Thứ Hai, 21 tháng 9, 2020

LỐI VỀ QUÊ CŨ (Thể Lộc Lư)


LỐI VỀ QUÊ CŨ ...

Thể Lộc Lư

 

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MỜ SƯƠNG !

Văng vẳng lời ru, nhịp võng buồn

Bến đó ...giòng sông hiu hắt nắng
Tâm này ...hoa bưởi đậm đà hương

Người đi mấy độ trăng vàng úa

Kẻ ở bao năm cảnh đoạn trường

Tóc trắng dần phai đời viễn xứ

Tình sầu ai chép mấy ngàn chương !

 

Gãy cánh thiên di ở cuối đường

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MỜ SƯƠNG !

Vừa nghe thu tới mênh mang lạnh

Đã thấy hồn chao bát ngát buồn

Nhớ bạn xót xa giòng lệ đắng

Thương trời bàng bạc ánh trăng suông

Tri âm từ độ chia tay mãi

Thế sự còn đây: bãi chiến trường

 

Muôn trùng cách trở ngút ngàn thương

Lá đổ chiều thu mãi vấn vương

Nguyệt ở trời xa nhoà nhạt bóng

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MỜ SƯƠNG !

Hương xưa ai hát nghe buồn lắm

Phím lạnh người treo tiếc lạ thường

Thức đợi bao đêm càng trắng mắt

Ngậm ngùi mây tím phủ ngàn phương!

 

Mấy chục năm dài biệt cố hương

Lau hoài chưa ráo một giòng tương

Đọc thơ ngày trước rưng rưng khóc

Nhấp chén trà xanh chất ngất buồn

Mắt dõi non cao bàng bạc tuyết

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MỜ SƯƠNG !

Ngày đi vẫn hẹn giờ sum họp

Để nhánh sông xưa trở lại nguồn!

 

Biển dâu sao tránh khỏi tang thương

Cô Vít gây thêm nỗi chán chường!

Vũ Hán cuồng xoay miền hỏa ngục

Hoàn cầu chìm đắm cảnh thê lương

Non sông một dãy đang mê ngủ

Công lý bao thu vẫn lạc đường

Sầu khuấy chưa tan ,già đã tới

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MỜ SƯƠNG !

Thy Lệ Trang

 

BÀI HỌA:

 

LÒNG NGƯỜI ĐI…

(Thể Lộc Lư)

 

NGÀY ĐÓ NGƯỜI ĐI GIỮA GIÓ SƯƠNG

quay lưng lẩn tránh  mắt ai buồn

Muôn phương góc bể, ly bằng hữu

Vạn dặm chân trời, biệt cố hương

Chân bước trăm điều còn khắc khoải

Lòng nghe  bao nỗi mãi miên trường

Trăng sao dẫn lối hồn cô lữ

Lật vội cho đời hết một …chương

 

Như chăng nhật nguyệt phải đôi đường?

NGÀY ĐÓ NGƯỜI ĐI GIỮA GIÓ SƯƠNG

Mảnh khuyết lưng trời sao thảm não

Hồn cô lạc gót xiết nao buồn

Dưng vơ ngẫu bạn,  vầng trăng độc

Tự dỗ sâu lòng, chén rượu suông

Gà gáy nơi này  nghe chẳng khác…

Giục ta  sắp cạn mấy canh trường…

 

Vẫn biết xa là triệu nhớ thương

Ghìm lòng xếp lại, phủi tơ vương

Khi xưa kẻ luyến vòng  đô hội

NGÀY ĐÓ NGƯỜI ĐI GIỮA GIÓ SƯƠNG

Tiếng gọi tương lai mờ tựa huyễn

Giọng ca dĩ vãng nhạt y thường

Còi tàu réo giật dăm hồi hối

Bụi cuốn gót giày bước viễn phương

 

Mơ hồ ai hát bến sông Tương

Tâm thả cho hồn lén chút hương

Lòng nhảy mà môi nghe vị chát

Miệng cười sao dạ ngấm men buồn

Mưa kia giọt đổ trên hồ hải

NGÀY ĐÓ NGƯỜI ĐI GIỮA GIÓ SƯƠNG

Chẳng vẽ nên trình qua vạn nẻo

Có như nước chảy sẽ quay nguồn?

 

Thiên hạ như mình cũng đáng thương

Tự dưng chẳng dám  mặt đem chường

Nơi nơi  than khóc hồn vô tội

Kẻ kẻ căm hờn lũ bất lương

Vơ vẩn hình như ngôn lạc ý

Thẩn thơ có phải bút sai đường??

Lộc lư luẩn quẩn dừng thôi chứ…

NGÀY ĐÓ NGƯỜI ĐI GIỮA GIÓ SƯƠNG

 

CAO BỒI GIÀ

21-09-2020

 

ĐỒNG HỌA:

 

QUÊ NHÀ NHÌN LẠI...

(Lộc Lư NB

 

QUÊ NHÀ NHÌN LẠI PHỦ MÀN SƯƠNG

Dạ bỗng nao nao một nỗi buồn

Nhớ cụm trúc đào tươm ánh phấn

Thương giàn hoa lý đẫm mùi hương

Sầu đong chất ngất ngày xa lớp

Hạnh phúc mênh mang buổi tựu trường

Đất nước điêu linh đành giã biệt

Xứ người thơ trải nghẹn từng chương

 

Thu chuyển sầu dâng vạn nẻo đường

QUÊ NHÀ NHÌN LẠI PHỦ MÀN SƯƠNG

Lá bay ùn tới khung trời tiếc

Vàng trải chườm lên cụm núi buồn

Mỹ tửu nhạt phèo dường nước lã

Bồ đào vô vị tựa trà suông

Lòng luôn mơ ước câu đoàn tụ

Trách kẻ gây ra cảnh đoạn trường

 

Trời chiều man mác gợi niềm thương

Viễn khách u sầu mắt lệ vương

Đất Mẹ trông về tràn ám khói

QUÊ NHÀ NHÌN LẠI PHỦ MÀN SƯƠNG

Vì chưng bại trí thành vô cảm

Cũng bởi ngu tâm mới dị thường

Bỏ mặc thói đời xa đạo đức

Thơ buồn nhờ gió gửi muôn phương

 

Đêm vắng vườn đào tỏa ngát hương

Mạch sầu tuôn chảy tợ sông Tương

Môi hồng nét nhạt đong niềm nhớ

Má thắm màu phai chất nỗi buồn

Xứ lạ bước đi mờ vết tuyết

QUÊ NHÀ NHÌN LẠI PHỦ MÀN SƯƠNG

Mênh mang tâm sự ai người hiểu?

Sững bút… hồn thơ đã cạn nguồn

 

Bầu trời ngun ngút nỗi sầu thương

Người ngợm bịt bao chẳng dám chường

Đại dịch tràn do bầy Vũ Hán

Độc trùng lan bởi lũ vô lương

Dân Nam đồi núi giăng tàn lộ     

Đất Việt biển sông vẽ ác đường

Muốn trở về thăm đành vỡ mộng

QUÊ NHÀ NHÌN LẠI PHỦ MÀN SƯƠNG

 

Phương Hoa – Sep 21st 2020

 

CÙNG HỌA:

 

ĐƯỜNG VỀ

 

Trở lại âm thầm lối phủ sương 

Trời hiu hắt lạnh gợi thêm sầu

Mùa thu ảo não phai màu nắng 

Tiết hạ ê chề nhạt sắc hương 

Tủi mộng giờ đây buồn giấc trắng

Hờn duyên thuở đó khổ canh trường 

Đìu hiu một bóng tìm hương cũ 

Chén nguyệt đêm tàn kể lắm chương 

 

Chiều phai lá rụng ngập bên đường 

Trở lại âm thầm lối phủ sương

Bến cũ đìu hiu niềm héo úa 

Sông xưa quạnh quẽ nỗi u buồn 

Con đò lững thững trôi bờ lạnh 

Mái đẩy ơ thờ quậy nước suông 

Phận mỏng tình buông người mỗi hướng 

Thầm đau lệ chảy những đêm trường 

 

Dẫu ở nơi nào vẫn nhớ thương 

Thư tình dịu ngọt mãi hoài vương 

Ra đi lặng lẽ trời mưa trắng 

Trở lại âm thầm lối phủ sương 

Đại Nội hồ sen nhìn vẫn thế 

Vân Lâu bóng Phượng thấy như thường 

Về đây lạc lõng hồn tê tái 

Lặng tiếng chuông chùa vọng bốn phương 

 

Lòng đầy ắp kỷ niệm quê hương

Viễn xứ xa ngàn dặm bến Tương 

Gió Tịnh Tâm hồ lay bỗng tủi 

Sầu đông Vỹ Dạ rụng dâng buồn 

Quay về tĩnh lặng chiều lơi nắng 

Trở lại âm thầm lối phủ sương

Đỉnh Ngự trăng thề sâu ký ức

Vườn hoa phấn tỏa nối say nguồn 

 

Chẳng được cùng người gội bể thương

Lê chân những bước nặng không chường 

Tàn mây lộng ý hờn tê lạnh 

Úa cảnh lay hồn tủi thảm lương

Hạnh phúc mơ vời xa vạn ngõ 

Tình nhân mộng dệt khuất trăm đường

Cung đàn lỗi nhịp mong chi nữa

Trở lại âm thầm lối phủ sương 

Minh Thuý Thành Nội 

Tháng 9/20/2020

 

TIẾP HỌA:

 

LỐI CŨ QUAY VỀ ...

(Thể Lộc Lư)

 

1. LỐI CŨ QUAY VỀ PHỦ KHÓI SƯƠNG !

Còn nghe áo não giọng ru buồn

Hai bờ bến nước là nguyên quán

Một lũy tre làng ấy cố hương

Đất khách xa xôi mòn trí não

Quê người diệu vợi nát can trường

Mồ cha mả tổ, tình lai láng

Ghép lại thành thơ chẳng ít chương

 

2. Từ khi cách biệt đấng song đường

LỐI CŨ QUAY VỀ PHỦ KHÓI SƯƠNG !

Mấy độ vào thu mưa trắng lạnh

Bao phen đến hạ nắng hanh buồn

Hình cha tóc bạc e không khỏe!

Ảnh mẹ da mồi sợ khó suông!

Kẻ ở thương con nhìn nguyệt xế...

Người đi nhớ nước vọng đêm trường!

 

3. Cuộc sống dân nghèo quá thảm thương!

Khơi nguồn cố quốc ngậm ngùi vương

Làng xưa nhớ lại mờ mây nước

LỐI CŨ QUAY VỀ PHỦ KHÓI SƯƠNG !

Xứ lạ dòng đời luôn bất tận

Trời xa cuộc sống cũng vô thường

Đêm đêm trở giấc sầu tê tái

Gửi chút tâm tình đến viễn phương...

 

4. Tôi người thất quốc phải ly hương

Biết đến bao giờ hợp bến tương!

Chén rượu chào xuân da diết thảm

Chung trà đón tết ủ ê buồn

Người xưa khuất hẳn phai hình bóng

LỐI CŨ QUAY VỀ PHỦ KHÓI SƯƠNG !

Buổi ấy ra đi lòng có hẹn

Ngày nao nước sẽ chảy về nguồn...

 

5. Những tưởng nguôi dần nỗi nhớ thương!

Nào hay độc ác, mặt ai chường

Tàu phù Vũ Hán phường vô đạo

Chệt khựa Cô Vi lũ bất lương

Thương kẻ sa cơ còn lỡ bước

Trách ai "định hướng" mãi sai đường

Bồi hồi tưởng nhớ ngôi nhà tổ

LỐI CŨ QUAY VỀ PHỦ KHÓI SƯƠNG !

 

ThanhSong KimPhú

CA  Sep /21/2020

 

HỢP HỌA:

 

NHẠT NHÒA SƯƠNG KHÓI

 

Ký ức nhạt nhòa tựa khói sương

Bao nhiêu nhung nhớ bấy nhiêu buồn

Người đi biền biệt mơ hồ bóng

Tình đẫm nồng nàn ngan ngát hương

Xuân, hạ, thu, đông...luôn tuyết lạnh

Sớm, trưa, chiều, tối ...mãi đêm trường

Từng trang nhật ký tràn tâm sự

Nước mắt hoen mờ mỗi đoạn, chương.

 

Uyên ương bỗng chốc rẽ đôi đường

Ký ức nhạt nhòa tựa khói sương

Đã hết xuân mơ tràn ấm áp

Chỉ còn đông giá ngập u buồn

Giường đơn gối chiếc, duyên tình ảo

Dạ nẫu tâm sầu, giấc mộng suông

Năm tháng dần qua trong lặng lẽ

Bâng khuâng đối bóng suốt canh trường.

 

Đã biết xa rồi, cứ nhớ thương

Từng đêm thao thức dạ sầu vương

Tháng ngày buồn thảm như mưa gió

Ký ức nhạt nhòa tựa khói sương

Vẫn mãi ưu tư điều bất toại

Và luôn trăn trở lẽ vô thường

Lòng chưa yên ổn trong tâm đạo

Trí vẫn mơ màng mất hướng phương.

 

Đọng trong tiềm thức chút dư hương

Chìm đắm thuyền tình nơi bến Tương

Khắc khoải năm canh lòng thổn thức

Ngẩn ngơ sáu khắc dạ u buồn

Nỗi niềm trắc ẩn như giông tố

Ký ức nhạt nhòa tựa khói sương

Vẫn mãi nhớ về hình bóng cũ

Như sông nước chảy lại về nguồn.

 

Chìm ngập bao ngày trong nhớ thương

Nỗi buồn muốn giấu lại phô chường

Nỗi niềm chất ngất tình bi lụy

Tâm trạng rối bời nghĩa thiện lương

Quanh quẩn ra vào đôi lối ngõ

Lang thang qua lại lắm con đường

Tâm hồn lãng đãng trong mơ mộng

Ký ức nhạt nhòa tựa khói sương.

 

Sông Thu

( 22/09/2020 )

 

CŨNG HỌA:

 

TA CHỜ NGƯỜI SUỐT CẢ CHIỀU SƯƠNG

 

TA CHỜ NGƯỜI SUỐT CẢ CHIỀU SƯƠNG

Xa xứ sao vui để nói buồn

Tị nạn coi như đời thả mộng

Lưu vong càng tỏ chuyện tha hương

Bốn phương đón khách chưa bi đoạn

Một kẻ đợi ai lạc hí trường

Điếm cỏ mong tin tri kỷ tới

Để cùng xướng hoạ tuyệt giai chương

 

Đất lạ hoàng hôn đã phủ đường 

TA CHỜ NGƯỜI SUỐT CẢ CHIỀU SƯƠNG

Hỏi ai tàn cuộc sầu thương tiếc

Biết bạn rơi gươm ảo não buồn 

Gió rít cuồng mơ đàn sáo dịu

Hồn vương bão mộng ý thơ suông

Mới hay tất cả thành vô nghĩa

Tưởng chửa hề qua khúc đoạn trường 

 

Ngó mây trắng tóc phủ buồn thương

Khăn lụa vờn bay trước gió vương

Áo rách tà đôi còn dấu khói

TA CHỜ NGƯỜI SUỐT CẢ CHIỀU SƯƠNG

Bên sông tiếng hỏi đầy quen thuộc

Cuối kiếp tình vơi chút khác thường 

Có phải ngày mai cùng giã biệt

Cho người lãng tử trải muôn phương

 

Bãi chiến hoa phong toả dạ hương

Chàng đầu, thiếp cuối bến Tiêu Tương

Phút giây xa cách lan man nhớ

Tuổi tác đầy thêm lãng đãng buồn

Sóng nổi bờ cao tàn nắng muộn

TA CHỜ NGƯỜI SUỐT CẢ CHIỀU SƯƠNG

Bao giờ trở lại quê nhà nhỉ

Chợt nhớ bâng khuâng buổi vỡ nguồn

 

Sông bồi, núi lở, lắm đau thương

Dừng bước cô đơn, hận đã chường

Thôi nhé, từ quan nhìn khói lửa

Xin đừng đến bạn kể hoàng lương

Trăm năm một thoáng, trời thay đổi

Vạn kiếp bao lâu, khách rẽ đường

Có phải Kinh Kha sầu Dịch Thuỷ

TA CHỜ NGƯỜI SUỐT CẢ CHIỀU SƯƠNG...

 

     Utah  22 - 9 - 2020

CAO MỴ NHÂN

 

ĐỒNG HỌA:

 

MẤT NGƯỜI YÊU

( thể Lộc lư)

 

ĐẤT TRỜI NHƯ PHỦ MỘT MÀN SƯƠNG

Vừa mất người yêu,dạ nẫu buồn

Bến đó Xuân về hoa thắm sắc

Bờ này Hạ tiễn đóa phai hương

Chia ly vì bị ngàn trùng cách ?

Giã biệt  là do vạn lý trường!

Lệ nhỏ nhạt nhoà trang giấy mỏng

Bút đau nên chả thảo thành chương

 

Dõi mắt người đi tuốt nẻo đường

ĐẤT TRỜI NHƯ PHỦ MỘT MÀN SƯƠNG

Mùa Đông sắp tới nghe băng giá

Gió bấc gần sang thấy lạnh buồn

Muốn bớt niềm đau nhờ rượu đắng

Cầu vơi nỗi khổ mượn trà suông

Anh như cánh gió bay xa mãi

Để lại cho em khúc đoạn trường

 

Tháng ngày vẫn đậm mối đau thương

Khắc khoải canh tàn giọt lệ vương

Hồn xác hồ tan ngàn mảnh vụn

ĐẤT TRỜI NHƯ PHỦ MỘT MÀN SƯƠNG

Ước làm gió cuốn tung trăm hướng

Mơ hoá mây bay lộng bốn phương

Quanh quẩn tù đầy trong tiếc nuối

Tìm đâu cuộc sống vốn bình thường

 

Đằm thắm bên nhành dạ lý hương

Ngày nay cách trở bến sông Tương

Trăng xưa ray rứt bao niềm tủi

Chuyện cũ miên man lắm nỗi buồn

Hoa lá hầu phai đôi sắc thắm

ĐẤT TRỜI NHƯ PHỦ MỘT MÀN SƯƠNG

Vùi chôn kỷ niệm xa xôi ấy

Thản hoặc trong mơ, trở lại nguồn.

 

 

Băng bó sao lành được vết thương 

Một đời dấu kín chẳng cho chường

Ngợi khen chả tới người vô nghĩa

Trừng phạt thường dành kẻ bất lương

Vụng dại nên yêu thương trật lối

Thiệt thòi vì luyến ái sai đường

Mong sao chóng hết cơn giông tố

ĐẤT TRỜI NHƯ PHỦ MỘT MÀN SƯƠNG.

 

THANH HOÀ

 

ĐỒNG HỌA:

 

HỐI TIẾC

 

MÁI TÓC GIỜ ĐÂY ĐÃ ĐIỂM SƯƠNG

Thầm ôn hạnh phúc lẫn đau buồn

Nước nhà ly tán xa quê cũ

Xã hội đảo điên biệt cố hương

Nhớ buổi còn thơ vui sách vở

Thương ngày mới lớn mến ngôi trường

Cuộc đời phút chốc vào trang cuối

Luyến tiếc không sao lật lại chương

 

Tuổi nay đã bước mấy con đường

MÁI TÓC GIỜ ĐÂY ĐÃ ĐIỂM SƯƠNG

Lầm lỡ ngày qua đành tiếc nuối

Oan sai quá khứ chỉ đeo buồn

Câu thề ngày ấy chưa thề trọn

Lời hứa khi xưa chỉ hứa suông

Điểm lại trong đời thành với bại

Chiến trường rơi ngã lẫn tình trường

 

Nhắp chén lên môi nuốt cảm thương

Rượu nồng uống cạn vẫn sầu vương

Thân trai dạo ấy còn nung chí

MÁI TÓC GIỜ ĐÂY ĐÃ ĐIỂM SƯƠNG

Có phải cuộc đời đều hư ảo

Thì thôi thế sự cũng vô thường

Chờ ngày giã biệt tay buông bỏ

Phóng trải tro tàn khắp bốn phương

 

Đêm rằm trầm mặc nhớ quê hương

Trăng hỡi có soi đến bến Tương?

Xin chúc giữ luôn điều tươi đẹp

Xin đừng nhớ mãi chuyện đau buồn

Tình yêu khi ấy còn xanh thắm

MÁI TÓC GIỜ ĐÂY ĐÃ ĐIỂM SƯƠNG

Theo nước cá nương ra biển lớn

Bao giờ cá mới  trở về nguồn?

 

Vẫn muốn về thăm chốn mến thương

Chuyện xưa còn đắng, có nên chường?

Bốn mươi năm chẵn quên về lối

Phân nửa đời hoan lạc mất đường

Kẻ đó người đây, mong hạnh phúc

Quê nhà, xứ lạ, chúc thanh lương

Dạt dào kỷ niệm chưa quên được

MÁI TÓC GIỜ ĐÂY ĐÃ ĐIỂM SƯƠNG

 

Thúy M

9/22/20

 


 

ĐẤT MẸ NGÀY ĐI ...

 

ĐẤT MẸ NGÀY ĐI...NGẬP KHÓI SƯƠNG 

Làm sao tránh khỏi cảnh u buồn 

Đường xưa còn gợn bao thương nhớ

Lối cũ vẫn hằn lắm vị hương 

Bởi nỗi ghềnh đời gây cuộc chiến 

Cho nên thân thế lụy sa trường 

Hôm nay lịch sử chờ ghi chép

Để đến ngàn sau sẽ lật chương

 

Tâm tư nặng trĩu phút lên đường 

ĐẤT MẸ NGÀY ĐI...NGẬP KHÓI SƯƠNG 

Trí đó bâng khuâng càng lại xót

Tình đây chất ngất chỉ thêm buồn 

Hắt hiu ngày xuống bờ lau trắng

Lãng đãng đêm lên ánh nguyệt suông

Chẳng lẽ chia tay là vĩnh biệt 

Và ta sẽ bỏ giấc Xuân trường 

 

Lặng lẽ bên đời phút luyến thương 

Tình em sầu nặng mối tơ vương 

Quê Cha tháng đợi đầy giông bão 

ĐẤT MẸ NGÀY ĐI... NGẬP KHÓI SƯƠNG 

Nào bấy yêu đương câu huyễn hoặc ?

 Hay bao chua xót chuyện bình thường ?

Phiêu bồng mấy nẻo thân ly khách

Lận đận vai gầy gót viễn phương 

 

Nào ai dám nghĩ mãi ly hương 

Để phải nghe bài hát bến Tương!

Nhụt chí anh hào vương lệ đắng

Tàn tâm tuấn kiệt trải thân buồn 

Non Cha mắt thấy đầy mưa nắng

ĐẤT MẸ NGÀY ĐI... NGẬP KHÓI SƯƠNG 

Ta xót quê nghèo qua mấy chặng

Bao giờ sông chảy trở về nguồn ?

 

Cuộc thế vần xoay rũ tiếc thương 

Lại càng chưa xót nỗi đau chường 

Hờn căm nội phá không trung thực 

Khinh ghét ngoại xâm chẳng thiện lương 

Trách kẻ cầu vinh nên lạc lối

Thương người cầm đuốc để soi đường 

Khi về non nước yên bình nhé

ĐẤT MẸ NGÀY ĐI.. NGẬP KHÓI SƯƠNG 

 

songquang 

20200922

 

HỢP HỌA:

 

DẠ MẢI ƯU SẦU 

(Thể Lộc Lư)


DẠ MẢI ƯU SẦU TÓC ĐIỂM SƯƠNG

Thời gian ngắn ngủi cớ chi buồn?
Cho dù chốn nọ mờ nhân ảnh
Ví dẫu mai nầy đượm sắc hương
Hẳn nhớ câu thề bên quán trọ?

Thầm ghi buổi hẹn trước sân trường

Đong đầy dĩ vãng hoài xao xuyến
Kỷ niệm êm đềm viết vạn chương


Từ khi dạo phố chẳng chung đường 

DẠ MẢI ƯU SẦU TÓC ĐIỂM SƯƠNG

Những lúc còn nghe lòng chán nản 

Nhiều phen tự chuốc nỗi đau buồn
Sao đành cúi mặt môi cười khẽ
Há nỡ quên lời bậu hứa suông

Đã biết thuyền xưa rời bến mộng 

Thì thôi vò võ suốt canh trường…

 

Cách trở muôn trùng vẫn luyến thương

Đâu ngờ tim buốt bởi hồn vương

Niềm giăng phiền toái mi tràn lệ

DẠ MẢI ƯU SẦU TÓC ĐIỂM SƯƠNG

Theo đuổi tình yêu màng đạo nghĩa 

Ước ao hạnh phúc giữ luân thường
Tâm thành chí nguyện bây chừ phải
Hồ thỉ tang bồng khắp mọi phương

 

Duyên hài nơi ấy nhạt nhòa hương

Phím khảy tơ chùng lạnh bến tương

Thủa nọ ly tràn xua áo não 

Ngày ni khói toả quyện đau buồn 

Trời trông hờ hững mây choàng núi

DẠ MẢI ƯU SẦU TÓC ĐIỂM SƯƠNG

Ngắm hạt mưa chiều buông tiếng thở 

Rồi tin chắc mẩm khó xa nguồn

 

Nhắn nhủ riêng mình hãy bớt thương
Nhà tranh ngõ hẹp dám đâu chường
Mong chờ bạn nối tình chân thật
Gửi tặng nơ cài ý thiện lương

Hụt hẫng năm dài yêu một bóng 

Bơ vơ xứ lạ rẽ đôi đường

Trầu têm cánh phượng bao giờ nhỉ?

DẠ MẢI ƯU SẦU TÓC ĐIỂM SƯƠNG.

 

Như Thu 

09/22/2020

 

NỐI HỌA:

 

LỐI VỀ QUÊ CŨ…

1) LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MÙ SƯƠNG !

Ai nhớ ai chăng ngấn lệ buồn

Mắt biếc trông mây trời ảm đạm

Tâm đau nghe khúc nhạc hoài hương

Cô đơn gậm nhấm năm canh vắn

Lẻ chiếc vò nhay sáu khắc trường

Khắc khoải đêm thâu nào ngủ được

U hoài tâm khảm trải bao chương

 

2)

 

Mưa gió ngày đêm cản lối đường

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MÙ SƯƠNG !

Tình yêu chan chứa lòng ray rứt

Nỗi nhớ triền miên dạ rũ buồn

Bạn hữu thân thương thời trẻ dại

Làng thôn gần gũi mảnh đời suông

Mong sao tin nhạn đem vui đến

Giã biệt chia tay khúc đoạn trường

 

3)

Năm canh khắc khoải nhớ người thương

Nồng ấm êm đềm vướng mắc vương

Tâm dõi làng xưa vàng vọt nắng

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT  MÙ SƯƠNG!

Xàng xê cung bậc gieo hờ hững

Cống xự thanh âm hái khác thường

Có biết cho chăng niềm tủi hận

Của người xa xứ biệt trùng phương

 

4)

Bệnh nặng thêm nhiều bởi cách hương

Đêm ngày khắc khoải nhớ rồi tương

Bạn bè ly tán mang sầu tủi

Phượng vỹ nằm đây gói thảm buồn

Gió thổi tình xưa nhoè nhoẹt sắc

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MÙ SƯƠNG !

Thương em muốn có lần tao ngộ

Xoải cánh chim bay đến cội nguồn

 

5)

Trên đời sống phải có tình thương

Lủi thủi riêng ta khép kín chường

Cõi tạm không yên đầy hiểm trở

Trần gian cùng khổ lắm vô lương

Con người bấn loạn lo cơm áo

Đời sống nhiêu khê tắt lối đường

Ngày chửa qua đi đêm đã đến

LỐI VỀ QUÊ CŨ MỊT MÙ SƯƠNG !

PHƯỢNG HỒNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét