Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2019

DẠ CẢM

DẠ CẢM
 
Sờ quanh chỉ thấy bóng bên tôi
Đêm đã chìm sâu giấc ngủ vùi
Tiếng cú cụt  hơi như dở khóc
Lưỡi trăng cau mặt tựa đang cười
Đôi làn gió xoáy, xong đời diệp
Một ánh sao rơi, hết kiếp người?
Lạnh thấm sương sa, hồn rỏ lệ
Ta mình quấn quýt vẫn  …đơn côi?
CAO BỒI GIÀ
22-08-2019
 
BÀI HỌA:
 
TÂM SỰ CỦA LÁ
 
Đêm khuya xao xuyến chỉ riêng tôi
Gió động cành khuya lá dập vùi
Cánh úa xác xơ nhoà mắt lệ
Thân tàn loang lổ cạn môi cười
Xót xa cánh diệp thưa bao kẻ
Nuối tiếc hương hoa hỏi mấy người
Giá buốt tâm tư mình một bóng
Từng hồi cú rúc lạnh hồn côi
Thanh Hoà
 
ĐỒNG HỌA:
 
BÓNG
 
Đêm nào cũng chỉ hắn và tôi
Đèn mới thắp lên, đến nép vùi...
Càng bị đuổi xua, lời cáu gắt
Càng thêm xán lại, miệng tươi cười
Lắng nghe kiên nhẫn ngàn tâm sự
Chia sẻ sâu xa một phận người
Nhà vắng phần nào thêm ấm cúng
Canh tàn thấy đỡ tủi thân côi.
Sông Thu
 
CÙNG HỌA:
 
MỘNG 
 
Giấc điệp mơ màng em với tôi
Bên hoa huyển hoặc bướm say vùi
Ngất ngây hương thắm lòng mông muội
Lặn ngụp gương nga mắt rỡ cười
Dào dạt nghê thường rung điệu vũ
Đê mê vu đỉnh lạc dung người
Vô tình cơn gió luồn song ngoại
Bừng tỉnh nhìn quanh bóng lẻ côi!
Phương Hoa -Aug 22nd 2019
 
TIẾP HỌA:
 
HỒN ĐÊM
 
Im lìm lều trại, chỉ mình tôi
Đống lửa tàn tro củi đã vùi.
Rờn rợn thú rừng xa vắng gọi
Xanh xao vành nguyệt hắt hiu cười.
Tàng cây xào xạc chừng lời hát
Cành liễu phất phơ ngỡ bóng người.
Thú vị hồn đêm ngàn tiếng động
Lưng trời gần sáng ánh sao côi.
Mailoc
 
HỢP HỌA:
 
HÌNH VỚI BÓNG.                
 
Hôm qua bóng ngã dưới chân tôi
Vội vã đưa tay đỡ bóng vùi
Chợt thấy như là hình trốn bóng
Mới hay vỡ lẽ bóng đang cười
Ú tim chi nhỉ ai đùa bóng
Ấm ớ gì đây bóng rỡn người
Thiếu bóng thì thôi đời trống hổng
Hình, người với bóng có đâu côi...
      Hawthorne  22 - 8 - 2019
CAO MỴ NHÂN
 
CŨNG HỌA:
 
LẠNH HỒN CÔI

Đêm khuya trăng xế, một mình tôi
Thương xót đời trai, giấc mộng vùi
Sông núi hồn thiêng đang dở khóc
Kiếp duyên hậu thế dễ đâu cười
Mưa sa, gió táp, mờ nhân ảnh
Xiềng xích, cùm gông, đọa phận người
Ngóng đợi ngày xuân trong ký ức
Đêm đông giá rét, lạnh hồn côi.
Người Nay
 
ĐỒNG HỌA:
BÓNG TỐI
 
Sắc tối lan dần đến phủ tôi
Từng cơn khắc khoải giấu đêm vùi
Duyên tình đã hết khô dòng lệ
Số kiếp còn chi héo nụ cười
Tục lụy loanh quanh vì tạo hoá
Thần tiên luẩn quẩn bởi con người
Đồng hồ tích tắc dài hơi thở
Đợi ánh trăng gầy một bóng côi
Minh Thuý
 
CÙNG HỌA:
 
ĐỐI BÓNG
 
Đối bóng trên tường chỉ một tôi
Gà khuya eo óc nẫu đêm vùi
Nhiều khi vui vẻ mà như khóc *
Lắm lúc buồn tênh lại muốn cười (!)
Gió táp vèo bay,tan xác lá
Đèn khêu vụt tắt, tạnh đời người!
Mi sầu lệ đắng lòng tê tái
Mình đối diện mình dỗ bóng côi!
                         21-8-2019
Nguyễn Huy Khôi
 
TIẾP HỌA:
 
MỘT ĐÊM TRONG RỪNG
 
Đêm dài rừng thẳm gửi thân côi
Đôi tiếng sói tru rợn lạnh người
Gió giật cây chồm dường quỷ múa
Trăng mờ khỉ ngáy ngỡ ma cười
Rùng mình nghe thấy gà kêu loạn
Đói bụng thèm sao miếng sắn vùi
Nhất dạ lâm ngàn kinh mất vía
Đan cành buộc vững tự xiềng tôi .
Trần Như Tùng
 
HỢP HỌA:
 
VÙI Ủ MỘNG
 
Đêm lạnh canh khuya chỉ một tôi
Nhìn quanh có bóng cạnh bên người
Xót thân lẻ bạn cau mày khóc
Gẫm phận xa quê nhếch miệng cười
Nhủ dạ cảm đời thương mẹ goá
Thầm lòng mến thế xót con côi
Ra chi ảo ảnh mà suy xét
Tỉnh giấc tàn canh mộng ủ vùi
songquang 
 
CŨNG HỌA:
 
BỞI...MỒ CÔI ,
 
Giờ đây chốn cũ một mình tôi
Bao tháng ngày vui đã lịm vùi
Kỷ niệm lấp đầy đôi mắt biếc
Niềm đau tràn ngập khóe môi cười
Bờ vai chở nặng gai trần thế
Cõi tạm bồi thêm số phận người
Gió rít từng cơn nghe não nuột
Con tim nhói buốt bởi ...mồ côi
PHƯỢNG HỒNG
 
ĐỒNG HỌA:
 
DẠ HÀNH
 
Tiễn gót anh đi chỉ có tôi
Sân ga nhỏ buốt thoáng dăm người
Hắt hiu ánh điện như hờn tủi
Lấp loáng đèn khuya tựa ngủ vùi
Tiếng hú cắt ngang tâm trạng thảm
Hồi còi xé nát mảnh tim côi
Đêm nay sương xuống mềm vai lạnh
Cố gượng làm vui điểm nụ cười
Đinh Hồng Hà
 
CÙNG HỌA:
 
BÓNG VÀ TÔI
 
Đêm về ...thầm lặng hắn và tôi
Thiên hạ say sưa giấc mộng vùi
Đối mặt, đôi bên dù chả nói
Choàng vai, hai đứa tựa như cười
Xuân thì...nhanh nhẹn ...tươi màu mắt
Tuổi hạc...lom khom...héo dáng người
Rồi có một ngày...xa tất cả......
Ta về phương đó...chẳng mồ côi !
Thy Lệ Trang

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2019

VĂN TẾ MUÔN LOẠI CÔ HỒN SỐNG - LANG TRƯƠNG


VĂN TẾ MUÔN LOẠI CÔ HỒN SỐNG

Lang Trương

 

Sách có chữ :


Quốc gia hưng vong,
Thất phu hữu trách.
Vận nước bĩ thời,
Ngay gian khó vạch.

Tháng Cô Hồn,, nắng hạ đổ chói chang,
Mùa Vu Lan, mưa thu rơi tí tách.


Tai họa thay !


Quỷ Môn Quan cửa rào lỏng lẻo, ngập Nhân Gian quỷ dữ lộng hành,
Ma Thiên Lãnh phiên dậu lơ là, tràn Dương Thế cô hồn oai oách.


Chúng sinh nay !


Quỷ Chúa ngự ngôi cao ngất ngưởng, mặt nung núc mỡ, công khố quốc gia thỏa sức rút bòn,
Ma Vương ngồi ghế rộng nghênh ngang, đầu phất phơ sương, xương máu dân đen tha hồ hút xách.
Hủy diệt văn hóa, nhân nghĩa tiêu tan,
Tàn hại sinh linh, lê dân quẫn bách.
Núi rừng sạch bóng chim muông,
Sông suối cạn nguồn lươn chạch.
Loài Quỷ Dữ giết người hàng loạt, máu lương dân loang khắp thị thành,
Bọn Ác Ma cướp của hiếp càn, xác nhi nữ nổi cùng kênh rạch.
Kẻ vô luân vào ngành giáo dục, hiếp con trẻ, đổi điểm lấy tình,
Kẻ sát nhân khoát áo lương y, quăng xác chết, không quan chẳng quách.
Chốn quan trường tranh quyền đoạt lợi, giở lắm chiêu hạ tiện đê hèn,
Nơi hoạn lộ bán tước mua quan, loại hết tính thanh cao trong sạch.
Phép, chỉ để trị chúng, trăm nỗi oan khiên,
Lợi, chỉ để dành quan, muôn đường luồn lách.
Bọn Đầu Trâu lừa nhà cướp đất, xót xa người biệt quán ly hương,
Lũ Mặt Ngựa bán phấn buôn hương, thảm thiết cảnh quê người đất khách.
Phường vô học chưa qua bổ túc, lòi bằng giả, vẫn trơ mặt nhục kiêu căng,
Hạng bất tài chẳng hết phổ thông, lộ quan tham, còn chìa mặt mông hống hách.
Vòi tiền cạy bạc, giỏi mượn tiếng công sai,
Mãi lộ cướp đường, khéo mang danh chức trách.
Có hơi đồng, hành chính trơn tru,
Thiếu chất tanh, giấy tờ ì ạch.
Ăn, chẳng từ kẻ áo ôm,
Nhậu, chớ tha quân khố rách.
Ma đói đớp cả cứu trợ, hộ nghèo,
Quỷ no táp vào có công, chính sách.
Buổi can qua đầu co cổ rụt, giả thương binh tuần bảy bữa xênh xang,
Thời bom đạn thịt nát xương tan, cúng liệt sĩ năm ba đồng cọc cạch.
Đám Cô Hồn mười thằng như một, da dẻ xăm trổ đen thui,
Bè Các Đảng chín đứa giống nhau, tóc tai nhuộm tô đỏ quạch.
Ngày đòi nợ thuê, chém mướn, đêm trộm chó bắt mèo,
Sáng giật giỏ xách, cướp xe, tối đào tường khoét ngách.
Tiểu Yêu Quái quanh năm lêu lổng, bóng banh đề đóm, có kể chi cha yếu mẹ nghèo,
Lão Đại Bợm suốt tháng bê tha, nhậu nhẹt lu bù, cũng thây kệ cột xiêu tường rách.
Tiểu Yêu Nữ vào nhà quyền thế, chị cử nhân em thạc sĩ, chốn tôn nghiêm phơi rốn hở đùi,
Hồ Ly Tinh lọt cửa quan nha, mẹ mệnh phụ con phu nhơn, nơi linh hiển khoe mông lòi nách.
Hai Bà Trưng cưỡi xe tăng rượt Ô Mã, sử nước nhà cạc cạc ù ù,
Vua Càn Long đem kiệu ngọc đón Hàm Hương, phim Tàu Khựa làu làu vanh vách.
Phụ ơn mẹ chín tháng cưu mang,
Uổng công cha bao năm đèn sách.
Gia Cát tái sinh cũng vô kế khả thi,
Đại Thánh hiện hình cũng vô phương hết cách.


Lương dân nay :


Ra ngõ gặp ngay đạo tặc, chính tà thiện ác khó biết đôi đường,
Về nhà đụng phải oan gia, phải trái đúng sai cứ đi một mạch.
Thấy nhân sinh nát điều luân lý, nhắm tịt mắt kẻo vướng tai ương
Trông thế sự loạn đạo cương thường, bịt chặt miệng kẻo mang tai ách.


Thôi thì :


Gặp lúc kể công người sống, đặt phố hàng mã, vài thanh song sắt, kim tiêm ba mũi, rặn thêm một bãi, biếu Ma Vương làm lộ phí đi đường,
Đang mùa xá tội vong nhân, học mót người xưa, ba chữ lôm côm, văn tế một bài, xì chút hơi thơm, tặng Chúa Quỷ lấy để dành tiếp khách.
Đồ tống tiễn soạn bày chu đáo, đi cho nhanh chớ nhẩn nha nhẩn nhơ,
Của đưa chân sửa biện đủ đầy, cút cho lẹ cấm lạch bà lạch bạch.


. Ô hô !


Sống, miệng đời phỉ nhổ
Chết , nhuốc nhơ hồn phách !
. Có linh, không linh cứ hưởng !

                                                           Lang Truong, Ất Mùi niên, sơ tuần thu tế, hạ bút.

PS :


Mặt chúng dày như tấm thớt, đọc chưa hết, có thằng ôm mặt khóc hu hu ?
Văn ta mỏng tựa hơi sương, viết xong rồi, cùng bạn ngửa cổ cười khành khạch.
Hay ! Cho một like,
Dở , quăng vào cục gạch !

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2019

THĂM CHỊ

THĂM CHỊ

Trở lại nơi đây não nuột lòng
Chuyến tầu len lỏi giữa rừng thông
Phương trời lạc lõng chôn thân thế
Góc núi đèo heo lấp ước mong
Tài trí lu mờ nơi hiểm cốc
Hồng nhan tàn tạ chốn cô phòng
Vị tình khổ luỵ ôi ai oán!
Một ánh tinh cầu lịm khoảng không .
Thanh Hoà
 
BÀI HỌA:
 
CẢM THƯƠNG
 
Em băng trăm dặm, vượt ngàn thông
Gặp chị chao ôi, thật não lòng
Tài sắc ngày xưa vang phố hội
Mỹ nhân thuở ấy rực khuê phòng
Mai danh cuộc thế bao mùa lặng
Ẩn tích đời người một chữ không
Duyên nợ cam đành thinh lặng sống
Kiếp sau hy vọng cả trời …mong
CAO BỒI GIÀ
19-08-2019
 
ĐỒNG HỌA:
 
VIẾNG BẠN
 
Chiến trường về lại chợt xao lòng
Trước nấm mộ xanh dưới tán thông !
Đã bặt tháng ngày,... rầu khát nhớ
Còn đâu hình bóng,...héo sầu mong!
Xót xa vợ hóa tàn thân gái
Hiu hắt trăng côi lạnh cửa phòng!
Vuốt mắt,...BẠN XƯA... nhìn xé ruột...
Chùa xa chuông thỉnh nẫu thinh không!
                                   19-8-2019
Nguyễn Huy Khôi 
 
CÙNG HỌA:
 
SUM HỌP

Cầm tay bịn rịn xót xa lòng!
Cách biệt muôn trùng chị cảm thông
Sức khỏe dồi dào em vẫn nguyện
Tâm hồn thanh thản dạ hoài mong
Chiều kia đội mũ vì say nắng 
Bữa ấy trùm chăn bởi lạnh phòng
Tuổi hạc ơn trời vui thích nhỉ!
Ba tuần sum họp có mừng không?
Như Thu
 
TIẾP HỌA:
 
VIẾNG ĐỒI THÔNG HAI MỘ 
 
Nghe chuyện ngày xưa, buốt nhói lòng
Mộ đôi trầm mặc giữa đồi thông (*)
Sống vì trắc trở đành xa cách
Chết được cảm hoài thỏa đợi mong
Nghi ngút khói nhang mờ ngọn cỏ
Mịt mù sương gió trắng ngàn không
Đêm về trằn trọc nghe hơi lạnh
Len lỏi qua song ngập khắp phòng.
 
(*)Hai mộ sát bên nhau của đôi tình nhân tại đồi thông cạnh hồ Than Thở ở Đà Lạt
Sông Thu
 
HỢP HỌA:
 
CHỊ TÔI BUỒN
 
Chị nằm bệnh viện, thật đau lòng
Mới rõ lời thầy : " thống bất thông " 
Mười tháng nan y chưa dứt khỏi 
Một năm hoá trị vẫn chờ mong
Thu nay chị bịnh buồn day dứt 
Xuân trước anh đi sợ phập phòng 
Đôi cánh hạc vàng bay tít tắp 
Mai ngày tưởng niệm ngó trời không ...
   Hawthorne  18 - 8 - 2019
CAO MỴ NHÂN  
 
CŨNG HỌA:
 
MỘT NÔNG DÂN NGHÈO

Xanh vỏ trần thân dưỡng đỏ lòng
Năm bầm tháng dập,khổ liên thông
Anh gieo hạt giống xanh niềm ước
Để gặt vụ mùa trắng nỗi mong
Nắng hạ đồng khô nào lúa trữ!
Mưa đông tiền hết,lấy chi phòng?
Ngày xưa thoát tử cùng bom đạn
Mòn mỏi chết dần,chịu được không?
Lý Đức Quỳnh 
 
ĐỒNG HỌA:
 
NHỚ ANH
 
Tối nay bỗng thấy xót xa lòng 
Huyệt lạnh bào huynh cạnh gốc thông
Khói phủ bao mùa đang ngóng đợi
Cỏ um mấy độ vẫn chờ mong
Em thương anh lắm thương quằn dạ
Muội nhớ Ca ơi nhớ ngập phòng
Mộ chí chưa lần thăm viếng được
Biết rồi năm nữa có về không?
Phương Hoa - Aug 19th 2919
 
CÙNG HỌA:
 
VIẾNG THĂM MỘ MẸ
 
Nghĩa trang hiu hắt giữa đồi thông
Đến viếng nơi đây thật não lòng
Mộ chí im lìm mờ cát bụi
Khói nhang nghi ngút mịt hư không
Trên trần cõi tạm con luôn nhớ
Dưới đáy huyện sâu mẹ có mong ?
Nức nở lạy quỳ thương tưởng quá !
Đêm về chết lặng giữa thư phòng
songquang
 
TIẾP HỌA:
 
HAI TỪ MẪU
 
Tang tóc nơi tâm ủ kín lòng
Cầm bằng liệt sĩ tự mình thông
Trở về nhà cũ mà em muốn
Sống lại ngày nao vốn mẹ mong
Dạy trẻ chăm già tròn phận gái
Nuốt đau gài lệ đẫm khuê phòng
Tôi thành có hẳn hai từ mẫu
Thương chị nhiều nhiều ai biết không .
Trần Như Tùng
 
HỢP HỌA:
 
THĂM MỘ
 
Viếng mộ người thân buốt não lòng
Rừng chiều quạnh quẽ những hàng thông
Sương mờ bãi phế chìm cô tịch
Gió lạnh trăng tàn lặn thoả mong
Mộng ước đành chôn nơi bụi cỏ
Niềm mơ bỏ lại chốn đơn phòng
Bao bề tĩnh lặng sầu nhân thế
Mấy nén hương trầm toả giữa không
Minh Thuý
 
CŨNG HỌA:
 
LỜI CUỐI...
 
Than khóc mà chi ,hãy nén lòng
Đừng làm xao động cả đồi thông
Sắc tài thuở đó cha hoài vọng
Giấc mộng năm nào mẹ đợi mong
Một bước đoạn xa tình cốt nhục
Ngàn năm khép chặt cửa thư phòng
Giúp ta...thắp nén hương ngày cũ
Tạ lỗi cùng người...Em hiểu không?
Thy Lệ Trang

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2019

NUỐI NGÀY

NUỐI NGÀY
 
Hồn treo lơ lửng buổi chiều tàn
Theo cánh diều cao, sáo vút ngân
Tiếng quạ ngang trời buông não nuột
Khói lam trong xóm tỏa mơ màng 
Đất trời sẫm lại từng giây phút
Giọt nắng lịm dần những bước chân
Thánh thót hồi chuông vời giật tỉnh
Thẫn thờ trở gót dạ như châm
CAO BỒI GIÀ
16-08-2019
 
BÀI HỌA:
 
CHIỀU QUÊ
 
Thoi thóp chiều hôm dải nắng tàn
Chuông chùa thánh thót vọng xa ngân
Bầy trâu uể oải thôi ngừng gặm
Đàn sếu tham lam cũng chả màng
Nương vắng tù và vang  vội tiếng
Đường xa khách lữ bước dồn  chân
Bầu trời thoáng chốc đầy mây xám
Bếp rạ nhà ai...ngọn lửa châm.
Thanh Hoà
 
ĐỒNG HỌA:
 
ĐỢI ĐÒ
 
Ngày xuống dần theo ánh nắng tàn
Sáo diều xa vẳng dặt dìu ngân
Lặng yên thuyền đậu, bờ hiu quạnh
Trễ nãi triều dâng, sóng muộn màng
Cô lái dưới đò trông mỏi mắt
Người chờ trên bến đứng tê chân
Bồn chồn sốt ruột mong con nước
Nhoi nhói như ngàn vết muỗi châm.
Sông Thu
 
CÙNG HỌA:
 
TAY TRẮNG
 
Ngày tháng tiêu nhăng bóng xế tàn
Hầu bao thường trực chuyện khô ngân?
Sáng ra vơ vẩn thân nhèo nhả
Tối đến trở trăn giấc chảng màng
Sẵn đấy xô bồ nhân nghĩa giả
Kiếm tìm xa xỉ tấm tình chân?
Bàng hoàng ngoảnh lại hoàng hôn lịm
Tay trắng hồi hưu điếng dạ châm!?
                             15-8-2019
Nguyễn Huy Khôi
 
TIẾP HỌA:
 
CHỜ SÁNG 
 
Thu tươi đang thế chỗ hè tàn
Diều bỗng mơ hồ tiếng sáo ngân
Một nửa giang san chìm lịm bóng
Trăm phần khổ hạnh vội khơi màng
Người đi khắc khoải điều hư thực
Khách tới trầm ngâm lẽ giả chân
Ngày nối đêm, khuya chờ sáng dậy
Xem rằng bếp lửa có ai châm ...
    Hawthorne  16 - 8 - 2019 
CAO MỴ NHÂN 
 
HỢP HỌA:
 
HOÀNG  HÔN
 
Đồi vắng mình ta, nắng sắp tàn
Chuông chiều man mác mấy hồi ngân.
Trăng non lơ lửng vành duyên dáng
Sương trắng mông lung khói mịn màng.
Lành lạnh gió về vờn mái tóc
Mịt mờ đêm xuống liếm đôi chân.
Thả hồn theo cánh nhạn hun hút
Điếu thuốc lụn dần quẹt lửa châm.
Mailoc
 
CŨNG HỌA:
 
NẮNG TÀN
 
Vàng vọt chiều thu chút nắng tàn
Chuông chùa văng vẳng điệu xa ngân
Âm thanh rời rạc không dồn dập
Tiếng sáo vi vu chẳng thiết màng
Một mảnh trăng tà xuyên bóng tối
Mấy hàng liễu rủ chắn đôi chân
Ngày xuân cất bước theo năm tháng
Tiếc rẻ đông hàn nám vết châm  .
THIÊN HẬU              
 
ĐỒNG HỌA:
 
NGÀY TÀN.
 
Heo hút lá rơi ngày sắp tàn,​
Chuông chùa sương xuống vẳng xa ngân.​
Đàn chim về tổ bay sao sác,​
Sợi nắng còn vương tắt muộn màng.​
Cơm tối gia đình vui họp mặt,​
Đường chiều lữ khách muốn dừng chân​
Bộ hành dần vắng người đi lại,​
Đèn đuốc trong nhà sáng lửa châm.​
Nguyễn Thị Mỹ Ngọc.​
 
CÙNG HỌA:
 
LƯU LUYẾN

Thơ lưu luyến giữ bóng mơ tàn
Có tiếng sáo diều mãi vọng ngân
Gió khắp mênh mông hồn được thỏa
Đời bao vặt vãnh trí không màng
Xô bồ cuộc sống muôn trò đểu
Bầm dập thân người một nẻo chân
Lão bệnh chiều về con ngõ vắng
Bơ phờ gan ruột nhói kim châm.
Lý Đức Quỳnh 
 
TIẾP HỌA:
 
ĐÊM KHÓ NGỦ
 
Hồn dõi canh khuya bóng nguyệt tàn
Chuông chùa văng vẳng vọng xa ngân
Mảnh mai cánh vạc bay vun vút 
Vằng vặc vầng trăng sáng mịn màng 
Sương tỏa mịt mờ nhòa ánh mắt 
Gió lùa se sẽ lạnh tay chân 
Cảm hoài trời đất buồn ray rứt 
Tâm trạng bồn chồn tựa lửa châm
songquang 
 
HỢP HỌA:
 
VUI MỚI PHẢI ...
 
Sáng nay, chưa ngủ đã đêm tàn
O ó ran ran trống gáy ngân
Mắt híp cay xè, thân ngán cựa
Mồm khô đắng nghét, phở không màng
Ngáp dài cả buổi quên sờ bút
Thất thểu tan chiều mới nhắc chân
Yến tiệc, thêm ngày vui mới phải
E rằng cần viết áng thơ châm .
Trần Như Tùng
 
CŨNG HỌA:
 
TRỘM NGHĨ
Gửi bác Trần Như Tùng)
 
Chưa mở ngày ra đêm đã tàn
Ngãng tai vô cảm tiếng gà ngân
Áo cơm dở nết chưa thôi hẳn
Trà thuốc hư thân vẫn cứ màng
Yến tiệc chào mời dè yếu dạ
Hội hè nghênh đớn ngại chồn chân?
Điếc ù càng cạc,thôi đàm luận
Đỡ ngán trò đời thói chọc châm (!)
                                16-8-2019
Nguyễn Huy Khôi
 
ĐỒNG HỌA:
 
ĐÊM KHÔNG NGỦ
 
Đêm chưa chợp mắt,trống canh tàn
Lắng tiếng chuông chùa vẳng vọng ngân
Ra đứng ngoài hiên chờ đợi sáng
Đến ngồi tựa cửa tránh tê chân
Trăng soi vằng vặc lòng không cảm
Muỗi vút vo ve dạ chẳng màng
Vận nước nổi trôi như lửa đốt
Giặc thù lấn chiếm tựa kim châm
Đinh Hồng Hà
2019/08
 
CÙNG HỌA:
 
LỐI VỀ,
 
Trời thu u ám cảnh điêu tàn
Mây nhả tơ buồn gió rít ngân
Bóng đổ lên vài ô cửa sổ
Nắng xua đi những lớp sương màng
Cỏ hoa hớn hở chào ngày mới
Cõi tạm tưng bừng đón gót chân
Giọng hát câu hò , ôi đậm nét
Lối về , lực hút tựa nam châm
Phượng Hồng
 
TIẾP HỌA:
 
NHƯ LÀ GAI NHỌN
 
Lặng lẽ ngoài hiên bóng nguyệt tàn
Giáo đường vang vọng tiếng chuông ngân
Trên bàn, ..Tứ tuyệt làm dang dở
Cạnh cửa...Chi Lan nở muộn màng
Đời ngỡ xa rồi cơn bão loạn
Dạ còn ôm mãi mối tình chân
Đêm dài thao thức tìm hư ảnh 
Nỗi nhớ như là gai nhọn châm !
Thy Lệ Trang