Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2014

THẸN - TRƠ


.      THẸN

Tiến sĩ một rừng dưỡng báo cô.
Thua anh hai lúa đá giang hồ.
Bên ni chữ nghĩa chừng dăm lớp.
Phía nớ văn bằng ước mấy bô.
Trí tuệ đỉnh cao… đang mải hót.
Quang vinh bất diệt… vẫn còn hô.
Ai người thức tỉnh hồn non nước.
Quét lũ mọt sâu hết xuống mồ.
.              Huy Vụ 15/11/2014

XIN HỌA :

.      TRƠ
Hoàn toàn chả thẹn, vẫn xưng cô

Chỉ giỏi làm tôi bọn Biển Hồ

Tài nó dân Miên khen xí xí

Bằng tao trường Mỹ chứng bô bô

Ngồi trên sáng suốt không sai lạc

Ở dưới  ngu đần chớ hoán hô

Tướng tiếc  ra gì nơi xứ ấy

Chỉ như lính gác chốn … nhà mồ !

.               CAO BỒI GIÀ

.                16-11-2014

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

KIÊU BINH ĐẠI NÁO PHÁP ĐÌNH


Công an   cậy thế hóa kiêu binh

Bạo lực tra đòn  chết học sinh

Lãnh án ngồi tù,  không chấp nhận

Cãi tòa đá ghế, chẳng đồng tình

Tôn ti giễu cợt, lời lăng mạ

Pháp luật xem thường, giọng rẻ khinh

Rõ kẻ canh người tuân phép nước

Riêng ta mọi lẽ dưới  … mông mình !

.                CAO BỒI GIÀ

.                   15-11-2014

Theo Báo Pháp Luật :

  BỊ CÁO CÔNG AN VIÊN ĐÁNH CHẾT HỌC SINH ĐẠP GHẾ TÒA ÁN

(PLO)- Sáng nay (14-11), ngay sau khi nghe chủ tọa phiên tòa tuyên án, bị cáo Lê Minh Phát (24 tuổi, công an viên xã Vạn Long, huyện Vạn Ninh, Khánh Hòa) tỏ ra rất tức giận, dùng chân đạp mạnh vào ghế tòa án, khiến nhiều cảnh sát bảo vệ phải lao vào ngăn cản. 

Sự việc này xảy ra trước sự chứng kiến của HĐXX cùng đông đảo những người dự khán phiên tòa. Sau đó, người nhà của bị cáo này cũng la ó phản đối, cho rằng bản án quá nặng  ….

 

BỤNG BUỒN ...


Bụng sầu  mồm muốn thốt ra thôi

Ngại xuất lời xong phí cả lời

Nhìn tấn trò đời tràn dối trá

Ngẫm tuồng sự thế ngập tham bôi

Cành hông thế đấy, lì bao thuở

Tức dạ  làm sao , điếc  một đời

Càng nén càng tăng phần thủm thủm

Bụng buồn mở hậu … tống phăng hơi!

.                CAO BỒI GIÀ

.                 15-11-2014

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

TIẾN SĨ GIẤY THUA KỸ SƯ CẦY


Dân cầy sáng chế cấm không cho

Tiến sĩ còn kia có cả kho

Mày biết cái chi mà tạo máy

Tao no bụng chữ chửa ra trò

Bụt nhà chế giễu xua khinh rẻ

Xóm láng suy tôn  rước phụng thờ

Mê ngủ lân bang  vù vượt mặt

Chai lì các bố giả tình ngơ !

.                CAO  BỒI GIÀ

.                14-11-2014

HỌ COI TRỌNG MÌNH THÌ MÌNH ĐẾN PHỤC VỤ CHO HỌ


GS. NGUYỄN VĂN TUẤN

Ngoài máy trồng mì, ông Trần Quốc Hải còn sản xuất hàng loạt máy như máy nhổ củ mì, máy làm cỏ, máy bón phân..., cơ giới hóa gần như toàn bộ quy trình trồng mì.

 

 

“HỌ COI TRỌNG MÌNH THÌ MÌNH ĐẾN PHỤC VỤ CHO HỌ ”

Đó là câu nói chí lí của ông Trần Quốc Hải, người mới được phong tướng quân bên Kampuchea. Đọc tin về hai cha con làm xe bọc thép cho Kampuchea (KPC) và được phong tướng quân (1), tôi nghĩ bất cứ ai cũng thấy ngậm ngùi cho thân phận của những người đam mê sáng chế ở VN.

 

Họ trở thành những người "tị nạn", vì ý tưởng và công trình của họ không được chào đón, thậm chí bị cấm, ngay trên quê hương, để rồi họ phải đi tìm đất khách để thực hiện ước nguyện của mình. 

 

Hoá ra, hai cha con ông chính là người đã xây dựng chiếc trực thăng mà báo chí nhắc đến trước đây. Số phận chiếc trực thăng đó thoạt đầu không được may mắn vì bị quân đội "bắt giam", nhưng cuối cùng thì cũng có cái may đến từ … Mĩ. Ông Trần Quốc Hải (người chế chiếc trực thăng) cho biết một viện bảo tàng bên New York mua chiếc trực thăng về Mĩ để triển lãm. Phóng viên RFA hỏi ông giá bao nhiêu, ông chỉ lịch sự nói là giá "ưu đãi" và ông "có một số vốn kha khá để tiếp tục công trỉnh của tôi". Nhưng ông không chỉ chế trực thăng, vì sau đó, ông còn chế hàng loạt máy nhổ củ mì, máy làm cỏ, máy rải phân, v.v. Ông thực sự là một inventor – nhà sáng chế đúng nghĩa, chứ không phải làng nhàng. 

 

Nhưng công trình của ông không được chào đón ở VN. Ông nói với phóng viên đài BBC rằng ông gặp rắc rối với chính quyền địa phương và trung ương, vì chiếc trực thăng. Ông nói: "Khi làm trực thăng thì họ nói thế này: thứ nhất là không phù hợp. Thứ hai là Việt Nam không có đủ trình độ để chế tạo máy bay. Tôi cũng tranh luận với họ, nhưng họ cũng không muốn tranh luận ra ngô ra khoai" (2). Ông cho biết thêm "Tôi nói ở châu Âu người ta làm máy bay từ cách đây cả trăm năm, Việt Nam không lẽ thua họ? Tôi tự hào là người Việt Nam chứ. Họ cũng im lặng không tranh luận, nhưng về họ viết văn bản. Họ nói: “Anh chế rất là giỏi, nhưng thôi đừng chế nữa”. Thế thì đã rõ: người ta không muốn ông sáng chế. Có lẽ VN là nước duy nhất trên hành tinh này khuyên công dân mình đừng sáng chế. 

 

VN không chào đón và cấm ông sáng chế thì ông phải tìm đất lành. Và, cái đất lành đó hoá ra là nơi rất gần VN: Kampuchea. Theo như báo chí mô tả và chính ông thừa nhận thì KPC rất trọng vọng tài năng của ông, nhất là trong việc phục hồi mấy chiếc xe bọc thép do Nga chế tạo. Ông kể rằng thoạt đầu, ông chỉ kí hợp đồng chế tạo máy nông nghiệp cho KPC, nhưng khi thấy xe bọc thép bị hư hỏng, ông đề nghị cho phép ông sửa chữa. (Cần nói thêm rằng mấy xe này từng được các chuyên gia VN sang sửa, nhưng quân đội KPC không hài lòng vì họ sửa mà vẫn còn hư hỏng, và họ không quan tâm đến "khách hàng"). Từ việc sửa xe bọc thép, ông phát hiện rằng mấy xe này không thích hợp với vùng đầm lầy và nhiệt đới Đông Nam Á, nên ông đề nghị quân đội KPC cho ông cải tiến xe bọc thép. Từ cải tiến xe bọc thép, ông tiến lên một bước quan trọng hơn là làm ra xe bọc thép luôn! Như vậy, ông có công khá lớn với KPC, và không ngạc nhiên khi Hoàng gia KPC phong cho ông chức danh "tướng quân". 

 

Câu chuyện hai cha con ông Trần Quốc Hải làm cho chúng ta phải suy nghĩ về môi trường khoa học kĩ thuật ở VN. Bây giờ thì ai cũng biết VN có 24 ngàn tiến sĩ và hơn 10 ngàn giáo sư, phó giáo sư. Đó là một con số "khủng" trong vùng. Nhưng cái độ ngũ đó làm được gì cho VN? Hình như chẳng làm được gì nhiều. Số bài báo khoa học thì quá thấp. Còn số bằng sáng chế càng kém hơn nữa. So sánh với các nước trong vùng như Singapore, Mã Lai, Nam Dương, Thái Lan, Phi Luật Tân, VN là một nước có ít bằng sáng chế nhất. Số bằng sáng chế được đăng kí ở USPTO chỉ đếm đầu ngón tay. Có năm chẳng có bằng sáng chế nào được cấp. Mới đây, chúng ta còn biết rằng VN thực ra chưa sản xuất được ốc vít! Do đó, công chúng VN chế nhạo giáo sư, tiến sĩ suốt ngày này sang năm khác cũng có lí do. Một đất nước có quá nhiều "sư sĩ" mà làm không được cái đơn giản nhất thì quả là đáng xấu hổ. 

 

Ấy thế mà khi người khác làm được việc thì họ không để yên, thậm chí mỉa mai, khinh thường. Ông Trần Quốc Hải chua chát nhận xét: "Ở Việt Nam các nhà khoa học không làm được công trình nào cả, còn người làm thì bị gán cho tên ‘Hai Lúa’ như tôi." Có một số chuyên gia nói rằng ông Hải không biết gì về cơ học, điện học, nên không thể nào sáng chế được. Họ mỉa mai rằng chiếc trực thăng do Hai Lúa sáng chế chỉ hơn đồ chơi một chút thôi. Tôi không biết nhận xét như vậy có chính xác không, vì không có dịp nhìn tận mắt ra sao, nhưng qua những sáng chế máy nông nghiệp của ông thì không thể nào nói là "đồ chơi" được. Báo chí nói rằng lần đầu thì trực thăng do ông sáng chế ra cất cánh không tốt, nhưng sau đó qua cải tiến, thì trực thăng cất cánh "ngọt xớt" (chữ của hai ông Hai Lúa). Ôi, tôi thích cách nói đậm chất Hai Lúa và đặc "mùi Nam Bộ" đó quá đi thôi! Như vậy, khó mà nói đó là đồ chơi được. Vả lại, rất nhiều thiết bị quân đội không bắt đầu từ đồ chơi là gì. Đừng xem thường người ta như thế trong khi bản thân mình chưa làm được gì dù với bằng cấp đầy mình. Thật ra, nói theo cách nói của Tây là nếu anh chưa sáng chế được gì thì anh chưa đủ tư cách để đánh giá sáng chế của người khác. 

 

Nhưng tôi có thể nói rằng việc làm của ông Trần Quốc Hải chẳng khác gì việc làm của ông Soichiro Honda ở bên Nhật lúc mới lập nghiệp. Ông Honda kể lại rằng thời đó (sau thế chiến thứ II), ông là một thợ máy, và ông cũng rất đam mê chế tạo xe. Ông chỉ đơn giản mua xe về, nghiền ngẫm, và cải tiến xe đạp thành xe gắn máy. Hãng của ông chính là căn nhà nhỏ của gia đình. Sau đó thì chúng ta biết cái xe Honda của ông trở thành một danh từ chung của thế giới! Ngay cả sau này khi có chút tiền, ông lập “Honda Technical Research Institute” (Viện Nghiên cứu kĩ thuật Honda), nghe thì rất "hoành tráng", nhưng thực chất chỉ là một ngôi nhà gỗ nhỏ. Nhưng từ những bước đầu nhỏ và đơn giản như thế mà ông có thể xây dựng được một "đế chế" Honda sau này. So với ông Honda, ông Trần Quốc Hải có vẻ hoàn thiện hơn nhiều. Do đó, đừng xem thường những cái sáng chế ban đầu, và cũng đừng mỉa mai người ta là chỉ "hơn đồ chơi" một chút. Nói như thế là kiểu nói rất yếm thế.

 

Nhưng nhìn lại lịch sử, chúng ta thấy hình như có khá nhiều người Việt có tài toàn đi đầu quân bất đắc dĩ ở nước khác. Trước đây, vào thế kỉ 15, Hồ Nguyên Trừng từng bị giặc Tàu bắt, và sau này ông có công sáng chế súng cho Tàu. Một người sống vào thế kỉ 15 khác là ông Nguyễn An cũng bị Tàu bắt làm tù binh, và sau này ông trở thành tổng công trình sư thiết kế và xây dựng Tử Cấm Thành cho Tàu. Bọn Tàu dấu nhẹm chi tiết này, mãi đến khi một kí giả Đức phát hiện thì chúng ta mới biết về công trạng của ông. Một người thuộc dòng dõi hoàng tộc là Lý Long Tường, suýt tí nữa bị Trần Thủ Độ thủ tiêu, phải chạy tuốt sang Cao Ly tị nạn, và sau này thành tướng của Đại Hàn. Có thể nói Hoàng tử Lý Long Tường là người tị nạn vượt biển đầu tiên trong lịch sử VN. Sau này thì kỉ lục vượt biển thuộc về người dân miền Nam Việt Nam. Bây giờ chúng ta biết có hàng ngàn, có thể hàng vạn, chuyên gia gốc Việt đang "đầu quân" cho nước ngoài. Trước đây, tôi đọc tin nói rằng người sáng chế ra máy tính IBM là người Việt Nam tên là Trương Trọng Thi (Việt kiều Pháp). Xem ra, các chuyên gia, nhà sáng chế người Việt có duyên với nước ngoài hơn là với Việt Nam. 

 

Đáng lẽ, theo logic thông thường, một dân tộc như thế thì VN phải giàu có chứ đâu phải nghèo hèn như hiện nay. Quả vậy, ông Lý Quang Diệu từng nhận xét rằng VN đáng lẽ phải là một người khổng lồ, ở vị trí số 1 ở châu Á. Ông nhận xét như thế là vì ông đánh giá rất cao tinh thần sáng tạo và sự nhạy bén của người Việt, ông hết lời khen sinh viên VN, ông dành những từ ngữ đẹp nhất cho cộng đồng người Việt ở Mĩ. Nhưng ông chê rằng chính quyền VN không biết trọng dụng người tài, và hệ quả là người tài ở Việt Nam đã định cư ở nước ngoài hết rồi. Phải nói thêm là một số người tài của VN đang đầu quân cho Singapore đấy. Không hiểu khi đọc bản tin về cha con ông Trần Quốc Hải và nhận xét của ông Lý Quang Diệu, các nhà chức trách VN nghĩ gì. Có lẽ họ chỉ nhún vai nói: đã làm đúng qui trình. 

 



 

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

NƠI ĐÁNG SỐNG - PHÚ


 

Đất Việt mến yêu;

Nước Nam tươi đẹp.

Này chốn nên di, hoàn cầu đương xếp;

Đấy nơi đáng sống, thế giới đã ghi.

Còn ngần ngại chi;

Đừng nghi ngờ nữa.

Gái lịch vẫn xinh xinh, dẫu phải ăn kham bữa bữa;

Trai thanh luôn khỏe khỏe, dù rằng uống khổ ngày ngày.

Chàng sẽ chạy xe ôm nếu thôi làm phu thợ, Không  lo chuyện thất nghiệp lơi tay;

Nàng  xoay buôn rau quả khi nghỉ việc công nhân, chẳng sợ  nỗi không nghề treo mõm.

Muốn du hí lơ lửng cùng  Tiên Nâu, giữa phố thò tay mua nhanh tựa giỡn;

Mong hẹn hò mây mưa với kiều nữ, bên đường dừng xế gọi dễ như chơi.

Mãn nhãn xem giang hồ cướp bóc phô diễn nơi nơi;

No mắt ngắm tai nạn giao thông xẩy bày chốn chốn.

Kẻ phiêu lưu  được đu cáp qua sông mừng hóm;

Người mạo hiểm thử chui bao vượt suối sướng lòng.

Thả sức đớp  trái cây thơm ngọt,  cả năm không khô héo chẳng cần gì tủ ỷ cấp đông;

Tha hồ ăn cá thịt tươi ngon, hàng tháng chẳng ôi thiu mà không xài chi kho tàng giữ lạnh.

Thoải mái nốc men cùng chốn dân cư, say xỉn mọi lúc tưng bừng chẳng lo ai phạt;

Tự do nhả khói khắp nơi công cộng, ho lao cùng khi hồng hộc  không sợ kẻ trừng.

Nằm bệnh viện không hề cô độc,  luôn sẵn bạn ốm     chia sẻ chung giường;

Dạo công viên chẳng tẹo lẻ cùng, hằng đầy quân gian   thủy chung theo bước.

Thủy triều lên lắm phố thành sông, mặc tình sướng vui đùa nước;

Trời mưa đổ nhiều đường hóa suối,  thả sức mừng rỡ ngâm chân.

Đường là đường mươi bận  đào lên lấp xuống, các bố phục vụ tận tâm;

Phố ấy phố  chục lần  lấp xuống đào lên, các quan quy hầu hết mực.

Làm ăn thua lỗ đều thăng quan tiến chức;

Múa lưỡi lăng nhăng vẫn vững ghế tăng quyền.

 

Hỏi đâu sướng thế chăng ?

 

Lắm lắm kẻ sướng quá hóa điên;

Nhiều nhiều anh vui tràn ra dại.

Hãy hãy …

Về xứ Nam  hưởng khoái;

Tới đất Việt hứng sung..

.             CAO BỒI GIÀ

.                12-11-2014

 

 

Theo Báo Người Lao Động:

Shock Việt Nam vào tốp 20 nơi đáng sống nhất thế giới!

 (NLĐO) – Ngay sau khi thông tin trang Business Insider của Mỹ xếp Việt Nam vào vị trí thứ 16 trong tốp 20 điểm đến đáng sống nhất thế giới, nhiều độc giả Báo Người Lao Động đã gửi chia sẻ lý thú, hài hước về điều này. Đa phần các ý kiến cho rằng chẳng nên “lạc quan tếu” vì nhận  định này …..

 

TIỀN DÂN TIỀN ĐỊA PHỦ ?


Hơn ba ngàn tỷ hóa điêu tàn

Phế tích nằm trơ  tựa bãi hoang

Hoành tráng kẻ xây nhiều tưởng mộng

Quy mô người đắp  lắm  lời vàng

Bốn năm vắng khách  du thăm viếng

Tứ tiết  phơi mưa nắng  chẳng màng

Chắc ngỡ tiền dân tiền địa phủ

Các quan cứ đốt  , sướng vô vàn !

.                 CAO BỒI GIÀ

.                13-11-2014

 

Theo Báo DÂN VIỆT:

Tận thấy tình trạng xuống cấp, hoang vắng ở Làng Văn hoá du lịch các Dân tộc Việt Nam (Đồng Mô, Hà Nội) từng được đầu tư hơn 3.200 tỷ, nhiều người cảm thấy tiếc nuối và xót xa

Làng văn hóa này nằm cách trung tâm Hà Nội chưa đầy 40 km, được kỳ vọng trở thành địa điểm du lịch lý tưởng, một thánh địa về văn hóa. Tuy nhiên, sau 4 năm đưa vào sử dụng, cả khu vực rộng hơn 1.500 ha vẫn hoang vu, các khu nhà ẩm thấp mục nát, lối đi lại vắng bóng người. Vào cuối tuần, tình trạng ảm đạm cũng không được cải thiện. Tiền dân tan thành mây khói !

 

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

LẠI NÓI VỀ THÂN PHẬN NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ


Nhạc sĩ TUẤN KHANH

Nhậu say trong một buổi tiệc, viên phó công an xã đi đến nơi có 2 người phụ nữ không hề quen biết đang ngồi, và ôm hôn. Khi bị phản ứng, viên công an này lại tiếp tục ôm hôn người thứ hai, đồng thời nói chắc nịch và thách thức rằng muốn biết ông ta “là ai” thì cứ lên công an xã. 

 

Tức giận vì sự càn quấy này, hai người phụ nữ đi lên công an xã Giao Thạnh, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre, nơi họ cư ngụ để hỏi cho ra lẽ. Không ngờ tất cả những viên chức nơi đó dù chưa kịp nghe lý lẽ, đã đều đứng về phe viên công an, nạt nộ họ như tội phạm. Thậm chí, sau đó công an ở xã còn còng tay họ và lên gối vào mặt người phụ nữ dám lên tiếng về quyền của mình.  Câu chuyện được kể lại, tưởng chừng như trong một vở tuồng tố cáo chế độ phong kiến xa xưa nào đó, thế nhưng mỉa mai thay, lại mới vừa diễn ra trước đám đông dân chúng trong một ngày tháng 11 này.

 

Những câu chuyện kể như vậy cứ xuất hiện ngày càng nhiều trên các trang báo. Nhiều như trên một gương mặt của một xã hội xuất hiện những vết thẹo không thể xoá và quay quắt. Những vết thẹo làm căng thêm nỗi đau về một xã hội ngày càng bất an, trong đó, thật khó tả khi nỗi bất an lại xuất hiện từ quyền con người của phụ nữ Việt Nam đang ngày càng mong manh trong thời hiện đại. Trong lời tâm sự của chị Nguyễn Thị Mai Thy, sinh năm 78, khi thấy tất cả cán bộ và công an ở trụ sở tay bắt mặt mừng với nhau và nạt nộ chị, chị Thy và người bạn đã “ngao ngán và biết chắc có thưa, trình bày thế nào cũng không ăn thua”. Khổ nổi, danh dự và niềm tin vào lẽ phải vẫn thúc đẩy chị lên tiếng và gánh lấy hậu quả. 

 

Cũng trong những ngày đầu tháng 11, tin tức cho hay một ca sĩ nữ có tên tuổi ở Việt Nam sang Mỹ trình diễn, đã nhờ luật sư gửi thư đến một toà báo lớn ở thành phố Westminter, Mỹ để khởi kiện vì có bài viết mô tả về đêm diễn của cô với cộng đồng người Việt khiến cô không thấy hài lòng. Đơn kiện này đòi tờ báo phải xin lỗi, dựa trên quyền danh dự cá nhân và nghề nghiệp của cô. Điều đáng nói là, người ca sĩ này trước đó ở Việt Nam, nhiều năm liền cô bị báo chí và vài cá nhân trong ngành thời trang phê bình, tấn công thậm tệ, nhưng không thể nào đáp trả được. Ngay trong một xã hội mà lúc nào hình ảnh người phụ nữ cũng được ngợi ca là bình đẳng và phát triển, một ca sĩ tên tuổi cũng từng phải ngậm đắng nuốt cay chịu đựng khi bị chà đạp, thì thử hỏi tại miền tỉnh lỵ xa xôi, một phụ nữ vô danh sẽ phải làm gì khi bị bủa vây xúc phạm?

 

Phải chăng những người phụ nữ phải đi thật xa mới tìm thấy được công lý cho đời mình? Những dòng tin về các người chồng Đài Loan, Hàn Quốc đánh vợ Việt Nam phải ra toà, phải bồi thường… có khi lại là một niềm an ủi cho phụ nữ Việt Nam mỗi ngày vẫn nhìn thấy các bài diễn văn vô nghĩa về quyền bình đẳng giới, quyền của phụ nữ. Một người có quê cũng từ Bến Tre lưu lạc lên thành phố, kể rằng chị từng có quán cà phê yên ổn. Cho đến một ngày viên công an xuất hiện với nghi ngờ rằng chị bán ma tuý. Trong phòng thẩm vấn, chị bị đánh bằng những cuốn sách dày vào hai thái dương đến ngất đi mà không biết vì sao. Sự việc sau đó tìm ra thủ phạm, nhưng chị không hề có được một lời xin lỗi, thậm chí còn bị đe doạ là không được lên tiếng với bất cứ ai, ngay tại quê nhà của mình.

 

Có thể cuộc sống đã khiến con người quen với băng-rôn, quen với tiếng vỗ tay ồn ào huyễn ảo… và rồi chỉ còn biết thì thầm với những nghịch cảnh bất toại diễn ra trước mắt mỗi ngày. Trong những bài báo mô tả về việc khám phá các động mại dâm, hình ảnh và tên tuổi của những cô gái đang bị coi là kẻ xấu luôn được trần trụi giới thiệu, minh bạch như một khoái cảm của một nền báo chí nhiều nhục dục hơn công lý. Quyền và phẩm giá của phụ nữ Việt sẳn sàng bị trả về không, mỗi khi có cơ hội. Gần đây, việc khám phá một nhóm nam nữ vị thành niên ở Đà Nẳng sống quan hệ chung chạ lẫn nhau, báo chí không ngại ngần khi rõ tên họ, năm sinh từng em, trong đó có những em chỉ vừa 15, 16 tuổi. Chắc chắn dù có bị trừng phạt, những đứa trẻ đó mãi mãi không còn bao giờ tin vào hai chữ “giáo dục”, một khi chúng đã không còn tìm thấy bàn tay nâng đỡ mà chỉ có sự chà đạp thú tính và không thương tiếc.

 

Một trong những kiểu hình ảnh không khó gặp trên các trang mạng, là khi các cô gái bị bắt vì tội mại dâm hay bia ôm… nhiều cô gái không còn một mảnh vãi che thân phải chịu đựng cho máy quay phim chĩa vào người soi mói một cách bỉ ổi. Hoặc cũng thiếu những hình ảnh các cô gái gục đầu che mặt trong quán bar, nhà nghĩ khi công an ập vào. Nếu đó là những bức ảnh “nghiệp vụ”, thì tại sao lại có thể lọt ra ngoài và được phát tán với một niềm khoái cảm như vậy? Trên những bài báo mô tả về mại dâm, người đọc giờ chỉ còn nhìn thấy sự mô tả tồi tệ như mua vui về những người phụ nữ hơn là tìm hiểu với trái tim con người. Những kẻ mua dâm luôn được che chở, còn những người bán dâm thì bị hành hình bởi ngôn từ và hình ảnh. Có lẽ vì vậy mà nhiều năm nay, người Việt không còn khả năng nói về người Việt đủ nhân ái bằng một phóng sự của nhà báo Pháp Mathieu Bruckmuller trên tờ The 20 Minutes, khi buồn bã mô tả về những người phụ nữ nghèo khó ở quận 6, Sài Gòn, bán dâm để lấy 3,4 USD trên những chiếc chiếu tạm, gần đó là những đứa con của họ.

 

Dĩ nhiên, cuộc sống luôn có hai mặt của nó. Thế nhưng nếu hai mặt là hai cực nằm xa thăm thẳm nhau, thì lại là một khía cạnh khác giới thiệu về một căn bệnh của xã hội thích giả tạo và chối từ sự thật. Bớt đi những khẩu hiệu hừng hực về giá trị và quyền của phụ nữ, dành thêm thời gian thật để tôn trọng phẩm giá và công lý vốn đã quá mong manh cho những người em, người mẹ, người chị… là điều cần thiết lúc này. Biết trân trọng quyền con người, thật sự, ở từng sự kiện nhỏ nhất, đôi khi là cách gần nhất để dựng lại nền móng đã hoang tàn. Những nền móng của sự tử tế và nhân cách tốt đẹp của người Việt hôm nay, mong manh và dường như đang mất.

 


________________________

 

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

ROBOT CÓ ĐEM LẠI HẠNH PHÚC THẬT KHÔNG ?


 

NGUYỄN VẠN PHÚ

Thời niên thiếu, tôi từng say đắm truyện khoa học viễn tưởng, từ loại du hành vào các thiên hà xa xôi đến loại đi vào lòng trái đất nóng chảy, huyền bí. Nhưng thích nhất vẫn là loại truyện mà nhân vật chính là các chú rô-bốt nhìn bề ngoài như người thật lại có năng lực siêu nhiên, siêu phàm.

Tôi từng ước mình có một chú rô-bốt luôn ở bên cạnh, khi cần hỏi từ đây lên Mặt Trăng bao xa là chú trả lời ngay. Khi cần bảo chú làm toán giùm, hay học thuộc bài rồi dùng phương tiện “truyền âm nhập mật” để nhắc vào tai tôi mặc dù ở xa vài ba cây số.

Ước mơ lụi tàn dần cho đến một hôm bỗng sực nhớ, tất cả những năng lực siêu nhiên đó hiện đã có mặt quanh ta, chỉ có điều không ở dưới dạng chú rô-bốt giống con người. Chỉ cần chiếc điện thoại di động cỡ trung, bạn cũng đã có thể bật phần mềm hỏi đáp lên, hỏi các câu (bằng tiếng Anh) như từ Trái đất lên Mặt Trời bao nhiêu cây số, tốc độ âm thanh là bao nhiêu, nhiệt độ hiện nay ở Tokyo là mấy độ, tỷ giá đô-la Úc hôm nay bao nhiêu... Máy sẽ trả lời rành rọt còn hơn chú rô-bốt trong trí tưởng tượng ngày xưa của tôi.

Mới hôm kia, báo chí tường thuật một ứng dụng mới, chỉ cần dùng máy chụp ảnh trên điện thoại quét qua bài toán giải phương trình, bấm một cái là có kết quả ngay. Nếu cần máy sẽ cho bạn biết cách giải bài toán từng bước, từng bước để chép nộp cho thầy.

Hầu như nhiều điều mấy chục năm về trước người ta còn đưa vào các truyện khoa học viễn tưởng nay đã thành hiện thực nhưng ít ai để ý. Đã có xe hơi tự lái, tự đỗ khi cần tự chạy từ ngoài sân đỗ vào cửa đón bạn; đã có máy bay không người lái, ở suốt trên trời khi cần người ta bấm nút sai nó xuống ném bom giết người ở tận Trung Đông. Chuyện hai người ở hai đầu Trái Đất nói chuyện mà thấy mặt nhau thì quá thường rồi.

Thế nhưng có những khác biệt giữa chú rô-bốt ngày xưa và máy móc tự động ngày nay. Ngày xưa các chú sống theo ba nguyên tắc mà nhà văn khoa học viễn tưởng Isaac Asimov đặt ra: Rô-bốt không được hại con người; Rô-bốt phải tuân lệnh người trừ phi lệnh đó xung đột với nguyên tắc đầu tiên; Rô-bốt phải tự bảo vệ mình miễn sao không vi phạm nguyên tắc đầu và nguyên tắc thứ nhì.

Ngày nay, máy tính, mạng Internet mạnh hơn, thông minh hơn các chú rô-bốt nhiều. Thế nhưng giả thử có ai dùng Facebook để lừa đảo người khác, mặc dù thuật toán dễ dàng cho Facebook biết ngay họ có ý đồ lừa đảo (dựa vào quá khứ sử dụng của người này) nhưng Facebook vẫn dửng dưng để mặc kẻ xấu dụ dỗ người cả tin. Các máy bay drone không người lái ngoan ngoãn giết người không gớm tay. Máy tính bảng dễ dàng biết người dùng chúi mặt vào màn hình quá lâu, có hại cho sức khỏe nhưng đời nào nó tự tắt, tự phát tín hiệu cảnh báo.

Và những vấn đề đạo lý hiện đang cản trở các chú rô-bốt hoàn thiện hơn nữa: Giả thử xe không có người lái, gây tai nạn thì ai chịu trách nhiệm?

Khoa học viễn tưởng đã đến nhưng từ năng suất cho đến hạnh phúc, nó không làm con người thỏa mãn. Những tưởng với những đột phá trong công nghệ, từ các phần mềm đơn giản như bảng tính Excel đến các cơ sở dữ liệu khổng lồ, con người sẽ làm việc hiệu quả gấp trăm lần ngày xưa. Có ai tưởng nỗi chỉ cần cái laptop là có thể tính toán tiền lương cho cả chục ngàn người. Nhưng không, năng suất lao động của nhân loại không tăng được chút nào cả.

