Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

TIỄN TỜ LỊCH CUỐI



 

Tay buồn bã buông rơi tờ lịch cuối

Nghe như lời trăng trối của một năm

Thời gian ơi ngươi cứ bước vô tâm

Chẳng chờ đợi, chẳng cần ai nhắc nhở

Nghe Tết đến có người vui hớn hở

Sầu trong ta lại kén tổ trĩu lòng 

Tâm quặn vò trong nhăn nhíu đợi mong

Đời sao mãi long đong dài kiếp nạn

Lời kinh khổ như không hề hữu hạn

Bấy nhiêu năm như bạn hữu  … chung tình

Lúc tàn niên nhìn lại vẫn ta mình

Cười thay mếu toàn bóng hình sứt mẻ

Đâu hạnh phúc ắp một thời trai trẻ

Xót Chạnh lòng thương   lũ trẻ hôm nay

Mải đắm chìm trong ảo mộng cơn say

Quên đạo đức, lẽ luân thường chẳng biết

Hùa theo thói sống cuồng điên bạo liệt

Đời xô nghiêng như thế xiết bao người

Buồn hay vui thử đáp hỡi ai ơi !

Đời chất tuổi   như chơi trò rượt đuổi

Nhất niên khứ thu chi lòng tự hỏi

Như Dã tràng xe cát bãi biển Đông

Tựa ao bèo chịu nước vỗ long bong

Môi mặn đắng khi Xuân hồi dương thế

Mi chợt ướt , thôi cũng đành  theo lệ

Ngắm Mai Đào đua hé nở xinh tươi

Cạn ly bôi cũng  mừng chúc theo người.

Quên năm cũ, Tân niên ngời hy vọng.

CAO BỒI GIÀ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét