HÃY CỨ HỒN NHIÊN
Hãy cứ hồn nhiên nhé, bé ơi
Cứ vui, cứ giỡn, cứ reo cười
Thật lòng sống trọn như mình
muốn
Chỉ mấy năm là hết thích chơi
!
Mơn mởn da non đẹp sẵn rồi
Đừng thoa thêm phấn, xấu đi
thôi
Làn môi hồng ửng như hoa hé
Xin chớ tô son, cánh rã rời.
Mắt đầy hạnh phúc, đẹp long
lanh
In sắc bầu trời biêng biếc
xanh
Đừng kẻ chì đen làm tối lại
Đừng đeo kiếng phủ nét đan
thanh.
Áo trắng học trò duyên dáng
sao
Bay trong làn gió thổi lao
xao
Như con bướm trắng rung rinh
cánh
Chớ đổi áo màu, uổng biết bao
!
Hãy luôn giữ trọn nét ngây
thơ
Chớ vội yêu đương lúc dại khờ
Đường đến tình yêu nhiều bất
trắc
Đợi khi khôn lớn hãy ươm mơ.
Sông Thu
( 12/11/2024 )
BÀI HỌA:
VẪN ƯỚC HỒN NHIÊN
Thơ Mượn Vần
Là em, vẫn thích gọi…Anh ơi
Mà vẫn hồn nhiên khúc khích
cười
Vẫn mộng mơ đời dù rất trẻ
Dẫu còn ngờ nghệch muốn rong
chơi!
Mai Liên…bằng hữu đặt tên rồi
Cũng bởi da ngâm…ghẹo đấy
thôi
Tình thật em nào hay biết thế
Tâm sinh hờn dỗi trí bời rời.
Môi má hồng đào mắt sáng lanh
Đôi lúc mơ màng mộng tuổi
xanh
Dạ trắng chưa từng vương vẫn
đục
Hồn trong tựa phiến ngọc băng
thanh
Trinh nguyên màu áo đẹp làm
sao
Giữ chặt đôi tà bởi gió xao
Bẽn lẽn nhu mì xinh xắn quá
Cho ai thờ thẫn tựa chiêm bao
Thương nhau khi ấy tuổi còn
thơ
Đọc lá thư xưa mới thấy khờ
Vẫn ước hồn nhiên dù bạc tóc
Bởi vì hiện thực chẳng như
mơ…
ThanhSong ntkp
CA. 11/11/2024
ĐỒNG HỌA:
HẠNH PHÚC EM NHÉ.
Sao lại hững hờ thế nhỏ ơi
Tim anh xao xuyến lúc em cười
Vô tư nên chẳng hề hay biết
Có kẻ mong cùng bé giỡn chơi.
Ngày tháng trôi nhanh nhỏ lớn
rồi
Mày thanh, mi tú đẹp mê thôi
Bồng bềnh mây tóc thêm khêu gợi
Anh mãi nhìn theo,mắt khó rời
.
Em như nàng Sóc thiệt là lanh
Ẩn, hiện trong vòm lá thắm
xanh
Ước được cùng ai se chỉ mộng
Vui vầy lúc nguyệt tỏ, trăng
thanh.
Muốn ngỏ tâm tình, biết nói
sao?
Đêm ngày mơ tưởng, sắc xanh
xao
Tương tư giấu kín đành ôm hận
Hôn lễ, thiếp mời khổ xiết
bao!!!
Nỗi buồn day dứt tập làm thơ
Kể lại tình tôi thuở tuổi khờ
Mộng ước tan rồi, lòng nguyện
chúc
Ai kia duyên thắm đẹp như mơ.
LAN.
(12/11/2024).
CÙNG HỌA:
Cô bé tôi yêu
Ơi hỡi anh à , anh Quốc ơi
Gì cơ cô bé. Nụ hoa cười
Ngây thơ nũng nịu khi hờn dỗi
Khen tặng đôi lời lại giỡn
chơi
——
Mai vàng rực rỡ Tết kia rồi
Bé lại tưng bừng rộn rã thôi
Anh hỡi lì xì năm mới ạ
Tặng em Xuân mãi đẹp không rời
——
Mấy độ thu về mắt ướt lanh
Bờ vai tóc thả nét xuân xanh
Tuổi vừa tròn lẽ da hồng mịn
Yểu điệu nhu mì dáng đẹp thanh
——
Ngẩn ngơ nhìn bé tuyệt làm
sao
Cảm thấy trong lòng chút xuyến
xao
Có phải kìa em không vậy hả
Hay là anh đã mộng chiêm bao
——
Bé nay tuổi đã chẳng còn thơ
Duyên dáng đoan trang hết khạo
khờ
Anh cũng có người thương để
nhớ
Những ngày xa vắng được vào
mơ
Hưng Quốc
Texas 11-12-2024
TIẾP HỌA:
GIẤC MƠ CÒN MÃI
Tình xưa một thuở đáng yêu ơi
Gặp gỡ xôn xao lại mỉm cười
Bởi chính tình em là thuở đó
Lúc lòng ta chỉ thích vui
chơi
Cũng vẫn em là nhan sắc rồi
Tình ta chỉ đến với em thôi
Em là ngày ấy sao thơ mộng
Em đã vì ta chẳng nỡ rời
Khuôn mặt rạng ngời mục tú
thanh
Tóc nghiêng nghiêng một mảnh
trời xanh
Nhìn anh sao mà như hờn dỗi
Để mắt thu hồng rạng rỡ lanh
Có lần ta ngắm những vì sao
Lấp lánh trời cao lại xuyến
xao
Tay với lung linh ngàn ước mộng
Hồn em đi lạc giữa chiêm bao
Và anh như đã biết làm thơ
Thơ thẩn trao ai những dại khờ
Rồi những ngày xa xưa còn mãi
Trong anh thơ mãi một trời
mơ.
Lê Mỹ Hoàn
11/2024
HỢP HỌA:
CHUYỆN TÌNH NĂM CŨ
Làm sao quên được hỡi em ơi !
Ngày đó bên nhau khúc khích
cười
Xinh lắm , anh say vào mộng mị
Muốn cùng em bước thả rong
chơi
Giờ cách đôi nơi nhớ lắm rồi
!
Anh hoài mơ tưởng bóng em
thôi
Gày nao hai đứa cùng mơ ước
Nay đã chia ly phải tách rời
Ánh mắt rạng ngời ngó rất
lanh
Mộng mơ một chút khoảng trời
xanh
Ngắm nhìn mây trắng rồi liên
tưởng
Công Chúa lòng anh đẹp dáng
thanh
Đêm trường cùng đếm bóng
trăng sao
Trời đất miên mang dạ xuyến
xao
Ước hẹn cùng nhau xây mộng thắm
Tình yêu sẽ đẹp biết ngần bao
!
Anh mong tình mộng kết duyên
thơ
Ngày ấy chúng mình thỏa ước
mơ
Hương lửa mặn nồng chung mái ấm
Quên đi ngày tháng trót khù
khờ
songquang
20241112
CŨNG HỌA:
NHỚ MÁI TRƯỜNG XƯA
Xa rồi kỷ niệm bạn thân ơi!
Cái thuở hồn nhiên kể chuyện,
cười
Lưu bút đôi dòng...trang nhật
ký
Chung trường chung lớp học,
cùng chơi
Thời gian thắm thoát đã xa rồi
Vẫn giữ bên lòng kỷ niệm thôi
Mỗi độ hè sang khơi nỗi nhớ
Còn đây lưu bút chẳng xa rời...
Nhớ lúc trả bài giọng đọc
lanh
Nhớ cô thả thướt áo dài xanh
Nhớ trường nhớ lớp nhớ hồi trống
Nhớ tiếng thước thầy nhịp rất
thanh
Một thoáng bâng khuâng hỏi tại
sao?
Từ đâu kí ức bỗng tuôn trào
Đường xưa lối cũ...dường quay
lại
Nỗi nhớ chợt về...nhớ biết
bao...
Đêm buồn tâm sự gửi vào thơ
Cái tuổi thần tiên, tuổi dại
khờ
Dẫu đã xa rồi...nhưng vẫn nhớ
Ghi lòng kỷ niệm để rồi mơ.
13/11/2024
H VÂN
ĐỒNG HỌA:
XỨ LẠ NGÀY TRÔI
(Họa tá vận)
Xứ lạ, không còn tiếng gọi ơi
Buồn hiu đá sỏi mãi quên cười
Nhiều khi lững thững nhìn
thiên hạ
Nuối tiếc đời mình vắng cuộc
chơi
Lửa mộng xưa nhen đã tắt rồi
Tro tàn huyễn tượng bám hoài
thôi
Trần thân hụp lặn dòng tuôn
chảy
Quá khứ buồn đau, thật khó rời
Dợn ánh dương tà, nắng lấp
lanh
Mơ màng úa rụng, lá lên xanh
Bẽ bàng thân cỗi, cành trơ trụi
Đón gió hoang sầu dưới nguyệt
thanh
Luân hồi khổ ải, biết làm sao
Từng đợt sóng ngầm, mãi xuyến
xao
Tuổi bé hồn nhiên, mùa diễm
tuyệt
Đêm về gặp lại giấc chiêm bao
Chiều tà sợi khói vẽ hình thơ
Quyện bóng phù vân giục lão
khờ
Rượt đuổi vô biên tìm diện mục
Tay già khắc khoải níu hoang
mơ…
Lý Đức Quỳnh
13/11/2024
CŨNG HỌA:
TUỔI HOA
Tuổi thơ mong sống đẹp, trời ơi!
Như ánh binh minh sáng mỉm cười
Giữa thế gian nay đầy trắc ẩn
Cho hồn trẻ lại rảnh vui chơi.
Cười trong chốc lát lại tan rồi
Thế thời thời thế thế thời thôi
Còn chi tuổi trẻ, còn vui hưởng
Cảnh cũ người xưa đã tách rời.
Tiếng cuốc xa gào nghe lảnh lanh
Thôi rồi tan tác mông mơ xanh
Ai xuôi vạn lý buông gươm nản,
Ai đứng giữa trời than thất thanh!
Em thời tuổi trẻ đến vầy sao?
Em giữa bâng khuâng với xuyến xao
Em biết làm chi cho hết khóc
Em còn quá trẻ tội dường bao!
Hãy trả về em phần tuổi thơ
Chớ làm cho bé hóa ra khờ
Đầu xanh bận vướng chi lầm lỗi,
Xin trả em về tuổi mộng mơ!
Thái Huy 11/15/24
TIẾP HỌA:
CHO TÔI TRỞ LẠI
Hồn nhiên một thủa nhớ thương ơi
Cuộc sống đáng yêu chỉ muốn
cười
Lúc ấy mê thơ Hàn mặc Tử
Phượng hồng hái nhặt ép bông
chơi
TTKH thấm say rồi
Đọc cảm xao hồn luỵ quá thôi
Tác giả khơi bao điều uẩn
khúc
Ti gôn hoa vỡ mộng xa rời
Rung cảm Xuân hừng vạt nắng
hanh
Vườn ươm cỏ biếc lẫn cây cành
Rồi chờ tiết hạ mây đan trắng
Em mặc màu hường nhẹ nét
thanh
Thu vàng yêu quá đẹp làm sao
Lá đổ muôn chiều dạ xuyến xao
Áo tím tô tranh chiều lãng
đãng
Gom mây kết gió thả nghiêng
trào
Tuổi ngọc như là những áng
thơ
Tình yêu mộng tưởng đến ngây
khờ
Cho tôi trở lại ngày xưa ấy
Tiếp thả tóc thề dệt cõi mơ
Minh Thúy Thành Nội
HỢP HỌA:
TÌNH HỌC TRÒ
Năm một sinh viên… hỡi ‘nhóc’
ơi!
‘Ai' thương xưa đó mỗi lần cười
Thơ ngây như phượng đùa theo
gió
Trông ngóng giờ ra tiếng trống
chơi.
Vừa chợt nhìn qua tụ bốn rồi
Áo dài trắng xóa mê hồn thôi
Ngẩn ngơ thuở ấy thời trung học
Ai biết là yêu chẳng muốn rời.
Từ ngày lên phố đời thêm lanh
Sắc nước hương trời hoa lá
xanh
Hớn hở nguồn vui bè bạn mới
Tương lai rực rỡ nhạc vang
thanh.
Còn nhớ sân trường quê cũ
sao!
Có người vẫn dấu lòng xôn xao
Mà ai ngơ biết lườm ra dáng
Áo trắng phất tà duyên biết
bao.
Rồi ‘ai’ với ‘nhóc’… đây bài
thơ
Nhớ mãi sao mình lại quá khờ
Rất đổi hồn nhiên đời tuổi trẻ
Để hoài tình chết ở trong mơ!
Hải Rừng
22/11/2024
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét