đẳng mãi

Ẩm ương thời tiết dập dồn luôn

Thiên tai địch họa đang đeo đuổi

Khí hậu năm nay thấy bất thường.

Liêu Đình Tự

 

HỌA TIẾP :

 

NÓI KHOÁC

 

Nhìn qua đừng vội chớ coi thường

Tưởng bở tớ là chủ lái thương

Tiền tỷ doanh thu từ lợi nhuận

Hàng trăm biệt thự sát liền đường

Kết dư tài khoản tăng dần mãi

Giao dịch hợp đồng tiến triển luôn

Tần suất đầu vào cao tột đỉnh

Nhìn qua đừng vội chớ coi thường.

Liêu Đình Tự

 

ĐỒNG HỌA :

 

CHÂN DUNG TỰ HỌA

 

Mặt mày, học vấn rất tầm thường

Mà được bao nàng luôn mến thương

Ấy bởi tiền đô nơi két sắt

Lại thêm biệt thự ngã tư đường

Xe hơi đủ loại đi không hết

Chứng khoán đầy sàn quản mệt luôn 

Cái mác đại gia đầy sức hút

Chân dài đắm đuối, chuyện bình thường !

Sông Thu

 

CÙNG HỌA :

 

THỰC TRẠNG NGÀY NAY

 

Xã hội thời nay thật khác thường

Có nhiều biến cố rất đau thương

Giết người, cướp của nơi thành phố

Đánh bạn, giành trai chốn học đường

Cuộc sống dân nghèo cơ cực lắm

Gia đình quan lớn nhởn nhơ luôn

Tiền đô, vàng nén xài sao hết

Du hí, mua vui ấy lẽ thường.!

Thy Lệ Trang

 

TIẾP HỌA :

 

THƯỜNG TÌNH.


Xóm trong rất dễ bị coi thường
Ở ngõ sâu cùng thấy đáng thương
Phố lớn khang trang ngay ngắn lối
Hẻm con ngoắt nghéo xẹo xiên đường
Quan to khách khứa thăm nom kỹ
Dân thứ họ hàng lẩn tránh luôn
Ai đến cùng ta là bạn quý
Ngoài ra cũng chỉ chuyện tình thường.
Thanh Hòa

259_ SẢN XUẤT ĐẬU PHỤ (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Ngâm kỹ một đêm hạt trắng ngà

Vớt liền xát vỏ cối xay ra

Vải thưa lọc nhuyễn cho nồi nấu 

Lửa nhỏ đun sôi trộn giấm hòa

Khuôn đựng tròn vuông đong kỹ lưỡng

Vật đè nặng nhẹ ép sơ qua

Người chay kẻ mặn đều ưng cả

Vô hại ăn vào lại tốt da

.                  Bóng Tà Dương

 

Thứ Năm, ngày 28 tháng 4 năm 2016

XẾ HẠ


XẾ HẠ

 

À ơi đâu đấy  mẹ à ơi

Nắng vãi chang chang nướng hấp người

Cánh phượng căng mình bung sắc lửa

Đóa Giun rung nhụy đắm hương trời

Giọng chim man mác ru xa vắng

Tiếng gót lào xào gợi lãng vơi

Gió đứng chờ chi quên quạt láo

Chiều hè nặng trĩu , kéo mi rơi !

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA :

 

HOÀI NIỆM HÈ

 

Cổng trường lại đóng, đón… hè ơi

Chân đất, đầu phơi giữa nắng trời

Bầy cá lượn lờ hồ nước lặng

Đầm sen nở rộ cảnh chiều vơi

Xóm nghèo lũ trẻ khôn phai nhạt

Làng cổ bao tình khó lãng rơi

Hoài niệm tuổi thơ lòng nhẹ bẫng

Hồn quê hun đúc luyện tâm người.

27-4-2016.

Đoàn Đình Sáng

 

ĐỒNG HỌA :

 

XẾ HẠ NHOÀI

 

Họa bài “Xế hạ” bỗng nghe ơi

Nơi xướng uyên thâm vẳng tiếng người.

Rền rĩ trách hè khan cả gió

Than van oán tiết hận luôn trời

Khen người trực tính ra oai kịp

Mến bậc tài thơ khiến nóng vơi.

Tha thiết yêu đời chiều mệt mỏi

Làn mi lịch bịch nặng nề rơi.

Trần Như Tùng

 

CÙNG HỌA :

 

ÔNG TRỜI NỔI GIẬN

 

Khí hậu bất thường quá hỡi ơi

Thiên tai đe dọa mãi kêu trời

Miền Trung nắng lửa nung nhân loại

Đất Bắc mưa băng hại kiếp người

Khắc khổ muôn loài cơn ấm lạnh

Dật dờ trăm họ nỗi đầy vơi

Môi trường tàn phá do đâu vậy?

Cám cảnh lòng mình mắt lệ rơi.

Liêu Đình Tự

 

TIẾP HỌA :

 

BUỒN MUÔN THUỞ

Ai đời như rứa, rứa ai ơi !
Hầm hập như nung ngộp cả người
Cá chết bao ngày đau nát biển
Quan tham mấy phút phán um trời
Foc - Mo thâm độc còn ngang ngược
Dân Việt oan tình chẳng cạn vơi
Bể bạc rừng vàng đâu nữa chứ!
Nỗi buồn muôn thuở nặng lòng rơi !
PHAN TỰ TRÍ

258_ CÔ HÀNG ĐỒNG NÁT (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Phế liệu cô gom khắp phố phường

Đồ cùn, cũ sứt  ,bán đây không ?

Giang người thất nghiệp qua cơn quẫn

Giúp bạn sinh viên đỡ dạ cồn

Dép đứt môi cười mua   hớ giá

Giấy lề giọng ngọt trả lơi đồng

Cũng thân nghèo khó thương người túng

Một gánh ve chai, thảo vẹn lòng!

.          CAO BỒI GIÀ

Thứ Tư, ngày 27 tháng 4 năm 2016

257_ TIẾP THỊ BIA (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Quán nhậu nhà hàng bỗng lóa ngươi

Nhiều em tiếp thị đến rao mời

Trắng hồng tươi tắn chào men uống

Xanh đỏ mượt mà gợi nếm xơi

Thốt hỏi ngọt ngào như mật rót

Thưa rằng thẽ thọt tựa sương rơi

Mềm lòng thực khách mua vài cốc

Chất lượng ra sao cứ hỏi Trời?

.                  Bóng Tà Dương

 

Thứ Ba, ngày 26 tháng 4 năm 2016

ĐẾN PHẢI VẠCH...TRỜI!


ĐẾN PHẢI…VẠCH TRỜI

 

Ông nói thế là ông đà thừa nhận

Ừ tao đây xả độc giết biển xanh

Chính tao  đây đã phá biển tanh bành

Ông nói thế là ông đang thách thức

Luật pháp Việt tao cũng xem như c…ứt

Quan chúng mày, tao phỉ nhổ tao khinh

Nước chúng mày tao thả sức mặc tình

Làm voi chuột không cần chi theo phép

Mạng dân Việt chỉ hệt như tôm tép

Hỡi đồng bào trăm triệu kẻ có đau?

Chẳng lẽ ngồi mà mãi tự hỏi nhau?

Sao bọn chúng quá ngang nhiên nghịch thế?

Kẻ chức việc tâm đâu mà lặng lẽ

Để chúng khinh, chúng phá hoại nước nhà

Để chúng tàn, chúng sát hại dân ta

Chẳng lẽ  để giống Tiên Rồng bị diệt?

Ô hô ! Đến phải…vạch Trời…

CAO BỒI GIÀ

26-04-2016

 

Theo báo điện tử Dân Trí )25-04-2016):

Đại diện Formosa: Muốn bắt cá, bắt tôm hay xây nhà máy thép hiện đại

Sẽ phải lựa chọn chứ không thể đòi hỏi vừa phát triển công nghiệp hiện đại, vừa muốn bắt tôm, bắt cá – đó là cách lý giải của đại diện Công ty TNHH Gang thép Hưng Nghiệp Formosa (Hà Tĩnh) về hiện tượng không có sinh vật biển như là tôm, cá sống xung quanh khu vực xả thải của công ty này.

NGÕ VẮNG TRƯA HÈ


NGÕ VẮNG TRƯA HÈ

 

Nắng hong ngầy ngật giấc trưa lơi

Vút ngọt lời ru ,mẹ hớ ời

Bông giấy hồng tươi bừng sắc nở

Hoa giun thơm nhẹ   thoản hương mời

Tơ trời lãng đãng gầy cơn ngủ

Giọng yến dặt dìu thắm giấc ngơi

Tiếng gót chân ai hòa nhịp võng

Thanh trong ngõ vắng ,dịu hồn người.

CAO BỒI GIÀ

         

BÀI HỌA :

 

TRƯA HÈ

 

Gió lượn trưa hè trút lả lơi

Nôn nao kẽo kẹt võng ơi ời

Giấc nồng yếm trễ như thầm nhắc

Môi thắm vai xuôi những gọi mời

Bồng đảo đôi gò sương hết ngậm

Đào nguyên một lạch suối nào ngơi

Giật mình thiếu nữ chừng e thẹn

Giọt nắng qua hiên gửi tiếng người.

PHAN TỰ TRÍ 

 

ĐỒNG HỌA :

 

BÁN THÂN

( Một Thời Khó Quên )

 

Nài nỉ bằng lời thật lả lơi

Vang vang rộn rã giọng ơi ời

Dung nhan sao lại đem rao bán ?

Thân xác vì đâu phải gọi mời ?

Hẳn đã không còn gì tạm sống ?

Hay là mất hết chốn cư ngơi ?

Nên đành thí mạng cho Trời Đất ?

Rồi cũng qua thôi một kiếp người ? !

Thục Nguyên

 

CÙNG HỌA :

 

NGHE RU CHỢT NHỚ...

 

Nắng hạ bần thần...việc chửa lơi...

Chợt nghe gió thoảng giọng ơi...ời...

Xao lòng...nhớ tiếng ru thơ ấu.

Ấm dạ ! tưởng tay  vỗ nhẹ mời.

Đông lạnh ủ thân cho trẻ ngủ.

Nắng nôi quạt mát giấc thơ ngơi.

Mênh mông biển cả...ân tình Mẹ!

Tất cả cho con xứng vóc người !

Trần Lệ Khánh  (24-04-2016)

 

TIẾP HỌA :`

 

TRƯA HÈ

 

Nóng nực trưa hè giấc ngủ lơi

Nhớ thời thơ ấu mẹ ru ời

Lặng im khung cảnh mưa hằng đợi

Phăng phắc hàng cây gió gọi mời

Xót dạ rứt ray niềm rối rắm

Chao lòng ngao ngán nỗi buồn ngơi

Rứt ray trăn trở vì khao khát

Trời phụ lời mong của kiếp người.

Liêu Đình Tự

 

HỢP HỌA :

 

TRƯA HÈ

 

Trong buổi trưa hè giấc ngủ lơi

Nàng đong đưa võng miệng ru ời

Nắng qua trước ngõ miên man lướt

Gió thoảng bên hiên thủ thỉ mời

Trầm mặc vầng mây lờ lững đợi

Mơ màng ánh mắt chập chờn ngơi

Không gian chìm đắm trong cơn mộng

Ẩn hiện lung linh bóng một người...

Sông Thu

 

CŨNG HỌA :

 

TĨNH LẶNG TRƯA HÈ

 

Nhịp cùng câu hát mẹ à ơi\

Thích thú rung cành gió chẳng lơi.

Rẻ quạt xuống đường xòe cánh múa

Sen hồ phơi nhị gửi hương mời.

Nửa ngày tất bật hồn dầu dãi

Mươi phút thư nhàn vía nghỉ ngơi.

Tĩnh lặng trưa hè nơi xóm vắng

An sinh bình dị biết bao người .

Trần Như Tùng

 

ĐỒNG HỌA :

 

PHẬN LÀM CON

 

Cu gù trưa nắng khó buông lơi

Hoài niệm lời ru nhẹ “á ời…”

Ong óc tiếng gà vang xóm tĩnh

Kẽo cà âm võng dịu hồn ngơi

Nhớ thời nhõng nhẽo thu lòng mẹ

Đến tuổi trầm tư ngẫm phận người:

Tiền bạc khôn đền ân phụ mẫu

Gì hơn… tôn tử biết thưa mời!

25-4-2016.

Đoàn Đình Sáng.

CHIỀU LỮ THỨ


CHIỀU LỮ THỨ

 

Chiều rơi man mác lạnh sương chiều

Thoảng cánh cò bay   trắng hắt hiu

Hoa dại níu chân  người độc vãng

Sông dài ngăn bước kẻ đơn phiêu

Gió vờn xao xác, sầu con nước

Tiêu réo vi vu, bổng cánh diều

Dừng gót giang hồ  nơi bến vắng

Hồn ai  ngơ ngẩn nhuốm cô liêu.

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA :

 

CHIỀU.

 

Loang tím hoàng hôn ánh tím chiều.

Hàng cau hương ngát tỏa hiu hiu.

Hoa nghiêng nhường đón người cô lữ...

Chim hót như chào khách lãng phiêu.

Cô lái đò ngang chèo nước rẽ.

Trẻ đùa bãi rộng thả dây diều.

Êm đềm cánh sắc miền thôn dã.

Khiến bước đơn hành bớt tịch liêu.

Trần Lệ Khánh   3-4-2016.

 

ĐỒNG HỌA :

 

CẢNH CHIỀU QUÊ

 

Nắng tắt sương gieo rớt giọt chiều

Đường quê vắng vẻ nỗi đìu hiu

Bộ hành rời gót tìm phương trú

Khách lữ dừng chân gác cuộc phiêu

Bảng lảng khung trời chim đáo cội

Bồng bềnh sông nước gió căng diều

Ngày tàn đêm xuống khung trầm mặc

Bóng tối lan dần cảnh tịch liêu.

Liêu Đình Tự

 

HỌA TIẾP :

 

TUỒNG ĐỜI

 

Đường trần đến lúc sẽ về chiều

Giành giật cuối đời cũng hẩm hiu

Ấu trĩ tiền tài bao kẻ phách

Hồ đồ danh lợi lắm người phiêu

Dài hơi lấn sức đau lòng nước

Thừa gió giật dây xót dạ diều

Giả tạo dật dờ trong bể khổ

Trường đồ chạm bến cảnh hoang liêu.

Liêu Đình Tự

 

CÙNG HỌA :

 

LOẠN SIÊU THỊ

 

Chợ cũ đông vui đến tận chiều

Giờ thành siêu thị, cảnh đìu hiu

Người mua bước vội, buồn ngơ ngẩn

Kẻ bán ngáp dài, tủi quạnh liêu

Dạ độc khó che mưu chuyển đổi

Lòng tham dần lộ kế lưu phiêu

Lợi chung quan chức không coi trọng

Dự án nhanh xong, sớm đẫy “diều”.

4-4-2016.

Đoàn Đình Sáng.

 

TIẾP HỌA :

 

ĐI TRONG CHIỀU VẮNG

 

Tôi vẫn đi trong những buổi chiều

Trên con đường vắng gió hiu hiu

Lá khô xào xạc bàn chân bước

Hồn nhẹ bồng bềnh ký ức phiêu

Tóc bạc không còn hương cánh bưởi

Mắt già thôi dõi bóng con diều

Tri âm tri kỷ nào đâu nữa

Chỉ thấy quanh mình cảnh tịch liêu .

Phương Hà

 

HỢP HỌA :

 

CHIỀU CÔ ĐƠN


Chẳng biết cùng ai dạo phố chiều
Đường xưa lối cũ vẫn đìu hiu
Nỗi niềm sầu nhớ còn cay đắng
Tâm sự buồn vui mãi dạt phiêu

Côi cút trên đời riêng chiếc bóng

Lẻ đơn trước gió một thân diều
Chồn chân mỏi gối, đành quăng gánh
Lữ khách thôi đành ghé bến liêu.
Văn Thanh

 

CŨNG HỌA :

 

LỮ THỨ GIỮA CHIỀU

 

Buồn rơi man mác gió hiu hiu

Thoáng cánh cò bay cõng dáng chiều.

Xào xạc ngô khua ngàn tiếng lá

Vi vu sáo hát những âm diều.

Xóm xa mờ mắt người lữ thứ

Đường vắng rầu chân kẻ lãng phiêu.

Chợ nổi đong đưa thuyền nhả khói

Bâng khuâng hồn gửi ngõ làng Liêu.*

Trần Như Tùng

 

ĐỒNG HỌA:

 

CHIỀU HOANG VẮNG


Phố núi dừng chân một buổi chiều
Trời giăng mây tím, gió hiu hiu
Cheo leo dốc nhỏ vài thôn nữ
Chao lượn đồng xa mấy cánh diều
Tiếng mõ khơi sầu tâm khách lạ
Chuông chùa chìm lắng mảnh hồn phiêu
Mênh mông sương khói mờ hư ảo
Giũ sạch bụi đời  chốn tịch liêu

Thy lệ Trang

 

CÙNG HỌA :

 

CHIỀU BUỒN


Vài hạt mưa rơi tiễn bóng chiều
Mây mù giăng mắc, cảnh đìu hiu
Giậu thưa quay quắt hồn du khách
Liếp đổ bàng hoàng kẻ lãng phiêu
Có thấy nơi đâu hồng sắc phượng ?
Nào nghe nẻo đó tiếng con diều?
Thủa xưa náo nức hoàng hôn thắm
Giờ cảm u hoài giữa tịch lieu

Thanh Hòa

 

TIẾP HỌA :

 

CHIỀU LỮ THỨ

Mây tím bơ vơ nhợt nắng chiều
Đò sang vãn khách bến đìu hiu
Nước trôi lả bóng đời đơn bạc
Gió giục xiêu hình kiếp lãng phiêu
Sương thấm trời xa buồn tiếng nhạn
Mưa giăng đất nhão tủi dây diều
Lang thang gối mỏi ai còn biết
Mộng đã chôn vùi chốn tịch liêu.
PHAN TỰ TRÍ