Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

VỊNH BIA ÔM - KHỔ ...


VỊNH BIA ÔM

Ưa màn ghệ đút lúc ngồi ôm
Lắm bậc mày râu bảo sướng mồm
Nội phố phòng hoa hầu dáng sộp
Ven thành ghế đẩu đãi lưng tôm
Làng chơi mê mẩn phà tơ bạc
Mấy ả lả lơi hóng gió nồm
Vợ thẹn bồ quê thời mặc xác
Ông đâu dị ứng nhãn dê xồm
Bửu Tùng
11/11/2015

 

XIN HỌA :

 

KHỔ…

 

Cao ngân lắm lão rõ to mồm

Cũng hát cùng hò, cũng khoái …ôm

Ở quán oai hùng, nom tựa ễnh

Về nhà cóm róm, ngó như tôm

Tác phong xìu hệt cờ không gió

Khẩu  khí tan y kẹo gặp nồm

Sư tử Hà Đông vừa mới …hống

Hồn run, dựng ngược cả râu… xồm!

CAO BỒI GIÀ

12-11-2015

 

ĐỒNG HỌA :

 

TRẦN TÌNH...

 

Đừng hỏi vì sao lão thích "ôm"

Mụ nhà sớm tối chỉ to mồm

Không hay đâu dám chơi cờ tướng\

Quá dở nào mong đánh tổ tôm

Quán nhậu kề vai chờ ngọn bấc              

Cà phê tựa má đón cơn nồm                

Các em phơi phới hoa hàm tiếu

Chớ trách lòng ta nổi máu " xồm"!

Thy Lệ Trang

 

TỰ HỌA :

 

NÓI MÃI

Mụ vợ kêu trời "ổng thích ôm"
Quên đi muốn khá phải già mồm
Quan thương chẳng chóng thành rồng hổ
Chủ giận thì chầy biến tép tôm
Rượu ngoại hoà tan hàn gió bấc
Bia hơi giải tỏa nhiệt giông nồm
Ông đang cố gắng xây nhà rộng
Đếch sợ râu ria mọc chữ xồm
Bửu Tùng
12/11/2015

 

CÙNG HỌA :

 

BỞI…

 

Cứ bảo làm sao thích quán ôm.

Ở nhà mẹ đĩ quá to mồm

Chân dài đẹp dáng đông như kiến

Váy ngắn ngon đòn lắm tựa tôm.

Bỏ xới chỉ mong xua cái nực

Vào chơi cốt để hứng cơn nồm

Tam khoanh tứ đốm đâu gì lạ

Ngẫm thấy oai hơn bố chó xồm…

Huy Vụ 12/11/2015

129_ ĐẶT NỌP (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Con đê máng cống nước dâng trào

Đặt nọp nơi này thật khít khao

Nước đứng liu riu tôm lủi thủi

Triều ròng ồ ạt cá xôn xao

Thụt lùi nước ngược e không sức

Tiến tới dòng xuôi ắt lọt vào

Giỡ nọp bao nhiêu loài thủy sản

Nộp mình dâng mạng thoát nơi nao?

                Bóng Tà Dương

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

ĐIỂM MẶT MẤY TÊN "ĐỆ TỬ" CỦA HẠC TẤT VÀ PHONG YÊU


   Loại trừ được hai “gã nằm vùng” Hạc Tất và Phong Yêu, thật là nhẹ nhõm phải không quý thi hữu? Lòng đã thư thái , hân hoan tha hồ ngâm đọc những áng Đường luật mà chúng ta vừa mới sáng tác. Nhưng đôi khi vẫn còn những chỗ gây nên sự ngang giọng ! Tuy không rõ rệt như hạc tất , phong yêu, song chúng ta vẫn cảm thấy tiềm ẩn đâu đó vài “kẻ” giấu mặt nào nữa, chứ không phải đã hết! Vâng, đúng vậy. Đó chính là mấy tên “đệ tử” của phong yêu và hạc tất, mà “tên đệ tử” đầu tiên chúng ta phải điểm mặt là : LỖI TIẾT NHỊP.

 

1_LỖI TIẾT NHỊP:

   Ngoài âm vận, thanh độ,  một bài thơ còn đòi hỏi tiết nhịp nữa thì ngâm đọc mới thanh thoát và êm tai. Thơ Thất ngôn bát cú là một thể thơ có tiết nhịp được quy định rất rõ ràng. Mỗi câu gồm 7 chữ, được phân chia thành 3tiết nhịp: 2/2/3. Thí dụ :

Lom khom/ dưới núi/ tiều vài chú

Lác đác/ bên sông/ rợ mấy nhà

   Cho nên nếu ta không tuân theo quy định này, thì chắc chắn  khi ngâm đọc sẽ bị “vướng” …họng

   Sau đây là một vài thí dụ mắc lỗi tiết nhịp :

“Trăng thờ  thẫn ngậm tiếng sương đêm”

“Ơi huyền nhiệm cõi kiết đông tề”

“Đông rét buốt lên tới cỡ nào”

Hay:

“Trăng vằng vặc đọng ánh sương phơi”

   Khi đọc mấy câu này, chúng ta thấy  không thể ngắt đoạn giữa chữ thứ 2 và chữ thứ 3 của câu được. Vì chữ thứ 2 và chữ thứ 3 bản chất là những từ kép, khi đọc riêng thì mất nghĩa, mà đọc liền  để đủ nghĩa thì vấp lỗi tiết nhịp ngay !!Thế nên nói đây là “tên đệ tử” ruột của hạc tất và phong yêu thì chẳng sai chút nào…

   Tên thứ hai cần điểm mặt nữa là :LỖI KHỔ ĐỘC

2_LỖI KHỔ ĐỘC:

   Hẳn rằng đã là người sáng tác văn thơ, thì chắc chẳng ai mà không biết câu :

Nhất, tam, ngũ bất luận

Nhị, tứ, lục phân minh

   Vâng trong thơ thì chữ thứ nhất , thứ ba và thứ năm của một câu thường được phép bất luận.  Chúng có thể thoải mái tung hứng với luật bằng trắc . Nhưng trong thực tế điều này chỉ đúng trăm phần trăm  với thể  thơ khác như thơ Lục bát mà thôi. Chứ với Thất ngôn bát cú thì không phải hoàn toàn như vậy. Chữ thứ nhất của mỗi câu thì có thể bất luận hoàn toàn, chứ còn chữ thứ ba và năm thì coi chừng bị mắc vào lỗi Khổ độc ngay.

   Theo định nghĩa Lỗi khổ độc  (tức là lỗi khó đọc) thì nó xảy ra khi:

_Chữ thứ ba của câu chẵn đáng lẽ là bằng mà đổi thành trắc thì bị mắc lỗi khổ độc

_Chữ thứ năm của câu lẻ đáng là bằng mà đổi thành trắc thì sẽ bị khổ độc.

   Và trong kinh nghiệm thực tế, thì chỉ có chữ thứ ba ở câu chẵn mà đổi bằng thành trắc thì đúng là mới mắc lỗi khổ độc. Nhưng còn riêng chữ thứ năm thì không phải chỉ ở câu lẻ thôi đâu, mà ở cả các câu  chẵn hoặc  cả khi đổi từ trắc thành bằng cũng có thể bị khổ độc luôn

Thí dụ : Ta thử sửa một số chữ thứ 5 từ bằng thành trắc ở các câu lẻ, trong bài thơ Qua Đèo Ngang xem sao:

QUA ĐÈO NGANG

Bước tới đèo Ngang , bóng xế tà

Cỏ cây chen lá , đá chen hoa

Lom khom dưới núi TRẮC vài chú

Lác đác bên sông rợ mấy nhà

Nhớ nước đau lòng TRẮC quốc quốc

Thương nhà mỏi miệng cái gia gia

Dừng chân đứng lại,TRẮC non nước

Một mảnh tình riêng ta với ta.

Bà Huyện Thanh Quan

 

   Rõ ràng đọc lên chúng ta thấy không ổn đúng theo định nghĩa của lỗi khổ độc phải không quý vị. Bây giờ chúng ta thử đổi các chữ thứ năm từ trắc thành bằng ở các câu chẵn xem sao:

QUA ĐÈO NGANG

 

Bước tới đèo Ngang , bóng xế tà

Cỏ cây chen lá , BẰNG chen hoa

Lom khom dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông BẰNG mấy nhà

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc

Thương nhà mỏi miệng BẰNG gia gia

Dừng chân đứng lại,trời non nước

Một mảnh tình riêng (ta) với ta.

          Bà Huyện Thanh Quan

 

  Chúng ta đọc thấy cũng không ổn. Chỉ riêng có trường hợp của chữ thứ năm của câu cuối  (chữ “ta”), chính tác giả đã đổi từ trắc thành bằng là êm ru   mà thôi.

   Riêng theo kinh nghiệm bản thân lão Cao Bồi Già tôi sau nhiều thời gian tìm hiểu cũng rút ra được bài học :  CHỈ CÓ MỘT SỐ TRƯỜNG HỢP RIÊNG LẺ, CHỮ THỨ  5 CỦA CÂU ĐẦU, CÂU THỨ HAI  VÀ CÂU CUỐI, ĐÁNG LẼ LÀ TRẮC TA ĐỔI THÀNH BẰNG MÀ KHÔNG GÂY LỖI KHỔ ĐỘC ( NẾU 3 CHỮ CUỐI CÂU THỎA ĐIỀU KIỆN HÒA HỢP GIỮA CÁC ÂM TRẦM BÌNH THANH, BÌNH THANH VÀ ÂM TRẮC) MÀ THÔI. CÒN CÁC TRƯỜNG HỢP THÔNG THƯỜNG THÌ CHỮ THỨ 5 KHÔNG ĐƯỢC PHÉP LÀM SAI LUẬT BẰNG TRẮC. NẾU KHÔNG SẼ BỊ LỖI KHỔ ĐỘC NGAY.

   Vì thế chúng ta nên giữ nghiêm luật bằng trắc của các chữ thứ năm trong mỗi câu để tránh cái lỗi khổ độc này. Ngoài ra còn một vài trường hợp nữa cũng gây nên lỗi đọc ngang như :

_Hai chữ cuối câu cùng trầm bình thanh (tức là cùng mang dấu huyền) mà không đồng âm , thì cũng có thể gây nên sự ngang giọng  khi ngâm đọc.

_Một trường hợp nữa cũng có thể xảy ra chuyện đọc không được êm xuôi, đó là: Khi chữ cuối cùng câu đầu mang dấu huyền (trầm bình thanh_ rồi, mà chữ cuối câu thứ hai cũng lại tiếp tục mang dấu huyền.  Nhưng 2 trường hợp sau cùng này chỉ bị rất nhẹ .

   Vài điều mà gã Cao Bồi Già với chút kiến thức hạn hẹp này xin mạo muội trao đổi cùng bạn đọc. Rất mong những quý vị cao minh hơn chỉ giáo thêm, để  mỗ tôi có dịp được học hỏi. Xin đa tạ…

CAO BỒI GIÀ

BÊN BỜ SÔNG XƯA - VƯƠNG BƯỚC


Bên Bờ Sông Xưa

Bềnh bồng sóng thở giữa An Giang
Chuyển máu phù sa đến xóm làng
Lúa gọi chiều rơi choàng cánh gió
Người trông nước chảy cuốn tơ vàng
Tìm làn má thắm không son phấn
Đợi tiếng môi hồng chẳng điểm trang
Bởi gót phiêu linh tiền kiếp định
Xui mình lỡ mất chuyến đò ngang

Bửu Tùng
9/11/2015

 

XIN HỌA:

 

VƯƠNG BƯỚC

 

Ai xuôi sóng nước Cửu Long giang

Nghe khúc dân ca  rót giữa làng

Dạ chợt  cảm rung lời mộc mạc

Lòng dưng ngơ ngẩn giọng oanh vàng

Câuhò lai láng gieo tràn ý

Thi hứng dâng trào gợi ắp trang

Giữa nẻo kênh xa chiều quyến luyến

Níu hồn thi khách mỗi lần ngang!

CAO BỒI GIÀ

11-11-2015

128_ NGHỀ LÀM LỒNG ĐÈN (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Cái nghiệp làng tôi vẫn giữ khư

Lồng đèn cho trẻ rước trung thu

Vót tre  uốn bẻ nhiều hình thái

Dán giấy phơi căng lắm dạng thù

Cá chép,tàu bò cùng trám  xếp

Ông sao, bươm bướm  với đèn cù

Cắc thùng đêm hội em vui sướng

Truyền thống  cha ông, chẳng thể từ !

               CAO BỒI GIÀ

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

CÓ NGÀY RĂNG CHẢ ...CÒN


CÓ NGÀY RĂNG CHẢ CÒN

 

Chúng dụ: Tao mày răng với môi

Ngọt ngào chót lưỡi, dẻo đầu môi

Gian manh  ỷ thế, giành quyền cắn

Đểu cáng đè người, bắt phận môi

Sẽ lúc hàm răng   bay bởi  vạ

Có ngày đôi nướu trống vì  môi

Bao lần chấu đá xe nghiêng đổ

Chớ thói ngang tàng hiếp đáp “môi”!

CAO BỒI GIÀ

09-11-2015

 

BÀI HỌA :

 

BA THỨ

 

Suốt đời răng khít với em môi

“Lỡ nhỡ anh đền, chịu nhé môi !”

Những tưởng ngon lành lừa đảo nướu

Đâu ngờ chát đắng bắt đền môi

Không xương lắt léo xui mềm lưỡi 

Có lạnh cheo quèo khiến hở môi

Đã vậy cù nhầy xin áp má

Ngu nhiều cứ để hắn kề môi !

PHAN TỰ TRÍ – 10/11/2015 

 

ĐỒNG HỌA :

 

RĂNG VÀ MÔI

 

Răng từ thuở nhỏ cận kề môi

Răng lạnh chỉ vì bị hở môi

Ai giận nhiều phen cào xé bạn

Răng hờn mấy bận cắn vào môi

Tình vui... nồng ấm xanh màu mắt

Răng trắng...dịu dàng đẹp sắc môi

Hạnh phúc, an lành hay bão tố

Răng long, đầu bạc vẫn thèm môi !

Thy Lệ Trang

127_ CẶM CÂU (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Thả lờ cá sặt lấy làm mồi

Vét lối thông đường đám cỏ hôi

Thật bén lưỡi câu chờ móc kéo

Cho bền dây nhợ chấp tha lôi

Con trê dại dột vào đây đớp

Chú lóc lờ khờ đến đó xơi

Mờ sáng ra thăm giàn câu cặm

Chu choa mấy trự dính tiêu đời

                Bóng Tà Dương

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

VẠN CỔ SẦU


VẠN CỔ SẦU

 

Tan tác niềm riêng dạ réo sầu

Lưỡi trăng ngửa mặt thấu chi đâu

Men không tát cạn nguồn cơn khổ

Rượu chỉ đong tràn nỗi bể dâu

Tìm nhớ, mượn hình nơi bóng cũ

Ru an, vay lệ chốn kinh cầu

Cành đào sót nụ, buồn xuân khứ

Đếm mãi đêm say, chất mối nhàu !

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA :

 

VẠN CỔ SẦU

 

Thầm trách ai gieo vạn cổ sầu

Mây vờn bóng nguyệt lạc về đâu

Đêm khuya dai dẳng niềm thao thức

Sáng sớm xáo xào chốn bãi dâu

Nhắn bạn còn hăng đơm mộng ước

Ngẫm mình đã mỏi chẳng mong cầu

Ai hay nhớ lại thời son trẻ

Thoáng chốc mà đầu đã hóa phau !

Văn Nguyên

 

ĐỒNG HỌA :

 

CÓ TỪ ĐÂU

 

Vương vấn trong thơ vạn cổ sầu

Nỗi buồn truyền kiếp gốc từ đâu.

Ngày xưa chừng lắm đời tang hải

Thời mới đâu nhiều chuyện biển dâu.

Dẫu có vướng đây sao đấy chịu

Bận chi mắc nớ khiến ni cầu.

Xã hội hiện giờ đà khác trước

 Vò thêm chi mãi để tim nhàu !

Trần Như Tùng

 

CÙNG HỌA : 

 

DỰ ÁN TREO

 

Vườn xưa, thôn cũ chẳng còn đâu

Dự án trùm lên, cảnh nát nhàu

Đất bạc, ruộng vàng đầy hoang phế

Tình làng, nghĩa xóm nặng tâm sầu

U hoài lắng đọng không sao trút

Nuối tiếc trôi đi chẳng thể cầu

Ích nước, lợi dân, nào thấy tỏ

Trải buồn bãi bể với nương dâu.

8-11-2015.

Đoàn Đình Sáng.

 

TIẾP HỌA :

 

MẢNH GIẤY NHÀU

 

Như chiếc thuyền con giữa bể sầu

Sóng nhồi, gió dập biết về đâu ?

Trời còn đày đọa mang đau khổ

Tằm vẫn miệt mài trả nợ dâu                

Đã tủi tấm thân nhiều khắc nghiệt

Càng buồn định mệnh quá cơ cầu

Cho dù phấn đấu không nao núng

Kết cuộc nào hơn mảnh giấy nhàu !?

Thục Nguyên

 

HỢP HỌA :

 

HY VỌNG

 

Đêm khuya sương lạnh cảnh đeo sầu

Mưa tủi trăng buồn thấm đến đâu

Nỡ để huê tươi đành héo nát

Làm cho chỉ thắm phải xơ nhàu

Đã qua chăm bẵm mơ cùng mộng

Giờ đến siêng năng thỉnh với cầu

“Chớ nghĩ xuân tàn hoa rụng hết” *

Mong ngày bãi bể hóa nương dâu. 

PHAN TỰ TRÍ – 10/11/2015

 

*Thơ của Mãn Giác Thiền Sư 

MONG THAY - PHẢI THẾ...


Mong Thay

Chiến hạm vươn mình để thực thi
Tuần tra hải lộ rất gan lỳ
Phi cơ hai chiếc bay trinh sát 
Hỏa tiễn mấy giàn ngắm cự ly
Mãnh hổ trườn vai vờn sóng bạc
Thần điêu vỗ cánh vẫy chân chì
Mong thay gió bão dừng tăng cấp
Một phút sai lầm chẳng tí ti

Bửu Tùng

 

XIN HỌA :

 

PHẢI THẾ

 

Quốc tế công bằng luật pháp thi

Cản ngăn lũ giặc Hán trơ lì

Tim gan Bách Việt sôi như lửa

Lòng dạ Tàu Ô xám tựa chì

Biển đó quyết xua cho hết giặc

Đảo kia phải lấy lại từng ly

Phen này có bạn , sờ râu tặc

Bành trướng ăn đòn, khóc tỉ ti

CAO BỒI GIÀ

30-10-2015

 

ĐỒNG HỌA :

 

BIỂN ĐÔNG DẬY SÓNG.

Biển Đông xuất hiện kẻ trơ lỳ
Hải đảo chiếm dần, chẳng nhỏ ti
Bành trướng luật rừng vơ lắm mảng
Toàn cầu công ước dõi từng ly
Hoa Kỳ chiến hạm tươi màu thép
Trung Quốc mặt da xám sắc chì
Dân Việt hân hoan và muốn đuổi:
Tầu lui! Súng đạn chớ đem “thi”.
      30-10-2015
   Đoàn Đình Sáng

 

CÙNG HỌA :

 

CŨNG  ĐÀNH

Đàm phám không thành quyết phải thi
Đánh cho lũ Chệt hết chây lì
Đất liền không dễ dành đôi thước
Hải đảo chớ hòng kiếm mấy li
Ngang sức hơn thua tùy dụng trí
Cân tài mạnh yếu phụ chơi chì
Xưa nay nhân nghĩa luôn coi trọng
Chớ cậy nước to chiếm bé ti . . .
Hữu Hảo

TIẾP HỌA :

 

NÓI…LÀM…

Ranh giới lưỡi bò “bất khả thi”
Nhìn vào sai trái cứ ù lỳ
Đắp bồi hải đảo gây tranh cãi
Xâm phạm chủ quyền tạo cách li
Tàu chiến Hoa Kỳ trương cánh sắt
Mồm loa Trung Quốc cháy cầu chì
Nói…làm…mâu thuẫn không thành thật
Uy tín chẳng còn chút tỉ ti!
                                      Lê Ngọc Kha


HỢP HỌA :

 

HỔ GIẤY

Hai con hổ giấy diễn trò thi
Ra biển vờn chơi chọn chú lỳ
Mặt tẹt nằm ì trông phát ghét
Mũi khoằm lướt sóng ngó mê ly
Võ mồm chiêu thức tung đòn gió
Sách lược binh thư phá thế chì
Khán giả thì thào quân xỏ lá
Bợm nào cũng ngại xuống âm ti . . .
Nhật Hạ

126_ NẶN TÒ HE (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Giữ gìn truyền thống nặn tò he

Trộn bột cam ,hồng   ,tím ,vàng ,be

Tô Định Thoát Hoan làm trẻ ghét,

Trưng Vương,Hưng Đạo khiến người mê,

Bày trò bé học,tâm say nhớ

Tạo thú  em đùa ,miệng nhép phê

Nghệ thuật dân gian còn sống mãi

Nhờ tay bao thợ giỏi lành nghề

               CAO BỒI GIÀ

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2015

NHỚ BẠN THƠ - TỰ NHỦ...


NHỚ BẠN THƠ

 

Đôi lần thảng thốt bạn giờ đâu

Xướng họa vì sao lỗi nhịp cầu?

Khắc chuyển đìu hiu làn gió lạnh

Canh trùm lặng lẽ ngọn đèn thâu

Lần chương kí ức thầm rưng mộng

Dốc nỗi vân vi khó vợi bầu

Bãi bể nương dâu niềm ảo não

Câu vần trĩu mặn đẫm dòng châu.

Trương Nữ Hương Thủy

 

 XIN HỌA :

 

TỰ NHỦ

 

Bạn thơ âm bặt bởi vì đâu?

Ô Thước dưng sao chẳng bắc cầu

Người chốnlầu đài vui cảnh lạ

Kẻ nơi góc bể nhớ đêm thâu

Tự ngâm thơ khổ nào vơi dạ

Độc ẩm men cay mãi cạn bầu

Gửi gió đôi vần gieo viễn xứ

Dưng nghe thấm ướt, rượu hay … châu?

CAO BỒI GIÀ

09-11-2015

 

ĐỒNG HỌA:

 

NIỀM RIÊNG

 

Vò võ canh trường ai biết đâu

Buồn trông dòng nước chảy qua cầu

Sao thưa đỉnh núi bao đêm lạnh

Trăng khuyết lưng trời những khắc thâu

Muốn viết  ngặt thay thơ cạn tứ

Toan kêu chết nỗi rượu vơi bầu

Cắn răng đợi hết mùa đông giá

Chớ sánh bạn hiền với ngọc châu

Huy Vụ 07/11/2015

CHÙM LỤC BÁT - Huy Vụ


TỰ VẤN

    

     Hoa kia mấy đợt thành thơ

Đàn kia mấy đợt đợi chờ cung ngân

     Ta Bà mấy đợt si sân

Tình ơi ! Ta đã mấy lần chơi vơi?

     Một mình buồn ngắm chiều rơi

Trăm năm thoáng một tiếng cười phù du

     Nửa đời vẫn khát lời ru

Chia tay bạn mảnh trăng thu khuyết rồi

     Ta đi về phía mù khơi

Đặt bày câu chữ vẽ vời làm thơ

     Bao năm rồi vẫn hằng mơ

Lối gầy vườn cũ mong chờ người qua

     Mấy lần cây bưởi đơm hoa

Ước gì người ấy nhớ ta quay về…

     Bao lần đứng ngóng trên đê

Nước sông lặng chảy câu thề còn không

     Hình như trời đã vào đông

Gió heo may lạnh cho lòng lạnh theo

     Dốc đời mấy bận treo leo

Dòng kia mấy bận cánh bèo nổi trôi

     Thẫn thờ  tôi nhận ra tôi

 Thì ra  ai đã quên rồi ngày xưa?.

                           Huy Vụ 08/11/2015

 

 

ĐỊNH MỆNH

      ( Tự viết cho mình)

    

Bắt đầu bằng một chữ Vờ (V)

Chữ U đâu bỗng lẳng lơ sáp vào.

     Dấu nặng định mệnh làm sao.

Đọc lên một tiếng chênh chao cuộc đời.

     Dấu nặng là dấu nặng ơi

Đổi A cho tớ lên đời được không?

     Tay không mà định lấp sông

Tiền không mà định cất công kiện trời

     Tháng ngày đưa đẩy à ơi

Ngoài năm chục tuổi vẽ vời làm thơ

      Trời Nam mải bước ngu ngơ

Nửa đời huyễn mộng đâu bờ bến duyên

     Nửa đời vẫn mộng điền viên

Hai tay bưng nỗi ưu phiền đổ đi

     Vui cùng mây trắng Đường thi

Vui cùng lục bát thầm thì dịu êm

     Bóng thời gian đổ bên thềm

Qua rồi cái thuở đá mềm, chân son.

     Lặng nhìn mây trắng đầu non

Cố hương nào biết ai còn nhớ không

     Vẫn thương một vạt cải ngồng

Uống say để biết mình không là mình.

     Vầng trăng như chiếc lược xinh

Cài lên sườn núi chỗ mình ngày xưa…

     Chữ V chẳng đọc thành VUA

Chữ U dấu nặng khéo đùa mãi thôi

     Bật cười tôi nhận ra tôi

Lòng vui cầm bút lại ngồi…viết thơ

                               Huy Vụ 20h 06/11/2015

 

 

 

125_ GIĂNG LƯỚI (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Xuồng chống ra đồng thả lưới thôi

Chổng mông đầu mũi vạch liên hồi

Vơ luồng nước ngọt giăng nguyên tấm

Vãi nắm cơm chua nhử miếng mồi

Trắm cỏ- mè dinh đâu lối tiến

Rô mề- thác lác hết đường lui

Trưa trưa đủng đỉnh ra thăm cá

Một đống ngon ơ nhậu đã đời!

                Bóng Tà Dương

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

LỆ ĐÁ


LỆ ĐÁ

 

Người đang hỏi tuổi đá xanh rêu

Sao lặng im thinh,  lẽ chẳng chiều

Xoải cánh chim côi, hồn dáo dác

Quặn lòng ai lẻ, bóng cô liêu

Gió mây muôn hướng, rằng không cả

Ước mộng trăm điều, hỏi được nhiêu ?

Lệ thấm xuyên sương dồn thổn thức

Thạch hồn phảng phất, nghẹn lời kêu!

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA :

 

CỔ THÀNH

 

Mốc thếch trơ đời kiếp phận rêu

Dầm sương, dãi nắng đã muôn chiều

Điêu tàn ngửa mặt, hồn hiu hắt

Hoang phế phơi mình, cảnh tịch liêu

Ấy vốn vàng son tuồng mấy kể

Đã từng phồn thịnh  biết bao nhiêu

Người xưa, ngày cũ  giờ đâu tá

Tủi ngậm oan hờn chẳng tiếng kêu!

L.Q.T.

 

ĐỒNG HỌA :

 

LỆ ĐÁ

 

Không hơn gì mấy kiếp rong rêu

Số phận hẩm hiu, cảnh chợ chiều

Nhớ thuở chuyên quyền, thân "tội phạm"          

Hận thời bao cấp bọn quan liêu          

Ngày khoai, ngày sắn, thường là thế

Bữa cháo, bữa rau, chỉ bấy nhiêu                

Đá cũng đau lòng, châu lã chã !?

Người đành chịu đói, dám đâu kêu ?

Thục Nguyên

 

CÙNG HỌA :

 

BÊN HÒN ĐÁ ẤY

 

Bên hòn đá ấy đã meo rêu

Một dáng im thinh nhớ những chiều.

Chuyện của xa xưa miền cực nhọc

Hồn theo quá khứ chốn hoang liêu.

Lối mòn mờ mịt vùi bao nả

Cây bụi hoang tàn lạnh bấy nhiêu.

Nắng dãi mưa dầu nhìn cuộc sống

Vui vầy dưới cỏ dế trùng kêu .

Trần Như Tùng

------------------------------------------------------

TIẾP HỌA :

 

DẠO VƯỜN CHÙA.

 

Vãng dạo vườn chùa, bóng tịch liêu

Cỏ hoang nâng bước vẻ yêu chiều

Cỗi cằn cây nhãn bao mùa quả?

Sừng sững mồ sư mấy thuở rêu?

Ao súng bướm ong cần mẫn lượn

Cành hồng chim chóc rộn ràng kêu

Thăng trầm thế thái bao triều đại?

Tồn tại nơi này sẽ mấy nhiêu?

7-11-2015.

Đoàn Đình Sáng.

124_ SẢN XUẤT ĐINH (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Đinh  này đóng gỗ bé con con

Xuất xưởng ra lò cũng lắm công

Kéo thép qua tiêu phi đúng cỡ

Cắt dây ra khúc đoạn đều boong

Dập đầu tạo mũ tròn bằng phẳng

Vát mũi thành kim nhọn tí hon

Thợ mộc,thợ nề no sức đóng

Cắm đâu chắc đó vững thân đòn                 

                 CAO BỒI GIÀ

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

HỘI CHỨNG ĐIẾC


 

Muốn cất thì xây , phải thế không?

Nghìn nghìn tỷ tỷ xuất thi công

Tượng đài hoành tráng như lăng chúa

Trụ sở uy nghi tựa phủ rồng

Kệ xác nợ công to kễnh kễnh   

Mặc thây quốc khố sạch bòng bong

Tỉnh nào, quan nấy đua nhau cất

Dân oán, dân kêu chả … gợn lòng !!!

CAO BỒI GIÀ

06-11-2015

 

Theo báo điện tử Dân Trí (04-11-2015)

Hội chứng xây trụ sở  to và hội chứng mất niềm tin

(Dân trí) - Dân chúng đã mất niềm tin quá nhiều về chuyện xây để có mà cất, đến nổi sinh ra “hội chứng mất niềm tin”. Đừng để cho các tòa nhà hành chính trở thành các trung tâm lây lan vi rút của hội chứng mất niềm tin. Nguy hiểm lắm.


Nghệ An đưa phương án xây dựng tòa nhà hành chính gồm 2 tòa tháp cao 27 tầng, tổng chi phí của dự án khoảng 2.178 tỉ đồng. Không thua chị kém em, Khánh Hòa vừa có văn bản chấp thuận cho hai tập đoàn xây dựng Trung tâm hành chính tỉnh theo hình thức BOT, tổng mức đầu tư dự án là 4.300 tỉ đồng. Hà Tĩnh đang có kế hoạch xây dựng trung tâm hành chính với số tiền 1.500 tỉ đồng.Vừa có văn bản chấp thuận cho hai tập đoàn xây dựng Trung tâm hành chính tỉnh theo hình thức BOT, tổng mức đầu tư dự án là 4.300 tỉ đồng. Hà Tĩnh đang có kế hoạch xây dựng trung tâm hành chính với số tiền 1.500 tỉ đồng.

Nghe những con số nêu trên là choáng, chưa kể những quảng trường, tượng đài nghìn tỉ âm thầm hoặc nghênh ngang mọc lên đây đó. Cộng lại tất cả các công trình dự án này, số tiền có lẽ vượt qua con số mà Bộ trưởng Bùi Quang Vinh công bố: 45.000 tỉ đồng.

Công bằng mà nói, có một số địa phương tìm nhiều cách để thực hiện dự án, hạn chế tối đa sử dụng tiền nhà nước, nhưng còn lại, chủ yếu vẫn cậy vào “bầu sữa ngân sách”.

Công bằng mà nói, nếu ở những trung tâm đô thị Việt Nam, xuất hiện những trung tâm hành chính tươm tất, là điểm nhấn kiến trúc đô thị thay cho những công trình tồi tàn thì cũng là niềm tự hào của đất nước. Nếu không mạnh dạn làm thì biết bao giờ đất nước có được những công trình đẹp, góp phần tô điểm đô thị Việt Nam văn minh, hiện đại.

Nhưng công bằng cao nhất, đó chính là công bằng với thực trạng hiện nay của đất nước và đời sống của dân chúng. Dân đang nghèo, trẻ em cần miếng “cơm có thịt” thì không thể xây quảng trường nghìn tỉ đồng, nợ nần quốc gia chạm ngưỡng bất an thì không thể xây tòa nhà hành chính nghìn tỉ. Quốc khố cạn kiệt thì ưu tiên không phải là xây nhà hành chính cho sang trọng, mà dành tiền để đầu tư cho doanh nghiệp sản xuất kinh doanh. Giặc lăm le xâm phạm biển đảo thì tiền dành cho biên cương hơn là hậu phương chăn êm nệm ấm. Chúng ta không có quyền làm điều đó.

… …