Thứ Tư, 26 tháng 4, 2017

CAY ĐẮNG HỎI TRỜI...


CAY ĐẮNG HỎI TRỜI…

 

Chủ quyền dân “thấy” mất từ lâu …

Chỉ các quan viên chả chút rầu…

Kể thủ hân hoan ôm giặc đến

Giang tay niềm nở đón Tàu vào

Buôn gian bát nháo, đâu chi ngán

Xả độc ầm ầm, nỏ có sao

Miệng lưỡi đôi bên còn …hảo hảo

Hỏi Trời nước Việt sẽ về đâu?

CAO BỒI GIÀ

26-04-2017

 

Theo Báo điện tử Dân Trí (24-04-2016):

Phải chăng, chúng ta đã mất “chủ quyền” ngay trên chính lãnh thổ Việt Nam?

… …

Vừa qua, ở vùng biển có khu công nghiệp Vũng Áng (Hà Tĩnh) cá chết hàng loạt, ngư dân Việt Nam điêu đứng. Có phải nguyên nhân là do khu công nghiệp này xả nước thải độc hại ra biển gây nên cá bị chết không? Câu hỏi đó cần được làm rõ, nhưng nghịch lý là đại diện cơ quan chức năng lại phát biểu rằng: “Đoàn công tác không vào kiểm tra tại KCN Vũng Áng vì đây là KCN có yếu tố nước ngoài, đoàn công tác không có thẩm quyền, chức năng kiểm tra tại khu vực này”

Chuyện gì đang xảy ra trên mảnh đất miền Trung? Cá biển chết hàng loạt và trôi dạt vào bờ do ngộ độc, cả ngư dân và người lái buôn tại các tỉnh miền Trung chỉ biết “ôm nhau khóc ròng” vì không ai dám mua cá, bán không được mà ăn cũng không xong do độc tố quá cao. Con đường sống của người dân dường như đi vào ngõ cụt. Lạ một điều rằng, trước thông tin cá chết hàng loạt vì nước biển ô nhiễm nặng, đoàn công tác lại không thể vào KCN Vũng Áng kiểm tra và lập biên bản vì … “KCN có yếu tố nước ngoài, đoàn không có thẩm quyền” – như chia sẻ của ông Phạm Khánh Ly, Vụ phó Vụ Nuôi trồng thủy sản, Bộ NN&PTNT. Ông Ly thông tin thêm: “Chúng tôi vào làm việc với Sở Nông nghiệp PTNT tỉnh Hà Tĩnh với tư cách là cơ quan quản lý theo ngạch dọc. KCN Vũng Áng bao gồm nhà máy Nhiệt điện Vũng Áng và KCN Formosa có yếu tố nước ngoài nên cần thành lập đoàn công tác liên ngành, có chỉ đạo của Thủ tướng thì mới tiến hành kiểm tra được”.

Pháp luật quy định rõ, bất kỳ cá nhân nào hoạt động trên đất Việt Nam cũng phải tuân thủ luật pháp Việt Nam. Thế nhưng, một doanh nghiệp có giấy phép kinh doanh và đầu tư trên đất Việt Nam lại ngang nhiên xả nước thải, hủy hoại môi trường sinh thái như thế mà đoàn cán bộ lại không thể vào kiểm tra? Tại sao ngay trên lãnh thổ Việt Nam lại có cứ điểm nước ngoài “không thể xâm phạm” như thế? Ai đã đặt ra “luật” không được tiến hành kiểm tra hoạt động của khu công nghiệp Vũng Áng?

Nhìn lại vụ xả chất thải ra sông Thị Vải của công ty Vedan, 100% vốn đầu tư Đài Loan, đã được Cục Cảnh sát môi trường (Bộ Công an) phối hợp với Bộ Tài nguyên và Môi trường phát hiện năm 2008, vi phạm luật về bảo vệ môi trường Việt Nam. Khi đó, lực lượng chức năng đã nhanh chóng vào cuộc, “không có vùng cấm”, “không có ngoại lệ” và buộc Vedan chịu phạt và bồi thường thiệt hại cho người dân.

Vậy tại sao chúng ta có thể “thẳng tay” đối với công ty Vedan mà KCN Vũng Áng lại là ngoại lệ? Có điều gì mờ ám ở dự án này? Cá chết hàng loạt trôi dạt vào bờ mà các cấp chính quyền "bất lực" ư? Cá chết hàng loạt trôi dạt vào bờ mà các cấp chính quyền “bất lực” ư? Nội dung Pháp lệnh về quyền ưu đãi, miễn trừ dành cho cơ quan đại diện ngoại giao, cơ quan lãnh sự và cơ quan đại diện của tổ chức quốc tế tại Việt Nam ban hành ngày 23/08/1993 chỉ công nhận “quyền bất khả xâm phạm” đối với các cơ quan đại diện Ngoại giao của nước ngoài. Chúng ta lại có trường hợp ngoại lệ ư? Đây có được xem là “vi hiến” hay không? Chưa kể, Điều 69 Luật Đầu tư 2014 quy định rõ: “Cơ quan quản lý nhà nước phải tiến hành “giám sát, đánh giá mục tiêu, sự phù hợp của dự án với quy hoạch và chủ trương đầu tư đã được cấp có thẩm quyền chấp thuận, tiến độ đầu tư, việc thực hiện các yêu cầu về bảo vệ môi trường, sử dụng đất đai, tài nguyên khác theo quy định của pháp luật”. Phải chăng Vụ Nuôi trồng thủy sản, Bộ NN&PTNT và Sở Nông nghiệp PTNT tỉnh Hà Tĩnh không phải là “cơ quan quản lý nhà nước” theo điều luật này? Đáng lẽ ngay từ đầu, khi chuẩn bị cấp phép đầu tư dự án, chúng ta phải kiểm tra và đặt trạm quan trắc môi trường từ các nhà máy ra biển Đông; chưa kể lên lịch kiểm tra định kỳ hàng năm. Tại sao lại xảy ra hệ lụy hủy hoại môi trường không thể kiểm soát như thế? Ai sẽ chịu trách nhiệm khi cuộc sống của người dân vì thế nào lâm vào khốn cùng, môi trường bị hủy hoại? Tại sao các cơ quan có thẩm quyền vẫn chưa vào cuộc xử lý? Có điều gì mờ ám đằng sau KCN này? Nếu doanh nghiệp nước ngoài biến khu vực đầu tư của mình thành cứ điểm “bất khả xâm phạm” gây hại môi trường, làm hại cuộc sống người dân như thế thì có cần “trải thảm đầu tư” chào đón họ không? “Yếu tố nước ngoài” ở đây là gì? bây giờ đến chuyện các cơ quan chức năng “không có quyền” vào kiểm tra tại Vũng Áng…

Phải chăng, chúng ta đã mất “chủ quyền” ngay trên chính lãnh thổ Việt Nam?

Hoàng Thành

Thứ Hai, 24 tháng 4, 2017

71_NGẪM ĐỜI (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


NGẪM ĐỜI

 

Long đong số kiếp cũng làm người

Sướng, khổ, sang, hèn chết cũng xuôi

Danh vọng, bạc tiền say chất chứa

Uy quyền, lợi lộc chấp lôi thôi

Tình xưa, nghĩa cũ nào lơ được

Nợ nặng, ân đầy phải trả trôi

Tay trắng, đầu đen đành số phận

Hay lòng ham hố vẽ ra, ôi ??

CAO BỒI GIÀ

2001

HÒN NGỌC


HÒN NGỌC…

 

Đâu đâu cũng thấy nghẹt…người xe

Nham nhở, tang thương những vỉa hè(*)

Ngất nghểu “kim kiều”, trông bí bức(**)

Nghênh ngang lô cốt, mọc tòe loe(***)

Mưa mùa  sũng ngập không nơi trú

Nắng hạ nồng thiêu chẳng chỗ che(****(

“Hòn Ngọc” bây giờ ra thế đấy

Còn mơ “chiếu sáng, rõ ư hề!(*****)

CAO BỒI GIÀ

23-04-2017

(*):  Kết quả của Chiến dịch dẹp vỉa hè bằng cách đục phá hết kể cả công trình đã 100 năm

(**): Các cây cầu vượt bằng sắt mọc tùm lum, trông thật là tức mắt…

(***): Các dự án đào đường, dựng lô cốt tràn lan

(****): Các mái che di động để che nắng mưa trên đầu, chẳng cản trở gì khách bộ hành cũng bị tháo gỡ hết trong chiến dịch dẹp vỉa hè

(*****): Lời TT. NXP: “Không chỉ là “Hòn Ngọc” mà Tp. HCM còn phải là “Hòn Ngọc chiếu sáng Viễn Đông”!!!

 

BÀI HỌA:

 

GIẢI PHÁP ?

 

Hai bánh,quan đòi cấm chạy xe*

Hàng rong đuổi tuốt…lộ thông hè

Vườn hoa,tượng đá cào tơi tả

Bậc cấp,cửa nhà đập loét loe

Vút đỉnh văn minh nhờ lực phá

Cao trào tiến bộ cậy quyền che

Thượng tôn pháp luật,lòng xa xót

Quản lý bỏ buông,chấn chỉnh…hề !

Lý Đức Quỳnh

 

ĐỒNG HỌA:

 

DƯ ÂM

 

Cũng bởi ngoài đường có lắm xe

Vô tâm phá bỏ dọc quanh hè

Tùm lum cuối phố như vừa đập

Bát nháo bên thềm tựa mới loe

Xót trẻ mồ côi cần chỗ nấp

Thương người khốn khổ thiếu màn che

Lừng danh thủa ấy đâu rồi nhỉ ?

Văng vẳng dư âm ngộ quá hề !

Như Thu

 

CÙNG HỌA:

 

      HÃY SUY NGẪM...

 

Hôn Đa sợ kẹt...(định thôi xe...)

Rằng bởi người đi mới dẹp hè

 ( Chỉ tiếc trên chưa suy trọn vẹn

để rằng dưới lắm chuyện lu loe)

Dân nghèo sớm tối đâu nơi bán

Cửa tiệm nắng mưa hết mái che

Xin nghĩ đến bao người kiếm sống...

Viễn Đông hòn ngọc...phải chi hề.

         Trần Lệ Khánh--23-4-2017.

 

TIẾP HỌA:

 

CŨNG VUI !

 

Đã quá quen rồi cảnh kẹt xe

Dưới đường rồng rắn lấn lên hè

Tiếng còi thúc giục vang inh ỏi

Bụi khói tuôn mù bay tóe loe

Cãi cọ hung hăng, người mắt trợn

Lặng im bực dọc, kẻ tai che

Riêng ta bình thản ngồi quan sát

Như được đi xem một vở hề.

Sông Thu

 

HỢP HỌA:

 

VIỄN VÔNG...

 

Muốn kiếm thêm tiền phải cấm xe

Dẹp luôn buôn bán ở quanh hè

Dân nghèo có dịp con ngươi toét

Quan lớn được thời cái miệng loe

Bộ não tí hon không thể mở

Công trình vĩ đại chẳng cần che

Viễn vông hòn ngọc đâu ai thấy

Rực sáng, xum xoe một đám hề !

Thy Lệ Trang

 

CŨNG HỌA:

 

PHỤC HỒI DANH TIẾNG

 

Ngày xưa hòn Ngọc chẳng nhiều xe

Phố rộng người thưa thoáng lối hè.

Mát mẻ trong lành hương biển dịu

Lung linh rạng rỡ ánh dương loe.

Đổi thay thời thế gây gian khổ

Quá tải dân cư phải chở che.

Lúc phá để xây càng cóc ghẻ

Phục hồi danh tiếng khó khăn hề .

