Thứ Năm, 7 tháng 12, 2017

THƯƠNG THÂN (Thủ Vĩ Cú Nhất Thanh)

THƯƠNG THÂN…
(Thủ Vĩ Cú Nhất Thanh)


Tôi thương, tôi giận cái thằng tôi
Mười ước cùng mơ hỏng cả mười
Sức khỏe tàn phai, vung mất  sức
Thời xuân trôi tuột, uổng hao thời
Chán chi mãi nuối, lòng hoài chán
Khơi lại càng đau, dạ cứ …khơi
Đếm tuổi từng năm, buồn loạn đếm
Ôi vàng son đấy, thoắt qua ôi!
CAO BỒI GIÀ
07-12-2017


BÀI HỌA:


TỰ THƯƠNG
(Thủ vĩ cú nhất thanh)


TÔI tự thương cho cái phận TÔI
MƯỜI mươi lận đận,...kể chi MƯỜI
SỨC thân dọ dẹo,... sầu hao SỨC,
THỜI thế đảo điên,... ngán lạc THỜI "!"
CHÁN cảnh già nua,... càng đã CHÁN,
KHƠI mùa vơi vớt,... chả đành KHƠI "?"
ĐẾM chi thọ lão,...hoài công ĐẾM,
ÔI ! thuở tráng niên,...vụt mốc ÔI "!"
 12-2017
Nguyễn Huy Khôi


ĐỒNG HỌA:


THƯƠNG MÌNH
(Thủ Vĩ Cú Nhất Thanh)


Tôi biết phen nầy bởi tại tôi
Mười nơi xuôi ngược thể như mười
Bạn nào dư dả luôn nhờ bạn
Thời cứ long đong chẳng gặp thời 
Trách mãi thân già ôm phận trách
Khơi hoài chuyện cũ dậy nguồn khơi
Tủi hờn lữ khách bao niềm tủi 
Ôi chớ ưu sầu...lại khổ ôi!
Như Thu


CÙNG HỌA:


TỦI THÂN 


Tôi tủi  đau thầm cái số tôi 
Mười mơ tốt đẹp vẫn tan mười 
Sức hao trí quẩn , sầu mòn sức 
Thời tận tâm suy  , khổ hết thời 
Chán cuộc đời già  , nào giảm chán 
Khơi vườn hoa mộng vẫn ưa khơi 
Đếm hoài tuổi hạc , từng ngày đếm 
Ôi thuở  xuân thì , đã mất ...ôi 
Minh Thuý 
Tháng 12_2017


TIẾP HỌA:


TỰ TRÁCH
"Thủ vĩ cú nhất thanh"


Tôi trách thân tôi chẳng hiểu tôi
Mười "ngàn" hoài bão" chả nên mười?
Sức không lượng sức bung tàn sức,
Thời chẳng theo thời lánh lụy thời(!)
Chán dạ "ông đồ" sầu dạ chán,
Khơi hồn "thi sĩ" hổ hồn khơi(?)
Đếm sương tóc rụng mòn tay đếm
Ôi !...oán trách gì...lúc phận ôi ?!
       12-2017
Nguyễn Huy Khôi


HỢP HỌA:


KHÚC NGOẶT
(Thủ Vĩ Cú Nhất Thanh)


Tôi đóng khung ngày ngoặt rẽ tôi
Mười phân đậm nét rõ như mười
Thế nồng nàn vượt lên cùng thế
Thời lạnh nhạt theo xuống với thời
Bến cũ còn đây niềm bãi bến
Khơi chừ vẫn đó nỗi trùng khơi
Bạc tiền gặm nhấm thương đời bạc
Ôi cái chung tình ngán ngẫm ôi !
Lý Đức Quỳnh 


CŨNG HỌA:


HƯ THÂN
(Thủ Vĩ Cú Nhất Thanh)


Tôi hư, nên hại cái thân tôi
Mười chuyện chẳng xong cả hết mười
Vận bỏ trôi qua, đành lỡ vận
Thời không ngó tới, phải vô thời
Nhớ đường lối cũ ,khung trời nhớ
Khơi nỗi niềm xưa, bóng dáng khơi
Thế phải làm sao, đời phải thế.
Ôi ta bà cõi, chớ buồn ôi...!
Người Nay


ĐỒNG HỌA:


TỰ TẠI
(Thủ Vĩ Cú Nhất Thanh)


Tôi quá am tường cái phận tôi
Mười mươi biết hẩm vẫn theo mười
Thế xuôi chiều gió, không hòa thế
Thời ngược lòng nhân, chẳng nhập thời
Gạn lẽ thanh cao, bao kẻ gạn?
Khơi nguồn trong sạch, mấy người khơi? 
Giẫm nhau để sống, mình sao giẫm!
Ôi thối giăng đầy… hãy tránh ôi!
 071217.
Đoàn Đình Sáng.


CÙNG HỌA:


BAO GIỜ ĐẠT
(Thủ vĩ cú nhất thanh)


Tôi thường bóp trán nghĩ về tôi
Mười nết người ngay chửa đủ mười.
Ý tưởng đã nhen thành quyết ý
Thời cơ chưa đến phải theo thời.
Dấy lên tâm trạng ghi tờ giấy
Khơi dậy can trường vượt biển khơi.
Sửa muốn mình hay thường khó sửa
ÔI chờ khi đạt mới mừng ! Ôi !
Trần Như Tùng


TIẾP HỌA:


PHẬN HẨM
(Thủ Vĩ Cú Nhất Thanh)


Tôi đã làm chi lạy Chúa tôi!
Mười lần khấn nguyện hỏng luôn mười 
Sức dùng quá lố càng ra sức
Thời đến dở dang  cố kịp thời
Chán chuyện đi buôn,thua thật chán
Khơi màn đàn hát,khổ vì khơi
Đếm năm lần lữa bao lần đếm
Ôi mẹ đoái nhìn lắm ỉ ôi!
Thanh Hòa


HỢP HỌA:


PHẦN SỐ
( Thủ vĩ cú nhất thanh )


Tôi bực vô cùng cái số tôi
Mười phen buôn bán lỗ luôn mười
Sức càng cố gắng càng hao sức
Thời mãi loay hoay mãi lỡ thời
Chán cảnh rỗi tay, làm, lại chán
Khơi điều bận trí, nản, ngưng khơi
Đếm mòn hy vọng, còn chi đếm ?
Ôi, kiếp thằng bần khổ quá...ôi !
Sông Thu



CŨNG HỌA:


CHỊ HỌ


Tôi vẫn nhắc về chị họ tôi
Mười hai con giáp trúng con mười
Dậu đeo kiếp khổ, thương đời Dậu
Thời gánh phận đen, chán số thời
Gợi cảnh bao người đeo đuổi...gợi...
Khơi tình những kẻ đón đưa...khơi
Chồng, con... đến cháu ôm đồm mãi...
Ôi tấm thân gầy héo hắt ...ôi !
Thy lệ Trang


ĐỒNG HỌA:


SỰ THẾ
(Thủ Vĩ Cú Nhất Thanh)


Tôi nhìn trở lại suốt đời tôi,
Mười việc làm xong, dở đủ mười.
Sức tận mòn hơi, còn cố sức,
Thời chưa hội vận, cũng chờ thời.
Chán điều nghiêng ngả, tâm không chán,
Khơi cảnh lọc lừa, dạ chẳng khơi.
Đếm những ngày qua, thân tự đếm,
Ôi gì cuộc thế? Chớ than ôi.
Bảo Trâm 


CÙNG HỌA:


THƠ TÔI
(Thủ Vĩ Cú Nhất Thanh)


Tôi chỉ làm thơ giải trí tôi
Mười câu sai lỗi chín trên mười
Ý vần đôi lúc chưa ăn ý
Thời vận mấy khi bắt kịp thời
Chán nỗi thất niêm không hết chán
Khơi 00điều sái luật chẳng ưa khơi
Đếm bao bài họa hoài công đếm
Ôi khó dường bao ráng nuốt ôi !
THIÊN HẬU


TIẾP HỌA:


VÔ ĐỀ
"Thủ vĩ cú nhất thanh"


Tôi đâu dám phụ nghĩa Cha tôi,
Mười mấy năm, binh nghiệp vẹn mười.
Sức trẻ xông pha rèn tận sức,
Thời trai chinh chiến rạn qua thời!
Chán kỳ ly loạn,... dần quên chán,
Khơi thuở lao lung,...chẳng nỡ khơi?
Đếm tính hết sao điều tính đếm?...
Ôi! ...đời day trở lắm...Cha ôi !?
        12-2017
Nguyễn Huy Khôi



HỢP HỌA:


ĐẾM NGƯỢC


Tôi buồn và ngán ngẩm thân tôi
Mười mấy lần yêu lỡ dở mười
Sức sống mòn dần vì kiệt sức
Thời gian còm cõi bởi qua thời
Chán cho số kiếp, đau hoài chán
Khơi dậy tình côi, buốt vẫn khơi
Đếm ngược đồng hồ, tay ngược đếm
Ôi ngày xưa cũ, vắng xa ... ôi !
Hồng Phượng


CŨNG HỌA:


TỰ THÁN
(Thủ Vĩ Cú Nhất Thanh)


Tôi thường tự nhủ với lòng tôi
Mười mấy năm qua, khổ quá mười
Sức trẻ hao mòn, chừng cạn sức
Thời trai vuột mất, vẫn chờ thời
Chán đời lận đận, càng thêm chán
Khơi chuyện tào lao, cũng cứ khơi
Đếm bậy, đếm xàm, chưa dứt đếm
Ôi, sao đếm xuể tiếng " than ôi " !

Thục Nguyên

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

181_CÔ HÀNG NÓN (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Trào Phúng)



CÔ HÀNG NÓN


Cô hàng nọn Huệ mắt xa xôi
Áo tím thăm mua…vắng , vắng rồi
“Nón lá bài thơ “thời khuất bóng
“Mũ nồi cơm điện” thuở lên  ngôi (1)
Tác phong kiểu mới ào chân chạy
Duyên dáng ngày xưa gượng tiếng cười
Xoay sở cô thêm…quầy “ nón cối “
Đành phai sắc tím mộng mơ thôi !
CAO BỒI GIÀ
14-09-2011
(1): The helmet ,nón an toàn

Thứ Ba, 5 tháng 12, 2017

HẾT NĂM RỒI Ư?


HẾT NĂM RỒI Ư?

 

Lại sắp tàn niên, thoảng tựa không…
Đà nghe đêm đón ngọn đông phong
Hụp bơi kiếm áo lăn tràn sóng
Lặn lội tìm cơm vượt cạn đồng
Lấy bóng soi hình ,nao dạ tiếc
Đem thời so khắc ,héo lòng đong
Một năm đếm vẫn mười hai tháng
Tuổi “hạc” sầu dâng…khác tuổi hồng !
CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

ĐÔNG SẦU

 

Mây xám giăng buồn khắp khoảng không

Mịt mờ sương xuống phủ nương đồng

Tấm thân già lão co ro lạnh

Giọt lệ ngậm ngùi lặng lẽ đong

Một thuở thanh xuân đầy mộng đẹp

Tháng năm hạnh phúc ngập mơ hồng

Nhạt nhòa tất cả trong hư ảo

Như cánh hoa tàn trước lãnh phong.

Sông Thu

 

ỨNG HỌA:

 

VÔ ĐỀ

 

Xuân về lay động cả ngàn không

Rực rỡ muôn hoa,... rộ sắc hồng!

Đã thỏa mộng mơ,...đời quảng hoạt,

Màng chi ẩn ức,... phận long đong?!

Trái tim thức tỉnh say hương lúa,

Lồng ngực mở căng thưởng gió đồng.

Thi tửu tương liên vui hội ngộ

"Lãng Phong"- thù tạc...mặc hàn phong!

         12-2017

Nguyễn Huy Khôi

 

ĐỒNG HỌA:

 

TRĂN TRỞ CUỐI NĂM

 

Đến cuối cuộc đời ngộ sắc không

Năm tàn trơ trụi  mấy hàng phong

Tiêu điều hoa cỏ tràn bông tuyết

Lãng đãng hơi sương phủ cánh đồng

Đâu thuở thanh xuân đầy mộng ước

Đọng thời niên thiếu lắm long đong

Ngồi đây bấm lại ngày xưa ấy

Lúc tuổi còn son má phính hồng !

THIÊN HẬU

 

CÙNG HỌA:

 

XUÂN CẢM

 

Én thoi thêu dệt sáng từng không

Lãng đãng mây phơi giỡn nguyệt phong.

Sắc mở nồng nàn bừng nắng nụ,

Nhụy dâng ngào ngạt ngát hương đồng!

Lương duyên bằng hữu khôn so đọ,

Tình nghĩa láng giềng khó đếm đong?

Hạ trưởng, xuân sinh mùa chuyển đổi,

Mãn khai hoa rộ ửng nhành Hồng!

         12-2017

Nguyễn Huy Khôi

 

TIẾP HỌA:

 

SẮP HẾT NĂM GÀ

 

Năm dài bão táp với cuồng phong

Tết đến mùa màng thất thoát không?

Nước đọng trào dâng tràn phố xá

Lũ ùa lụt lội ngập nương đồng

Bà con bươn bả  lo mùa chạy 

Chồng vợ  xốn xang kiếm gạo đong

Nỗi khổ triền miên theo bám riết

Tàn niên mong thấy ánh Xuân hồng.

Thanh Hòa

 

HỢP HỌA:

 

CÀN KHÔN XÊ DỊCH

 

Càn khôn xê dịch thoắt hư  không

Thoạt đấy, đông về thấu giá phong?

Địch họa,phục sinh chưa lại đất,

Thiên tai,giáng họa đã hoang đồng!?

Năm cùng tháng tận...sầu khôn tả,

Chiêm thối mùa thua...cực khó đong!

Ngoảnh lại,giật mình chiều xuống bóng

Da mồi tóc bạc,...thế xuân hồng!

         12-2017

Nguyễn Huy Khôi

 

CŨNG HỌA:

 

NĂM VẪN MÒN NĂM

 

Theo ngày gặm nhấm,có rồi không

Nắm níu gì đây ngọn lãnh phong

Lỡ thế thằng nông đành bỏ ruộng

Thất cơ kẻ chợ lại ra đồng

Loanh quanh miếng sống vui mồm nhặt

Luẩn quẩn góc đời khổ xác đong

Nhật nguyệt trời cao còn phụ khó

Mù mây rũ rượi chẳng loe hồng

Lý Đức Quỳnh 

 

ĐỒNG HỌA:

 

KỶ NIỆM ĐẸP

(Thân tặng Sông Thu)

 

Việc đời  có đó cũng thành không

Bị lụy đau buồn giọt lệ đong

Tan hợp vô thường nơi cõi tạm

Nắng mưa biến đổi chốn trần hồng

Gạt đi đêm vắng,hâm niềm nhớ

Ôn lại ngày qua,dạo cánh đồng

Chân bước miệt mài trên cỏ ướt*

Nắm tay phấn khích đón xuân phong.

 

*thú đi chân trần của ST

Thanh Hòa

 

CÙNG HỌA:

 

BÃO

 

Trời xanh bỗng nổi trận cuồng phong

Mây xám ùn lên bạt sắc hồng

Gió giật cành bay… tràn mặt đất

Mưa tuôn lúa nát… rạp trên đồng

Mùa màng thất thoát khôn so kể

Công sức tan chìm khó đếm đong

Con tạo xem chừng ưa chọc giỡn

Dưỡng rồi hủy diệt nhẹ như không!

 041217.

Đoàn Đình Sáng.

 

TIẾP HỌA:

 

LẠI CUỐI NĂM

 

Tuổi hạc ngày đêm xám lấn hồng

Mười hai bến nước phận long đong.

Việc khan sức giảm trông nhiều hướng

Túi nhẹ nhà xiêu quý mấy đồng.

Giấy rách giữ lề gìn mỹ tục

Năm tàn kiếm miếng níu thuần phong.

No ba ngày tết nào đâu dễ

Hay gọi ta nhờ : 1 - 9 . . . KHÔNG !

Trần Như Tùng

 

HỢP HỌA:

 

GIẬT MÌNH

 

Lặng đếm ngày trôi, ngẫm sắc không

Dặn lòng thanh thản dẫu cuồng phong

Gió to Bão táp bền tâm chí

Sóng cả phong ba vững trụ đồng

Ngắm cánh chim bay vòng lẩn quẩn

Mong nơi cõi tạm hết long đong

Giật mình, tóc điểm màu sương khói

Bảy mốt lần xuân, sắc kém hồng

HỒNG PHƯỢNG

Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017

TỰ TRÀO II


TỰ TRÀO II

 

Nhng tưởng ông cao, dáng ngt nghêu

Ai ng m đói hóa ra khu

Tài hèn bc s, li than trách

Đc mng đen phn, ming cu

T đc hơn người quê xn

T ti s k gc dân liu

Nhùng nhng cũng vượt tri thiên mnh

Cà git lai rai, vn th …đu !

CAO BI GIÀ

19-06-2011

 

BÀI HỌA:

 

TỰ LỠM ii

 

Thấy mình ngất ngưởng ngỡ mình nghêu

Đâu biết tong teo dáng lểu khều?

Lêu lổng cuộc cờ dè vợ quát,

Ngất ngư thơ thẩn ngại con kêu?

Mười mươi lối nguyệt còn theo được

Ba bẩy đường quan chả dám liều?

Ì ạch tuổi đeo vào ngưỡng lão

Bữa ngày suông nhạt rượu tu đều!

        12-2017

Nguyễn Huy Khôi

 

ĐỒNG HỌA:

 

TRỰC TÍNH

 

Bạn nhắc: an tâm phận ốc nghêu

Chớ nêu ý kiến móc và khều

Bảy lần uốn lưỡi khi buồn...nói

Chín lượt ngậm mồm lúc muốn...kêu

Khôn chớ thẳng lời e miệng lỡ

Dại thì ngang dạ khiến thân liều

Ta không cam chịu hèn như thế

Dẫu biết im ru lại sống đều.

Sông Thu

 

 

ĐÁP HỌA:

 

TRỘM NGHĨ

 

Chắc gì kém cỏi...phận sò nghêu

Trước cảnh trái ngang...ắt phải khều!?

Trung chính vốn khiêm nhường,dạ thẳng,

Dối gian thường xảo biện mồm kêu (?)

Khôn là cẩn trọng khi hành giả,

Dại vốn khinh khi lúc nói liều!

Lưng thẳng,đầu ngay qua bão tố

Tình lưu muôn thuở, nghĩa san đều!

        12-2017

Nguyễn Huy Khôi

 

CÙNG HỌA:

 

GIÀU BỆNH

 

Tưởng ông sắp nghẻo thất thanh kêu

Đã rách hoá ra trộm lại khều

Cứ tưởng dư thừa tiền chất đống

Ai ngờ chả thiếu, thuốc lêu nghêu

Thầy lang chăm viếng :vong thân kệ

Thương xá năng thăm:thí mạng liều

Khỏi ngại quân gian dòm ngó nữa

Bệnh lâu, hiếm kẻ đến chơi đều.

Thanh Hòa

 

TIẾP HỌA:

 

TỰ LỠM iii

 

Nhác trông...quả lão có lêu nghêu

Coi kỹ ,hình như chỉ khẳng khều?

Thế sự màng chi hoài mắt ngó,

Nhân tình khôn thấu phí mồm kêu!

Thua vài kẻ đụn,đành cam đụn

Được mỗi thằng liều, lại sợ liều?

Đa nhục vẫn ham cầu thượng thọ,

Phập phù,... thể dục vẫn theo đều?

       12-2017

Nguyễn Huy Khôi

 

HỢP HỌA:

 

AI ĐÂY , TA !

 

Ngao nướng thích sài , tướng vốn nghêu

Lại mê sò huyết dẻo tay khều.

Chân thường loẹt xoẹt như ngan chạy

Cổ thoảng hừ hừ tựa mãn kêu.

Phú lục phán phê luôn kẻ trọng

Ngữ ngôn đo đắn chẳng khi liều.

Nết già lẩm cẩm đêm hay tỉnh

Sờ dọc sờ ngang ngáp ngáp đều .

Trần Như Tùng 

180_CÔ HÀNG MÃ (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Trào Phúng)



CÔ HÀNG MÃ


Nhìn cô em thế chứ mà sang
Buôn bán liền tay cả đống… vàng
Gắn máy “tay ga” kê một dãy
Ô tô “mắt hếch” đỗ dăm hàng
Vi la vườn rộng thừa phương mát
Nhà phố mặt tiền đủ kiểu tân
Còn khoản đô la thì khỏi nói
Cộng mươi tỷ phú chửa … so bằng !
CAO BỒI GIÀ
2002

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

BOT HAY LÀ BÓP...?


BÓT HAY LÀ BÓP…

 

Không đi mà cứ phải chi tiền

Đặt trạm sai lè,  dân phát điên

Làm sái mấy quan lời trí trá

Thu bừa các bố giọng quàng xiên

Bảo kê bọn BÓT, tha hồ bóp

Bắt ép đầu dân thỏa sức …lèn

Cuộc chiến giằng co lòi bộ mặt…

Một bầy bè nhóm dạ thâm đen…

CAO BỒI GIÀ

03-12-2017

 

Theo báo Tuổi Trẻ (03-12-2017):

BOT Cai Lậy: Dời trạm? Chi trả? Khởi kiện? - Tuổi Trẻ Online

TTO - Những ngày qua, thông tin thu hút sự chú ý của dư luận cả nước là câu chuyện trạm thu phí BOT Cai Lậy tiến hành thu phí trở lại. Tuy nhiên, giới tài xế đã phản ứng bằng nhiều cách khiến BOT Cai Lậy phải xả trạm liên tục.


Lối thoát nào cho BOT Cai Lậy?

Câu hỏi này đã được giới luật sư, chuyên gia, tài xế đường dài chia sẻ cùng bạn đọc Tuổi Trẻ.

TS.KTS NGÔ VIẾT NAM SƠN:

Theo tôi, Bộ GTVT cần cho di dời trạm thu phí BOT Cai Lậy về đúng vị trí trên đường tránh.

Chủ đầu tư trạm cho rằng có đóng góp xây dựng, làm tuyến tránh và sửa lại mặt đường quốc lộ 1 nên có quyền được thụ hưởng, đặt trạm thu phí trên quốc lộ 1 để thu phí. 

Tuy nhiên, chúng ta cần phải rõ ràng là việc xây dựng đường đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân là trách nhiệm của chính quyền. Ngân sách đường bộ của người dân vẫn đóng, tại sao không sử dụng để sửa chữa đường sá.

Nhà nước luôn luôn phải đảm bảo hạ tầng giao thông tối thiểu cho người dân đi lại. Còn những dự án đường tránh, đường cao tốc làm thêm cần kêu gọi nhà đầu tư (kể cả tư nhân) thì phải rõ ràng, minh bạch.

Trong trường hợp này, về phần chi phí cải tạo quốc lộ 1 mà tư nhân đã bỏ ra, Nhà nước phải hoàn trả cho nhà đầu tư. Nhà nước làm được như vậy thì toàn dân cũng sẽ đồng thuận và hết lòng ủng hộ. Ngoài ra, chính quyền có trách nhiệm cung cấp cho toàn dân được biết số vốn xây dựng đường tránh là bao nhiêu, sẽ thu phí trong thời gian bao lâu để người dân đóng góp ý kiến và giám sát quá trình thực hiện.

THU DUNG ghi

Thứ Bảy, 2 tháng 12, 2017

179_TỰ TRÀO II (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Trào Phúng)



TỰ TRÀO II


Nhng tưởng ông cao, dáng ngt nghêu
Ai ng m đói hóa ra khu
Tài hèn bc s, li than trách
Đc mng đen phn, ming cu
T đc hơn người quê xn
T ti s k gc dân liu
Nhùng nhng cũng vượt tri thiên mnh
Cà git lai rai, vn th …đu !
CAO BI GIÀ
19-06-2011

TỰ TRÀO I


TỰ TRÀO I

 

Thành tích xòe tay chẵn số không

Ương ương, d d đúng là ông

Bo thua phi gt: muôn ln ti

Rng kém thì cười: Khi k mong

Ch chy loi choi, hào lng kng

Thơ đ chua chát, ging ngang ngông

Tóc va lm đm, râu tranh bc

Ni kh bn ra…xếp my chng !

CAO BI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

NGỘ LẼ VÔ THƯỜNG

 

Đã biết cuộc đời chỉ sắc không

Chẳng màng xuống tớ hoặc lên ông

Xênh xang áo mũ...người mơ ước

Chễm chệ ngựa xe...ta chẳng mong !

Thất vận, nghèo nàn, nào tủi thẹn

Gặp thời, sung túc, tránh chơi ngông

Tu thân, tích đức, rèn nhân cách

Hãnh diện vợ khen : " nhất lão chồng ! "

Sông Thu

 

ĐỒNG HỌA:

 

TỰ LỠM

Cả đời lận đận không hoàn không,
Ngộng nghệnh xem ra chỉ có ông
Danh lợi...ho khàn...quên kẻ hám,
Hèn-sang...cười khẩy...kệ người mong.
Vài tờ bạc vụn quen tằn tiệm,
Dăm giọng thơ gàn vẫn khoái ngông!
Mày mặt mom mem ,da cóc gặm
Theo sau...nợ chất...mặc cao chồng!
29-11-2017
Nguyễn Huy Khôi

 

CÙNG HỌA:

 

CAO TÍNH , NHÀ THƠ

 

Cao tính, thơ tài ai biết không

Viết từ niên tráng đã lên ông.

Quán thi tấp nập bao bầu tới

Tánh nết khoan hòa lắm bạn mong ...

Khiêm tốn tự trào dường lắm quái

Lẹ làng châm chích lại nhiều ngông.

Thò chân cõi lão còn sung sức

Phú lục văn chương cứ chất chồng .

Trần Như Tùng

 

TIẾP HỌA:

 

TỰ PHÁN

Mệt phờ bầm dập cõi hư không
Lão thực "chán trò"...lại "xuống" ông?
Đắng ngậm bồ hòn lừa miệng ngốn
Cay trào bể khổ phỉnh người mong.
Nhiều khi khó khóc đành vờ dại,
Lắm lúc gượng cười phải giả ngông!
Cứ tưởng mình đây là lịch duyệt
Có đâu ra dáng đấng ông chồng?!
11-2017
Nguyễn Huy Khôi