Thứ Năm, 29 tháng 7, 2021

NẾU NHÌN NHAU NHƯ ĐỒNG LOẠI - Nhạc sĩ Tuấn Khanh

Nếu nhìn nhau như đồng loại

Description: https://nhacsituankhanh.files.wordpress.com/2021/07/123.png?w=656&h=300&crop=1

28/07/202129/07/2021 ~ Tuấn Khanh

Những ngày phong tỏa Sài Gòn trở nên căng thẳng nhất, có cả sự tham gia của quân đội, đã diễn ra không ít những điều quái gở. Sự sợ hãi con virus vô hình trong mắt, đã khiến cho toàn bộ hệ thống chính trị “chống dịch như chống giặc” được tự do lựa chọn những gì họ nhìn thấy được, là thứ cần phải chận lại, bao gồm cả miếng ăn và nhu yếu phẩm đời thường của con người.

Trong vài ngày, sự trớ trêu diễn ra ở khắp mọi nơi.

Những chiếc xe chở sữa, thức uống hoặc tả, hoặc băng vệ sinh của phụ nữ đi giao hàng cũng bị bắt quay đầu vì lý do là hàng không thiết yếu. Sự hoang mang của người dân tràn trên các mạng xã hội, không phải vì covid, mà vì một xã hội bất an do ngôn ngữ và suy nghĩ con người không thể giao tiếp được với nhau.

Nhất định những mặt hàng như sữa hay băng vệ sinh, chắc chắn phải gợi nhớ cho những “chiến sĩ” đang trực chốt kiểm tra, nhớ về mẹ, chị hay con cái của họ. Và cũng không có ai kiểm chứng được là với các “chiến sĩ” ấy, những mặt hàng như vậy không thể nào chui lọt vào nhà của họ.

Trên tiktok, hay video youtube ngắn, xuất hiện câu chuyện một người chở rau muống đi giao hàng cho công ty đến các quận trong thành phố. Anh bị chốt kiểm tra chận lại. Hai thanh niên trẻ, trắng trẻo mặc quân phục là người kiểm tra, đã loay hoay không thể xác định được rau muống có là mặt hàng thiết yếu hay không.

Người giao hàng điềm tĩnh nói nếu anh không được giao mặt hàng này, xin hãy ghi vào đơn hàng của anh, lý do rõ ràng là không cho đi vì là không thiết yếu. Trong video, một thượng sĩ và một đại uý cứ bối rối không quyết định được rau có thiết yếu hay không. Thậm chí sau đó, họ phải gọi điện thoại để xin ý kiến cấp trên.

Video đó, chỉ là một câu chuyện nhỏ được ghi lại ở Sài gòn, mà một ngày có vô số câu chuyện như vậy xảy ra trong phong tỏa. Nó có thể gây cười cho một số người và quên đi. Nhưng với nhiều người khác, ắt phải có câu hỏi được đọng lại: Thật sự những con người đó không đủ khả năng để nhận biết rau có thiết yếu hay không trong đời sống con người?

Dĩ nhiên là mọi người trực chốt kiểm tra đều biết. Vì chính trẻ con cũng nhận biết ngay đó là thứ ăn được. Những thứ giúp người ta không bị đói. Chẳng phải trong lịch sử, nhà cầm quyền sau năm 1975, từng ca ngợi rau muống như là một loại lương thực có thể đem lại bổ dưỡng như thịt bò, và khẳng định rau muống sẽ giúp cho con người vượt qua được tất cả mọi cảnh đói kém trong thời gian đó hay sao?

Chỉ có một cách giải thích duy nhất về chuyện rau – hay bất kỳ loại thực phẩm nào đang bị dán nhãn là không thiết yếu – bị đối xử lạnh nhạt trên đường đi đến với con người: Đó là sự tuân lệnh mù quáng dẫn đến sự ngu hóa, thậm chí quên luôn cả bản năng làm người của mình.

Với những người trực chốt kiểm tra từng từ chối bánh mì, rau hay bất kỳ loại nhu yếu phẩm nào, hoàn toàn không có nghĩa là trong đời sống của họ hoàn toàn vắng bóng những thứ đó. Họ cũng có thể đang thụ hưởng những thứ như vậy, nhưng mệnh lệnh cùng quyền lực tạm thời được giao phó, khiến họ trở nên chai lì, hủy hoại cả những cảm xúc nhận biết mang tính người bình thường.  

Sài Gòn đang đứng trước một màn trình diễn khổng lồ đầy ức chế như vậy: Quyết ý của chính quyền nhưng lại không đồng hành cùng lòng dân. Đặc biệt khi người dân phải tự gồng gánh, tự lo miếng ăn, cuộc sống của mình nhưng cứ bị từ chối là “không thiết yếu”.

Trên mạng facebook, có tin kể rằng anh shipper mang giao cục sạc điện thoại, và bị cảnh sát giao thông từ chối vì đó là hàng không thiết yếu. Phía dưới bản tin ấy có lời bình luận của một phụ nữ “Gặp mình thì cũng không biết phải trình bày như thế nào. Vì mình đang bị cách ly, nhưng củ sạc điện thoại bị hư, May mà mình mượn được của người phòng bên cạnh. Nếu không, chẳng thể nào liên lạc được với nhân viên trực cách ly, cũng như với người nhà”.

À, hóa ra trong muôn vạn điều “thiết yếu” của cuộc đời, quả có rất nhiều góc cạnh của nó. Sẽ chẳng có danh sách nào đơn giản lập ra để cho và từ chối, trong tình huống đại dịch quá mới mẻ với từng gia đình và cả với một chính quyền như hôm nay. Có làm gì đi nữa thì cũng mọi thứ cũng phải nằm trong sự nhận biết, và thấu hiểu của con người.    

Nhà báo Võ Văn Tạo kể rằng ông chở vợ đi mua thuốc uống định kỳ. Khi bị anh thanh niên xung kích chận lại, ông chỉ mớ thuốc vừa mua và giải thích. Người mang sắc phục xung kích ấy chỉ tay, nói “”Cứ cầm cái vỏ hộp thuốc như thế này là đi lung tung được hả?”. Ông Tạo giải thích và nói rằng mình già rồi, chẳng muốn nói dối để ra đường lúc này làm gì, thì tay xung kích trẻ ấy, quát “Muốn lập biên bản hả?”.

Đối diện với mệnh lệnh chính trị trở thành độc đoán do quyền lực được phân cấp, mọi giá trị thiết yếu của người dân chỉ là cá nằm trên thớt. Vợ của ông Tạo muốn cho qua chuyện, bèn nói xuôi với tay xung kích ấy vài câu để đi về cho nhanh. Chứ không khéo lại nộp oan tiền triệu. Ông Võ Văn Tạo là một nhà báo có hơn 30 năm kinh nghiệm và là trí thức làm việc trong ngành kinh tế.  Nhưng tất cả những vốn liếng quý báu ấy của ông, dễ dàng trở thành vô nghĩa trước một tình trạng ngu hóa và vô tâm vì mệnh lệnh như vậy.

Đại dịch là một thảm họa. Không có chính quyền hay người dân nào đủ kinh nghiệm để đối phó trong đời mình. Chắc chắn trong cách chỉ huy việc đối đầu với đại dịch, mọi quốc gia đều cần những mệnh lệnh tập quyền, Nhưng trong sâu thẳm mọi quyết định, vẫn là yếu tố con người đối xử với con người.

Chỉ cần có như vậy thôi, thì sẽ không bao giờ có những chốt chặn bối rối về những mặt hàng nào là thiết yếu. Và cũng sẽ không có bất kỳ một nhân viên nào của nhà nước phải vào vai bất nhân trong việc từ chối nhu cầu của người khác. Đơn giản thôi, vì ngoài mệnh lệnh khô cứng, mọi thứ chỉ cần được suy xét từ góc nhìn của một con người với chính đồng loại của mình.         n        

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2021

TA DỖ TA (Bát Thủ - Trung - Vĩ Đồng Âm)

TA DỖ TA

Bát Thủ - Trung – Vĩ Đồng Âm)

 

VÀNG son chả MẤY tựa mây TRÔI

GÁNH nợ, trả VAY mãi chửa RỒI

HẠNH phúc vừa SAY mơ lạc LỐI

GIAN nan chưa TRẢI, hiểu chi ĐỜI

NĂM dài, trời DẠY, bao đòn THỌI

THÁNG đoạn, kẻ VẦY lắm lệ RƠI

HÀNH hạ cho MÀY nên rắn RỎI

ĐÀNH mình cười KHẨY dỗ thằng TÔI…

CAO BỒI GIÀ

27-07-2021

 

BÀI HỌA:

 

TÔI GIỄU TÔI

Bát Thủ - Trung – Vĩ Đồng Âm)

 

TỐI mượn men NỒNG ngắm nguyệt TRÔI

TUỔI ta đã NHUỐM bóng tà RỒI

LỐI giăng đầy MỘNG, thênh thang LỐI

ĐỜI thoảng như KHÔNG, ngắn ngủi ĐỜI

MỎI gối tâm MÒN, hồi kiếp GỞI

DỐI người lệ NÓNG, ngược hồn RƠI

ĐỢI hoài thắc THỎM, mong ngày mới …

ĐỐI diện ngượng LÒNG, ta giễu TÔI…

L.Q.T.

27-07-2021

 

ĐỒNG HỌA:

 

CHỚ LẪY TA

(Bát Thủ - Trung – Vĩ Đồng Âm)

 

BÓNG lẻ vai GẦY phận nổi TRÔI

LÒNG luôn hiểu VẬY thế vui RỒI

MONG hoài nghĩa ĐẤY nào quên CỘI

NGÓNG mãi người ĐÂY chẳng trách ĐỜI

MỘNG gửi vào MÂY khôn thể VỚI

DÒNG chan thấm GẬY cũng từng RƠI

BÔNG đùa chớ LẪY tâm đà HỐI 

RỘNG tháng năm CHẦY nhắc nhở TÔI...  

 

Như Thu

07/27/2021

 

CÙNG HỌA:

 

TỰ DỖ MÌNH

 (Bát thủ-trung-vĩ đồng âm_

 

BÓNG lặng lụa LẦY ẩn nước TRÔI

 

SÔNG tình đưa ĐẨY cũng qua RỒI

 

TRÔNG về phương ẤY vương sầu NỖI

 

MỘNG gặp chốn ĐÂY vướng nợ ĐỜI

 

CUỐNG rụng khôn KHUÂY mầu nắng RỢI

 

BÔNG tàn run RẨY sắc hoa RƠI

 

LỒNG gương lộng LẪY trăng thầm GỢI

 

NỒNG ấm duyên ĐẦY đắm dạ TÔI.

 

                           28-7-2021

Nguyễn Huy Khôi

 

TIẾP HỌA:

 

LỠ MỐI TÌNH XA
Bát Thủ - Trung – Vĩ Đồng Âm)


MƠ mộng tình TA mãi suốt ĐỜI


NGỜ  đâu gãy NGÃ khiến sầu RƠI


NGỠ tình đon ĐẢ bao lần VỘI


SƠ ý lơ LÀ mấy bận TRÔI


CHỜ đợi dẫu XA nào mến VỢI


NHỚ mong đâu LẠ bởi yêu RỒI


GIỜ đây biển CẢ ngăn duyên LỐI


LỠ mối tình XA của chúng TÔI

songquang
20210726

 

HỢP HỌA:

 

CHỜ NGƯỜI

Bát Thủ - Trung – Vĩ Đồng Âm)

 

LỜ lững con ĐÒ lặng lẽ TRÔI

CHỜ ai bạn NHỎ đợi lâu RỒI

THỜ ơ,  mây GIÓ về chung LỐI

HỜ hững...trăng, THƠ bước trọn ĐỜI

SỢ lắm, vu VƠ... chiều tím RỌI

LO nhiều...vụn VỠ lá vàng RƠI 

NHỜ ai...chốn ĐÓ người thương GỌI

MƠ cánh chim...GIỜ, có nhớ TÔI...?

 

Bạc Liêu/28/7/2021

HỒNG VÂN

 

CŨNG HỌA:

 

LẺ LOI

( Bát Thủ Trung Vĩ Đồng Âm )

 

CHIỀU buồn mây XÁM lặng lờ TRÔI

PHIÊU bạt chim NAM biệt xứ RỒI

LIỀU lĩnh xa ĐÀN, bay rẽ LỐI

LIÊU xiêu bỏ BẠN, tách ngang ĐỜI

YÊU ai, dạ ĐẮM ôm tình ĐỢI

THIẾU bậu, lòng CAM nuốt lệ RƠI

KIÊU hãnh lụi TÀN chua xót NỖI

NHIỀU đêm lụy ĐẪM ngậm ngùi...TÔI

 

Sông Thu

( 28/07/2021 )

 

ĐỒNG HỌA:

 

MÂY

(Bát Thủ Trung Vĩ đồng âm)

 

NGANG trời nhàn NHÃ áng mây TRÔI

THOÁNG chốc đà XA khuất núi Rồi

LÃNG  đãng thôn NHÀ,vui vạn LỐI

LANG thang chốn LẠ, thú muôn ĐỜI

TRĂNG vàng thong THẢ luôn lui TỚI

ÁNH bạc ngọc NGÀ mãi rớt RƠI...
HẠNH phúc bao LA không hạn GIỚI,

HẰNG nga nghiêng NGẢ chả riêng TÔI.

 

Thanh Hoà

 

CÙNG HỌA:

 

TỰ TÌNH

 

Bát Thủ-Trung-Vĩ Đồng âm 

 

HIU hắt trăng TÀ…sương  nhẹ RƠI !

 

LIÊU xiêu bóng NGẢ chỉ mình TÔI 

 

YÊU kiều ngõ HẠ…thương nhiều TỐI

 

TRĨU nặng quê TA…nhớ một ĐỜI !

 

CHIU chắt tình XA…hồn chớm mỏi

 

PHIÊU lưu bến LẠ mộng xa  RỒI 

 

CHIỀU xưa gom CẢ nghìn thu ĐỢI

 

TIÊU gợi tuổi GIÀ lặng lẽ TRÔI !

Thy Lệ Trang 

 

TIẾP HỌA:

 

CHỜ MẢNH XUÂN TÔI

Bát Thủ-Trung-Vĩ Đồng Âm)

 

SÔNG lờ lặng ĐẨY lục bình TRÔI

BÓNG ngã về TÂY bóng nhạt RỒI

MỘNG đó chưa ĐẦY lưu một CÕI 

CÔNG kia chẳng MẤY để muôn ĐỜI

KHÔNG dưng áy NÁY cơn sầu TỚI

BỖNG chợt ngật NGẦY nỗi tủi RƠI

LÒNG nguyện: Chớ THAY mà gắng ĐỢI

ĐÔNG tàn sẽ THẤY mảnh Xuân TÔI

 

Phương Hoa - July 29th 2021

 

HỢP HỌA:

 

XIN

 

TÌM đâu được CHỖ ngắm chiều TRÔI

TÍM sắc tàn MƠ hết cả RỒI

BỊN rịn đường TƠ giăng ngõ LỐI      

IM lìm cọng CỎ nếm mùi ĐỜI

NHÌN vầng nguyệt TỎ mang đêm TỚI 

XIN ánh sao MƠ đến sáng RỜI

IN dấu chân CÒ bao lặn LỘI

CHÌM sâu đáy HỐ mỗi thân TÔI !

PHƯỢNG HỒNG

 

CŨNG HỌA:

 

BẾN ĐÒ CHIỀU.

 

BẾN nhỏ chiều VỀ nước chảy TRÔI,

THUYỀN câu lặng LẼ nhổ neo RỒI.

ĐÈN chài đơn LẺ soi đêm TỐI,

TIẾNG cuốc ủ Ê hận cuộc ĐỜI.

GHỀNH đá mải MÊ ngư lão ĐỢI,

PHÊN đò nhè NHẸ giọt sương RƠI.

ĐỀN trong đảnh LỄ chuông vang DỘI,

THIỆN ác đôi BỀ nhắc nhở TÔI.

Mỹ Ngọc.

July 29/2021.

 

ĐỒNG HỌA:

 

TÌNH CẠN

 

NGỠ sẽ trăm NĂM sống suốt ĐỜI

NGỜ đâu tình CẠN cánh hoa RƠI

BƠ vơ gió LẠNH miên man ĐỢI

HỜ hững mây VÀNG lãng đãng TRÔI

THƠ mộng trăng TÀN xa vắng VỘI

LỜ đờ cá LẶN khuất tăm RỒI

GIỜ đây tâm TRẠNG luôn bối RỐI

Ơ hờ cô QUẠNH chỉ mình TÔI …

THIÊN LÝ

 

CÙNG HỌA:

 

HOANG MANG

 (Bát Thủ -Trung_ Vĩ Đồng Âm )

 

 

LẮM đám mây DƯỜNG lãng đãng TRÔI

 

DĂM chim đã LƯỢN cánh bay RỒI 

 

HẰNG mong rõ NGƯỠNG đi đầu LỐI

 

HẲN sợ mù SƯƠNG bước cuối ĐỜI 

 

CHẶN cảnh trông VƯỜN hồng mộng VỚI

 

NGĂN nền ngắm PHƯỢNG đỏ tình RƠI

 

GIĂNG sầu nén CƯỠNG tim thầm ĐỢI 

 

LẶNG lẽ đêm TRƯỜNG khổ dạ TÔI 

 

Minh Thuý Thành Nội 

Tháng 8/3/2021

Thứ Hai, 26 tháng 7, 2021

PHÁI NỮ THỜI COVID

PHÁI NỮ THỜI COVID

 

Khẩu trang bịt kín lúc ra đường

Đỡ mất thì giờ với lược gương

Mắt khỏi kẻ chì thôi ngứa rát

Da ngưng dồi phấn hết khô nhờn

Chẳng son, môi mịn như con trẻ

Không mực, mày thanh tựa bé thương

Thoải mái, tự nhiên và...tiết kiệm

Ai người nhìn ngắm phải phô trương ?!

 

Sông Thu

(26/07/2021 )

 

BÀI HỌA:

 

THẾ MÀ HAY…

 

Kín bưng mặt mũi suốt trên đường

Ai ngắm được mà phô với  trương…

Nhẹ nhõm cần chi ngồi trát phấn 

Lẹ làng khỏi phải đứng soi gương

Mày thô con bảo:  Me hiền dịu

Nhan mộc chồng cười: Vợ dễ thương

Bỏ điểm thôi trang da trắng mịn…

Đố ai ngắm thiếp dám khinh nhờn…

CAO BỒI GIÀ

25-07-2021

 

ĐỒNG HỌA:

 

Cho Cô Bé ...đồng môn

              (Họa 4 vận)

 

Cô Bé ngày xưa nổi học đường

 

Dịu dàng, ý tứ...ít soi gương

 

Nhác trông cứ ngợ người thôn Vỹ...

 

Trộm hỏi thì ra gái xứ Mường

 

Hội lớp rụt rè nhìn cảm mến

 

Khai trường bẽn lẽn ngắm thân thương!

 

Hoa khôi bình dị miền Sơn Cước

 

Giấu kín hương thầm né khuếch trương.

 

                               26-7-2021

Nguyễn Huy Khôi

 

CÙNG HỌA:

 

ĐỠ PHẢI LÀM DUYÊN . 

 

Ngày xưa lỡ dại đi trên đường

 Ai ngắm, vội tìm lén ngó gương
 Coi thử má hồng sao lấm nhớp

 Biết đâu môi thắm nọ phai nhờn

 Nay thôi vẽ mặt sau khăn nhớ

 Mai lại tô mày giữa lệ thương

 Cảm thấy vui vì đang giấu biệt 

 Vết nhăn quanh mắt đã tăng trương...

     Hawthorne  25 - 7 - 2021

Cao Mỵ Nhân 

 

TIẾP HỌA:

 

CHỜ QUA COVID

 

Đỏ xanh muôn sắc lướt qua đường

Mũ mão lùm xùm cộng chắn gương 

Kín mít ai người trông láng mịn

Phủ che nào kẻ thấy nhăn nhờn 

Vì chưng khó tỏ làm sao thích

Tại bởi khôn tường chẳng thể thương

Thôi dẹp quách phần son với phấn 

Chờ tàn Covid mới khoa trương

 

Phương Hoa - July 25th 2021

 

HỢP HỌA:

 

VUI BUỒN COVID

-/-

Cũng vì dịch bệnh, chẳng đi đường 

Khỏi mất thời gian ngắm trước gương

Gặp mụ vợ hoài, trông phát sốt 

Nhìn ông chồng mãi, thấy thêm nhờn

Cơm nhà ba bữa, ôi là ớn 

Phở quán không lần, quá nhớ thương

Cô Vít mày ơi, mau kết thúc 

Cho đời hấp dẫn, bớt sình trương. 

Người Nay

 

CŨNG HỌA:

 

ÔNG TRỜI LẮM CHUYỆN


Thời buổi nhiều xe chạy tắc đường


Trời bày Covid chặn làm gương


Làng thôn phong tỏa,người thôi nháo


Phố xá cách ly,lệ chẳng nhờn


Cửa khóa ai cần thay chỗ ở


Phôn cài số gọi đến nhà thương


Đời quen lối sống chim trời ấy


Nhốt lại nên sầu cứ mãi trương


Lý Đức Quỳnh 26/7/2021

 

TIẾP HỌA

 

MONG MỎI...

 

Bất kể miền mô cũng rộng đường

Ra ngoài bỏ tuốt việc nhìn gương

Khôn màng dung mạo vì che kín

Chẳng ngại mồ hôi dẫu thấm nhờn

Thiếu nữ quên mình trông quá tội!

Dép giày liệng xó nghĩ mà thương!

Thôi đành chịu khổ thời gian ngắn 

Mong mỏi đây rồi xếp lại trương!

 

Như Thu

07/26/2021

 

HỢP HỌA:

 

THỜI KIỆM ƯỚC

 

Dùng chi áo đẹp,chẳng ra đường,

Đâu phấn son mà phải ngó gương ?

Tiệm tóc im lìm,không kẻ tới

Thời trang ế ẩm chẳng người thương!

Khẩu trang mải miết,thêm bình dị

Đại dịch dài lâu,bớt diện,trương

Phụ nữ quen đà,luôn cẩn trọng,

Chớ ‘bung’,quá dễ hoá ra nhờn!

 

Thanh Hoà

 

CŨNG HỌA:

 

ĐẠI DỊCH BUỒN HIU...

 

Đại dịch buồn hiu khắp nẻo đường.

Ra ngoài phụ nữ chẳng cần gương.

Covi mười chín giòng lây nhiễm,

Chủng mới Delta loại nhớp nhờn.

Mục kính mắt đeo như thám tử,

Khẩu trang miệng bịt giống nhà thương.

Dân lành tức tưởi bao oan mạng,

Vái lậy Ông Trời cứu khẩn trương.

Mỹ Ngọc.

July26/2021.

 

ĐỒNG HỌA:

 

DÙ SAO CŨNG PHẢI ...

 

Dù sao cũng phải bước trên đường

Mắc khẩu trang vào đứng trước gương

Vén tóc cài trâm cho ngốc thấy

Rửa tay sát khuẩn ngại con nhờn

Bao ngày chu đáo dường quen gọn

Một chút xô bồ cũng khó thương

Không để Cô Vi làm nhếch nhác

Chàng ơi đừng nghĩ thiếp khoa trương.

Trần Như Tùng

 

CÙNG HỌA:

 

VỢ TÔI THỜI ĐẠI DỊCH

 

Phong tỏa không ai được xuống đường 

 

Từ đây vợ nghĩ…hết soi gương 

 

Thoa son sắc đỏ môi thêm nứt

 

Dồi phấn màu tươi má lại nhờn

 

Kính mát mắt che trông phát ớn

 

Khẩu trang miệng bịt thấy mà thương 

 

Mong sao covid  mau lùi bước 

 

Phái đẹp tha hồ được khuếch trương 

 

 

songquang 

20210726

 

TIẾP HỌA:

 

ĐANG KỲ ,

 

Chẳng ai nhìn ngắm ở trên đường

Chỉ có bầu trời phản ánh gương

Phái đẹp rạng ngời khi mặt mộc

Làn môi ngứa ngáy lúc son nhờn

Áo quần thanh nhã nom xinh xắn

Giày dép đơn sơ thấy dễ thương

Cô vít khiến người co cúm lại

Đang kỳ bùng nổ chớ khoe trương !

PHƯỢNG HỒNG

 

HỢP HỌA:

 

NÓI THIỆT

 

Từ ngày covid  ít  đi đường

Chẳng phải điệu đà đứng trước gương

Phấn dặm, nằm trơ phơi góc nhỏ

Son tô, bỏ mặc  khiến da nhờn

Khẩu trang  phủ kín  môi xinh xắn

Mắt kiếng che mờ dáng dễ thương

Trong tủ áo quần nguyên thẳng nếp

Chờ khi hết dịch mới khai trương !

THIÊN LÝ

 

CŨNG HỌA:

 

ĐÀN ÔNG THỜI COVID-19 

 

Đâu như phụ nữ phải soi gương 

 

Chẳng phải điểm trang lúc xuống đường 

 

Tánh vốn gọn gàng …luôn giản dị

 

Dịch lan thận trọng ….chẳng khinh nhờn

 

Khẩu trang hợp mốt gìn nghiêm cẩn

 

Khoảng cách đúng tầm giữ khẩn trương 

 

Ai thấy cũng cho rằng lịch lãm

 

Nhìn vào khen lắm lại thầm thương 

 

Người Sông Cửu

 

ĐỒNG HỌA:

 

MÙA CÔ VÍT

 

Nếu có gặp nhau ở giữa đường

 

Chắc gì anh nhận được người thương!

 

Phấn son hờ hững hoen mờ má

 

Trâm lược ơ thờ buốt lạnh gương

 

Vành nón phủ đầu che mắt nhạt

 

Khẩu trang bít mặt giấu da nhờn


Dưng không rồi bỗng thành xa lạ

 

Khoảng cách đôi mình…phải khẩn trương!

 

Thy Lệ Trang 

 

CÙNG HỌA:

 

LỜI NGỎ

 

Phong tỏa  buồn tênh các nẻo đường

 

Tóc tai chả thiết việc soi gương

 

Che mồm há bợn son môi mịn

 

Kín miệng cầu chi phấn má nhờn

 

Chống dịch hiệp hòa càng quý trọng

 

Phòng thân ý tứ dễ thân thương!

 

Tùy thời trang điểm là thuần chất

 

Đoan chính ai ưa gái chảnh,...trương"?"

 

                               28-7-2021

Nguyễn Huy Khôi