Trần Như Tùng

 

ĐỒNG HỌA:

 

HỒN NGỌC MỚI


Tiến sĩ ĐẠI NGU, giải quyết xe
Triệt thằng hai bánh, hết leo hè
Cơm hàng, cháo cốc, đành thua thiệt
Buôn thúng bán bưng, chịu đói loe
Lao động đi làm, chân cẳng lết
Quan to đến sở, xế con che
Viễn đông hòn ngọc là như thế
Thế giới bên ngoài cứ tưởng hề...!
Người Nay

 

CÙNG HỌA:

 

TRÒ HỀ

 

Ngán ngẩm làm sao nạn kẹt xe

Hết đường nhúc nhích phải leo hè

Đôi khi va quẹt đầu toe loét

Có lúc đụng nhau trán toét loe

Dân chúng phận nghèo không cách đỡ

Quan quyền xế hộp có dù che

Chương trình dẹp bỏ xe hai bánh

Vừa mới nghe qua tưởng chuyện hề

Thục Nguyên

Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

70_HỒN THU (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


HỒN THU

 

Ngây ngây bách thảo cuối chiều thu

Mây trắng lang thang cõng gió phù

Lá đỏ rướn cong mình khát vọng

Nắng vàng ngơ dịu sắc trầm tư

Cánh cò lãng đãng vờn thăm thẳm

Giọng sáo mơ màng rót véo vu

Rừng ới chiều ơi rơi chậm nhé

Có người khách ngẩn lặng hồn ru .

CAO BỒI GIÀ

04-10-2011

Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

BẾN THU


BẾN THU

 

Heo may man mác lén về rồi

Xanh thẳm mây trong lẻ bóng côi

Lá đỏ rừng xa hòa nắng tắt

Sông dài bến vắng đợi thuyền trôi

Nhạt nhòa cánh nhạn vờn mây nước

Thấm đẫm hồn thu trải núi đồi

Cảnh gợi lòng ai say bến cũ

Gợi khơi ký ức mãi xa vời !

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

HOÀI NIỆM

 

Người đã ra đi vĩnh viễn rồi

Để ta sống tiếp với đơn côi

Nhớ từng góc phố cơn mưa phủ

Và những dòng sông hoa nắng trôi

Xót phận lục bình trên sóng nước

Thương con chim nhạn giữa nương đồi

Ngậm ngùi số kiếp đời cô lẻ

Còn có gì đâu để ngóng vời !...

Phương Hà

 

ĐỒNG HỌA:

 

THU SẦU

 

Cảnh vật ngoài hiên đã ngủ rồi

Bên đèn lữ khách tủi thân côi !

Bơ vơ xứ bạn nhìn đêm đến

Lạc lõng quê nhà tính tháng trôi

Thờ thẫn trông người đi giữa phố 

Bâng khuâng say gót dạo quanh đồi

Hồ thu mặt nước dường im lặng !

Có phải trăng non khéo vẽ vời ?

Như Thu

 

CÙNG HỌA:

 

MONG TIN

 

Hiu hắt nhạt nhoà bóng nguyệt côi

Thuyền xa bến cũ đã lâu rồi

Nhánh bèo nhô nhấp theo dòng chẩy

Chiếc lá lững lờ thuận nước trôi

Gió lạnh se se lùa dốc núi

Sương mờ mỏng mảnh quyện nương đồi

Chiều thu mãi nhớ lời thề hẹn

Cánh nhạn chân mây vẫn khuất vời

Thanh Hòa

 

TIẾP HỌA:

 

VÀO THU

 

Có phải mùa Thu đã đến rồi 

Lang thang một bóng thấy đơn côi 

Sông xưa tĩnh lặng hàng cây đứng 

Bến cũ êm đềm con nước trôi 

Chiều gọi đàn chim về tổ ấm 

Trời giăng mây tím trải nương đồi 

Lá vàng rơi nhẹ bay muôn lối 

Hiu hắt hoàng hôn mộng nửa vời 

Minh Thuý 

 

HỢP HỌA: 

 

VƯỜN THU

 

Bạn bè cùng lứa ngủ yên rồi

Cúc thắm khoe duyên một đóa côi.

Cuống thẳng đung đưa vờn bóng nắng

Cánh vàng tươi tắn tắm hương đồi.

Tấm thân diễm lệ sao Khuê chiếu

Vẻ dáng khuynh thành ánh Nguyệt trôi

Thu rải heo may dường đón khách

Nhao nhao ong bướm ngóng tin vời .

Trần Như Tùng

 

CŨNG HỌA:

 

BẾN THU BUỒN

 

Ngày thu thuở ấy đã xa rồi

Biển cả thuyền đơn mãi lẻ côi

Bờ bến đợi chờ, chưa hạnh ngộ

Dòng sông chia cắt, vẫn buồn trôi

Thương ngày lao lý bên sườn núi

Nhớ buổi quân hành giửa đỉnh đồi

Thấp thoáng thời gian vào tuổi hạc

Ngày thu hiu quạnh chẳng ai vời...

Người Nay

 

ĐỒNG HỌA:

 

ĐÔI NGÃ

 

Biền biệt người xa mãi khuất rồi

Ai còn thương đến cánh Mân Côi

Ba chìm tan tác thân bèo dạt

Bảy nổi lênh bềnh phận bách trôi

Ngụp lặn nửa đời cuồng giữa thác

Chụp bay nguyên kiếp cuống ven đồi

Sum vầy cá nước sao đành đoạn

Đôi ngả còn chi mãi cách vời !

PHAN TỰ TRÍ 

 

CÙNG HỌA:

 

LỠ LÀNG

 

Chẳng muốn thì thu cũng tạnh rồi

Ngày dài ta lại đối hồn côi

Ngùi trông bóng nhạn âm thầm lảng

Xót ngóng con đò lặng lẽ trôi

Buổi ấy đưa người sang cuối bến

Đêm nay tiễn nguyệt rụng bên đồi

Mơ chi đặng giấc Nam Kha nữa

Đã lỡ làng nhau cuộc nửa vời!

Nguyễn Gia Khanh

 

TIẾP HỌA:

 

ĐỪNG THAN...!

 

Da diết Tình thu* đã đến rồi

Tháng ngày hết cả bị đơn côi

Tuổi già từ đó thêm êm đẹp

Đời sống giờ đây hết nổi trôi

Vài bữa thòm thèm lăn dưới đất

Đôi khi nổi hứng chịu trên đồi

Tám mươi chưa phải là đồ bỏ

Các Cụ đừng than....chớ vẽ vời!

*mối Tình vào tuổi quá "thất tuần" ?

LĐK April 21,2017

 

HỢP HỌA:

 

ĐÊM THU...

 

Ôi mộng trăm năm đã muộn rồi !

Trăng sầu chênh chếch rọi phòng côi

Chập chùng sương gió...niềm đau gọi

Mờ mịt quan hà...năm tháng trôi

Lữ khách tìm quên bên quán trọ

Mùa thu gợi nhớ dưới chân đồi

Áo ai màu lá vàng say đắm

Bướm trắng còn mơ ...giấc nửa vời !

Thy Lệ Trang

 

CŨNG HỌA:

 

THU

 

Ngày qua ngoảnh lại đã thu rồi

Vẫn bóng,vẫn hình,vẫn cút côi

Bạc nước hiu hiu làn sóng gợn

Xanh trời lặng lặng dải mây trôi

Hải âu phóng lãng tung ngoài biển

Chim sẻ vờn quanh trọ dưới đồi

Cuộn khói tầng không nhòa nhạt tỏa

Sầu ngơ ngác đứng lẻ trông vời

Lý Đức Quỳnh

 

ĐỒNG HỌA:

 

LUYẾN TIẾC

 

Hạnh phúc đơn sơ cũng mất rồi

Còn chăng lẻ bóng với đơn côi

Người đi biền biệt theo dòng chảy

Kẻ ở ngậm ngùi dõi nước trôi

Thương bậu lôi thôi quanh xó bếp

Tiếc ngày lầm lũi khuất sau đồi

Giờ đây hướng mắt về quê Mẹ

Nhớ lúc bên nhau thật tuyệt vời

Thục Nguyên

HOÀNG HÔN


HOÀNG HÔN

 

Bất chợt hoàng hôn rực ráng chiều

Loang trời vàng vọt sắc cô liêu

Màn sương xuống phủ vầng mây tím

Vạt nắng về giăng dải lụa điều

Chạnh bóng tà dương chờ lịm tắt

Thương đời lữ thứ bước nghiêng xiêu

Ngày đang ngắc ngoải dìu đêm đến

Để nhuốm hồn hoang nỗi nhớ nhiều…!

 Nguyễn Gia Khanh

 

XIN HỌA:

 

BÓNG TÀ

 

Ánh dương vàng vọt trải nương chiều

Mây xám bày thêm nét tịch liêu

Mõ vẳng âm dồn,  tâm dạ rối

Đường xa gối mỏi, bước chân xiêu

Cô thôn cảnh lịm, gieo bao nỗi

Lữ khách lòng nao quẩn lắm điều

Ồ cánh chim côi tuồng xớt sẻ

Ai kia tâm trạng vợi nguôi …nhiều!

CAO BỒI GIÀ

22-04-2017

 

ĐỒNG HỌA:

 

LỠ CHUYẾN

 

Người ơi ta hổ thẹn trăm chiều 

Đò lỡ chuyến rồi bến tịch liêu

Đã biết loay hoay vào vạn thuở

Mà chưa trăn trở thấu muôn điều

Mây mờ trăng khuyết đau hồn lạc

Hương quặn đêm mòn khổ phách xiêu

Ngấn lệ hoen mi buồn lại tủi

Kiếp sau còn nhớ đến nhau nhiều ?

Phan Tự Trí

 

CÙNG HỌA:

 

THU XƯA

 

Hà Nội mùa thu với những chiều

Dìu nhau lạc bước giữa hoang liêu

Tháng Mười phố cổ lòng se sắt

Hăm Sáu đường xưa bóng đổ xiêu

Một tuổi tình yêu hoài kỷ niệm

Hai đầu nỗi nhớ mãi tiêu điều

Thương năm tháng tận giờ tan tác

Còn lại phương trời tiếc nuối nhiều!

Hải Rừng

20/4/2017

 

TIẾP HỌA:

 

CHIỀU NƠI GA LẺ

 

Ga lẻ dừng chân một buổi chiều

Đồng lau hiu hắt cảnh hoang liêu

Nắng còn thoi thóp trên đồi sắn

Sương đã dần loang khắp rẫy điều

Chốn cũ rưng rưng ngày hấp hối

Đường xưa nhòa nhạt bóng liêu xiêu

Chợt nghe buốt nhói trong lồng ngực

Ký ức người xưa vẫn quá nhiều !

Phương Hà

 

HỢP HỌA:

 

CHIỀU VỀ QUÊ CŨ

 

Nhạt ánh tà huy rụng cuối chiều

Đường về quê cũ bước trong liêu

Vàng hoe cỏ úa dường biên địa

Đỏ quạch đồng khô tựa mảnh điều

Uất nghẹn quanh làng tranh mái nát

U trầm giữa xóm miếu tường xiêu

Trời xưa quạnh quẽ đi vào tối

Bạc trắng phong sương lạnh xuống nhiều

                           Lý Đức Quỳnh

 

CŨNG HỌA:

 

RẠNG ĐÔNG

 

Rạng đông thấp thoáng tỏa muôn chiều

Le lói chân trời chốn tịch liêu

Vài hạt sương đêm mừng bấy nỗi

Lắm cơn gió nhẹ gửi bao điều

Trong vườn nhụy nõn tin người đón

Cuối ngõ hoa vàng thấu dạ xiêu

Rộn rã bình minh đùa nắng mới 

Ngoài sân đàn bướm cũng vui nhiều !

Như Thu

 

ĐỒNG HỌA:

 

ĐÊM NAY MÁT LẠNH

 

Tà dương nhuộm đỏ ánh trời chiều

Khoảng lặng lui về chốn tịch liêu

Đỉnh núi sương giăng vây mọi phía

Bờ tre cuốc giục gợi muôn điều

Bữa cơm mắt liếc . . nên lòng ngã  . .

Mái tóc em buông . . để dạ xiêu . .

Chắc hẳn đêm nay phòng mát lạnh

Ngoài xa vẳng tiếng vạc kêu nhiều

Phạm Kim Lợi

 

CÙNG HỌA:

 

CHIỀU QUÊ

 

Trời tây bịn rịn áng mây chiều

Cảnh vật mơ hồ giữa tịch liêu

Đồng ruộng mù giăng thêm bát ngát

Lều tranh khói bủa đến tiêu điều

Bến xưa lả lướt màu trăng mọc

Thềm cũ bơ thờ ánh nắng xiêu

Tiễn biệt ngày đi càng quạnh quẽ

Đò neo cổ độ hắt hiu nhiều

Như Thị

 

TIẾP HỌA:

 

TRỞ VỀ


Tà dương ráng đỏ nhuộm trời chiều
Chốn cũ về thăm cảnh tịch liêu
Chái dột, tường rêu, rào lệch lẹo
Nhà nghiêng, cửa vẹo, mái tiêu điều
Tuyệt tăm bày trẻ khi trường vãn
Vắng dáng mẹ già lúc bóng xiêu
Khói xám khi xưa vương vất tỏa
Giờ đây thổn thức nhớ thương nhiều.

Thanh Hòa

 

HỢP HỌA:

 

Nhặt bóng hoàng hôn 

 

Mắt thả buông lơi dõi bóng chiều 

Mây trời vàng úa nét thanh liêu 

Khói lam thoảng nhẹ nhà ai toả 

Gió mát đưa vang tiếng sáo điều 

Quạnh quẽ thềm hoang mành trúc rụng 

Đìu hiu nắng nhạt dậu hoa xiêu 

Hồn ơi héo hắt niềm thương nhớ 

Gởi mảnh tình riêng chất chứa nhiều 

Minh Thuý 

 

CŨNG HỌA:

 

HOÀNG HÔN BIỂN

 

Biển đón hoàng hôn đẹp mọi chiều

Nước trời khơi lặng vẻ hoang liêu.

Sóng vàng lấp lánh chùm muôn cá

Bãi trắng xôn xao chứa vạn điều.

Cảnh vực canh vùng xuồng vút vút

Thuyền ngư cặp bến bóng xiêu xiêu.

Ráng hồng yên ấm dường lưu lại

Âu yếm thời nay, muốn, muốn nhiều .

Trần Như Tùng

 

ĐỒNG HỌA:

 

NẮNG HẠ XƯA..

 

Ai ngờ nắng hạ đốt trời chiều

Ảm đạm bao trùm chốn tịch liêu

Tóc trắng rơi theo đời loạn lạc

Mây đen ụp xuống cảnh tiêu điều

Thương ai thất trận thời quang tắt

Xót nỗi vô thường kiếp lụi xiêu

Quay lại hè xưa tim quặn thắt

Hướng về chốn cũ tả tơi nhiều.

Kim Oanh

 

CÙNG HỌA:

 

HẠ XƯA...

 

Dừng bước năm xưa một buổi chiều

Hạ buồn vắng vẻ cảnh hoang liêu

Đường mòn dốc núi chân nghiêng ngả

Chùa cũ ven đồi vách đổ xiêu

Tiếng mõ êm đềm thương lắm nỗi...

Lời kinh thầm lặng xót bao điều !

Dáng gầy sư cụ tay lần chuỗi

Chẳng dịp về thăm ...vẫn nhớ nhiều !

Thy Lệ Trang

 

TIẾP HỌA:

 

HOÀNG HÔN

 

Trời tây ửng rạng ráng neo chiều

Cảnh sắc âm thầm ngã tịch liêu

Ngọn gió ngập ngừng lay gió nhẹ

Vầng mây lờ lững trải mây điều

Ngầm thương mấy mảnh đời tan vỡ

Ngẫm tiếc bao lần mộng đổ xiêu

Đối ảnh tà dương choàng hụt hẫng

Niềm đau lắng đọng vẫn hơn nhiều!

Uyên Du  

170425