Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2025

ĐƯỜNG VÀO TÌNH SỬ

ĐƯỜNG VÀO TÌNH SỬ (*)

 

Thuở ấy, đôi ta quá dại khờ

Si tình tha thiết đến ngu ngơ

Đứng xa, chăm chú nhìn ngây ngất

Đến sát, tảng lờ ngó vẩn vơ

Ngày nhớ điên cuồng, tâm bấn loạn

Đêm mơ đắm đuối, dạ bơ thờ

Sau này đã kết duyên chồng vợ

Nhắc lại, cùng cười tựa trẻ thơ.

 

Sông Thu

( 12/11/2025 )

 

(*) Mượn tựa đề bài thơ của cố thi sĩ Đinh Hùng trong tập thơ cùng tên.

Đây là câu chuyện tình có thật của tác giả. Sau một năm " tình trong như đã...", chàng đánh bạo tặng nàng tập thơ Đường Vào Tình Sử với lời ghi ở trang đầu: " Tặng..., kỷ niệm mối tình đầu chân thành lẫn kính trọng"  ( ! )

 

BÀI HỌA:

 

TÌNH THƠ

 

Mối tình thuở ấy quá ngây khờ

Lãng mạn yêu thầm tuổi dại ngơ

Chiều xuống xuyến xao say lẩn thẩn

Đêm về tưởng nhớ ngẫm vu vơ

Trời cao lãm nguyệt lòng trăn trở

Hồn bướm mơ tiên dạ thẫn thờ

Năm tháng dần trôi người viễn bước

Thầm cười chuyện cũ những ngày thơ.

CAO BỒI GIÀ

14-11-2025

 

ĐỒNG HỌA:

 

DẠI YÊU.

Yêu em say đắm,dại hay khờ?

Chặn ngõ đón đường, trí ngẩn ngơ

Ngày đợi quên ăn đi lớ xớ

Đêm chờ mất ngủ nghĩ vu vơ

Mắt sâu, sắc nhạt thần lơ ngớ

Mặt ủ,mày ê nét thẫn thờ

Lỡ vướng bẫy tình nên khổ sở

Đâu còn hứng thú để làm thơ.

LAN.

(12/11/2025).

 

CÙNG HỌA:

 

KHÔNG ĐỀ

 (Bát vĩ đồng âm)

 

Sấm khan, "sét đánh" trúng tim khờ

Thầm trách Ông Xanh khéo giả ngơ?

Ngậm cỏ, kết vành?...mong với nhớ

Ninh sơn,thệ hải?...    vẩn cùng vơ?

Trông đò sang bến?...lòng day trở

Ngắm sáo qua sông?...dạ thẫn thờ?

Đứt mối tơ duyên?...tình lỡ dở...

Riêng niềm tê tái nẫu hồn thơ!?

 

                   Nguyễn Huy Khôi

                        12-11-2025

 

TIẾP HỌA:

 

CHUYỆN TÌNH HAI ĐỨA

 

Ngồi bên kể chuyện đoán ai khờ?

Đợi giữa sân trường dáng ngẩn ngơ!

Thấy bậu vừa ra chào lớ ngớ

Xem chàng bỗng ngại hát vu vơ

Tuần ni sớm gặp lòng hăm hở

Buổi ấy hoài trông mặt thẫn thờ

Hạnh phúc dâng tràn nên chả ngợ

Hai mình tập tễnh chép vần thơ …

 

Như Thu

11/12/2025

 

HỢP HỌA:

 

THẦM  CƯỜI

 

“ Hồn Bướm Mơ Tiên “ *,thuở khạo khờ

Đọc hoài mộng mị lẫn lơ ngơ.

Tình yêu lý tưởng làm xao xuyến

Phẩm hạnh cao nghiêm khiến thẩn thờ

Từ đấy hồn ta luôn huyễn tưởng

Để rồi tâm trí cứ vu vơ.

Mười hai muốn có ngay cô vợ

Nhớ lại thầm cười lúc tuổi thơ.

Mailoc

11-12-25

(*)  Hồn Bướm Mơ Tiên : là tác phẩm đầu tay của nhà văn Khái Hưng viết năm 1933, đồng thời là tác phẩm đầu tiên của nhóm Tự Lực Văn Đoàn. Dù là một truyện ngắn đã phản ảnhtinh thần lãng mạn lý tưởng trong giai đoạn đầu của nhóm TLVĐ

 

CŨNG HỌA:

 

CHUYỆN TÌNH

 

 Tình ta thuở ấy thật lờ khờ

 Mụ mị thần hồn tâm ngẩn ngơ

 E thẹn gặp nhau cười giả lả

Ngại ngùng đưa đón nói vu vơ

Ngày ngày thương nhớ tuồng ngây dại

Tối tối tương tư vẻ thẩn thờ

Xuân đến tan trường theo bước Ngọ *

Quen dần hai đứa đổi trao thơ

Hưng Quốc

Texas 11-12-2025

*ý nhạc : Ngày xưa hoàng thị

 

ĐỒNG HỌA:

 

LỐI VÀO TÌNH THƠ

 

Tình thơ tôi vướng lúc làm thơ

Học được gì đâu…cứ thẩn thờ

Mắt mãi nhìn “em”lòng nghĩ ngợi

Hồn luôn liếc “nhỏ“dạ vu vơ

Buổi đầu gọi “chị”mà e ngại

Phút chót kêu tên lại ngẩn ngơ

Cứ thế dần quen rồi cảm mến

Bây giờ nếu vắng thấy như khờ

 

songquang

20251112

 

CÙNG HỌA:

 

NGẪM LẠI TA MÌNH

Thơ họa:

Ngẫm lại suy mình chặng tuổi thơ

Hai mươi đứng ngưỡng cảm khù khờ

Đà yêu lại nhớ người quay quắt

Lại mến cùng thương ấy ngẩn ngơ

Nhật ký nhàu trang suy lẩn thẩn

Lời thư đẫm ý nghĩ vu vơ

Trời xui Nguyệt Lão se duyên nợ

Thỏa mộng ngần năm vốn thẩn thờ …

Mai Vân-VTT, 13/11/25.

 

TIẾP HỌA:

 

NÀNG THƠ

Ta ngấm men tình, dạ ngẩn ngơ

Trao duyên kết nghĩa, hết bơ vơ.

Nàng dâng trọn vẹn đôi bầu rượu

Tớ hiến đủ đầy cả túi thơ.

Vắng bậu phun châu, vần chểnh mảng

Không em nhả ngọc, ý ơ thờ,

Gừng già càng dẻo, cay nồng đượm

Bầu bạn cùng nhau, ai bảo khờ!

 

DUY ANH


HỢP HỌA:

 

TÌNH NƠI  CỔ SỬ .

Biết vô tình sử có đâu khờ

Một phút phân vân vội giả ngơ

Bước hụt vài lần vì mắc cở

Mỉm cười mấy lượt ngó vu vơ

Áo dài như quấn quanh chân vướng

Giọt lệ thầm rơi trước ảnh thờ

Bốn chục năm sau ngày hạnh ngộ

Chỉ còn thấp thoáng hiện trong thơ …

Rancho Palos Verdes   14 - 11 - 2025

CAO MỴ NHÂN

 

CŨNG HỌA:

 

LỐI MỘNG TÌNH YÊU

 

Khó biết người khôn với kẻ khờ

Tình trong như đã dạ làm ngơ

Trà mi một đóa đường chưa tỏ

Ong bướm bao lần nhụy đã vơ

Tóc giả thầy tu làm mủ đội

Mồ xanh quả phụ dẹp bàn thờ

Ngã vào lối mộng um tùm cỏ

Trơn trợt đâu ngờ cọc dưới thơ

LHN


ĐỒNG HỌA:

 

ĐƯỜNG VÀO TÌNH SỬ (Họa 1)

Tình sử nhào vô tớ hết khờ

Đúng đường khéo chọn hết lơ ngơ

Lúc chờ dịp viếng năng chăm chỉ

Thư viết lời thương tránh bá vơ

Lễ giáo giữ gìn không lạng quạng

Hôn nhân tiến tới chẳng ơ thờ

Khai trương hạnh phúc đời phu phụ

Tình sử trường tồn đẹp ý thơ.

(Phan Thượng Hải)

11/15/25

 

CÙNG HỌA:

 

BƯỚC ĐƯỜNG TÌNH SỬ (Họa 2)

Bước đường tình sử chẳng khù khờ

Mặc kẻ độc thân đứng ngẩn ngơ

Ân áimặn nồngcàng quyến luyến

Yêu thương khắn khít hết bơ vơ

Đắm say nhiều lúc thêm mê mẩn

Sung sướng đôi khi có thẫn thờ

Trọn đạo tu tề qua nạn khổ

Giờ đây thỏa thích kết hồn thơ.

(Phan Thượng Hải)

11/14/25

 

TIẾP HỌA:

 

TÌNH SỬ(Họa)

Yêu sớm tui đây cũng mệt khờ

Thật lòng yêu thích chẳng làm ngơ

Thông qua ánh mắt đâu cần nói

Cảm nhận nụ cười khỏi viết thơ

Ý nguyện mê hồn nên đắm đuối

Duyên tình lãng mạn bởi vu vơ

Trần gian lạc thú nào so được

Yêu quá đôi khi cũng thẫn thờ.

(Phan Kim Thành)

11/15/25


HỢP HỌA:


CON ĐƯỜNG TÌNH SỬ

Họa vần


Thuở ban đầu gặp quá ngu khờ

Chẳng biết người ta dạ ngẩn ngơ

Nắng sớm vô trường đưa lặng lẽ

Mưa chiều tan học ngóng chơ vơ

Đầu Xuân nghĩa kết xua phiền muộn

Cuối Hạ tình trao dứt thẫn thờ

Tuổi hạc em hờn duyên nhạt nhẽo

Anh cười đừng mộng mị ngây thơ


ThanhSong ntkp

CA. 15/11/2025


CŨNG HỌA:


HẬN MÃI ĐƠN PHƯƠNG

 (Về một Cuộc Tình Đơn Phương có thật, Không hư cấu.)

Hận mãi! Ngày xưa thật “quá khờ’!

Rõ ràng! Nàng biết! Vẫn làm ngơ!

Ngày ngày đứng đợi! Hồn say ngất!

Tối tối tương tư! Dạ “nhận vơ”!

Dáng đẹp lung linh! Tim đập loạn!

Hương thơm não nuột! Ý dâng thờ!

Đơn phương! Tuyệt vọng thầm kêu “vợ”!

“Thúy đã đi rồi”! Lặng khóc thơ!

Đức Hùng

Sydney, Úc Châu, 16/11/2025


ĐỒNG HỌA:

 

ĐƯỜNG VÀO TÌNH SỬ

Họa vui nương vận

Khôn ra phết đấy Ấy đâu khờ

Để dễ gần nhau Ấy giả ngơ

Ấy cứ đong đưa tà áo xoắn

Ấy càng lơ lửng canh tay vơ

Ấy luôn vòi vĩnh từ cong cớn

Ấy mãi sum se đến thẫn thờ

Ấy nhớ lần đầu qua ý ngỏ

Anh à, em hả tuổi còn thơ!

Thái Huy 11/25/25

 

   


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét