Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2016

ĐIÊU LOẠN


ĐIÊU LOẠN

 

Tự hỏi trông xem cái sự đời

Chẳng đùa mà ấy cứ trêu chơi

Quân gian múa lưỡi xưng công đức

Kẻ cắp khoa ngôn dạy đạo người

“Thần tượng” trơ trưng khoe mã tốt

“Đại gia” ngổ ngáo cậy tiền tươi

Thương thay lắm trẻ hùa theo lối

Xã hội cuồng điên loạn cả rồi

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

TA...

 

Giờ đây ngẫm nghĩ đã xong đời

Phấn đấu nửa chừng bỏ cuộc chơi

Chó ngáp phải ruồi, thua cả chó

Người chê bất lực, kém xa người

Cẳng chân lỏng chỏng đi không vững

Mặt mũi tèm nhèm thấy chẳng tươi

Nào dám nhìn ai do mặc cảm

Nhủ lòng những muốn ngủm cho rồi

Thục Nguyên

 

ĐỒNG HỌA:

 

       ĐÂU RỒI?

 

Ngán ngao sự thể vở tuồng đời,

Chẳng lẽ bày ra để ghẹo chơi?

Múa mép bao ông tài vượt Thánh,

Khoa môi mấy mụ đức hơn người.

Được xôi đầu gật vui nhà đẹp,

Rồi việc tay xòe sướng bạc tươi.

Lắm kẻ a dua chi phải trái,

Ngàn năm đạo lý biến đâu rồi?

Bình Định,06.07.2016

VÕ TẤN HÙNG

 

CÙNG HỌA:

 

PHŨ PHÀNG

 

Mỏng lắm phù du một kiếp người

Càng đau bởi khó hưởng vui tươi

Nhân tình đảo lộn như trò giỡn

Thế thái quay cuồng tựa thú chơi

Kẻ ác nghênh ngang thường thắng cuộc

Dân đen lầm lũi chịu thua đời

Luân thường tốt đẹp nay đà hiếm

Đạo lý ông cha đã khác rồi.

070716.

Đoàn Đình Sáng.

 

TIẾP HỌA:

 

RỐI NƯỚC

 

Tiền nhân sáng tạo,giúp vui đời

Rối nước nên trò cuộc diễn chơi

Phía ấy tung tăng điều lũ nộm

Ngoài kia hỷ hả ngắm bao người

Từng vang cố quận từ muôn cũ

Vẫn rộn sau lòng những mới tươi

Bởi ám cuồng điên mù mắt lợi

Dòng xưa lắm nỗi đục trong rồi !

Lý Đức Quỳnh

 

HỢP HỌA:

 

NGẮM ĐÈN CÙ

 

Ai đó quan tâm cái chuyện đời

Đèn cù quay tít ngắm mà chơi.

Quân đi trùng điệp toàn theo lệnh

Tướng đứng oai nghiêm để dọa người.

Kẻ quấy gian ngoan đèn bỗng tắt

Đám xem cuống quýt mặt đâu tươi.

Thơ ta mọi góc coi đều tối

Câu chữ cuồng lên cũng loạn rồi !

Trần Như Tùng

 

CŨNG HỌA:

 

GỬI CÁC BÁC

Láo khoét, điêu ngoa biết rõ rồi

Đô la nửa tỉ chỉ đùa chơi

Tiền kia chưa đủ lau răng bác

Bạc nọ làm sao cứu kiếp người?

Khốn khổ dân nghèo thương biển trắng

Ngậm ngùi con trẻ héo môi tươi

Môi trường ô nhiễm còn đeo mãi

Bệnh tật đớn đau đến mấy đời !

Thy Lệ Trang

 

ĐỒNG HỌA:

 

PHÙ DU....


Được mất phù du diễu kiếp người
Thăng trầm ngẫm lại chỉ trò chơi
Khi thương vỡ mộng u sầu héo
Lúc ái say tình rạng rỡ tươi
Thất ý  nào ai không trách phận?
Thành công mấy kẻ chẳng khinh đời?
Hỡi ôi, tóc bạc còn mê mải
Ngoảnh mặt nhìn ra đã muộn rồi

Trí Anh

DƯ QUAN - BỞI DÂN RẤT ... GIÀU



Cấp phó mà dư cả đống người.
Ban phòng nhung nhúc tựa như rươi.
Trong khi đất nước đầy bi thiết
Giữa lúc nhân dân dở khóc cười.
Quốc khố bội chi đe vỡ nợ
Bạc tiền thu nhập vẫn vui tươi.
Dân mình è cổ nuôi quan chức.
Vận mạt hai năm đã rõ mười.
Huy Vụ  13/7/16

 

XIN HỌA:

 

BỞI DÂN RẤT …GIÀU

Dẫu có dư dôi cả triệu người

Trong dân vàng tấn lắm như …rươi

Vét vơ ắt khố tha hồ đếm

Huy động là quan thỏa sức cười

Tập thể vung tay đùa bạc tốt

Quốc doanh thả cửa ném tiền tươi

Ối dào cục phó hay phân …cục

Cần một keo chi,  cứ tuyển …mười!

CAO BỒI GIÀ

15-07-2016

 

ĐỒNG HỌA:

 

VÔ CẢM

 

Tiến sĩ xứ ta trội xứ người

Cho nên cán bộ phải hơn rươi

Bạc vàng hối lộ, lo chi hết ?

Rượu thịt no nê, mặc sức cười

Xế hộp đắt tiền càng lộng lẫy

Gái trinh thiếu vải vẫn xinh tươi

Ngày đêm tựu tập nhau ăn nhậu

Nào biết mười dân khổ đủ mười ?

Thục Nguyên

 

CÙNG HỌA:

 

GỬI CÁC BÁC( 2 )

Cũng chẳng cần cho đáng mặt người

Tiền đầy tủ sắt bảnh hơn rươi

Cơ quan thoải mái quay cuồng nhậu

Dinh thự vô tư đú đởn cười

Cỗ trước, cỗ sau hoành tráng nhé

Ô to,ô nhỏ cực kỳ tươi

Rồi đây các bác tha hồ chọn

Vàng lá, vàng cây đủ tuổi mười.

Thy Lệ Trang

 

 

Theo báo pháp luật Plus. Sở nội vụ tỉnh Thanh Hóa hiện dư 158 phó phòng
Đứng đầu là Tp TH dư 53 phó phòng,Triệu sơn 32,Triệu Hóa 20,Tĩnh Gia 17...riêng sở NN&PTNN có 8 phó giám đốc ,theo qui định dư 5 người...Hỏi sao không bội chi ngân sách?.

   Và đây theo báo Nông Nghiệp Việt Nam:

Quan xã tiêu hoang, nợ chồng chất lên đến hàng chục tỷ..

Đồng Thái là xã nằm ở phía tây bắc huyện Ba Vì (TP Hà Nội). , các quan xã ở đây đã ăn nhậu , hát karaoke xả dàn và để cho Ủy Ban xã một gánh nợ nhà hàng  lên đến 3,5 tỷ đồng

Có 3 nhà hàng mà lãnh đạo xã hay tổ chức ăn uống là Tư Lùn, Phượng Ớt và Nga Nguyên. Không chỉ ủy ban nợ mà các ban, ngành, đoàn thể cũng nợ. Dù ai nợ thì cũng nhìn vào túi ngân sách xã mà thôi. Tôi hỏi, ăn rồi có đi hát không? Vị này bảo, hát suốt. Sau mỗi sự kiện hay ăn uống xong là anh em lại kéo nhau đi hát. Chủ yếu hát ở quán TN.

 

304_ CÔ HÀNG TRÁI CÂY (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Đặc sản Lai Vung, nếm thử nào

Kìa ai dẻo miệng, khéo lời rao

Vỏ hồng trái quit hồng thơm lựng

Má thắm cô em thắm mộng đào

Duyên sắc  thầm vương say khách lạ

Trần bì nhẹ tỏa tỉnh người  sao

Mọng mình ,da bóc …không dầy lắm

Hỏi có chàng  nào sẵn móng dao ?

.                  CAO BỒI GIÀ

   

 

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

CHẢ DÁM...BẠO VÌ TIỀN 03

(Tiếp theo)
Một trong 2 thằng bé đi theo ông lão chạy đi mua về cả chục ổ bánh mì. Chị Bình Định nói :
_Chà bánh mì ngon quá em mua đâu vậy.Chị đói chừ sáng tới giờ,hổng có tiền lẻ hàng quán hổng bán thứ gì cho mình hết, để lại cho chị 1 ổ hè
Ông lão hình như cũng áy náy vì đã ăn lãi quá đáng trong vụ đổi tiền ban nãy , mở túi bánh lấy đưa cho chị ta 2 ổ :
_Thôi cầm lấy mà ăn đường,tiền bạc chi hè
Một chiếc xe đò Nha Trang xà vô, anh lơ nhảy xuống :
_Chỉ mời khách nào có tiền lẻ thôi nha
Và ông cháu lão ăn xin cùng chị Bình Định được nhà xe vui vẻ tận tình đỡ rước lên xe. Anh lơ quay sang mình:
_Sao về đâu ? Có tiền lẻ thì mời huynh lên xe luôn
_Tớ có đồng 2 chục,cậu cho tớ về Long Khánh nhé
_Hai chục thì chịu.Thôi huynh chờ xe nào dư tiền lẻ thì nhảy nhé
Chiếc xe vút đi để trơ lại mình ven quốc lộ
Một lát sau một toán người khuyết tật ,người chống nạng,kẻ ngồi xe lăn kéo nhau ra đón xe về miền trung, họ hỏi nhau :
_Không biết tháng sau vô lại, tình trạng ế ẩm vầy có qua không?
_Mong sao nhà nước phát hành nhiều tiền lẻ, tụi mình mới có đường sống chứ không treo “lon” hết !
_Mấy nhà hảo tâm thường cho tụi mình ,2 hôm nay cũng chẳng có tiền lẻ xài lấy đâu ra mà cho tụi mình
_Thôi về quê nghỉ “tết” trước, đến Tết năm cọp thì ta tranh thủ kiếm sống
Đoàn người hành khất ấy chỉ một loáng là đã có xe rước ngay,lại mình ta trơ thân cụ. Trời đã quá bóng, nắng đổ gay gắt,ngó đồng hồ 13 giờ 35 , mình quyết định quay về vì biết chắc đến tối cũng chẳng bắt được xe nào chịu rước thằng không có xu lẻ
Chà chà bây giờ về chỉ còn “xe căng hải”,bước đi dưới cơn nắng cháy hơn 3 cây số mới “Phê” làm sao.Cứ 1 đoạn lại có anh xích lô hay gã xe ôm tấp lại “khiêu gan “hỏi :
_Đi không huynh ?
_Có đồng 2 chục, thối lại giùm nhé !
_Vậy thôi xin vái, đây cũng đang đói bỏ mẹ,chẳng có đồng lẻ nào để gặm bánh mì,1 chục cũng chết chứ đừng nói 2 chục
Cổ họng mình khô cháy, ghé ngang mấy quán nước, tất cả đều lắc đầu với thằng có thừa cả mấy tờ mấy chục,khốn khổ đành xin cô chủ xe nước sâm 1 viên nước đá ,nhỏ ngậm vào miệng cho qua cơn khát.
Dịu khát được 1 xíu thì đến lượt dạ dày “biểu tình”,nó rủ đôi chân lơi bước rệu rạo không muốn lê đi nữa.Óc dụ dạ dày cùng đôi chân :
_Cố lên sắp đến tiệm ông hàng phở gần nhà,mình làm 1 tô tái nạm thật no thỏa
Lê gót khó nhọc đến được tiệm phở thì đồng hồ tay đã chỉ 14 giờ 30, vất phịch người xuống ghế của quán mình thở phào nhẹ nhõm.Ông hang phở vác cái bụng bia đến trước mặt mình, mình gọi :
_Cho 1 tô tái nạm lớn
Ông hàng phở chẳng bước đi phục vụ mà đứng yên cười cười, tay đẩy bảng menu đến trước mặt mình.Một dòng chữ to viết bằng bút lông: XIN QUÝ KHÁCH VUI LÒNG THANH TOÁN BẰNG TIỀN LẺ-GIÁ 5 đ/TÔ
Mình ngỡ ngàng ,mình mới ăn giá 3 đồng hôm trước đổi tiền mà nay đã vọt thẳng lên 5 đồng 1 tô, lại tiền lớn bé nữa, mình cố nài nỉ :
_Cháu có đồng 2 chục thôi, bác làm ơn thối giúp nhé !Bán từ sáng đến giờ chắc bác cũng có khối tiền lẻ
_Làm gì ra tiền lẻ, thôi bây giờ cậu ăn 1 tô, tôi giữ tờ 2 chục rồi viết cho cậu tấm giấy nợ cậu 15 đồng tức 3 tô phở, mai mốt mời cậu ăn tiếp cho hết hoặc cậu có 5 đồng lẻ đưa tôi, tôi trả lại cậu tờ 2 chục
Rồi gãi tai,ông thanh minh thêm :
_Đấy lắm tội vậy nên tô phở phải lên 5 đồng cho chẵn,chứ 3 đồng lẻ số thì tìm đâu ra xu lẻ mà bù cái con số lẻ ấy.Xương ,thịt người ta cũng đẩy giá lên để làm chẵn chứ nào ai muốn đâu !
Tự nhiên mùi vị phở từ trong quầy đưa ra làm mình ngầy ngật,bước nhanh ra đường cái nắng hâm hấp lại tiếp tục đuổi theo bóng mình.chợt mình nghĩ đến Túc, thằng bạn học chung thuở Tiểu học ,nhà nó gần đây,vợ thì bán quán bún mọc ngay tại nhà ,chồng thì sửa xe phía trước,có lẽ ghé vô “ăn chịu “ một bữa chứ cái bụng đánh “lô tô” dữ quá rồi
Thằng Túc đang ngồi bắc chân chữ ngũ trên thùng đồ nghề sửa xe, miệng ngậm phì phèo điếu thuốc, mình bước vào hỏi nó :

_Sao rảnh vậy ?
_Ừ, ế ẩm lắm
Mình liếc vô nhà nó, thất vọng quá bàn ghế quán bún xếp chồng lên nhau gọn ghẽ, nghỉ bán !
_Đi đâu về vậy ?
Túc hỏi mình xong quay vào trong ới vợ :
_Thúy ơi ! Làm nước mời bạn anh nhé !
Mình kể cho Túc nghe chuyến đi bất thành của mình, Túc cười :
_Hi hi ,mấy ngày rồi mọi việc đều tê liệt hết, tao ngồi đây toàn vá, sửa ghi sổ thôi, có lấy được mấy đồng đâu, khách lạ cũng cho nợ tuốt, chẳng lẽ thấy người ta dắt bộ mà không giúp.Thôi kệ ai nhớ thì trả
_Thế mày thấy “mục đích nhằm nâng sức mua của đồng tiền mới” thế nào ?
_Hi hi,liệt sức mua của đồng tiền mới thì đúng hơn
Thúy, vợ Túc bưng ra 2 ly đá chanh :
_Mời anh xơi nước
_Cảm ơn ! Hôm nay nghỉ bán à em ?
_Hôm qua bán chẳng ai có tiền lẻ, đến gần trưa sợ ế đổ đi, em đành bán chịu cho ghi sổ, hôm nay sợ bán ghi sổ nữa thì lấy tiền đâu trả tiền xương ,mọc,giò chả. Thôi nghỉ nghe ngóng xem sao đã anh ạ.
Thằng Túc góp lời vợ :
_Hàng đã ế ẩm vì thiếu tiền lẻ mà ai cũng phải lên giá mới chết chứ.Đây ông xem trước tớ vá 1 lỗ 3 đồng cũ ,bây giờ phải lấy 50 xu cho dễ thối chứ giá cũ 30 xu thì kiếm đâu ra mấy cái 10 xu nữa mà thối, tự dưng phải lên giá để giải quyết vấn đề khan hiếm tiền lẻ thôi.
Tán phễu 1 hồi nhờ nạp ly đá chanh lại sức, mình chào vợ chồng Túc rồi về.Đến nhà đánh trần một cái mình xuống bếp lục cơm nguội,thức ăn không còn,xịt chút nước tương xì dầu sao mà ngon thế.
Vừa ăn vừa nghĩ vẩn vơ:
_Đúng thật,ông bà xưa nói : Mạnh vì gạo…
Mình lại nhớ câu chuyện xưa cha ông kể về nạn đói năm Ất Dậu (1945) có 1 xác chết đói,lúc nhặt xác đi chôn người ta mới phát hiện trong tay nải có Triện là Lý Trưởng lại có cả đồ đồng quý giá vậy mà chết vì đói
Ngày hôm nay mình có cả 120 đồng hẳn hòi mà bị từ chối hết, đói khát và bị hất hủi,mới thật đúng : MẠNH VÌ GẠO…
Nhưng chả dám… BẠO VÌ TIỀN !
17-12-2011

MỘNG TÀN (Lưỡng đầu xà nghịch thiệt)*


MỘNG TÀN

(Lưỡng đầu xà nghịch thiệt)*

 

Nàng vắng mùa thu thiếu nắng vàng

Đàng trai lại ngóng gái đài trang

Nến đào đỏ cửa người nào đến

Hàng mết xanh sân khách hết màng

Lắm ngại ngần duyên hình lại ngắm

Càng sung sướng phận bến cùng sang

Hẹn thề trách kẻ không hề thẹn

Đàn tã tơi dây, mộng đã tàn !

Nguyễn Gia Khanh

 

 

* Đây là thể thơ có hai từ cuối câu là nói lái lại hai từ đầu câu

 

XIN HỌA:

 

VỠ MỘNG

(Lưỡng đầu xà nghịch thiệt)*

 

Đàng vào hẻm núi đãi đào vàng

Hang sỏi nguy nàn quyết hỏi sang

Xát bới vầy bùn, đong xới bát

Sàng moi trộn nước, lọc soi màng

Vạch quàng lũng vắng da vàng quạch

Càn tận bưng sâu, kiếp cận tàn

Phú chế nhạo xong, đời phế chú

Sang trơn huyệt mộ gửi sơn trang!

CAO BỒI GIÀ

13-07-2016

 

ĐỒNG HỌA:

 

ĐÊM MƠ...

(Lưỡng đầu xà nghịch thiệt)

 

Làng vọng đi mua cái lọng vàng

Hàng tranh mình xếp sẵn hành trang

Mợ sà...đêm hỡi...ai mà sợ

Chàng mớ...người ơi...ấy chớ màng

Bến đậu con đò đưa bậu đến

Nàng say cuộc mộng rước này sang

Cọc mòn nhưng cỏ xanh còn mọc

Ngàn tuyệt lời thơ đón nguyệt tàn.

Thy Lệ Trang

303_ TRỒNG NGÔ (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Trong hàng ngũ cốc có tên ngô

Xới đất làm vườn đánh rạch lô

Khoét lỗ hạt đều phân bón đủ

Vun hàng mầm thẳng nước căng no

Đài hoa đỉnh ngọn rơi rơi tí

Kết trái lưng chừng khá khá to

Ba tháng thu về chăm tách hạt

Dự phòng thực phẩm tích trong kho

.                  Bóng Tà Dương

 

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

CHẢ DÁM ...BẠO VÌ TIỀN 02

(Tiếp theo(
Mình loay hoay kiếm được một chỗ trống,dễ thở hơn để chờ đợi, nhưng chưa kịp mừng thì tiếng loa sắt inh ỉnh bên tai:
_“Đổi tiền là nhằm mục đích nâng sức mua của đồng tiền “
Câu slogan ấy cứ lập đi ,lập lại cho ai chưa hiểu thì thông ,ai chưa thuộc thì cũng phải làu ,thì ra người ta “nhường” chỗ trống cho mình là để tránh “cái mồm” quang quác ấy.
Định mức cho mỗi gia đình là được đổi 2.000 đồng tiền mới, nhà nào có số tiền cũ dư quá định mức ấy thì số dư được “ghi sổ “ lại chờ quyết định sau
Thế là từ nay cả nước chẳng còn ai là triệu phú nữa,giàu lắm là “ngàn phú” hay nói cho văn chương hơn là “thiên phú” thôi!
Đến khoảng 9-10 giờ công việc không còn suông sẻ nữa, nhiều lời tranh cãi quanh bàn đổi tiền,chiếc loa sắt ré lên:
_Alô ,a lô chúng tôi quyết định tạm dừng công việc để hội ý 30 phút.Mời bà con giãn ra nghỉ,các phiếu đã nộp được giữ nguyên thứ tự , bà con bình tĩnh giữ trật tự để đảm bảo an ninh
Những tiếng bàn cãi đủ giọng lan khắp sân ủy ban:
_Tiền mới chỉ có từ 10 đồng trở lên không có tiền lẻ
_Không có tiền lẻ sao mua cái dưa , cái mắm
_Tiền lẻ mấy ổng biểu xài lại tiền cũ,10 đồng là 1 đồng, 5 đồng là 50 xu, 2 đồng là 20 xu, 1 đồng cũ là đúng 10 xu mới đấy
Một chị to béo, tay chống nạnh, tay huơ huơ hỏi :
_Đang không sao lại nghỉ vậy?
_Thì rối chứ sao, nhà ông kia đổi được 1.256 đồng, lấy đâu ra 6 đồng mà đưa đây, đồng tiền mới nhỏ nhất những 10 đồng cơ mà !
_Thế sao sáng giờ vẫn trơn tru mà ?
_Hồi sáng người ta không biết ,nộp tiền cũ nộp cả tiền lẻ, mấy ổng dùng ngay mớ tiền lẻ cũ ấy mà giải quyết,bây giờ thấy người đã đổi xong lại cầm về tiền lẻ cũ bảo xài được thì đâu còn ai nộp tiền lẻ cũ nữa mà mấy ổng chia
_È hé, rắc rối dzậy thì bao giờ mới xong? Kéo dài nhiều ngày chắc chết quá, đi chợ bằng tiền cũ thì họ bán đắt hoảng luôn, đói mà phải đi chợ kiểu đó hết tiền để đổi luôn chứ hồng chơi
Sau hơn 1 tiếng hội ý , Ban đổi tiền quyết định :Những gia đình thân thích với nhau hoặc gần nhà nhau tự kết thành nhóm.Hễ gọi đến một nhà trong nhóm thì những người chung nhóm được giải quyết luôn. Thế là tự họ nợ nhau, cầm lấy 1 đồng tiền lớn về tự chia với nhau những khoản mấy đồng đuôi nhỏ.
Phải đến ngày hôm sau nhà mình mới đổi được những tấm giấy bạc mới.Cầm mấy tờ giấy tỏn hoẻn trong tay cảm giác vừa hụt hẫng vừa lo lắng, đúng như lời người đàn ông thấp bé hôm qua thảng thốt rằng như chợt nghèo đi.Trên đường Mình về cùng với mấy người chung nhóm mà lòng cứ lo rơi mất một vài tờ là khốn khổ
Trước ngày đổi tiền,mấy ai muốn giữ mấy đồng bạc lẻ vì hầu hết chúng đều nhàu nát, đen bẩn,thế mà bây giờ chúng quý như vàng, đã có hiện tượng đổi lỗ để lấy những đồng tiền cũ nát ấy
Hôm sau mình nhận được thư của một khách quen ngoài Long Khánh nhắn mình ra sửa máy bơm cho ông ta.Mình dằn túi 2 tờ 50 và 20 đồng mà chẳng có được đồng lẻ nào, mình nhờ thằng bạn chở ra ngã ba quốc lộ để nhảy xe đò đi long Khánh
Xe xà vào đón thì nhiều nhưng xe nào tay lơ cũng hét to:
_Có tiền lẻ hãy lên xe nha
Tiền cước chỉ có 60 đồng cũ tức 6 đồng mới, nên nghe mình nói có đồng 2 chục thì xe nào cũng vọt đi mặc dầu trên xe gần như rỗng khách.Đã nản lắm rồi ,mình vẫn cố đợi thêm cầu may “chó ngáp phải ruồi” biết đâu có bác tài nào đó giàu tiền lẻ sẽ thối lại cho mình.
Một lúc sau,mình không phải đơn độc nữa, một ông lão quần áo tuy đã cũ sờn nhưng vẫn áo đóng thùng nghiêm chỉnh cùng 2 thằng bé chừng 10, 11 tuổi cũng ra đón xe, mình hỏi :
_Cụ với các cháu về đâu ?
_Già này về Phan Thiết
Ông lão trả lời xong thì ngồi ngay lên chiếc ba lô của ông,móc tiền trong túi ra đếm. Mình hỏi ngay :
_Cụ giàu tiền lẻ quá vậy ?
_Ờ tui vô đây đi xin mà, tiền lẻ người ta cho thiếu gì !Mấy ngày nay chẳng ai có tiền lẻ mà cho nữa, tui thành “thất nghiệp”, thôi nghỉ ít tuần về quê thăm nhà. Hai thằng này bán vé số cũng phải nghỉ vì đâu ai có tiền lẻ mà mua
_Cụ làm ơn đổi cho cháu 20 đồng đi
Mình lên tiếng nhờ vả.Ông lão lắc đầu quầy quạy :
_Hổng được đâu cậu ơi! Cầm mấy đồng lớn ấy chẳng ai bán cho thứ gì đâu
Bỗng xuất hiện một chị nói giọng Bình Định xen vào:
_Ông ơi đổi cho con đi, con đưa ông 30 đồng mới lấy 200 đồng lẻ cũ thôi. Giúp con để con có thể về quy Nhơn gấp ,con gái con đang bệnh
Ông lão đắn đo mãi mới chịu đổi cho chị ta theo tỷ lện 3/2 như chị ta đề nghị
Nào ai ngờ một ông lão ăn xin trở nên đầy “quyền lực”, kẻ có tiền phải cậy cục như vậy
( Còn tiếp )

LUẬN KHÔN DẠI


LUẬN KHÔN DẠI

 

Dại lắm phen  rồi cũng phải khôn

Dại đâu dại mãi chẳng nên khôn

Khôn mồm ngữ xảo thành ra dại 

Dại  lưỡi lời lành lại hóa khôn

Khôn  bẫy cùng lừa, tàn cuộc: dại

Dại ngay với tín,  kết cùng : khôn

Thua chưa hẳn dại, khôn nào thắng…

Dại vẫn nan tường, khó  luận khôn !

Cao Bồi Già

11-07-2016

 

BÀI HỌA:

 

CHẲNG BÀN KHÔN?

 

Dại chi cho lắm hết đường khôn,

Khôn chợ dại nhà loạn cả khôn?

Khôn mấy đường quyền xem phải dại,

Dại ba tấc lưỡi thấy đâu khôn?

Khôn lừa thiên hạ coi chừng dại,

Dại phỉnh anh em liệu có khôn?

Khôn tỏ rõ ràng ai dám dại

Dại luôn đeo đẳng chẳng bàn khôn?

Bình Định,chiều 11.06.2016

VÕ TẤN HÙNG

 

ĐỒNG HỌA:

 

KHÔN DẠI

 

Dại hoài tự nhủ khó mà khôn

Dại mãi người ta biết chẳng khôn

Khôn nghĩ hầu như mình giả dại 

Dại tin nào phải dạ tường khôn

Khôn luôn gian dối thì thành dại

Dại vẫn thật thà thế mới khôn

Khôn dại trong lòng đâu dễ đoán

Dại thường bỡn cợt…giỏi tài khôn!

Như Thu

 

TIẾP HỌA:

 

KHÔN VÀ DẠI

Trẻ dại  nên người phải học khôn

Nhập nhằng lắm dại cũng nhiều khôn

Khôn từ vạn kiếp bao lần dại

Dại  bởi muôn đời chẳng mấy khôn

Khôn kẻ bày khôn mà hóa dại

Dại người giở dại lại lòi khôn

Ngỡ khôn để mãi còn đau dại

Biết dại cho lòng được rõ khôn

Lý Đức Quỳnh

 

HỢP HỌA:

 

DẠI KHÔN

 

Sao cứ bàn hoài chuyện dại khôn?

Gặp thời kẻ dại tưởng mình khôn

Lấy chồng kiết xác : khôn thành dại

Cặp lão thừa tiền: dại hóa khôn

Mẹ Mốc tìm khôn trong cái dại

Chàng Tôn giả dại giữa càn khôn

Hỏi phường bán nước khôn hay dại?

Ôi nhức đầu vì chữ dại khôn !

Thy Lệ Trang

 

CŨNG HỌA:

 

KHÔN DẠI

 

Nhiều kẻ ma lanh lại bảo khôn

Trên đời sao dám gọi mình khôn ?

Cậy tài lắm lúc mang danh xuẩn

Nhờ khó đôi khi ló cái khôn

Cố gắng bao che hành động xấu

Đừng hòng nhận được tiếng tâm khôn

Không ai cam chịu người lừa mãi

Tìm cách xa dần bọn lõi khôn

Thục Nguyên

 

ĐỒNG HỌA:

 

KHÔN DẠI KHÓ PHÂN

 

Chưa hẳn quan quyền rặt kẻ khôn

Còn hàng dân dả chẳng ai khôn

Lấy gì làm chuẩn đo khôn, dại

Để chỉ ra người xếp dại, khôn ?

Quân tử thất thời mang tiếng dại

Tiểu nhân đắc thế được danh khôn

Hơi đâu phí sức so khôn dại

Giữ tấm lòng son, ấy đã khôn !

Sông Thu

 

CÙNG HỌA:

 

DẠI VÀ KHÔN

 

 

Mơ hồ, ảo vọng tưởng mình khôn

Nhìn bước đường đi thấy chả khôn

Khối kẻ to đầu nhưng quá dại

Nhiều thằng nhỏ “trái” lại tinh khôn

Tranh giành giữa xóm, vơ toàn dại

Nhường nhịn trong nhà, giật hết khôn

Trí mụ, ngỡ minh là chuốc dại

Được lòng thiên hạ ấy người khôn.

120716.

Đoàn Đình Sáng.

302_ CÔ HÀNG HOA (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Cười nụ hàm răng bóng trắng ngà 

Khác gì Hàm tiếu ,chủ hàng hoa

Loa Kèn, Bạch Huệ hương thơm ngát

Cẩm Chướng, Hồng Nhung sắc mượt mà

Bông cưới hỉ hoan  đơm gọn ghẽ

Vòng tang phúng điếu kết nhanh là

Mùa nào thứ ấy nàng vun khéo

Ngày Tết  mai, Đào chẳng thiếu đa !

.               CAO BỒI GIÀ

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2016

CHẢ DÁM...BẠO VÌ TIỀN 01

Tối hôm ấy,sau khi cho bài tập môn Đại số,mình dận dò 2 cậu học trò:
_Thầy cho các em làm bài ôn lại kiến thức lớp 8 cho vững, rồi mai sẽ bắt đầu học lên chương trình lớp 9 ,có nền tảng chắc thì kỳ thi lên lớp 10 mới đạt. Thôi thầy chào các em
Cu Bean nói : Dạ thưa thầy,má em mời thầy nán lại chút để má em thưa chuyện với thầy
Mình ngạc nhiên ,nghĩ bụng có chuyện gì mà chị chủ nhà muốn gặp mình.Xuống tới phòng khách đã thấy má thằng học trò ngồi chờ sẵn,chị rót nước mời :
_Mời thầy giáo uống trà cho chị thưa chuyện
_Dạ thưa có chuyện gì vậy chị ?
_Thầy giáo cho chị gửi lương
Mình ngập ngừng hỏi lại:
_Còn đến nửa tháng nữa mới tới kỳ lương mà chị.có lẽ em dạy không được tốt chị muốn đổi thầy giáo khác cho các cháu phải không ?
_Không không, thầy đừng hiểu lầm,chị hoàn toàn tin tưởng vào thầy, vẫn nhờ thầy kèm các cháu lâu dài.Chị muốn gửi Thầy luôn 3 tháng lương.
_3 tháng lương ?em không dám nhận đâu!
Chìa ra 1 phong bì dầy,chị nói :
_Thầy đừng ngại,cứ nhận cho chị vui.Một lát nữa chị cũng gửi cho cô giáo dạy piano 3 tháng lương như thầy
Vừa nói chị vừa vỗ vỗ vào túi áo cho mình thấy 1 chiếc phong bì dầy khác trong ấy
Không thể từ chối,mình cầm 3 tháng lương ra về mà bụng cứ mãi băn khoăn rằng sao lạ thế, hay bà này đang kinh doanh buôn bán sợ thuế vụ kiểm tra nên tẩu tán bớt tiền bạc đi chăng
Sáng sớm hôm sau ,ngày 14-09-1985, mình vừa thức dậy đã nghe xôn xao ngoài phố:
_Đổi tiền bà con ơi !
Mình ra phố nghe ngóng, gặp ông tổ trưởng dân phố nói :
_Chú về soạn tiền ra phường mà đổi, 10 đồng cũ ăn 1 đồng mới

Lúc này mình mới sực tỉnh,hèn gì mình được trả trước luôn 3 tháng lương, dân buôn bán họ đánh hơi nhanh nhạy thật
Đường phố sáng nay nhộn nhạo chẳng khác gì chợ búa,người ta mua bán đủ thứ ngay trên vỉa hè ,người nhiều tiền thì gặp gì cũng mua, đắt mấy cũng mua vì sợ tiền quá định mức được phép đổi thì mai sẽ thành giấy lộn; kẻ nghèo đang không đủ tiền đổi thì cũng tranh thủ mang đồ dùng trong nhà đi bán để được giá cao.
_TV trắng đen mà đòi giá như TV màu vậy cha !
Một người đàn ông la lớn với một thanh niên đang ôm 1 cái TV SHARP 17 inche, người thanh niên không vừa đáp lại:
_Chú không mua thì thôi để tôi bán cho người khác
Thấy mấy người nữa ào đến hỏi giá TV, người đàn ông quyết định :
_Thôi được rồi, tôi mua
Biết bao cuộc mua bán trao đổi dễ dãi và hào phóng diễn ra nhanh chóng trong ngày hôm ấy, bỗng một chị cùng xóm đi tới chào:
_Chú làm gì ở đây thế? Mua bán gì à.Gớm hôm nay nhiều kẻ hợm quá.Này chú xem chị phải mua những 100 đồng một con gà ốm này đây, thứ này mọi khi cao lắm chỉ 50 đồng
Chị vừa nói vừa giơ 2 tay lên, tất cả 4 con gà, mỗi tay 2 con, mình cười :
_Đắt thế mà chị mua những 4 con cơ à
_Thì chú nghĩ xem, mai tiền này lại khác chi giấy lộn,hôm nay mua gì được thì mua.
Mình lại thấy có những trẻ em hôm nay sở hữu cả bạc trăm trên tay đang thỏa sức mua bánh kẹo, đồ chơi hay nói chung những gì chúng muốn .Người người bỗng dưng như điên loạn cả,món gì cũng mắc kinh khủng mà ai ai cũng “hân hoan” ,chẳng kể là người mua hay kẻ bán.
Trên đường quay về nhà, mình vừa đi vừa nghĩ :Xưa các cụ có câu :
Còn duyên kẻ đón, người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa một mình
Hôm nay số phận tờ giấy bạc đúng là :
Còn thời kế kiếm, mưu săn
Hết thời kẻ vứt, người quăng vỉa hè
Sân Ủy Ban Phường rộng thế mà hôm ấy chật nêm người là người, toàn dân mà ai chẳng cần tiền, nhà nào cũng cử người đến đây để chờ đợi . Người chờ đợi thì càng lúc càng sốt ruột,công việc thì chậm chạp ì ạch, nào đếm tiền cũ,rồi kiểm tiền mới.Dăm phút cái loa sắt lại the thé :
_A lô, a lô xin tất cả bà con soạn tiền cũ sẵn sàng, loại nào ra loại ấy, cứ kẹp 10 tờ 1 xấp để việc đếm kiểm được nhanh chóng, bà con đỡ phải chờ đợi
Vài người đã xong việc đang cố sức lách đám đông để thoát ra ngoài. Một người đàn ông thấp bé vừa thoát ra khỏi đám đông,tay gạt mồ hôi mẹ, mồ hôi con,vẻ hỉ hả nói :
_Xong rồi,mệt quá.Cầm đi một bọc lấy về được mấy tờ gọn lỏn vầy đây sao tôi cứ cảm thấy mình nghèo đi sao sao đó
Một đám người bu quanh người đàn ông thấp bé đó hỏi dồn:
_Tiền mới đẹp không? Làm ơn giơ lên cho xem coi chút
_Có những loại tiền gì hở bác ?
_Không có tiền lẻ à ?
Người đàn ông vừa sở hữu nắm giấy bạc mới lúng túng không biết trả lời ai cũng không biết có nên cho họ xem qua mấy tờ giấy bạc không.Ông cố nắm chặt xấp tiền trên tay , vừa thoát được đám đông,ông lại rơi vào vòng vây hiếu kỳ…
(Còn tiếp )

301_ HẠT ĐƯỜI ƯƠI / ĐẠI PHÁT TỬ (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Ra trái bốn năm một vụ rồi

Tây nguyên có loại hạt đười ươi

Xoay xoay quả rụng rơi triền núi

Lách tách nhân bung vãi đỉnh đồi

Thanh nhiệt mát tì ngon lại thích

Nhuận tràng bổ vị tốt mà vui

Tham lam lắm kẻ cưa luôn gốc

Triệt hạ cây cao rõ tệ đời

.               Bóng Tà Dương

 

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

TỰ THƯƠNG TA (Độc Âm Trung Cú)


TỰ THƯƠNG TA

 

Thằng tôi tự thấy thật tầm thường

Ngốc nghếch , ngông ngao, nỏ nhẫn nhường

Chữ chỉ  chập cheng  còn cậm cạch

Thơ toàn tam toạng thiếu tinh tươm

Ngữ ngâm ngọng nghịu   ngôn ngang ngược

Văn viết vòng vo  vận vấn vương

Nhũng nhẵng nhiều năm  nhay  nhức nhối

Thôi thì tớ thế tự ta thương

CAO BỒI GIÀ

08-06-2016

 

BÀI HỌA:

 

TIẾC THẢM THƯƠNG

(Họa 4 vận)

 

Tự tại tớ tuy thật thất thường!

Nhởn nhơ nhín nhậu, nhớ nhau nhường

Cờ cao chơi chán - cầm cơ cạch

Trí thấp tài thua - tắm tuột truồng

Thơ thẩn tiêu tao thân thoát tục

Vô vi vò vỏ vợ vờ vương

Ngông nghênh ngẫm nghĩ nghe ngao ngán

Thất thế thua thời tiếc thảm thương . . .

Võ Làng Trâm

 

ĐỒNG HỌA:

 

THỜI THẾ THẤT THƯỜNG

 

Thời thế thì thôi thảy thất thường

Nhiễu nhương nhan nhản nhục nhưng nhường

Đếm đo đức độ đầy điên đảo

Toan tính tiền tài tuyệt tất tươm

Lếu láo lọc lừa lòng lũ lợn

Vịt vờ vòi vĩnh việc viên vương

Chán chê cho chốn chen chân…chén!

Thống thiết thâm thù thật thảm thương.

Nguyễn Gia Khanh

 

CÙNG HỌA:

 

THẤY THƯƠNG THAY

 

Thằng tớ tự tung thấy thất thường

Ngông nghênh ngọc nghệch ngỡ nhu nhường

Ngây ngô ngôn ngữ ngầm ngơ ngác

Thơ thẩn tính tình tưởng tất tươm

Thô thiển tứ thơ trơ trẽn tráo

Vòng vo văn vấn vật vờ vương

Ví von vơ váo vần vô vị

Thế thái tận tường túc tắc thương.

Liêu Đình Tự

 

TIẾP HỌA:

 

TÍNH TÌNH TA

            

Tâm tư thanh thản thích tin thường

Nghĩ ngợi nghêu ngao năng nhịn nhường

Chăm chút cháu con chưa chịu chán

Tu toàn thân tộc thật thao tươm

Nhẹ nhàng ngôn ngữ như nhân nhượng

Vơ vẩn vần văn vẫn víu vương

Nhũn nhặn nâng niu nhân nghĩa nặng

Thân tâm thư thái tạo tình thương !

THIÊN HẬU

 

HỢP HỌA:

 

TÂM TÌNH TÊN TÊ

 

Tâm trí tên tê thật thất thường

Trăng tàn, thất thiểu thấy thêm thương

Ngày nao năng nổ nhưng ngơ ngẩn

Nàng nọ nâng niu ngỡ nhún nhường

Bốn bận, bẽ bàng bong bóng bể

Tám thời thổn thức tính tình tươm *

Chiếu chăn chê chán cho chăn chiếu

Vài vận vu vơ vấn với vương !

*Rách tươm

Thy Lệ Trang

 

CŨNG HỌA:

 

THỜI THẾ

 

Thế thái thẹo thiên thật thất thường

Thẫn thờ tìm tạm tí ti tươm

Tiền tài thôi thúc, thèm thâu tóm

Văn võ vun vờ, vất vãi vương

Tồi tệ theo thời thừa thủ thuật

Tham tàn thành thói thiếu tình thương

Bấp bênh bươn bải bao buồn bã

Ngao ngán nghèo năng ngậm nhẫn nhường.

110716.

Đoàn Đình Sáng.

 

 ĐỒNG HỌA:

 

TỰ  NHỦ

 

Tu thân trách kỷ chớ coi thường 

Chẳng phải kể chi chuyện nhún nhường

Quầy rượu chung thùng chưa gọn lắm

Thi đàn góp bút kể đà tươm

Chữ gom trang viết lo rồi xuể          

Tình né câu mời liệu có vương

Biết góp của trời từng chữ mọn

Mỗi vần trau chuốt để người thương.

PHAN TỰ TRÍ

 

CÙNG HỌA:

 

ĐÔI LỜI 

 

Quan điểm khác nhau ấy lẽ thường?

Đường thi chung lối nhớ khiêm nhường,

Ngôn từ chải chuốt nên điềm đạm,

Tình cảnh hài hoà phải tất tươm.

Lúc đọc  âm vần tâm có lắng,

Khi xem ý tứ dạ còn vương?

Văn chương chớ vướng ba hoa thói,

Đáy giếng ếch ngồi sao mến thương?

Bình Định,10.07.2016

VÕ TẤN HÙNG

CHUNG KẾT EURO 2016: BỒ ĐÀO NHA VÔ ĐỊCH


BỒ ĐÀO NHA – PHÁP: 1-0

 

Phút cuối “Gà Gô” chết lịm người

Dù Rô  giữa trận bỏ sân chơi(*)

Bên hùng sút bóng đều không tốt

Phía lép che khung rõ chẳng tồi

Đội khách   lên mây, châu đẫm ướt

Chủ nhà tan mộng , lệ tuôn rơi

Lần đầu vô địch , vui khôn tả

Chắc hẳn Lisbon sướng ngất … trời!(**)

CAO BỒI GIÀ

11-07-2016

(*):C. Ronaldo bị chấn thương phải rời sân ngay giữa hiệp 1

(**): Lisbon: thủ đô Bồ Đào Nha

 

BÀI HỌA:

 

VUA MỚI

 

Hiệp đầu bấm bụng phải thay người,

Đau đớn Rô đành bỏ cuộc chơi.

Hồi mã một thương trông quá tuyệt,

Kim kê trăm miếng thấy còn tồi?

Ông Bồ nâng cúp  dòng châu đẫm,

Chú Pháp mất vàng giọt lệ rơi!

Ngôi báu từ nay sang chủ mới,

Sâm banh bôm bốp nổ vang trời !

Bình Định,11.07.2017

VÕ TẤN HÙNG

 

 

BỒ ĐÀO NHA VÔ ĐỊCH EURO 2016


Long tranh hổ đấu quyết phân hùng.
Hiệp phụ thứ nhì lưới Pháp rung.
Mấy cú căng ngang tà hóa chánh.
Một pha xẻ dọc cát thành hung
Bão giông chẳng chuyển tâm tre trúc.
Băng tuyết không lay chí bách tùng
Gà trống Gô loa đành rũ cánh
Người Bồ òa vỡ nỗi niềm chung.
Huy Vụ 11/07/16