Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

176_ĐỪNG TƯỞNG TỚ KHÔNG BUỒN (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Trào Phúng)



ĐỪNG TƯỞNG TỚ KHÔNG BUỒN


Anh em đng tưởng t không bun
Bun kiu gì gì,, t đ luôn
Bun...ng biết t khi mi đ
Bun … cười rành c lúc chưa khôn
Buồn …”tè” nếu uống liều căng rốn
Buồn …ói vì ăn lỡ đẫy mồm
Còn c kiu bun…không tin nói(*)
Anh em đng nghĩ t không...bun!
CAO BI GIÀ
2001

 (*) : Ý nói bun đi tin

Thứ Ba, 21 tháng 11, 2017

THU CA

THU CA (*)




Lạnh lùng sương phủ quyện heo may
Mây tím giăng sầu khắp đó đây
Ướt đẫm u hoài mưa lệ rớt
Buồn sao ngơ ngác bóng chin bay
Ngày đi chiều hẹn mang sầu tới
Nắng tắt đêm vờn gọi gió lay
Viễn xứ bơ vơ lòng lữ thứ
Nhìn bao lá úa nhớ thương ai…
CAO BỒI GIÀ
17-11-2017

(*): Nhạc phẩm của nhạc sĩ Phạm Mạnh Cương
Nghe Ca khúc THU CA - lệ Quyen
https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/thu-ca-le-quyen.fONIkm0TJwjw.html



BÀI HỌA:


THU ĐÃ PHAI TÀN


Gió lạnh hoàng hôn rạp cỏ may 
Nhìn bao lá úa buốt lòng đây
Sao mờ cô quạnh vầng trăng lặn
Đơn lẻ mây chiều cánh hạc bay
Kẻ ở tâm sầu mưa có gội ?
Người đi dạ rối bão còn lay ?
Trách chi đau cũng thôi đừng giận
Thu đã phai tàn liệu có ai ...
 PHAN TỰ TRÍ


ĐỒNG HỌA:


PHIÊN KHÚC THU


Nhớ vướng chùng chình sợi gió may
Loang sầu xám xịt bủa trùm đây
Đìu hiu lá úa chiều hoang rụng
Lặng lẽ chim thầm cánh mỏi bay
Cổ độ riêng soi dòng thủy lãng
Cô tình đối ẩm bóng trăng lay
Tơ đàn dạo khúc hoàng hoa mộng
Gởi tận phương trời đuối hẹn ai
Lý Đức Quỳnh 


CÙNG HỌA:


VÀO THU


Sen tàn báo hạ hết rồi đây
Nhường lối thu về chở gió may
Tiết mát cô đường, thân mía ngậm
Trời se hút nhựa, lá cây bay
Giao mùa, đổi cảnh… người tâm hẫng
Chuyển sắc, thay màu… kẻ dạ lay
Quy luật thời gian muôn thuở đó
Vui, buồn, hay, dở…? cũng tùy ai!
 181117.
Đoàn Đình Sáng.


TIẾP HỌA:


HÒ HẸN


Hò hẹn trên đồi hoa cỏ may
Rì rào tiếng suối chảy đâu đây
Gió lùa vạt áo, tà tung lượn
Nắng trải tầng không, mây lướt bay
Say đắm kề môi, bờ mắt khép
Nồng nàn trao mộng, nhịp tim lay
Xung quanh, vạn vật như sương phủ
Chỉ thấy rạng ngời khuôn mặt ai.
Sông Thu



HỢP HỌA:


TẢN MẠN KÝ


Bầm dập mưu sinh lắm rủi may
Tiêu nhăng ngày tháng ngõi chi đây?
Mỗi kỳ hạ đến sầu ve rúc
Mỗi độ thu sang xác lá bay!
Hiu hắt đường trăng sương giá chích
Xạc xào ngõ trúc gió hàn lay!
Máu xương gót rạn mùa chinh chiến...
Ngao ngán niềm riêng kêu oán ai?!...
           11-2017
Nguyễn Huy Khôi


CŨNG HỌA:


ĐỒI CỎ MAY


Gió rét rạp tàn đám  cỏ may
Mưa buồn rả rích khắp đâu đây
Công viên vắng vẻ không người đến
Hoa cỏ tiêu điều thiếu bướm bay
Áo lụa tung tà dường thấp thoáng
Cành phong trụi lá nhẹ lung lay
Đường chiều dạo bước tìm hư ảnh
Sâu thẳm lòng mình vẫn nhớ ai !
THIÊN HẬU


ĐỒNG HỌA:


THU CA VỤ ẤY


Làm đòng vào dịp phận không may
Biết nói thế nào cho hết đây.
Ngô sắp phun râu mưa chẳng dạo
Mương đà trơ đáy muỗi không bay.
Trời cao xanh rợn mây thưa thớt
Ruộng hạn khô dần lúa lắt lay.
Bi đát thu ca âm sắc thảm
Làng tôi thượng đế ngóng chờ ai !
Trần Như Tùng


TIẾP HỌA :


THUỞ ẤY...


Đồi trăng thuở ấy,...ngợp bông may
Thấp thoáng...NÀNG...như vẫn ẩn đây
Bảng lảng mây xanh lờ lững lượn,
Xập xòa bướm trắng nhẹ nhàng bay.
Nụ sim chúm chím làn môi gợi,
Vóc liễu thướt tha mái tóc lay!
Hái tặng chùm hoa nhìn bẽn lẽn
In sâu hoài niệm bóng hình ai?!
11-2017
Nguyễn Huy Khôi


TIẾP HỌA:


NGÓNG AI


Sương treo lóng lánh ngọn Chèm may +
Người ấy...giờ còn nhớ chốn đây (!)
Tăm cá tuyệt mù,...hoàng hôn thả
Đường chim xa mút,...lá vàng bay...
Bồn chồn dạ vắng chiều hoang hoải,
Leo lét đèn khuya bóng lắt lay!
Lữ thứ nắng mưa mòn gót ngọc...
Bâng khuâng xao xuyến,...ngóng chờ ai?!
19-11-2017
Nguyễn Huy Khôi




HỢP HỌA:


THU OAN TRÁI



Chiều tím lùa về ngọn gió may
Biệt ly đá nát cũng từ đây
Một câu ngắn ngủi “em đừng đợi”
Đôi chữ tạ từ “nhạn đã bay”
Yêu nước hoài đi, tâm chẳng chuyển
Thương dân mải bước dạ nào lay
Tỉnh ra mới biết mình lầm lỗi
Vỡ mộng vàng phai,vạn oán ai!

Thanh Hòa


HỌA THÊM:


CHIỀU THU


Chiều tím loang dần...vạt gió may
Mênh mang nỗi nhớ quyện hồn đây
Bờ lau trắng xoá sầu mây gợn
Sắc núi vàng hoe tủi lá bay
Mờ phủ màn sương tim buốt giá 
Lịm tàn khói rạ bóng lung lay
Không gian tê tái buồn hiu hắt
Cách trở muôn trùng  vẫn tưởng ai.
Thanh Hòa



CŨNG HỌA:


NÉT BI AI


Gió nào se lạnh tiết thu may
Vàng lá bao lần ở chốn đây
Khắc khoải ngày lên, đêm hấp hối
Bâng khuâng chiều xuống, bóng lung lay
Mái đình tĩnh lặng, thưa người viếng
Ngõ trúc đìu hiu, vắng nhạn bay
Ký ức mơ hồ, nhòa nhạt quá
Đan xen chấm phá nét bi ai !

HỒNG PHƯỢNG



ĐỒNG HỌA:


TIẾNG THU


Hiu hắt chiều buồn, bóng cỏ may
Tiếng thu sầu lắng mãi còn đây
Thẫn thờ theo dõi làn mây tới
Ngơ ngác buồn trông chiếc lá bay
Nghĩa nặng tình thâm, bao tiếng gọi
Đường xưa lối cũ, những chiều lay
Tiếng tiêu vời vợi khung trời cũ
Thổn thức lòng ta, nhớ dáng ai

Thanh Trương


CÙNG HỌA:


THU HOÀI VỌNG


Sương phủ ướt mềm đám cỏ may
Hoàng hôn lảng vảng bóng quanh đây
Lạnh lùng chiều thả Thu giăng mắc 
Hờ hững mây trôi Nhạn lửng bay 
Mắt thắm đường xưa hương tóc quyện 
Tim nồng lối cũ sắc hoa lay 
Thu nao gặp gỡ giờ tan tác 
Se sắt hồn sầu lại nhớ ai 

Minh Thuý 


Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

175_SOI GƯƠNG (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Trào Phúng)

SOI GƯƠNG




Soi cái mặt ta sao khó ưa
Đâu rồi hình bóng xửa xừa xưa
Tóc tai thưa thớt không buồn mọc
Da dẻ nhăn nheo thỏa sức thừa
Lọm khọm lưng còng hơn gánh mỏi
Kèm nhèm mắt háy tựa cơn đùa
Gương ơi, ngày trước ta nào thế
Ấy gã Đờ Lông, đọ cũng …thua !(*)
CAO BỒI GIÀ
2002
(*): Diễn viên người Pháp Alain Delon

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

Thơ Tranh Nghệ Sĩ: DƯ ÂM - sáng tác Nguyễn Văn Tý/ biểu diễn Hoàng Bách



Thơ Cảm Tác: Cao Bồi Già
Thơ Tranh: Kim Oanh




 Sáng Tác: Nguyễn Văn Tý 
Tiếng Hát: Hoàng Bách 
Thực Hiện: Hoàng Nhan Khai


174_GHÉT TẬN GHÉT CÙNG (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Phần 2: Thơ Trào Phúng)



GHÉT TẬN GHÉT CÙNG


Trên đời tớ ghét nhất thằng tôi
Tật xấu mươi phân, gã đủ mười
Mõm hắn phì phèo, Mình mũi hứng
Tay Mình lau tẩy, hắn chân bôi
Rượu bia nó nốc, tôi đâm mệt
Tiền bạc tôi cầy, nó lấy xơi
Bực thế mà xa nào có được
Đêm nằm quên hết lại … vui tươi!
CAO BỒI GIÀ
04-10-2011

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

GƯƠNG MẪU THƯƠNG DÂN...

GƯƠNG MẪU THƯƠNG DÂN…



Khắp nơi chung sức tấm lòng vàng
Cứu trợ đồng bào,  cảnh lũ phăng
Chiếu đất bao người, thân rét mướt
Màn trời vạn phận, mạng  mong manh
Áo cơm chẳng đến nhà đen số
Quà cáp toàn vào cửa quý quan
Tài đức bày phơi ngời sáng quá…
Đúng là cán bộ rất thương …dân!
CAO BỒI GIÀ
15-11-2017





DÂN HỎI



Lẫn lộn đồng thau với bạc vàng,
Muôn hàng cứu trợ bỗng "trôi phăng" "???"
Nhẫy nhà!..."bạo chúa"đời phè phỡn,
Nheo nhóc,...bần nhân phận mỏng manh!
San sẻ tường minh cần cậy LÍNH,
Chia bơi nhạ nhẹm "phải nhờ QUAN "!!!"
"Tâm xà khẩu phật" quân vô lại
Liêm sỉ để đâu trước chúng DÂN?!
11-2017
Nguyễn Huy Khôi



ĐỒNG HỌA:


ĐÚNG VẬY...


Ngày nay chỉ biết có tiền, vàng
Đạo đức chừng như gió cuốn phăng
Chẳng thể sống chung phường dối trá
Làm sao chịu nổi bọn gian manh ?
Đúng, sai tuỳ thuộc mồm viên chức
Phải, trái đều do miệng các quan
Một lũ thamlam nào lại muốn
Mưu cầu hạnh phúc đến người dân ?
Thục Nguyên


CÙNG HỌA:


CỨU TRỢ THẤT THOÁT


Chức trọng,nhỏ to chỉ hám vàng
Mặc cho dân chúng lũ trôi phăng
Biết bao tiền giúp chui màn gấm
Được mấy mì tôm tới chiếu manh ?
Cả lũ bất nhân khua dạ bẩn
Một bầy vô sỉ bóp hầu dân
Bây giờ tương tế đồ quăng bỏ
Giựt cả cơm người đúng lối” quan”.
Thanh Hòa

TIEPS HỌA:


ƯU TIÊN NHÀ QUAN


Mấy khi có được dịp may vàng
Trong lúc nhà người lũ cuốn phăng
Áo rách phong phanh, đồ mấy mảnh
Đồi gò chen chúc, chiếu vài manh
Ta hoài sung túc nhờ cung lộc
Đời mãi an vui bởi số quan
Cứu trợ đương nhiên là lãnh trước
Ai, ngoài đại diện của nhân dân ?!

Sông Thu

Theo báo điện tử Dân Trí  (10-11-2017):
Dân bức xúc vì quà lũ lụt toàn vào nhà cán bộ

Dân trí Trong đợt cứu trợ lũ lụt vừa qua, nhiều gia đình nghèo, cụ già neo đơn, tàn tật, ốm đau tại xã Thiệu Dương, TP Thanh Hóa không được nhận quà, trong khi hàng chục suất quà lại rơi vào các gia đình cán bộ thôn khiến người dân vô cùng bức xúc, phẫn nộ.



"DƯ ÂM" CẢM


“DƯ ÂM” CẢM (*)


Phong lùa ngọt ấm dưới trăng thanh
Réo rắt “Dư Âm “giọt mộng vàng
Lầu vắng ngây tình đâu gió lãng
Trăng thanh gieo ý tận mây ngàn
Hẹn muôn kiếp trước,mong duyên nợ
Nhớ mấy thuở nào,bạc tóc xanh
Chìm lắng như ru sầu những đọng
Trải lòng gửi gió chút mơ màng!
CAO BỒI GIÀ

(): Nhạc phẩm của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý


BÀI HỌA:


ĐỘC CẦM


Lãm nguyệt chìm trong cảnh tịnh thanh,

Độc cầm trầm lắng giọt tơ vàng!

Âm lay ray rức lay lầu trống,

Tiếng thả du dương thả dặm ngàn!

Nợ dứt lương duyên thời tuổi trẻ,

Tình vương hoài niệm thuở xuân xanh!

Dư ba lắng đọng,...sầu man mác...

Nắng chín hoàng hôn...đã...muộn...màng?!

                                 11 - 2017

Nguyễn Huy Khôi


ĐỒNG HỌA:


DẪU MUỘN MÀNG


Mơ dáng em đàn giữa nguyệt thanh
Không gian thánh thót giọt oanh vàng
Tiếng tơ luyến dạ lay sương thoảng
Mái tóc vờn mây lượn suối ngàn
Lầu vắng, tình sâu chưa hết lắng
Đàn treo, duyên thắm có còn xanh
Hành vân anh muốn nương làn gió
Tới cõi... cùng em dẫu muộn màng!

PHAN TỰ TRÍ


CÙNG HỌA:


HÀN SĨ VÀ TIỂU THƯ


Tiếng đàn, giọng hát quyện âm thanh

Sông nước lung linh nhuộm ánh vàng

Mái tóc phong trần vương gió núi

Xiêm y đài các đẫm trăng ngàn

Mắt soi đáy mắt, hồn xao xuyến

Vai tựa bờ vai, mộng thắm xanh

Dào dạt lòng xuân, tình đắm đuối

Bao nhiêu cách biệt cũng không màng.

Sông Thu


TIẾP HỌA:


MỘNG TÌNH


Vai gầy tóc liễu,nét đan thanh

Lãng bướm tình xuân cánh vội vàng

Gió viễn du mời hương tận thẳm

Mây lang bạt ruổi bóng xa ngàn

Từ trong lặng trổi niềm tươi thắm

Để giữa im chờ nỗi úa xanh

Lắng giọt dư âm vào trũng nhớ

Đàn xưa quánh lệ,chẳng ai màng !

Lý Đức Quỳnh


HỢP HỌA:

         

TIẾNG HÁT NỬA ĐÊM


    Buồn buồn tiếng hát nửa đêm thanh

    Như thể hoàng oanh trổ giọng vàng

    Lữ khách bồn chồn trong giấc mộng

    Ca nhi ai oán dưới thông ngàn

    Người đi phiêu lãng về phương vắng

    Kẻ ở nhạt nhòa phí tuổi xanh

    Giọng hát trầm trầm sầu nức nở

    Còn chi đâu nữa mãi hòng màng !

THIÊN HẬU

   

CŨNG HỌA:    


DƯ ÂM RỪNG NÚI


Núi rừng vạn tiếng với muôn thanh

Trăm vẻ lời chim dấu ấn vàng.

Bắt tép kho cà vang ngọn suối

Bắt cô trói cột rộn cây ngàn.

Gầm gừ báo chúa khen mồi béo

Oang oác nai hoàng rỡn cỏ xanh.

Ngồn ngộn dư âm tràn kí ức

Nhát là sét nổ muốn tan màng . . .

Trần Như Tùng



ĐỒNG HỌA :


THANH SẮC VỚI THỜI GIAN


Trời đất muôn vàn loại sắc, thanh
Trùng khơi sóng lướt gọi mây vàng
Xuân ươm đào nở cùng sương sớm
Hạ kéo mưa rơi với gió ngàn
Đông giục chim di… tìm cõi ấm
Thu quần lá rụng… rũ màu xanh
Thời gian dần trút gì nương gửi
Ta đón, ngẫm xem kẻo muộn màng.

151117.

Đoàn Đình Sáng.


CÙNG HỌA:


VẲNG NGHE


Cung đàn não nuột buốt vườn thanh
Vạn vật dường như nhuốm sắc vàng
Nhìn áng mây chiều qua núi bạc
Ngắm đàn chim trắng lượn non ngàn
Sợi thương, sợi nhớ, tràn trang giấy
Nỗi đợi, nỗi chờ, ắp mắt xanh
Đêm tới, ngày đi quên trở lại
Vẳng nghe gió thoảng khúc tơ màng

Hồng Phượng

Thứ Hai, 13 tháng 11, 2017

173_THƯƠNG ÔI (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)

THƯƠNG ÔI

.     Chiều thương áo trắng xa xôi

Lạnh lùng theo gió mặc tôi thẫn thờ

.     Rưng rưng nắng sõng như mơ

Mảnh hồn vo vặn mỏng hờ tan hoang

.     Mối sầu loang, tiếng nấc oan

Thôi thôi đành thế, vỡ choang mộng thường

.     Trăm điều tiếc, vạn lần thương

Ầu ơ đêm vắng, ta thương lấy mình

.     Bàn tay năm ngón kiêu xinh

Giờ khô đốt gập đếm rình ngày qua

.     Bên đèn đối bóng xót xa

Buồn như tơ nhện góc nhà mãi giăng

.     Đêm sâu khuyết lẻ ánh trăng

Thuyền trôi lơ lửng sầu giăng ngập trời

.     Buồn con sinh mãi … sao ngơi?
.           CAO BỒI GIÀ
.            14-07-2011

Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2017

ÔI QUỐC THỂ...


ÔI QUỐC THỂ…


Tiếp khách đem khoe mảnh yếm đào
Nhục ơi là nhục, nhục ôi chao!
Phơi lưng  con đỏ, hồn sa đọa…
Phô thịt thần dân, óc tự hào?
Thể diện nước tôi, người chế giễu
Thanh danh quê mẹ, chúng bôi đau
Quan nhân như thể toàn quân …rợ
Kẻ kẻ trông xem, máu lộn …trào!
CAO BỒI GIÀ
11-11-2017


BÀI HỌA:


NGHỊCH MỤC


Chưng diện yếm đâu - ớn "ả đào",
Tây ta trố mắt "ngó" chênh chao "?"
Vai trần trùng trục tầy bao giá,
Nhũ ưỡn tơ hơ đáng mấy hào "?"
E ngại bang giao-nhìn quá lố,
Sượng sùng Quốc thể-ngẫm mà đau "!
Bỏ bùa sư sãi...còn "nghe được"
Đãi khách phô ra...nhục!!!Lệ trào!?
11-2017
Nguyễn Huy Khôi


ĐỒNG HỌA:


ÔI NGAO NGÁN...!


Một đám phô trương mấy quả đào
Hở hang mời gọi khách...ui chao !
Vui thay ! các bác mồm hăm hở
Nhục quá ! toàn dân mắt trợn trào
Đãi khách tưng bừng tâm yến xót
Khoe người rầm rộ quốc hồn đau
Bà Trưng, bà Triệu nhìn ngao ngán
Một đám nhởn nhơ tự với hào !
Thy Lệ Trang


CÙNG HỌA:


THAM MƯU...DỎM !


Ăn mặc nom như bọn ả đào
Món gì mang đến tựa tô chao ?!
Xem thường quan khách, phường dơ dáng
Thách đố nhân dân, bọn hỗn hào 
Kịch cỡm, nhố nhăng ...trông phát tởm 
Thấp hèn, sa đọa ...ngẫm càng đau 
Ai tham mưu đấy mà kinh thế
Thiên hạ nhìn vô muốn mửa trào !

Sông Thu




Nguyễn Phan Khiêm: DÂN ĐEN NGÓ QUỐC YẾN





Nguyễn Phan Khiêm

DÂN ĐEN NGÓ QUỐC YẾN

Tối 6/11, gần 300 đại biểu các nền kinh tế APEC đã cùng tham dự tiệc tối sau khi kết thúc kỳ họp 4 Hội đồng tư vấn kinh doanh APEC- ABAC.

Đoàn chủ nhà Việt Nam đã kỳ công tổ chức một chương trình đặc sắc giới thiệu văn hoá dân gian Việt Nam, đặc biệt, thực đơn cho tiệc tối là những món ăn mang đậm đặc trưng văn hóa Việt Nam.


Ngó xem quốc yến trên VNN thì trước hết tin tưởng ở đánh giá của nhà văn, đại gia yến xào Xẻo lá Võ Đắc Danh khi anh đánh giá: “Trời ạ, đây là món súp yến trong bữa tiệc quốc gia đãi khách APEC, nếu không có chú thích thì tôi cứ tưởng mẻ kho quẹt của người nghèo. Vậy mà còn khoe bữa tiệc nầy đã được nghiên cứu trong ba năm. Bà Trùm nhà tôi chưng yến cho chồng ăn còn phải dùng cái thố màu trắng sang trọng, cốt là để cho nó tương xứng với món ăn cao cấp”.


 Cái gọi là Quốc yến đãi khách APEC.

Bát chè yến.

Quả thật, nhìn cách trưng bày, không thấy cái sang trọng của yến đâu hết. Hãy xem cách người dân thường trưng bày bát chè yến để tiện so sánh ( ảnh 2)

Món thứ hai chính là con người, các thiếu nữ mặc áo yếm cách điệu hở lưng và vai trần dâng yến lên quan khách. Xem ra mốt mặc yếm chụp sen hồ Tây lan đến cung đình. Nó đúng là cái “yếm thắm bỏ bùa cho sư” chỉ khác là các cụ xưa bên trong thả dông thì nay các em có Triumph đệm mút.

Với các suy nghĩ nông dân của tôi thì các cụ xưa tuyệt không mặc thế khi có người lạ, chưa kể khi ra đường hay nhà có khách các cụ luôn mặc áo dài. Yếm chỉ khi rất nóng nực người ta mới mặc trong nhà, tương tự đàn ông bây giờ mặc may ô.

Nếu vì thấy áo may ô đẹp mà cả nhà mặc may ô, áo hở nách đón thượng khách, ví dụ nhà trai đến thăm nhà gái để quyết định thông gia thì chắc chắn họ bai bai không ngoái đầu trở lại. Không ai muốn thông gia thông giáo với đối tượng ấy đâu.

Cho nên, vị nào tham mưu cho gái trẻ mặc yếm ra tiếp quốc khách thì nên cho nghỉ để tìm tham mưu khác. Việt Nam tự hào là nước có văn hiến nên không thể không mặc đẹp một cách nền nã, sang trọng để đón khách quí.

Thứ Tư, 8 tháng 11, 2017

BÃO MIỆNG...


BÃO MIỆNG


Mặc kẻ tang thương bởi bão càn

Cuộc thi Hoa hậu vẫn rềnh rang

Nghênh ngang tổ chức không hề ngán

Trực tiếp truyền hình nữa mới hăng

Ngựa ốm, cả tàu đều bỏ cỏ

Người trôi, một bọn nỏ quan tâm

Khóc cười nghịch cảnh, trông mà giận

Đáng rủa ngàn lần, lũ bất nhân…

CAO BỒI GIÀ

08-11-2017



BÀI HỌA:


TỰ BIỆN MINH


Cần chi dư luận, cứ chơi càn
Đang lúc bình yên lại rảnh rang
Dân chết, nhà tan...ai, mặc kệ !
Tiền vào, gái ngắm...tớ, càng hăng !
Mắc gì vương vấn điều bi lụy ?
Cứ việc phớt lờ chuyện thế nhân !
Lợi mấy mươi phần đem trích một
Để làm từ thiện đúng lương tâm.

Sông Thu





VÔ ĐẠO


Một bầy vô đạo chỉ làm càn
Cửa lớn nhà cao, chúng rảnh rang
Ai chết mặc ai, đâu phải biết
Tiền về đầy túi, cứ say hăng
Đang còn bão táp, bao chua xót
Lại dở trò hề, thật nhẫn tâm
Chúng vẫn cười vui khi kẻ khóc

Tựa loài quỷ dữ, chẳng lòng nhân.
Người Nay






VÔ ĐỀ



Bão mưa lên đỉnh lũ đang càn,
Sao họ?...điềm nhiên cứ rảnh rang "?"
Mải ngắm "bướm hoa"...hồn lạnh giá,
Ham trò "ma chuột"...máu sôi hăng "?"
Trước ngàn bĩ cực...mà vô cảm,
Sau vạn tai ương...vẫn lãnh tâm "!?"
Gương giá-nhiễu điều đâu chẳng phủ,
Vô loài, không một chút lương nhân(!?)
11-2017
Nguyễn Huy Khôi





LỜI KẺ TỔ CHỨC


Một lũ dân đen chỉ nói càn
Chương trình ta soạn thật rình rang
Truyền hình ảnh nóng phô bày đẹp
Mỹ nữ chân dài tập dợt hăng
Mắt liếc sao cho là mất nết ?
Môi cười đâu thể gọi vô nhân
Bão, giông: chuyện nhỏ ông trời đặt
Tiền, gái: ấy điều đặt trọng tâm !

Thy Lệ Trang


Theo báo Người Lao Động (05-11-2017):

Giữa cảnh tan hoang sau bão, "không hiểu sao vẫn thi Hoa hậu Hoàn vũ"

Chiều 5-11, khẳng định với Báo Người Lao Động, ông Nguyễn Đắc Tài, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa cho biết UBND tỉnh đã có công điện khẩn yêu cầu ban tổ chức cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ 2017 hoãn đêm thi bán kết vào tối 4-11. UBND tỉnh không cử bất cứ cán bộ nào tham gia cuộc thi này để tập trung toàn bộ lực lượng chống bão số 12.

Tuy nhiên, đêm 4-11, giữa cảnh tan hoang ở TP Nha Trang, cuộc thi bán kết Hoa hậu Hoàn vũ  vẫn được diễn ra. Tính đến hiện tại, tỉnh Khánh Hòa đã có ít nhất 23 người chết, trong đó 2 người ở TP Nha Trang bị nhà sập đè tử vong.

Cuộc thi vẫn diễn ra bất chấp bão số 12 và yêu cầu hoãn của UBND tỉnh Khánh Hòa

Trên mạng xã hội, rất nhiều ý kiến cho rằng việc tổ chức thi hoa hậu giữa lúc mưa bão tang thương, thiệt hại nặng nề thế này là không phù hợp. Chưa kể, việc đảm bảo an toàn cho thí sinh, khán giả và những người có mặt trong đêm bán kết này sẽ như thế nào?

"Chúng tôi phải tập trung chống bão. UBND tỉnh đã yêu cầu hoãn nên không quan tâm đến cuộc thi này nữa. Tuy nhiên, không hiểu sao họ vẫn tổ chức. Chúng tôi chỉ phối hợp còn cuộc thi này của bộ cấp phép nên không có quyền can thiệp" - ông Tài nói.

Trả lời một số báo, đại diện ban tổ chức cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2017 cho rằng sau khi xem xét nhiều yếu tố, họ vẫn tổ chức đêm bán kết vì những lý do như: đây là cuộc thi cấp quốc gia do Bộ Văn hóa - Thể Thao và Du lịch cấp phép chứ không phải riêng gì địa phương; bão tan sớm vào sáng 4-11; vẫn đảm bảo an toàn cho chương trình diễn ra; đây là chương trình truyền hình trực tiếp, kịch bản đã lên rồi...

K.Nam

172_TRĂNG QUÊ (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)

TRĂNG QUÊ

   Vườn sau, trăng tắm bóng tre

Gió vờn xào xạc để nghe lá đùa

.     Bên hè bóng võng đu đưa

Mẹ ru con ngủ tiếng thừa, tiếng vơi

.     Trăng cười với giậu mồng tơi

Nét trăng quyến rũ buông lơi trên dàn

.     Bờ ao ếch nhái kéo đàn

Í a, í ộp mơ màng cùng trăng.
.           CAO BỒI GIÀ
.               2004

Thứ Ba, 7 tháng 11, 2017

NGÕ VẮNG TRƯA LƠI


NGÕ VẮNG TRƯA LƠI


Nắng hong ngõ vắng buổi trưa lơi
Nhẹ ngọt lời ru ,mẹ hớ ời
Bông giấy hồng phơi nồng sắc gọi
Hoa giun thơm tỏa thoảng hương mời
Tơ trời lãng đãng gầy cơn ngủ
Giọng yến buồn buồn vỗ giấc ngơi
Tiếng gót chân ai hòa nhịp võng
Thanh trong xóm nhỏ ,ấm hồn người.
CAO BỒI GIÀ


BÀI HỌA:


VUI MÙA


Êm đềm tóc liễu gió buông lơi

Tiếng hát mùa đưa nhịp ạ ời

Óng ả em cười thơm lúa gặt

Long lanh nắng tỏa ngát xuân mời

Mồ hôi thấm ruộng cho nghèo bớt

Nước mắt chan đồng để khổ ngơi

Hết thuở con trâu đầu sản nghiệp

Giờ bao sức máy đã thay người

Lý Đức Quỳnh 


ĐỒNG HỌA:


RU CON


Mẹ hong tóc xõa chảy buông lơi

Nhịp võng hòa trong điệu hát ời

Tiếng gió miên man lời biển gọi

Làn ru trầm bổng giọng quê mời

Cánh cò chao lượn đồng yên ả

Giấc mộng phiêu bồng buổi nghỉ ngơi

Con ngủ cho ngoan ngày trẻ dại

Lớn khôn, đi nốt kiếp con người.

Sông Thu


CÙNG HỌA:


HOÀI CẢM TRƯA HÈ


Gió giỡn hàng tre, ngọn lả lơi

Lời ru trầm lắng vọng “a… ời”

Bầy chim ríu rít như chào gọi

Chùm ổi đung đưa tựa vẫy mời

Vang rộn tiếng gà… khua giấc tĩnh

Nung nồng tiết hạ… quấy lòng ngơi

Tâm tư man mác khôn bày tỏ

Hoài niệm hồn quê quyện chắc người.

061117.

Đoàn Đình Sáng.


TIẾP HỌA:


NHỚ MẸ


Kẽo kẹt bên thềm võng lả lơi

Còn nghe tiếng mẹ nựng a ời...

Ngùi manh chiếu lạnh lòng trông ngóng

Chạnh miếng trầu thơm cháu gọi mời 

Cõi tục tình ai còn lắng đọng

Tuyền đài bóng hạc đã yên ngơi

Nhìn di ảnh dạ càng tê buốt

Mỗi độ đông sang lại nhớ Người !

Nguyễn Gia Khanh


HỢP HỌA:


TRƯA VỀ NGÕ VẮNG


Tre già muốn lặng gió không lơi

Leo lũy hoa rung tựa vẫy mời.

Thi thoảng chim vườn reo lích chích

Êm đềm lời võng hát à ơi.

Giữa đường bướm nguyệt ngon vòng múa

Bên cổng cầy vằn ngọt phút ngơi.

Ngõ vắng trưa trưa thường tĩnh lặng

Say sưa hồi sức dưỡng bao người .

Trần Như Tùng


CŨNG HỌA:


KHUYA DỒN TRỐNG HỘI


Quên cả trưa về luyện lý lơi
Võng đưa kẽo kẹt giọng ru ời...
Đồng quê lúa mẩy tràn hương rủ
Thôn mạc loa vang dậy tiếng mời
Thơ họa bạn bầu xin tạm nghỉ
Nghĩa tình làng xóm chẳng hề ngơi
Khuya dồn trống hội mừng cơm mới
Sương xuống trăng ngân rộn bóng người. 

PHAN TỰ TRÍ



ĐỒNG HỌA:


NẮNG HÈ


Bụi trúc thì thào giọng lả lơi
Mẹ ru con ngủ á.. à. ời
Buổi trưa oi ả như ngừng thở
Giấc ngủ thiu thiu khẽ dụ mời
Cơn gió thoảng qua ôi mát rượi
Quạt trầm phe phẩy chẳng buồn ngơi
Câu hò của mẹ buồn da diết
Nức nở trăm năm một kiếp người !

THIÊN HẬU


CÙNG HỌA:


XÓT TÌNH


Tiếng đàn não nuột khẽ buông lơi
Gảy điệu "tình xa" tích tịch ời
Tâm sự phơi bày, say chén cạn
Rượu đào cạn rót, khướt môi mời
Hồn mềm mãi choáng, hình di động
Dạ tỉnh còn nồng , phút nghỉ ngơi
Xót lắm tình ơi vì lỗi hẹn
Tương tư quấn lấy mãi bên người !

HỒNG PHƯỢNG


TIẾP HỌA:


LẠC VÔ DƯ



Cành trúc la đà gió lả lơi,
Vườn xanh tiếng mẹ vẳng âu ời!
Hoa thơm đưa sắc bừng chào đón
Trái chín dâng hương ngát gọi mời!
Tất bật cuốc cầy khi bận rộn,
Tiêu tao thi họa lúc nhàn ngơi.
Gà trưa lanh lảnh sau bờ lũy
Xóm mạc bình yên sáng bóng người!
11-2017
Nguyễn Huy Khôi