Thứ Năm, 21 tháng 7, 2016

TẶNG ĐƯỜNG THI QUÁN


TẶNG ĐƯỜNG THI QUÁN CAO BỒI GIÀ.

 

Thường xuyên ghé lại quán Đường thi

Ngày tháng đông vui cũng bởi vì

Bạn hữu đa tài năng xướng họa

Văn đàn khối chuyện khó lờ đi

Phê điều ngang trái không kiêng nể

Phán việc mờ lu chẳng ngại gì

Sức mọn góp phần xây đất nước

Đau đầu, tổn trí, chẳng hề chi.

190716.

Đoàn Đình Sáng.

 

XIN ĐÁP HỌA:

 

CẢM TẠ

 

Cảm tạ người thương tặng tứ thi

Lòng đâm thẹn nghĩ hổ cùng vì…

Văn thơ lủng củng còn  non lắm

Chữ nghĩa lông bông chả ích gì

Chỉ tại ngứa tay mà viết lếu

Cũng do ứa dạ chẳng e chi

Vào thăm quán mỗ xin đừng   …chấp

Cái lão ngông này, chớ bỏ…đi!

CAO BỒI GIÀ

19-07-2016

 

ĐỒNG HỌA:

 

TỰ TRÀO

 

Cũng khăn, cũng áo đến trường thi

Trợt mãi làm sao được nể vì ?

Mặt Kiệm chần dần khôn tả nổi

Lều Xương lỏng chỏng khó lê đi

Đã thua mấy trận, còn chưa nản

Thì bại đôi phen có sá gì ? 

Cố gắng miệt mài gần tắt thở

Thế mà kết quả chẳng ra chi !

Thục Nguyên

 

CÙNG VUI HỌA:

 

VUI VỚI CAO BỒI GIÀ.

 

Chữ nghĩa tam toàng mộng bá thi

Có hay người bảo phải đâu vì...

Vui vầy nhắn bạn siêng về lại

Hờn giận xin người chớ bỏ đi

Văn quán không dung điều hợm hĩnh

Lều thơ chẳng dụng lối ra gì

Bởi bao chuyện ấy thành danh hão

Khi rượu khô bầu hỏi hám chi ? 

Phan Tự Trí.

 

TIẾP HỌA:

 

TÂM TÌNH

 

Chỉ muốn cùng nhau xướng họa thi

Lời thơ khẳng khái chẳng e vì

Anh thương đất mẹ từng hơi thở

Tôi nhớ quê nhà mỗi bước đi

Phương Bắc kẻ thù hung dữ quá

Tâm tư bạn hữu đắn đo gì?

Giang san là của người dân Việt

Sử sách ghi rành há sợ chi?

Thy Lệ Trang

 

HỢP HỌA:

 

VƯỜN THƠ

 

Xin hãy dừng chân chuốc áng thi

Sẻ chia vần điệu quá yêu vì!

Bài văn dí dỏm hay tìm đọc

Lời phú hào hùng chẳng nỡ đi

Rót rượu cay nồng mời bạn nhé!

Nhìn sao lấp lánh ngẫm niêm gì?

Vườn hoa tươi thắm hương thơm ngát

Cùng bước vào chơi chớ ngại chi!

Như Thu

310_ QUÂN NHÂN (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Lên đường nhập ngũ giữ quê hương

Anh dũng xông pha chốn chiến trường

Sóng gió trực canh bờ  hải đảo

Đêm ngày bảo vệ  mốc biên cương

Luôn rèn chiến thuật hòng uy vững

Năng luyện binh thư ,để thế cường

Tổ quốc vẹn toàn ,vai trọng trách

Quân nhân nhiệm vụ nguyện luôn tường!

.               CAO BỒI GIÀ

Thứ Tư, 20 tháng 7, 2016

TỰ NGẪM


TỰ NGẪM

 

Ông cũng vợ con chả cậy nhờ

 Xuân thu lẩn thẩn phú cùng thơ

Nhìn đời lánh thế vờ ngơ ngẩn

Mặc thế thây đời giả láo lơ

Tuế tuổi chân tay rồi lẩy bẩy

Tháng năm mắt mũi  hóa  hoa mờ

Râu phau, tóc bạc âu đành thế

Tay nắm, tay xòe chút thoảng vơ!

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

LỜI VỢ

 

Thôi thôi, tỉnh táo cho tui nhờ

Đừng phí thì giờ thẩn với thơ

Gặp rượu mần ơn xin cáo lỗi

Thấy mồi giả bệnh hãy làm lơ

Không nên` say xỉn, thần hồn mất

Cũng chớ dây dưa, mắt lệ mờ

Gia cảnh nhà ta còn khốn đốn

Lẽ nào đeo mãi chuyện vu vơ ?

Thục Nguyên

 

ĐỒNG HỌA:

 

LỜI CHÀNG

 

Em đừng mơ mộng để anh nhờ

Mì gói no lòng cũng tại thơ!

Nhiều lúc cơm khô nhưng gắng nuốt

Đôi ngày bụng trống phải đành lơ!

Bạn bè khuyên bảo thân càng tủi

Dòng lệ tuôn rơi mắt lại mờ

Nào trách ông tơ xe chỉ thắm

Thôi thì nhường nhịn kẻo… bơ vơ!

Như Thu

 

CÙNG HỌA:

 

ĐẤNG SINH THÀNH

 

Chớ bảo sinh con để lộc nhờ

Ra công nuôi nấng thuở còn thơ

Sinh thành nghĩa nặng đâu nào tính

Dưỡng dục ân sâu cũng bỏ lơ

Dẫu phải bôn ba người lão hóa

Cho dù bươn chải mắt hoen mờ

Sớm mong nhi tử nên danh phận

Để khỏi tiếng đời nói vẩn vơ.

Liêu Đình Tự

 

TIẾP HỌA:

 

TỰ NGẪM

 

Mõ chuông biết gõ chẳng ai nhờ

Xếp quyển thôi đành tệ với thơ

Oản dĩa vãn hồi nào héo lánh

Xôi phần cuối lễ cũng đành lơ

Sách đèn lạnh lẽo trùm sương ám

Nghiên bút quắt queo ngợp bụi mờ

Tưởng nhuộm được đầu đen thế chứ

Ai dè mồm vẫn khấn vu vơ!

PHAN TỰ TRÍ 

 

HỢP HỌA:

 

TÍNH KỸ

 

Gặp phải chàng ni khó được nhờ

Lắm tài, thêm tật khoái làm thơ

Cà phê mấy cữ hồn ngơ ngẩn

Rượu đế vài chung mắt lẳng lơ

Facebook: bạn bè say hội ngộ

Mạng tình: trai gái hẹn vu vơ

Thôi thì em chịu mang danh ế

Để khỏi năm canh ngấn lệ mờ.

Thy Lệ Trang

 

CŨNG HỌA:

 

TỰ SỰ

 

Chồng như tớ chẳng vợ con nhờ

Ghép chữ ra vần,tội cả thơ

Tảng sáng vài câu buồn mộng vỡ

Xế chiều mấy đận khóc mơ lơ

Hồn ma bái lạy tàn hương ám

Bóng quế quỳ ôm vọng mắt mờ

Sự nghiệp gì đâu bì bõm ấy

Thân chừ gối mỏi đứng nhìn vơ!

Lý Đức Quỳnh

 

ĐỒNG HỌA:

 

NGUỒN VUI

 

 

Tớ chẳng lều văn, chẳng túp thơ

Viết tràn, có kẻ động lòng vơ

Chặn ngay phây búc - điều ngang ngược

Xâm phạm I meo - việc ám mờ

Thấy ác, phanh phui không thể bỏ

Nhìn gian, lột tả khó làm lơ

Mặc thây, chúng sẽ gây phiền toái

Gom chữ làm vui để tựa nhờ.

190716.

Đoàn Đình Sáng.

 

CÙNG HỌA:

 

ĐỪNG LẤY NHÀ THƠ


Lụi cụi đêm thâu mắt cũng mờ
Ngày thường lẩm nhẩm bận mài thơ
Khi như thân thiết khi ngờ ngợ
Lúc giống mơ màng lúc vẩn vơ
Việc xóm đang kêu chàng giả lảng
Chuyện nhà réo gọi ấy vờ lơ
Khuyên ai đến tuổi...chưa chồng vợ
Chớ lấy nhà thơ... khó thể nhờ
Trí Anh

 

HỌA TIẾP:

 

GỬI


Gửi chút vô tình mất ý thơ
Gửi đi uất hận sợ trăng mờ
Gửi Hằng câu nhớ e Hằng thẹn
Gửi Cuội lời buồn ngại Cuội lơ
Gửi nghĩa cho đời đời chẳng thiết
Gửi xanh cho lá lá đâu nhờ
Gửi không chốn nhận thành ngơ ngẩn
Gửi lại cho mình hóa vẩn vơ
Trí Anh

 

TIẾP HỌA:

 

XIN CAN

( Lời vợ chàng thi sĩ )

 

Thôi đừng viết nữa để tôi nhờ

Chữ nghĩa xa vời thẩn với thơ !

Say đắm nàng trăng làm vợ tủi

Mơ màng chú cuội khiến con lơ

Lẩm ba lẩm bẩm như người dại

Ngẩn ngẩn ngơ ngơ tựa bóng mờ

Sống thật đi ông, đừng mộng ảo

Hơi đâu bận trí chuyện vu vơ !

Sông Thu

 

HỢP HỌA:

 

TỰ BẠCH 

Nếu giỏi và khôn đã vợ nhờ.

Tối ngày lẩn thẩn mấy vần thơ

Dăm sô học thuyết trò đâm ngán

Một mớ giáo điều bạn cũng lơ.

Đốt đuốc tự khen rằng đuốc tỏ.

Trông trăng lại trách tại trăng mờ.

Đinh ninh  cứ ngỡ ta là nhất

Canh vắng đêm trường mộng vẩn vơ

Huy Vụ 20/07/16

 

CŨNG HỌA:

 

GIÀ SA CƠ

 

Già mất tiền hưu, chẳng chỗ nhờ

Tháng năm buồn tủi gửi vào thơ

Trà xanh nhấm nháp không đành nhịn

Cơm bụi lai rai chẳng thể lơ

Xướng hoạ đôi câu, vần tắc tị

Rượu trà vài chén, trí lu mờ

Ôi chao lão hạc sao bê bết

Thiên hạ coi mình, loại bá vơ

Người Nay

 

ĐỒNG HỌA:

 

TẠI NÀNG THƠ

 

Gặp nỗi éo le thôi hết nhờ

Cuộc tình chấm dứt tại NÀNG THƠ

Bao năm thắm thiết hằng mong đợi

Một phút bàng hoàng nỡ ngó lơ

Tưởng được tương phùng đời ấm áp

Ai ngờ tan vỡ chuyện tầm vơ

Những ngày còn lại sao vô vị

Mỏi mắt chờ ai chốn tít mờ !

THIÊN HẬU

309_ LÀM KẸO CU ĐƠ (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Ông Hai danh giá kẹo Cu Đơ (*)

Một miếng ăn vào đã lắm cơ!

Mật mía- đường- gừng đều trộn lẫn

Mạch nha- vừng- lạc lại hòa vô

Kèm vào bánh tráng người luôn thích

Thêm ngụm chè xanh khách cứ ưa

Thơm ngọt béo bùi đầy ý vị

Đúng nghề đặc sản đất văn thơ

.                 Bóng Tà Dương

(*) Tên xưa là Cu Hai, các học sinh ở Hà Tĩnh học Pháp văn gọi là Cu Đơ (deux), thành tên bây giờ.

 

 

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2016

XẺO LƯỠI BÒ


XẺO LƯỠI BÒ

 

Tòa án cắt phăng cái lưỡi bò

Chặt tay bọn Hán  giở trò dơ

Biên cương cận quốc đừng xâm lấn

Hải đảo lân bang chớ  cướp vồ

Phán quyết công minh,  lì chi nữa

Lời tuyên dứt khoát, xéo mau cho

Thấy người thắng kiện, lòng man mác

Chán nỗi bên mình mấy bố …co!

CAO BỒI GIÀ

16-07-2016

 

BÀI HỌA:

 

CÓ CHỊU NẰM CO ?

 

Khác chi lũ mặt ngựa đầu bò

Chẳng sợ nhân loài rủa tiếng dơ

Rỏ dãi- Hán man thè lưỡi liếm

Vung gươm- Tòa án chặn tay vồ

Giấc mơ Chín Đoạn chôn đi nhé

Lòng thối Ba Tàu đậy lại cho

Phi Líp Pin cười! dân Việt hứng !

Phen này Tập có chịu nằm co?

Nguyễn Gia Khanh

 

ĐỒNG HỌA:

 

VÔ TÂM

 

Một lũ đầu to chẳng khác bò

Bạc tiền đầy ắp bởi ăn dơ

Quân thù man rợ, cung nghinh đón

Dân chúng lầm than, ác độc vồ

Đường lối ngang tàng: xơi, đạp, đổ

Chủ trương lắt léo: biếu, xin, cho

Nếu ai hó hé thì vào khám

Dạ kẻ vô lương vẫn kéo co

Thục Nguyên

 

CÙNG HỌA:

 

QUÂN GIAN ÁC.

 

Chớ nghĩ nó ngu tựa não bò!

Bạc vàng giấu kỹ, chẳng đem cho

Dòm nơi dễ nuốt nhanh tay thuổng

Ngó chốn ngon xơi quyết chí vồ

Kẻ cạnh khinh thường kêu: dạ bẩn

Người xa ngán ngẩm bảo: lòng dơ

Cùng nhau đánh đuổi quân gian vậy

Mặc xác ai mà sợ thụt… co.

170716

Đoàn Đình Sáng.

 

 

 

Tiếp họa:

 

ĐỪNG LỪA DỐI NỮA

 

Gian manh bành trướng,lưỡi như bò

Muốn nuốt chủ quyền,thỏa bụng dơ

Hữu nghị chữ vàng trên mắt bịt

Tình thân bốn tốt dưới tay vồ

Dã tâm đã rõ,tòa,mau kiện

Công lý xin tường,luật,thấu cho

Đừng mị ma cùng dân,trí đỉnh

Say mèm danh lợi mãi nằm co!

Lý Đức Quỳnh

 

HỢP HỌA:

 

VỠ MỘNG

 

Từ nay Trung cẩu hết đường bò

Kết thúc mưu đồ kẻ nhớt dơ

Phi Líp cao tay ngăn bít lối

Ba Tàu nhỏ mọn thấy liền vồ

Lệnh ban đồn bót nên thu tóm

Tòa phán quân binh hãy rút cho

Bị cáo lầm lì trong thất vọng

Phen này vỡ mộng phải nằm co.

Liêu Đình Tự

 

CŨNG HỌA:

 

NHẮN NHỦ

Hãy dậy đi anh chớ có bò

...Chữ vàng, bốn tốt chỉ thêm dơ

Theo chân Tàu khựa...vơ cùng vét

Mang tiếng Hán gian ...đớp lẫn vồ

Biển đảo thân yêu không thể bỏ

Quê hương gấm vóc khó mà cho

Đứng lên tạo dựng con người mới

Bỏ thói ươn hèn, tật chối co.

Thy Lệ Trang

308_ THỢ SƠN DẦU (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Xe cộ  chi chi cũng nhận thầu

Tôi đây chuyên nghiệp phủ sơn dầu

Chà chà giấy nhám đều trơn mịn

Thổi thổi vòi phun kỹ láng lau

Mắt kính tùm hum như thám tử

Khẩu trang kín mít tựa ma đầu

Hàng rào,cửa sắt ,ai muốn đẹp

Cứ gọi là xin đáp ứng mau !

.                CAO BỒI GIÀ

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016

CON BÒ - CON VẸT


CON BÒ

Thây mầy thì bự, đầu mầy to
Xuống vũng mà soi có giống bò ?
Cá thịt không xơi, nhiều lúc đói
Cỏ rơm cứ gậm mấy khi no ?
Thây to lại chỉ làm tôi mọi
Đầu bự nhưng không biết tự do
Xỏ mũi suốt đời người xỏ mũi
Danh bò vang dội thiệt thơm tho !
Thục Nguyên

 

XIN HỌA:

 

CON VẸT

 

Lừng danh oàng oạc cái mồm to

Nhưng não ngu si sánh tựa bò

Thuyết pháp bậy xằng âu cũng bởi…

Nói năng nhai lại ấy là do…

 

Có phường dạy dỗ ngôn từ bậy

Có kẻ nhét nhồi lý lẽ no

Người chửi trơ trơ, còn giở giọng

Đỉnh cao trí tuệ, thơm cùng tho !

CAO BỒI GIÀ

18-07-2016

307_ HÁT BỘI (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Đây đoàn hát bội diễn liên trường

Tích cũ lưu truyền những tấm gương

Tử ải ác nhân nằm thảm não

Sinh môn hiền sĩ đứng hùng cường

Lối hằng - hường - giậm ca ra bộ

Điệu thán - nam – ngâm động tác tuồng

Xưa cụ Duy Từ năng điểm xuyết (*)

Nay đừng quên lãng một dư hương

.                   Bóng Tà Dương

(*) Người đầu tiên đặt nền móng cho nghệ thuật hát bội Việt Nam là Đào Duy Từ (1572-1634)

 

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2016

CHỚ CHỦ QUAN


Chớ chủ quan

 

Chớ sớm mừng vui cắt lưỡi bò.

Bọn Tàu nổi tiếng rất thâm nho.

Anh em hữu hảo nghe buồn ói.

Xóm láng thân thương  thấy tởm  trò.

Biển đảo ngậm hờn chưa nổi bão.

Giang sơn nuốt hận vẫn im ro.

Tìm đâu khí phách xưa Thường Kiệt?

Tính toán ngu si chết cả lò.

Huy Vụ 17/07/2016

 

XIN HỌA:

 

NẶNG LO

 

Bắc Kinh vốn dĩ vẫn đầu bò

Dạ độc,lòng tham, miệng xổ nho 

Vừa cướp vừa la bày đủ mẹo

Vẫn ôm vẫn hít diễn bao trò

Đâm thuyền, chiếm đảo đầy ngang ngược

Hiếp bạn  đe bè cứ …quíu ro

Thường Kiệt  trong dân nào có thiếu

Ai kia nơm nớp bắt nằm …lò

CAO BỒI GIÀ

17-07-2016

306_ THỢ HỒ (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Nhà cao ,phố mới khắp nơi nhô

Công lớn nhờ tay chú thợ hồ

Đắp móng san nền, cây thước ngắm

Xây tường  xếp gạch  ,chiếc bay tô

Thự xinh kiến trúc đầy lao khổ

Dinh đẹp công trình thỏa ước mơ

Vất vả dầm mưa cùng dãi nắng

Cho người chỗ trú  vững như trơ

.                CAO BỒI GIÀ

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2016

TÌM CHỐN TIÊU SẦU

TÌM CHỐN TIÊU SẦU

 

Ngửa mặt tìm trăng ánh sắc ngầu

Men nồng càng ngấm lại càng đau

Ới Hằng tán lếu mong vơi dạ

Kiếm Cuội đùa ngông để trút sầu

Rượu chẳng bạn mời tu tận đáy

Buồn không chốn sẻ cất vào đâu ?

Vo ve cái muỗi vòng quanh quấy

Lấy cớ tiêusầu, bốp …đập mau !

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA:

BUỒN VU VƠ

 

Buồn dâng muốn chuốc đến say ngầu

Vẫn thấy trong lòng chửa hết đau

Lệ tủi sao vừa trôi nỗi nhớ

Men cay chẳng đủ đốt cơn sầu

Hay là mộng đã trao nơi ấy

Mới phải hồn đành gửi chốn đâu ?

Nhặt ánh trăng tàn nghiêng đáy cốc

Soi cùng một gã, bóng tan mau.

Nguyễn Gia Khanh

 

ĐỒNG HỌA :

 

GIẬT MÌNH

 

Trăng Hàn rao bán có ngờ đâu,

Bực kẻ hỏi mua dạ thấy đau?

Chửi đổng vài câu cho đỡ tủi,

Viết càn đôi vận để vơi sầu.

Gò Loi trơ tách môi thâm tái,

Bầu Đá cạn be mắt đỏ ngầu.

Léo nhéo đầu sân bà chủ nợ,

Giật mình bỏ dép phải chuồn mau!

Bình Định,15.07.2016

VÕ TẤN HÙNG

 

CÙNG HỌA:

 

ĐẬP RUỒI


Ngồi chốc ăn trên rõ thiệt ngầu
Dân hèn khổ cực chúng cần đâu
Việc công tấp cập chờ không thấu
Đám tiệc tưng bừng đến thật mau
Nhắn dạ ơ thờ: ôi...dạ xót
Nhủ lòng hờ hững: ối...lòng đau
Chung tay ta đập loài dơ bẩn
Chớ để đời con mãi vướng sầu
Trí Anh

 

TIẾP HỌA:

 

TIÊU SẦU

 

Buồn ai lệ đắm mắt hoen ngầu

Ngẫm lại lòng này mãi thấy đau

Mượn chén điền viên vơi nỗi nhớ

Nâng ly giấc bướm giải cơn sầu

Ngả nghiêng chân nặng ân tình khát

Sóng sánh men nồng lối mộng đâu

Chuếch choáng hương đời sau luống hẹn

Mong cho con tạo sớm qua mau.

Liêu Đình Tự

 

HỢP HỌA:

 

HỒI HƯƠNG

 

Cho dẫu dòng sông có đục ngầu

Lục bình có tím cả trời đau

Vẫn không ngăn được bao niềm nhớ

Cũng chẳng vơi đi vạn nỗi sầu

Vấn mãi cõi lòng luôn vấn mãi

Về đâu thân phận sẽ về đâu ?

Xứ người lạc lõng bơ vơ quá

Quyết định hồi hương, quyết định mau

Thục Nguyên

 

CŨNG HỌA:

 

KHÓ QUÊN…

 

Mới nhấp vài hơi mặt đỏ ngầu!
Làm sao xóa nhạt những niềm đau?

Mang lòng ray rứt từng đêm tủi
Ôm mối tương tư một gánh sầu!

Đất khách xa vời mong bậu lắm!

Phương trời diệu vợi biết người đâu?

Ngoài hiên soi sáng vầng trăng tỏ

Dạ nhắn khuya rồi hãy ngủ mau!

Như Thu

 

ĐỒNG HỌA:

 

LỘ TRÌNH

 

Mường tượng sông qua nước đục ngầu

Mưa nguồn, sóng cả, gió dồn mau

Khơi khơi thời tiết gieo nguy hại

Ngao ngán tâm can vẳng lụy sầu

Nào ước nhanh nhanh mây sớm tản

Hoài mơ chong chóng dạ thôi đau

Cầu sao trời đất cùng yên ả

Thì vượt cung đường chẳng khó đâu.

150716.

Đoàn Đình Sáng.

 

CÙNG HỌA:

 

CÒN TRONG NỖI NHỚ

Từ khi suối mộng đã đen ngầu

Vết cắt hồn em mãi buốt đau

Năm tháng còn thơm mùi phấn trắng

Thời gian chưa nhạt ánh trăng sầu

Đàn anh...tiếng gọi...mơ hồ lắm

Bãi cỏ...chiều thu...ấm áp đâu?

Lạc dấu chân xưa hoài nuối tiếc

Hiên đời thấm đẫm giọt mưa mau !

Thy Lệ Trang

 

TIẾP HỌA:

 

GIÀ TRƯỚC TUỔI

 

Nhìn mặt phong sương cứ tưởng ngầu

Nào hay ẩn chứa một niềm đau

Cuộc đời lang bạt hoài trôi nổi

Tâm trạng bơ vơ mãi hận sầu

Thao thức từng đêm mơ chẳng trọn

Lang thang khắp chốn mộng tìm đâu ?

Vết hằn ngang dọc như đan lưới

Nét lão không chờ vẫn đến mau !

 

Sông Thu

 

HỢP HỌA:

 

THẤT TÌNH

 

Mất ngủ vài đêm mắt đỏ ngầu

Tình xa tan vỡ lắm thương đau

Lang thang lối mộng lòng ngơ ngẩn

Thao thức canh thâu dạ thảm sầu

Đầm ấm yêu thương  nhiều đến thế

Chia lìa  giận dỗi hỏi vì đâu ?

Âm thầm ôm mối tình si dại

Biết mấy giòng châu cứ rớt mau!

THIÊN HẬU

305_ TRỒNG CAO LƯƠNG (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Cũng là ngũ cốc giống cao lương

Thực phẩm dành nuôi các trại chuồng

Chịu đựng tứ thời luôn gắn bó

Đồng cam bát tiết chẳng lìa buông

Mễ nhân - cốc tử trùng danh mọn

 Ý dĩ - bo bo cũng tiếng thường

Cứu đói giúp người khi hạn hán

Nuôi đàn gia súc béo tròn vuông

.                  Bóng Tà Dương