Còn nói về chuyện hạnh phúc, cứ nhìn vào bất kỳ tấm ảnh nào miêu tả con người ngồi cạnh nhau trong tiệm ăn, trong phòng chờ sân bay không nói chuyện với nhau mà mỗi người chúi mũi vào màn hình riêng của mình mới thấy càng ngày cuộc sống ảo càng lấn lướt cuộc sống thật.

Ngày xưa truyện khoa học viễn tưởng khai thác đề tài chiến tranh giữa người máy với con người; nay máy móc đang hủy diệt hay thay đổi tận gốc rễ nhiều ngành nghề mà ít ai để ý như sách báo, in ấn, âm nhạc. Chẳng bao lâu nữa, các ngành dịch vụ như khách sạn, taxi sẽ bị xáo động dữ dội do chi phí sắp xếp để bên cung gặp bên cầu nhờ máy móc mà xuống thấp bằng không bèn nảy sinh các dịch vụ mới như Uber, như Airbnb... Nói chung nền kinh tế chia sẻ sẽ lên ngôi, nền kinh tế cung ứng truyền thống sẽ mai một.

Có lẽ tất cả những nghịch lý này đang diễn ra và ngày càng mạnh hơn là do ngày xưa mọi truyện khoa học viễn tưởng đều giả định xã hội đồng nhất, ai cũng tiếp cận máy móc như nhau. Còn ngày nay, bên cạnh những người thừa hưởng hay chịu đựng các tiến bộ công nghệ mới nhất vẫn còn một tỷ lệ rất lớn nhân loại đứng ngoài rìa, ngày càng tụt lại đằng sau.

Ở đó, sự mù quáng sẽ thổi bùng xung đột tôn giáo, sắc tộc, tô đậm lòng tham, sự thù hận... những điều mà không máy móc nào giải quyết được. Có lẽ vì thế giấc mơ khoa học viễn tưởng vẫn luôn là giấc mơ nằm ở phía trước, xa thật xa.

.               NGUYỄN VẠN PHÚ

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

TÂM THẦN NGHỊ VIÊN


Mặt trận hiệp thương những mấy lần

Mà sao để lọt Nghị Lăng Tần

Bạn bè  vẫn kháo thằng điên trí

Bác sĩ từng phê gã loạn tâm

Thóa mạ  đồng liêu lời hạ tiện

Bêu bôi đồng viện lẽ thù hằn

Vĩ cuồng hoang tưởng mình siêu việt

Chửi bới om sòm cố nổi danh !

.               CAO BỒI GIÀ

.                07-11-2014

LĂNG TẦN SƯ PHÚ


   Ông nghị Hoàng Hữu Phước lại nổi máu vĩ cuồng viết blog chửi Đại biểu Trương Trọng Nghĩa là mông muội, ngu muội … Đúng là ngựa quen đường cũ. Xin đăng lại bài Phú cũ , mời độc giả thư giãn :

 

.      LĂNG TẦN SƯ PHÚ

 

Hiệu tự Lăng Tần;

Danh xưng Hữu Phước.

Nghị dân đô thành;

Đại biểu Hội quốc.

 ăn ăn nói nói “nhỏ nhẹ mà sấm rền”;

Viết viết bàn bàn vòng vo họa thông suốt.

Đã Cử nhân đoạt gọn tại quê nhà;

Từng Thạc sĩ lấy ngon nơi ngoại quốc.

Giỏi bình thư bác cổ tựa  phong;

Tường luận sách Hàn Lâm như nước .

Khi I Rắc ăn súng đạn  , bày kế sách liên hoành để trói cẳng thực dân;

Lúc  I Ran mắc  vòng vây  , vẽ lược mưu  kết hợp hòng khóa tay đế quốc .

Lấy tiền vợ oánh dây thép cứu Sát Đam;

Ăn cơm nhà vác tù và đe Gioọc Bút.

Hóa đơn  vẫn chứng nguyên chồng;

Biên lai còn minh cả buộc.

Đấy  cờ quốc tế  xoay vần nổi tiếng Lăng Tần;

Thì việc nước nhà  hoạch định lừng danh Hữu Phước.

Bởi Nghị nọ học chưa đến hàm sĩ , mắc chứng đại ngu;

Nên Thầy  này đâm rõ  thủng  trí hồ , ban  ơn minh phúc. (*)

Không đọc hàn lâm , mà đòi bàn mãi dục mại dâm;

Chưa tường  Kinh Thánh , nào có   hiểu  điếm nhi đĩ đực.

… … … …

Chớ chớ quăng dao kẻ hữu danh;

Đừng đừng   ném đá người  được cử.

 

Nghe truyền, nghe truyền:

Kẻ kẻ hãy  rèn leo nhánh khế , nhánh me;

Người người  nên luyện trèo cành  khô , cành cụt.

Có rụng nhánh , sọ lọt ngay lòng thùng , lọt  giữa miệng lu ;

Hay  gãy cành , thân rơi cạnh bờ tường , rơi bên rào bụt.(**)

Mới hiểu Trí Lăng Tần

Mới thông tầm Hữu Phước

 

           CAO BỒI GIÀ

          21-02-2013

 

(*) Ông Nghị Hoàng Hữu Phước mới đây đã thóa mạ Đại biểu Dương Trung Quốc là hồ đồ, đại ngur … trên blog cá nhân bằng ngôn ngữ hết sức cuồng ngông, chợ búa ..

 

(**) Theo một người bạn học cũ của Ông Hoàng Hữu Phước kể lại rằng :

Thằng Phước đã thoăn thoắt trèo lên, một chốc nó đã leo gần đến ngọn, nơi mà có cành khế vươn ra rất nhiều khế chín nhưng ít người dám trèo ra để bứt. Bỗng rắc một cái, cả cái cành khế to cỡ cổ tay và thằng Phước rớt xuống. Đầu của thằng Phước cắm vào cái lu nước sát tường.

Đó cũng chính là lý do vì sao thằng Phước sau này được xác định rằng có tiền sử bệnh thần kinh. Như hồ sơ do Bệnh Viện Tâm Thần TW2 Tỉnh Đồng Nai cấp bởi BS Trần văn Thành ngày 16/08/2000 và 6 lần vào các năm 2001-2003.”

 

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

LẮM PHÓ CHI NHỈ


Phân Cục Phó  là PhóCục Phân

Dân nuôi oằn   cổ hóa thằng bần

Năm mười anh phó   chia chia ghế

Mấy chục cô thư  lấp lấp bàn

Tháng tháng tiền lương cầm đủ đủ

Kỳ Kỳ bổng lậu  hưởng chăm chăm

Dân tình thắc mắc cần không nhỉ

Phân Cục Phó cùng Phó Cục Phân ?

.                  CAO BỒI GIÀ

.                 05-11-2014

   Một vấn đề được nêu ra trong kỳ họp Quốc Hội này: Bộ máy hành chính quá cồng kềnh Bộ phân lắm ngành, ngành phân lắm cục , cục phân lắm cấp ,rồi lắm phó quanh một thủ, lắm quan quá làm sao dân sống nổi ?

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

SÁNG KIẾN CẢI CÁCH ĐỈNH CAO


Trọng trách  gây nguồn tạo giáo viên

Thương Binh – Xã hội Bộ xây nền

Sáng kiến đỉnh cao chừng khoáng hậu

Tư duy tối hảo  hẳn vô tiền

Con dân ta tiến hơn thần thoại  

Đất nước mình thăng  vượt cõi trên

Cải cách nước Nam luôn cải cách

Tiến nhanh , tiến mạnh, tiến bồng bềnh !!

.               CAO BỒI GIÀ

.                    05-11-2014

    Dự thảo cải cách : Các trường Sư phạm đào tạo giáo viên sẽ không thuộc Bộ Giáo dục đào tạo quản lý nữa mà từ nay Bộ Lao động- Thương  binh – Xã hội xẽ lo đào tạo đội ngũ “kỹ sư tâm hồn” , thật là đỉnh cao …!!

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

NGHE ĐẮNG CANH THÂU


Mật rượu  lại dâng nhặng ngắt lòng

Quay cuồng tâm trắng sắc như đông

Niềm đau ẩn lắng thời  quay bước

Nỗi muộn thâm sâu lúc ngược dòng

Tê dại đâu tường tường chữ vọng

Não nề   nào thấu  thấu câu trông

Canh thâu nghe nặng hồn nhay  buốt

Cay đắng miên man thấm dạ buồn!

          CAO BỒI GIÀ

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

QUẢN TÀI


Quản từ xóm ngõ tới  trung ương

Lắm lớp, nhiều  tầng vẫn thủng bươm

Ma túy nghênh ngang phê giữa phố

Mại dâm tỉnh rụi vẫy bên đường

Hát hò sờ ếch, quan làu tận

Nhậu nhẹt ôm eo, sếp tỏ tường

Đạo đức suy đồi , mồm vẫn phét

An ninh  trật tự tốt vô lường !

.                  CAO BỒI GIÀ

.                01-11-2014

Thứ Tư, 29 tháng 10, 2014

HỎI BÓNG


Chẳng biết đời trôi đến bến nào

Cái phần, cái số chẳng ra sao

Đen thân hồn vắng an  không dỗ

Bạc mệnh tâm sâu họa mãi đào

Ngũ thập niên sinh ,chồn tủi gối

Ba mươi  năm quẫy ,đục   buồn ao

Miệng môi nhạt thếch mùi men nặng

Bóng vẫn theo hình…đấy có chao ?

.          CAO BỒI GIÀ


 

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

ANH HÙNG - GIAN HÙNG


.      ANH HÙNG
Bí thư tỉnh ủy tỏ lòng trung.
Quyết chí cho dân biết kẻ hùng.
Dải đất miền Trung coi tựa rác.
Bầu trời nước Việt ngẫm bằng vung.
Oái oăm thuở trước còn phong tước.
Rắm rối giờ đây đã hóa khùng.
Quốc thể phải đâu là chợ tép.
Để bầy “không nhỏ” rúc lung tung.
.               HUY VỤ 27/10/2014

 

XIN HỌA :

.      GIAN HÙNG

Nức tiếng Trời con ở xứ Trung

Nghênh ngang một cõi thích xưng hùng

Để trừ một giặc, lòng  hung hiểm

Lại giết mươi người, đạn vãi vung

Tay mới ghẹo Hoa,  nàng bốc hỏa

Má liền ăn tát, lão đâm khùng

Bí thư thành Huế danh lừng lẫy

Bịt mãi bây giờ nhọt mới tung !

.                CAO BỒI GIÀ

.                    28-10-2014
Theo dân trí ngày 24/10/2014 chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã kí quyết định hủy bỏ quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân với ông Hồ Xuân Mãn. Nguyên bí thư tỉnh ủy Thừ Thiên Huế. Vì những thành tích ông kê khai để nhận bằng anh hùng đều là giả dối .nhóm cựu chiến binh cùng thời chiến đấu với ông Mãn đã làm đơn tố giác.  Ông Mãn này lừng danh về chuyện để trừ 1 trưởng Ấp đã xả súng bắn loạn xạ vào giữa đám giỗ gây tử thương cho hang loạt người dân vô tội là dân làng và họ hàng của hắn, khi còn trên đỉnh cao quyền chức chuyện ăn chơi của ông  cũng nấu sôi dư luận Huế, ông đã từng bị ăn tát của 1 cô tiếp viên nhà hàng ngay giữa bàn tiệc…….

SAO KHOE NGHÈO


Banh ngươi mà ngắm họ khoe nghèo

Quần áo mòn trông  suốt vẻo veo

Hụt vải ả phơi đùi, ló ngực

Thiếu tơ nàng hở rốn lòi eo

Có khi thảm hại trần như nhộng

Lại lúc kinh hồn lõa tựa heo

Lạnh lẽo còn vui cười sướng hỉ

Kẻ bần thực sự chả tài theo !

.               CAO BỒI GIÀ

.                 27-10-2014                

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

GIÁO DỤC HỌC HÀNH PHÚ


   Bộ Giáo Dục lại tiếp tục cải cùng cách nghe đâu quyết và liệt, triệt cùng để hơn . Cao Bồi Già mời quý độc giả xem lại bổn cũ :

 

 

.               PHÚ HỌC HÀNH

Giáo dục ,học hành;

Đời nào cũng trọng

Nhất tự vi sư;

Không thầy là hỏng.

Xưa sôi kinh nấu sử ,gắng gắng thông làu;

Nay luyện toán rèn  văn,chăm chăm đào rộng  .

Sĩ tử  thuở trước ,chõng lều   lỉnh kỉnh vai  trĩu vác mang;

Học sinh thời này ,sách cặp     bề bề lưng khòm đeo cõng

Cha mẹ nhọc nhằn;

Cháu con bận rộn.

Gà vừa te tẻ , mẹ  vùng thức giấc quýnh quíu quýnh quàng;

Chuông mới rinh reng ,con đà giật mình luống ca luống cuống .

Cha  xách xe bay;

Con ôm cặp phóng.

Lối tắt đường gần bẻ lái ,trước  mặt luồn lách cha bang;

Đồ ăn thức uống điểm tâm ,sau lưng nhồm nhoàm bé tọng.

Giữa ngày bỏ  sở , đón con chạy ráng không phút thảnh thơi ;

Đến lúc tan  trường ,đợi bố học thêm chẳng giờ phí trống

Trời nhá trời nhem ,lại long nhong đến lớp khác ,thánh bố lực cùng;

Tối mò tối mọ,mới thất thểu  về nhà  ta ,thần đồng sức khọm.

Con cái đây :

Lớp chính lớp phụ buổi buổi nhai găng;

Bài học bài làm ngày ngày nuốt trọn.

Miệt mài bài vở  ,lưng khòm cong tôm;

Cặm cụi bút nghiên ,kính đeo nặng gọng.

Hết tính hết toan ,rồi thêm rồi nếm   ,đầu óc phát khùng;

Lại môn lại món ,cố bổ cố sung ,mặt mày đâm thộn  .

Cha mẹ kia:

Tiền xăng tiền nhớt, lo tiên huyền tiền hồng hộc oằn lưng;

Khoản lớp khoản trường, bị khoan sắc khoán hoang mang ác mộng .

Khổ nhưng chịu :

Bảy trong mười  nhà phụ huynh mình sướng rõ lực chẳng  toong;

Ba phần bốn lớp con cháu ta giỏi  nào đâu công uổng.

Vui dạ cha mẹ bảo ban;

Dặn lòng cháu Con  vâng đón.

Kế hoạch năm nay  năm tới  ,rạch ròi vạch ra;

Môn thi niên trước niên sau ,xoành xoạch biến động.

Rối beng phòng sở,phụ huynh giật mình;

Đánh đố thầy cô, học trò hóa ngọng.

Giáo dục như thể quay cù;

Học hành khác gì chong chóng .

Kỳ cử kỳ thi  ,luyện nhanh luyện gấp  ,lò lại bung đua ;

Mùa hè mùa hạ ,học trước học bù  ,trường không hề đóng.

Vất vả là thế ,căng thẳng là thế,gian nan là thế  ,con cái cố công;

Nhọc nhằn như ri ,khổ sở như ri ,mệt mỏi như ri,mẹ cha mong ngóng.

Những tưởng ăn vóc học hay;

Nào ngờ múa may thấy hỏng.

Buồn lắm kẻ

Ông bảng bà khoa ,lá đơn thảo lui thảo tới  ,câu cú lung tung;

Cậu cử cô tú ,câu văn  viết vụng viết ngây  ,lẽ  lời lọng cọng .

Giận mấy tên

Hỏi Trương Hán Siêu ấy thượng tướng  Ngô bang;

Rằng Lý Thường Kiệt là diễn viên Hương  Coỏng.

Dốt nào có dốt ,lợp nóc  ngược đầu;

Tài chẳng ra tài ,xây nhà lệch móng.

Trường chuẩn trường điểm ,đấu sĩ rèn luyện sắc nanh;

Lớp chọn lớp chuyên ,gà nòi giũa mài bén móng .

Dạng cong dạng thẳng ,giải bài phăng phăng;

Kiểu luận kiểu suy ,cắn cán thồn thộn.

Kiến thức chăm chắm nhét nhồi;

Đạo đức Lờ vờ buông lỏng.

Hệ thống huấn khoa ,ông chằng bà chuộc ,ba  bảy lỗi chung;

Chủ trương giáo dục ,cha căng chú kiết ,mười mươi lỗ hổng.

Nhiều lúc dở cười   ;

Lắm khi trào  lộng.

Có anh kia:

Tú tài bổ túc ,cố cố nộp đơn phúc khảo,chủ thí lắc đầu;

Tại chức liên thông ,lù lù đeo ống đốc tờ ,bạn bè há họng!!

Lại chị nọ:

Thi khoa  chọn nghề báo chí mài giũa đầu ngòi ;

Ra trường chuyển nghiệp kinh doanh nắm ngay chức tổng !!.

Chết học với hành ai kẻ coi khinh;

Ôi giáo  cùng dục ai người xem trọng ?

Cải cải thêm hư;

Cách cách càng hỏng!.

 

.                   CAO BỒI GIÀ

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

KÊ KHAI TÀI SẢN - BIỆN BẠCH


.      KÊ KHAI TÀI SẢN
Một phần, một triệu quả như mơ.
Cốt cán khai trình đậm chất thơ.
Nước bạn tròn môi đầy ngưỡng mộ.
Quan ta phổng mũi hết nghi ngờ.
Cô tham đọc báo vui ngây ngất.
Chú nhũng nghe đài sướng ngẩn ngơ.
Hưng phế trông chờ tay kẻ sĩ.
Hiền tài vẫn ngủ ngáy ngon ơ.
.             Huy Vụ 25/10/2014

XIN HỌA :

.      BIỆN BẠCH

Khoan vội trêu đùa báo cáo mơ

Bạc tiền chẳng dễ có như thơ

Cô em  kết nghĩa cho, đừng hỏi

Cậu cháu  thông gia tặng, chớ ngờ

Con Lão  bán buôn  lời lãi khổ

Vợ mình làm lụng xác thân ngơ

Còn Ông móng thối vì lao tác

Sao ngắm kho người, sủa ất ơ !

.                 CAO BỒI GIÀ

.                  26-10-2014

 

 

Trong ngày khai mạc kỳ họp thứ 8 Quốc hội thứ 13 ông tổng thanh tra chính phủ Huỳnh Phong Tranh có đưa ra báo cáo trong công cuộc phòng chống tham nhũng, về việc gần một triệu cán bộ tự kê khai tài sản của mình. Chỉ có 5 người kê khai thiếu trung thực .1 người bị kỉ luật cảnh cáo.đây là con số mà bất kì một quốc gia văn minh nào trên thế giới cũng phải mơ ước,lại là chuyện như đùa...