Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018

HƯƠNG XƯA




Nghe trong hơi gió thoảng qua tôi
Có vị mặn mà của biển khơi
Quê nội những ngày thơ ấm áp
Xóm chài bao buổi sáng an vui
Hương sen ngan ngát bờ ao ngoại
Bếp lửa nồng nàn khói củi tươi
Thoang thoảng mùi chanh trên mái tóc
Của em thuở ấy, tuổi lên mười.
Phương Hà
18-07-2017



BÀI HỌA:


HƯƠNG XƯA


Trong giấc nồng nàn gió gọi tôi
Bao nhiêu hương cũ gợi nguồn khơi
Tuổi xanh thỏa sức, đằm mơ ước
Trái ngọt đắm mình, hưởng sướng vui
Thầm ngẫm thân vươn,  hồn tợ trỗi
Thoảng say, cội bật, sức như …tươi
Những gì ngày ấy sao thương quá…
Muốn mãi hồi sinh thuở chín mười
CAO BỒI GIÀ
19-07-2018


ĐỒNG HỌA:


HOÀI NIỆM


Thắm đằm nguồn cội ấm trong tôi
Ngay tự thuở xưa tuổi chín mười
Chớp trắng cò chao khoe cánh nõn
Rộ hồng sen nở ửng bông tươi...
Nắng phơi tỗng tễnh cười đùa hả
Mưa gội tồng ngồng tắm tát vui...
Hoài niệm in sâu thời trẻ dại
Mơ hoa hoài bão vượt trùng khơi!
                            18-7-2018
Nguyễn Huy Khôi


CÙNG HỌA:


TIẾC NUỐI


Càng nghĩ thì càng đáng trách tôi
Thuyền con mà lại dám ra khơi
Quê người lạc lõng chưa yên ổn
Đất khách bơ phờ chẳng mấy vui
Tâm trí hoang mang dường mất hướng
Tấc lòng hụt hẫng có đâu tươi ?
Cái ăn, cái mặc bù đầu óc
Khiến tiếc ngẩn ngơ thuở tuổi mười
Thục Nguyên


TIẾP HỌA:


CÁI THẰNG TÔI


Ô hay thân phận cái thằng tôi
Chìm nổi lênh đênh tựa sóng khơi
Một thuở xuân xanh, nhiều nỗi khổ
Giờ đây già lão, lắm niềm vui
Rượu trà, bạn hữu, tình thêm đậm
Xướng họa, thi ca, đời vẫn vui
Phú quý, nhục vinh, là quá khứ
Thế gian ô trọc, điểm đâu mười.
Người Nay


HỢP HỌA:


NHỚ TUỔI THƠ


Kiếm lại ngày nào có bóng tôi 
Mưa ào đổ xuống chạy lơi khơi 
Cùng anh nhảy nhót mê đùa giỡn 
Với bạn tung hoành thích nhộn vui 
Bão lụt co mình nằm mặt héo 
Mùa hè duỗi cẳng bước đời tươi
Êm đềm kỷ niệm thời thơ ấu 
Lúc ấy hình như tuổi chín , mười ...
Minh Thuý 
18 tháng 7_ 2018


CŨNG HỌA:


HƯƠNG ƯỚC XƯA


Lời xưa theo mãi với đời tôi
Mỗi lúc khó suy lại gợi khơi.
Phải kiệm phải cần gìn nếp tốt
Dù no dù đói giữ tâm vui.
Mẹ, lòng tần tảo, con tằm đảm
Cha, đức kiên trì, gốc bách tươi.
Hương ước quê nhà lưu mĩ tục
Từ năm sáu bảy hướng vươn mười .
Trần Như Tùng


ĐỒNG HỌA:


HUYỄN HOẶC TÔI


Ý nghĩ ngông cuồng huyễn hoặc tôi
Phiêu phù suốt kiếp phía hà khơi
Non cao vút đỉnh mình ên sướng
Biển rộng vô bờ bóng lẻ vui
Thế giới văn minh chừ mặt phẳng
Thôn làng hiện đại đã mùa tươi
Cô đơn lạc nẻo đường nhân loại
Triết lý làm thinh chín bỏ mười
Lý Đức Quỳnh  


CÙNG HỌA:


QUÊ NGOẠI


Sông Đà* uốn lượn cuối làng tôi
Kỷ niệm tràn dâng tuổi chín mười
Náo nhiệt  dân nghèo say lúa mới
Thẹn thùng  thiếu nữ ngát niềm vui
Ai làm  nước cạn tiêu màu mỡ
Họ để  thôn cằn kém đẹp tươi
Hàng dậu tiêu điều người vắng bóng
Đâu còn dòng chảy tới ngàn khơi !
THIÊN HẬU


TIẾP HỌA:


ÔN LẠI DĨ VÃNG

Dặt dìu suối nước quyện hồn tôi
Réo gọi như là tiếng sóng khơi
Ẩn dật nơi rừng cây,núi thẳm*
Lánh xa chốn phố chợ,đường vui
Cách ly trận tuyến luôn sầu não
Gần gũi đồng quê vốn đẹp tươi
Ngẫm lại đời mình trôi nổi lắm

Vô lo, chỉ lúc tuổi chưa mười

*tản cư về khu Tư,vùng tương đối yên ổn.
Thanh Hoà


HỢP HỌA:


TIẾC XƯA...


Trò chơi thuở nhỏ gọi "Năm...mười"
Anh trốn, em tìm qúa đỗi vui
̣Đêm sáng màu trăng...năm tháng mộng
Môi nồng hương bưởi...một thời tươi
Rồi ...hoa khuất vội theo dòng nước
Và...nguyệt tan dần giữa sóng khơi
Nhớ lại vườn xưa giờ đổi chủ
Bùi ngùi ...tôi khóc một mình tôi !
Thy Lệ Trang


CŨNG HỌA:


BÂNG KHUÂNG


Phòng vắng bên đèn chỉ có tôi
Thương lần tiễn bậu lúc ra khơi
Xuống thuyền buổi ấy sương dầy đặc
Quay gót hôm nào dạ kém vui
Ngẫm nghĩ yêu hoài đôi mắt biếc
Mơ màng têm lại miếng trầu tươi
Bâng khuâng kỷ niệm lòng ghi nhớ
Sinh nhật người ta giữa tháng mười!
Như Thu

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

ANH "HỜ HỜ"...- NGUYỄN QUANG LẬP


ANH “HỜ HỜ”…

Tác giả Nguyễn Quang Lập

Trích từ blog Kim Dung/ kỳ Duyên

Sáng nay hết tiền, lò dò ra cột rút tiền, vừa đẩy cửa cabin ATM thì gặp ngay một người đàn bà chừng năm mươi tuổi. Chị nhìn mình cười cười, nói, chào nhà văn rồi cúi mặt bỏ đi. Nhìn mặt hơi quen quen nhưng không nhớ ra là ai, nghĩ bụng chắc là một blogger nào đó. Đỗ Trung Quân vẫn hay trêu mình, bác Lập có cả một trung đoàn fans hâm mộ tiền mãn kinh, đi đâu cũng gặp, ngồi đâu cũng gặp. Hi hi, nghĩ bụng chắc chị này cũng vậy. Về tới nhà mới nhớ ra đó là vợ anh Hờ Hờ. Ủa, vợ chồng anh Hờ Hờ vào Sài Gòn khi nào nhỉ?

Gọi là anh Hờ Hờ là vì anh này hay cười hờ hờ, nói gì cũng cười hờ hờ rồi mới nói. Đầu câu cười hờ hờ, cuối câu lại cười hờ hờ, rất vui. Anh to cao đen thui, rất gấu. Người như võ sĩ hạng nặng, thơ phú thì ỏn ẻn như con gái, sến chảy nước. May là anh chỉ đọc thơ cho con gái nghe, chưa khi nào bắt mình nghe thơ anh cả. Hồi mình còn làm báo Văn nghệ trẻ, anh hay ghé qua tòa soạn chơi, rủ mình và Nguyễn Quang Thiều, Nguyễn Thành Phong đi nhậu. Tan cuộc tất nhiên anh dành lấy việc trả tiền và nhét vào tay tụi mình một chùm thơ. Thơ dở quá chẳng đăng được, lần sau anh lại đến, không hỏi vì sao không đăng thơ, lại kéo tụi mình đi nhậu, lại giành trả tiền, lại dúi vào tay một chùm thơ. Miết rồi cũng ớn, nhậu của người ta quá nhiều mà không in cho người ta được cái gì ngượng lắm. Những lần sau cả bọn thấy anh là trốn biệt.

Cộng tác viên như vậy khá nhiều, mình cũng không để ý. Về sau mới biết anh ở tận Sơn Tây, cách Hà Nội bốn chục cây mà ngày nào cũng về đánh đu với đám văn sĩ Hà Thành, thật phục quá. Một hôm mình với anh Nguyễn Khải đang ngồi uống nước chè ở hồ HaLe, bỗng thấy anh từ đâu xộc tới, vỗ vai mình đánh bốp, cười hờ hờ, nói, chú mày mà dám quen Nguyễn Khải à, hờ hờ. Anh lại vỗ vai Nguyễn Khải đánh bốp, cười hờ hờ, nói, đại ca ra khi nào không báo cho thằng em biết, tệ quá tệ quá, hờ hờ.

Anh cố kéo mình với Nguyễn Khải vào quán nhậu cho bằng được nhưng cả hai đều khẩn khoản nói phét đang họp trong Hội nhà văn, không đi được. Anh đi rồi, Nguyễn Khải mới nhìn theo, cười cái hậc, nói, người ta mua danh ba vạn, thằng này mua danh mười mấy tấn lúa, hơn chục con lợn rồi. Mình trợn mắt há mồm, nói, thật thế hả anh? Nguyễn Khải gật đầu nhếch mép cười, nói, tôi nói phét làm gì. Nhà văn thằng nào cũng hành vợ, tôi cũng thế, nhưng không thấy thằng nào hành vợ như thằng này. Kinh lắm. Để tôi kể cho nghe.

Nguyễn Khải túc tắc kể. Thằng này trước đây khá lắm, nhà nó thuộc loại giàu nhất làng, từ ngày nó đổ đốn làm thơ mới khuynh gia bại sản. Cứ mỗi lần nó đòi in thơ là vợ nó mặt xanh như đít nhái. Một tập thơ tiền in hết nửa tấn lúa, tiền nhậu hết nửa tấn với một con lợn, kinh không? Thỉnh thoảng nó lôi bằng được một ông nhà văn nào đó ở Hà Nội về nhà, bắt vợ mổ lợn khao cả làng, khổ thế chứ. Nó đòi vào Hội nhà văn cho bằng được, khổ nỗi thơ nó quá tệ, chẳng ai cho vào. Năm sáu năm liền, cứ đến mùa xét kết nạp Hội viên mới, nó lại bắt vợ mổ lợn, mời các ông nhà văn Hà Nội về nhậu để kiếm phiếu, sáu con lợn đi toi mà chẳng vào được. Tôi cũng được nó lôi về làng một lần. Khổ nỗi, nào tôi có biết nó là ai, thơ phú thế nào đâu. Chỉ vì tôi chơi với ông anh họ của nó thành ra phải quen nó. Thời tôi ở Hà Nội, ngày nào nó cũng chèo kéo tôi về làng, nể quá tôi đành tắc lưỡi về nhà nó một lần cho biết.

Chẳng ngờ về tới làng, giật mình thấy cái băng rôn treo ở cổng làng: “Nhiệt liệt chào mừng đồng chí nhà văn Nguyễn Khải…”, thất kinh. Té ra thằng này làm trưởng thôn. Nó xui làng mổ bò khao “nhân sự kiện” tôi về nhà nó, chết mẹ thế. Đáng ra tôi chửi nó một trận về cái tội đã dùng tôi làm trò lố bịch, nhưng thấy con vợ nó chạy ngược ngước xuôi lo lắng bữa tiệc, thương quá nên thôi. Con vợ nó tội lắm ông ạ. Nghe nói ngày xưa đẹp nhất làng, vì nó mà héo quắt như cành củi khô…

Mấy ngày sau, vừa bảnh mắt tôi đã nghe tiếng gõ cửa, rất ngạc nhiên. Mở cửa thì thấy con vợ nó đứng trước mặt, nói, em về đây chỉ xin bác một điều thôi. Bác cho chồng em vào Hội nhà văn đi bác. Mình kéo vợ nó vào nhà, nói, tôi không là Ban chấp hành, chẳng quyền thế gì. Giả sử là Ban Chấp hành cũng không can thiệp được, dưới hội đồng người ta bỏ phiếu kín. Thơ thì khó lắm, mấy trăm người mới chọn được vài người, phải kiên nhẫn chờ thôi, chẳng biết làm thế nào. Vợ nó ôm mặt khóc òa, nói, nhà em mất sáu con lợn tạ rồi bác ơi!

Nghe Nguyễn Khải kể, mình đâm tò mò, định bụng thế nào cũng về nhà anh một lần xem sao. Mơ được ước thấy, hôm sau gặp anh, chưa kịp mở mồm anh đã cười hờ hờ, nói, chú mày nhất định phải về nhà anh, không anh không thèm nhìn mặt chú máy nữa! Hờ hờ…. Mình đi ngay. Anh không mổ lợn đãi mình nhưng cũng bày tiệc linh đình lắm. Chị vợ anh cứ vào vào ra ra, hết lấy cái này lại lấy cái kia, chèo kéo thế nào cũng nhất định không chịu vào mâm. Anh xua tay cười hờ hờ, nói, chú mày không cần quan tâm, đàn bà chân đất mắt toét biết gì văn chương thơ phú, ngồi vào đây hỏng cả mâm rượu. Mình cười, nói, anh nói anh tốn trăm bài thơ mới tán đổ chị cơ mà? Chị không biết văn chương thơ phú sao anh phải tốn thơ tặng? Anh cười hờ hờ kéo cổ mình thì thầm, nói, ngày xưa đang tán nhau, mỗi lần tao đọc thơ mắt nó long lanh ứa lệ. Tao tưởng nó mê thơ tao thật mới cưới nó làm vợ. Chẳng ngờ nó khinh thơ tao như cỏ rác, nó chỉ mê con cu tao thôi, mê con cu tao thôi.. bi kịch bi kịch! Hờ hờ.

Tháng sau anh chở một em mắt xanh mỏ đỏ tới tòa soạn, giới thiệu là bạn gái. Em này mắt lươn, tính hay cười, ai nói gì cũng cười tít mắt rất vui. Anh ôm vai cô bé cười hờ hờ, nói, đây mới đúng là nữ thần tình yêu của tao, thuộc cả trăm bài thơ tình của tao rồi đấy. Cô bé cười he he he, nói, một chăm mười chín bài cơ, bài lào em cũng thuộc nòng. Mình nói, em thích thơ người yêu em lắm à? Cô lại cười he he he, nói, vâng… bài lào của anh í em cũng thấy nâng nâng.

Anh khoa chân múa tay, cười hơ hơ, nói, hễ tao đọc bài nào em cũng khóc, em rất hiểu thơ tao. Con mụ vợ già của tao thì ngược lại, mỗi lần tao đọc thơ nó đều nhăn mặt che mũi như đang nghe mùi rắm. Đúng là loại vô văn hóa!… Cô bé lại cười he he he, nói, chời chời… biết nòng dạ người ta ra xao mà anh lói vậy. Mình vỗ đùi đánh đét, nói, em nói hay lắm, biết đâu anh đang đi với em thì ở nhà chị ấy lại đi theo nhà thơ khác. Anh cười hờ hờ, nói, càng tốt!… Tao đang mơ có ai đó rước con vợ vô văn hóa đi cho tao nhờ. Hờ hờ….

Sáng nay sau khi gặp chị, chợt nhớ đến chuyện này, mình hỏi mãi mới tìm được số máy của anh, gọi điện cho anh, nói, anh chị vô Sài Gòn rồi à? Anh cười hờ hờ, nói, đâu có… vợ tao theo trai biến vô Sài Gòn, thả cả đàn con cho tao. Hờ hờ…. Mình nói, cái cô bé ngày xưa thế nào? Anh cười hờ hờ, nói, bé nào? Chả nhớ bé nào, tao có cả chục bé nhưng cũng biến sạch cả rồi, toàn loại vô văn hóa, chúng chỉ mê con cu tao thôi. Hờ hờ…

WORLD CUP 2018: HAI TRẬN TỨ KẾT


BỈ - BRAZIL: 2-1

 

Mấy chàng “Quỷ Đỏ” chẳng ai ngờ

Khiến điệu “Sam Ba” chết ngẩn ngơ

Khoa học bài hay, nên thắng ngọt

Tài năng chân khéo vẫn thua to

Òa cười tân ứng,vô danh lóe

Sa lệ cựu vương khóe mắt mờ       

Một trận thư hùng đầy kịch tính

Sáng bừng thức giấc, tưởng còn mơ…

CAO BỒI GIÀ

07-07-2018

 

 

TỨ KẾT  PHÁP- URUGOAY


 

Thư hùng cặp Pháp –Urugoay

Móng nhọn xé toang vỏ quýt dày.

Nửa cái lắc đầu cho trái ngọt

Một  pha sút thẳng để bàn cay.*

Biết thua Sua rét còn phô diễn

Dẫu thắng Giéc Man vẫn tỏ bày

Nước mắt lại rơi vì lỡ hẹn

Túc cầu để triệu trái tim say.

Huy Vụ 07/7/18

*Varanen  đánh đầu ghi bàn ở phút 40 và cú sút xa ghi bàn của  Giezmann phút 62 ấn định tỷ số  2-0 cho đội Pháp

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2018

WC 2018: KNOCK OUT: PHÁP - ARGENTINA: 4-3


PHÁP – ARGENTINA: 4-3

 

Gà trống vươn mình cất tiếng vang

Tăng Gô cũng bắt nhịp trình làng

Ba bàn kinh điển tim òa vỡ

Bốn trái hút hồn lưới xé toang.

Những phút thăng hoa cho hỉ trỗi

Vài giây thót dạ để sầu mang.

Một đêm mãn nhãn tưng bừng quá

Ngày mới vậy mà đã sắp sang.

                          Huy Vụ 23h 10 – 30/06/18

 

BÀI HỌA:

 

TANGO VỠ MỘNG

 

Gà trống Gô Loa gáy gáy vang

Messi tỏa sáng vẫn về …làng

Dẫu ghi ba trái, đường đi …hết

Nhưng thủng bốn bàn, mộng đế toang

Rõ trẻ một mùa, tài đã chín

Thương “sao” mấy giải, hận còn mang

Bao nhiêu cảm xúc dồn trong dạ

Mai nữa chuyện gì sắp chuyển sang

CAO BỒI GIÀ

1-7-2018

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2018

WORLD CUP 2018: ĐỨC - HÀ LAN : 0-2


ĐỨC – HÀN : 0-2

 

Xe tăng lặng lẽ tiếp Kim chi

Xứ sở nhân sâm chẳng ngán gì.

Phía thủ kiên tâm tìm bóng cản

Bên công quyết chí kiếm bàn ghi.

Hai tăng  giáp chiến  đầy gay cấn

Mấy phút phân tranh quá diệu kỳ

Pháo đã tịt ngòi thêm đứt xích

Hai bàn thủng lưới Đức ra đi…

Huy Vụ  11h 20 -27/06/18

 

BÀI HỌA:

 

TÀN CUỘC ?

 

Mộng vàng tan vỡ chẳng còn chi

Dân Đức  chưa  thông hiểu chuyện gì

Hổ thẹn ngôi vương,Phong độ tuột

Nhạt nhòa  đẳng cấp sử buồn ghi!

Bần thần mỗi trận, đầy ngơ ngác

Kịch tính từng đêm, thật lạ kỳ

Thiếu Ý, Hà Lan nay mất …Đức

Coi như world cup sớm tàn đi

CAO BỒI GIÀ

28-06-2018

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2018

PHƯỢNG TÍM NHÀ EM


PHƯỢNG TÍM NHÀ EM

 

Sáng nay chợt thấy giữa khu vườn

Phượng tím yêu kiều thật dễ thương

Ngắm nụ tươi cành sao quyến luyến

Nhìn hoa mát dạ chẳng đong lường 

Làn hương ngào ngạt vờn ong bướm

Khung cảnh êm đềm quyện gió sương 

Có lẽ duyên mình say mộng thắm

Niềm vui tràn ngập cuối con đường!

 

Như Thu

 

BÀI HỌA:

 

CẢNH TRÍ YÊU THƯƠNG

 

Sắc phượng bừng khoe nhuộm tím vườn

Khiến lòng xao động gợi yêu thương

Ve kêu nức tiếng, khàn âm phách

Bướm lượn vờn hoa, ấm nắng sương

Cảnh trí khéo bày, duyên khó tả

Bình minh khẽ thức, đẹp khôn lường

Ngoài kia cây cỏ như hòa điệu

Chẳng ngại dạo thêm mấy quãng đường

CAO BỒI GIÀ

25-06-2018

 

ĐỒNG HỌA:

 

DỊU DÀNG PHƯỢNG TÍM

 

Góp phần tô điểm góc sân vườn

Sắc tím dịu dàng bao mến thương

Lá tựa lông cong, xinh khó tả

Hoa như chuông rũ, đẹp khôn lường

Ngạt ngào theo gió, hương mời bướm

E ấp trong đài, nhụy ngậm sương

Quý phái, mong manh và yểu điệu

Níu chân lữ khách bước trên đường.

Sông Thu

 

CÙNG HỌA:

 

MƠ HÁI HOA

 

Nhân phút rảnh rang dạo ngắm vườn

Hoa nào cũng đẹp, cũng thân thương

Cõi lòng xao xuyến nhìn chưa thỏa 

Tấc dạ nôn nao thật khó lường

Tiếc phận mỏng manh cam dãi nắng

Để thân liễu yếu phải dầm sương

Giá như hái được về làm chủ

Ta sẽ nâng niu đến cuối đường

Thục Nguyên

 

TIẾP HỌA:

 

PHƯỢNG TÍM

 

Phượng tím  đằm sâu tỏa mé vườn

Bên trời lặng lẽ đợi người thương

Gìn thân bất thối miền cơ cực

Giữ nết vô tranh chốn lọc lường

Bởi thế màu hoa chìm sắc lá

Nên chi dáng vẻ xé màn sương

An yên trụ vững cùng năm tháng

Đỡ nắng che mưa khách lỡ đường

Lý Đức Quỳnh 

 

HỢP HỌA:

 

PHƯỢNG TÍM ĐẸP QUÁ 

 

Phượng tím cao to đứng giữa vườn

Hoa xòe đẹp quá mến yêu thương

Trông xa cuốn hút không tin nỗi

Cận thấy say mê thật khó lường

Búp mọc đầy cành phơi nắng gió

Cây đâm tỏa nhánh trải mù sương

Người trồng phấn khởi làm thơ tặng

Bạn hữu gần xa họa luật đường. 

Hoàng Từ

2-6-2018

   

CŨNG HỌA:                 

 

MỪNG PHƯỢNG TÍM

 

Tiên cảnh đâu xa, ở giữa vườn

Mơ hoài phượng tím nở bông thương

Chăm nom cây cối vui khôn tả

Thưởng thức sắc hương  thú khó lường

Cấp lánh ban mai, reo giọt nắng

Rộn ràng cánh mỏng, đọng hơi sương

Hợp tâm thuận tính duyên càng thắm

Mừng đón, muôn hoa rải cuối đường.
Thanh Hoà

 

ĐỒNG HỌA:

 

DẬY CẢ LÒNG

 

Thơ mộng làm sao giữa mảnh vườn

Mượt mà phượng tím quá thân thương

Nghĩ rằng trồng cảnh râm vườn mát

Đâu biết đâm bông đẹp khó lường

Nhớ lắm ve ran thời áo trắng

Thương hoài hoa rụng buổi đầu sương

Mùi “hương” thoang thoảng nghe nồng ấm

Khuya sớm bên nhau bước trọn đường. 

Nhật Hạ

 

CÙNG HỌA:

 

MỘT TRỜI THƯƠNG

 

Suốt cả hè sang gió lộng vườn

Một trời sắc tím một trời thương

Như tình gửi hết nào toan tính

Tựa nghĩa trao luôn chẳng dám lường 

Mải ngắm ai trồng bao buổi nắng

Đã nhìn em biết bấy ngày sương

Nâng niu trân quý từng giây phút

Đời phải còn lo đủ mọi đường. 

Phan Tự Trí

 

TIẾP HỌA:

 

PHƯỢNG TÍM

 

Phượng tím ngày xưa mọc cạnh đường

Sang mùa rộ nở sắc thân thương

Thành Đà mát mẻ xinh khôn tả

Phố núi thanh tao đẹp khó lường

Sáng tỏa Xuân Hương tràn khói sóng

Trưa về Thuỷ Tạ tản hơi sương

Tan trường từng cặp còn lưu luyến

Nhặt cánh hoa yêu rụng giữa vườn !

THIÊN HẬU

 

HỢP HỌA:

 

MỘNG HÈ


Em ơi phượng tím nở quanh vườn
Nhớ tuổi học trò lắm mến thương
Buổi trẻ thơ ngây luôn bịn rịn
Tình yêu khờ dại, chẳng lo lường
Tiếng ve thuở đó, ngân chiều gió
Hồi trống trường xưa vọng sớm sương
Mong mỏi thu về, thôi tạm biệt
Đôi mình có dịp lại chung đường
Thanh Trương

 

CŨNG HỌA:

 

MÀU TÍM HOA XOAN

 

Màu tím hoa soan tím cả vườn

Nghe chừng đâu đó bóng tình thương 

Yêu người phương ấy mơ không nói

Nhớ kẻ bên đây mộng khó lường 

Lãng tử bôn ba mờ gió tuyết

Giai nhân hương sắc rực màu sương

Trời Đông cứ nhắc trời Tây đó

Rồi ước cả hai chung một đường./.

             Toronto 6/24

Nguyên Trần

 

ĐỒNG HỌA:

 

BÔNG HUÊ SƠN NỮ

 

Bâng khuâng hoa ấy hiện nơi vườn

Gợi lại âm thầm những nét thương.

Sắc tím dịu dàng thơm mãi nhớ

Lá xanh mềm mại đẹp khôn lường.

Cánh thường dã tính rung theo gió’

Hương cứ nhu tình thích tăm sương.

Sâu thẳm tâm can miền mến mộ

Bông huê sơn nữ giữa lâm đường .

Trần Như Tùng 

 

CÙNG HỌA:

 

Phượng Tím 

 

 Phượng tím nhà ai mọc trước đường 

Pha màu nắng Hạ ngọt yêu thương 

Chiều đi mắt dạo lòng ngơ ngẩn 

Sáng lái xe qua dạ đắm lường 

Mấy cụm đong đưa xinh ngọn gió 

Từng chùm ẻo lã đẹp màn sương 

Thầm mơ cửa sổ mùi hương thoáng 

Có cảnh hoa rơi ngập góc vườn 

Minh Thuý 

 

TIẾP HỌA:

 

HƯ ẢNH

 

Lối cũ làng xưa ngợp sắc vườn

Gót hài lưu dấu,...gợi niềm thương!

Gió mưa tiết chế nào khôn lựa

Hương trái tàn phai  thật khó lường?

Nắng xế hanh hao mùa tuyết giá

Chiều vơi nhòa nhoạt bóng sao sương!

Bâng khuâng hoài niệm chìm hư ảnh

Xa ngái...mong ai... mút dặm đường?!

                                   25-6-2018

Nguyễn Huy Khôi

 

HỢP HỌA:

 

VỀ MỘT LOÀI HOA CHƯA BIẾT TÊN...

 

Thân leo  yểu điệu mọc quanh vườn

Tim tím, dịu dàng lắm kẻ thương

Lá xếp tim mơ...xanh trước ngõ

Hoa phô kèn mộng...rực bên đường

Ba mùa ... khoe sắc trong mưa nắng

Một sớm...chôn mình dưới tuyết sương

Xuân đến, chồi non bừng hé nụ

Hồi sinh mãnh liệt khó ai lường !

Thy Lệ Trang

WORLD CUP 2018: ĐẲNG CẤP


ĐẲNG CẤP 


Đẳng cấp rạng ngời đó Mét Si 
Ngôi sao tỏa sáng đúng vào khi. ..
Đại bàng gãy cánh mang điều thảm 
Mắc Cốt ra đòn xả nỗi bi. *
Ác mộng mới  qua chừng mấy độ 
Cơn mơ vuột mất đã bao kỳ 
Anh tài phát tiết bao người mộ 
Trái bóng lăn tròn vạn kẻ si.
Huy Vụ 27.06.18
*Phút 86 Marcos Rojo tung chân ấn định tỷ số 2/1 cho Áchentina


BÀI HỌA:


THOÁT TỬ


Thở phào nhẹ nhõm nhé Chàng Si
Vũ điệu Tăng Gô nhảy đúng khi
Sống lại mộng vàng, đầy ám ảnh
Thoát qua cửa hẹp, rõ thần kỳ
Đứng tim triệu kẻ lòng còn sững
Nghẹt thở muôn người dạ hết bi
Sao sáng tỏa bừng vuông cỏ hẹn
Đường dài mãn nhãn tỷ người si…
CAO BỒI GIÀ
27-06-2018


ĐỒNG HỌA:


ARGENTINA-NIGERIA 2-1


Mét Si hỷ hả thỏa niềm si
Hảo thủ ra đòn-tuyệt! một khi...
Keo trước chau mày đa khổ lụy
Tăng này đã mắt hết sầu bi!
Chắc chân hứng khởi sênh muôn vẻ
Lỡ bước buồn thiu hẫng mấy kỳ
Vỡ tiếng cầu trường,bừng sắc áo
Tăng Gô nhạc trỗi đắm tình si!
27-6-2018
Ngu
yễn Huy Khôi



Thứ Hai, 25 tháng 6, 2018

227_SOI GƯƠNG III (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Trào Phúng)



SOI GƯƠNG III


Nét đẹp phai tàn, cái mặt xương
Thôi thì dẹp quách kính cùng gương
Mặt già có lẽ người tôn trọng
Tóc bạc xem ra kẻ kính nhường
Gọi ”bác”: Trai ngoan, nàng muốn nhắm
Kêu “ba”: Gái rượu, nó chiêu đường
Khề khà có kẻ vu là cáo
Ngẫm lại thân già cũng đáng thương!
CAO BỒI GIÀ
2002

WORLD CUP 2018: ANH - PANAMA: 6-1


ANH – PANAMA 6-1

 

Sư tử Anh nghiền nát “Thủy triều”*

Đường vào trung kết thấy phiêu diêu

Sáu bàn nổi tiếng chừng dư thuốc

Một trái vinh danh cũng đủ liều

Ngài Rath làm cho bao kẻ nể *

Chàng Kane đã khiến vạn người yêu

Một mùa worls cup nhiều rung chấn

Mượn bút cùng vui cảm mấy điều.

HV 21h 24/06/2018

*thủy triều đỏ" : biệt danh của đội tuyển Panama

*Garth southgate : HLV đội tuyển Anh

*Hary Kane : đội trưởng đội tuyển Anh

 

BÀI HỌA:

 

TAM SƯ – HỒNG TRIỀU: 6-1

 

 “Tam Sư” hùng dũng đạp “Hồng Triều” 

Vùi dập không nương quá mạnh liều

Một trận thỏa ghiền ôi sướng đã…

Sáu bàn mãn nhãn tưởng tiêu diêu

Chân   “sao” vẽ khéo, muôn người khóc…

Trái bóng bay cuồng, triệu kẻ yêu

Diễn biến càng xem càng khó đoán

Ngẩn ngơ đọng lại biết bao điều.

CAO BỒI GIÀ

25-06-2018

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2018

BÌNH MINH MƯA


BÌNH MINH  MƯA


Nằm nán trên giường nghe tiếng mưa
Nhớ về kỷ niệm buổi thu xưa
Người run rẩy đứng trên ga lạnh
Tàu ngẩn ngơ xa giữa khói mờ
Một sáng hẹn hò đầy bất chợt
Những lời tâm sự thật vu vơ
Ảnh hình nhòa nhạt trong tâm thức
Mà vẫn không quên tự bấy giờ..
Phương Hà
( 05/06/2018 )


BÀI HỌA:


MỘT SÁNG BÌNH YÊN


Sáng nằm nướng đợi dứt cơn mưa
Tai lắng ra hè, khứ thuở xưa
Qua lớp sương mờ,  hơi gió thoảng
Trong làn nắng nhạt, bóng ai mơ
Đàn chim rét mướt, chân nhao nhác
Giọt nắng non mềm, ánh vất vơ
Oang oác tiếng gà choai phá…giấc
Ô hay đứng bóng, tự bao giờ!
CAO BỒI GIÀ
09-06-2018


ĐỒNG HỌA:


HOÀI CẢM MƯA


Nào ai thấu tận được lời mưa
Thấm đẫm tim yêu kỷ niệm xưa
Vóc liễu nuột nà còn phảng phất
Hình mai thon thả đã xa mờ ...
Làn môi đọng lại đầy xao xuyến
Ánh mắt hiện về mãi vẩn vơ(?!)
Trở giấc đêm sâu đằm ký ức
Tơ duyên đứt mối,...nghĩ chi...giờ?
                               8-6-2018
Nguyễn Huy Khôi


CÙNG HỌA:


NIỀM NHỚ...


Bồi hồi nhớ kỷ niệm thu xưa...
Hẹn tạm biệt nhau một sớm mưa.
Tay nắm đau lòng dâng mắt lệ.
Tàu tu xé dạ lướt mây mờ.
Tâm tư muốn ngỏ sao e ngại
Hồn mộng toan trao lại vẩn vơ.
Qúa khứ ngây thơ...tình buổi mới.
Theo ta vương vấn đến bây giờ.
Trúc Lệ- Trần Lệ Khánh.


TIẾP HỌA:


DẠO DƯỚI MƯA


Một thuở cùng ai dạo dưới mưa
Mối tình non dại những năm xưa
Tiếng cười duyên dáng còn văng vẳng
Vành nón đơn sơ chẳng xóa mờ
Phố cổ, mưa ngâu thôi lạnh lẽo
Hồng lâu, giấc mộng bớt bơ vơ
Bóng hình sâu đậm qua niên kỷ
Dai dẳng niềm yêu đến tận giờ.
Thanh Trương


HỢP HỌA:


NGỠ MƯA LÒNG


Giọt buồn rả rích ngỡ lòng mưa 
Bổi hổi ta về tận thuở xưa
Những buổi mong chờ đau gió buốt
Từng đêm lỡ hẹn tủi sương mờ
Càng thương chẳng tại tâm ngơ ngẩn
Thêm quý đâu vì trí vẩn vơ
Đã thấm vào tim dòng máu nóng              
Làm sao quên được,....biết bao giờ !
Phan Tự Trí


CŨNG HỌA:


CHIỀU BUỒN MƯA


Trời chiều lất phất nhẹ cơn mưa
Kỷ niệm còn vương những buổi xưa
Nặng ước lời thề đêm gió lạnh
Thương tình hò hẹn tối đêm mờ
Khơi trầm một thuở lòng đăm đắm
Nhóm lửa bao thời dạ vẫn vơ
Mở cửa nhìn trời buồn diệu vợi
Mơ người dạo ấy tự khi giờ 
Hương Thềm Mây


ĐỒNG HỌA:


MƯA TRONG LÒNG


Cao tuổi lưu đời lắm buổi mưa
Năm qua, vừa sáng hộn ngày xưa.
Khi đường ô mở nhìn nghênh ngáo
Lúc bếp rơm đun khói mịt mờ
Phía bạn xa xăm nhiều vất vả
Bên mình vắng vẻ lắm lơ vơ
Đưa tay hứng giọt như lệ rớt
Vạn phút mông lung nhớ vạn giờ .
Trần Như Tùng


CÙNG HỌA:


VẤP NGÃ ĐẦU ĐỜI


Bỗng dưng nước mắt rớt như mưa
Chuyện đã qua rồi dẫu rất xưa
Nàng lấy chồng quan chừng hãnh diện
Tôi ôm tủi nhục vẫn lu mờ
Đã không thương hại người cùng khổ
Còn nói phang ngang “ kẻ bá vơ “
Biết phận thấp hèn nên lánh mặt
Và đành trốn biệt đến bây giờ
Thục Nguyên


TIẾP HỌA:


KỶ NIỆM NGÀY MƯA


Một sớm thanh bình mới tạnh mưa
Hồn nhiên rũ nước đọng cành xưa
Bơi trong mộng đẹp ngày hôm ấy
Sống giữa mơ hoa thuở bấy giờ
Trẻ dại đâu từng qua hoạn nạn
Thơ ngây nào đã nếm bơ vơ
Dẫu tình say đắm nay tàn tạ
Kỷ niệm hồn ta chẳng xoá mờ
Thanh Hoà.


HỢP HỌA:


MƯA XƯA


Buổi sáng bên này cũng gió mưa
Lòng buồn chợt nhớ một đêm xưa
Cùng ai dạo bước trên đường vắng
Đôi bóng kề vai dưới ánh mờ
Say đắm tình yêu còn bỡ ngỡ
Mơ màng giấc mộng hết bơ vơ
Thời gian nhòa nhạt bao năm tháng
Kỷ niệm còn lưu đến tận giờ !
THIÊN HẬU


CŨNG HỌA:


ĐÊM CUỐI CÙNG...


Chia ly thầm lặng giữa đêm mưa
Đôi bóng chìm trong ánh điện mờ
Buổi đó...bùi ngùi câu giã biệt
Lòng này...khắc khoải cuộc tình xưa
Còi tàu mấy bận nghe sầu đắng 
Khói thuốc dăm vòng bay vẩn vơ
Còn những ga nào anh sẽ  đến?
Buông tay...là biết... chẳng bao giờ !!!
Thy Lệ Trang


ĐỒNG HỌA:


MƯA LÒNG


Ngây hồn thả mắt ướt cơn mưa 
Ký ức lan tràn kỷ niệm xưa 
Gặp gỡ đầu sông khi nguyệt tỏ 
Chia ly cuối phố lúc sương mờ 
Nên người ở lại buồn ngơ ngẩn 
Bởi kẻ xa rời đắm vẩn vơ 
Hạt lệ bên trời giăng nỗi nhớ 
Tình ơi vướng luỵ đến bao giờ 
Minh Thuý 
Tháng 6_2018


CÙNG HỌA:


THAO THỨC ĐÊM MƯA
(Ngũ độ thanh)


Đêm này bỗng đổ ạt ào mưa
Gác lẻ ta ngồi chạnh nỗi xưa
Vẫn một mình chong cùng nến tỏ
Và bao mộng vỡ với trăng mờ
Đau lời thiết thạch hoài ngơ ngẩn
Tủi cuộc tang bồng mãi vất vơ
Ngẫm cảnh dòng Tương còn cách biệt
Người mong, kẻ đợi đến bao giờ ?
Nguyễn Gia Khanh


TIẾP HỌA:


CHO MỘT NGƯỜI...


Thương ai trằn trọc lắng sầu mưa
Thao thiết nhớ hoài ký ức xưa...
Lệ mắt nhạt nhòa lời dã biệt
Còi tầu thăm thẳm tiếng xa mờ...
Người đi thổn thức...hồn nhung nhớ!
Kẻ ở tần ngần...bóng vất vơ
Tâm ảnh thắm đằm in dạ ngọc
Thẫn thờ trông ngóng...mộng từng giờ?!
13-6-2018
Nguyễn Huy Khôi


HỢP HỌA:


TÌNH VẪN ĐƯỢM


Vai gầy ướt sũng dưới cơn mưa
Ướm thử làm quen khó nhạt mờ 
Say buổi tương phùng xe chỉ thắm     
Ghi lần giã biệt khắc lời xưa
Thời gian tìm hiểu luôn cùng ý
Tuổi hạc yêu thương mãi đến giờ
Năm tháng dần trôi tình vẫn đượm
Quê người xứ lạ chẳng bơ vơ!
Như Thu