Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

BẠC ĐỜI


BẠC ĐỜI

 

Thương mình thi sỹ, khổ chao ôi !

Bạc thiếu mà dư món…bạc đời

Có  bữa sờ bâu  cười  thật  đã

Không tiền đến chợ ngắm chơi thôi

Toan tìm mảnh áo mang vừa được

Định đổi chồng thơ gạn chẳng rồi

Chặc lưỡi đừng leo ngôi Chúa Chổm

Nên đành nước bọt nuốt cho trôi.

 Nguyễn Gia Khanh

 

XIN HỌA:

 

ĐEN PHẦN

 

Thân tớ ngẫm hoài bạc quá ôi!

Hên may ước mãi, vẫn đen đời

Chẳng vay mà khổ không hề thoát

Ấy nợ sao oằn chả chịu thôi…

Rượu đắng đành chiêu, chiêu đến …cạn

Thơ cay tự nuốt, nuốt cho…trôi

Năm mươi đà quá, tri…thiên mệnh

Phận thế cười văng, chấp nhận rồi!

CAO BỒI GIÀ

07-05-2017

 

ĐỒNG HỌA:

 

KHỔ QUÁ ÔI !

 

Nghĩ thấy thương mình khổ quá ôi !

Lửng lơ hiểm họa mãi trên đời

Tiền ra chợ cậy thằng buôn đểu

Bạc đến quan nhờ lại nhũng thôi

Chủ bị làm sai tòa luật xử

Tớ không hành đúng lỗi xin rồi

Biển trời sông núi,cùng ô nhiễm

Kể cả bạn vàng gặm chẳng trôi !

Lý Đức Quỳnh

 

CÙNG HỌA:

 

GIẢI CỨU

 

Quá tội nông bần để thịt ôi ! 

Hỏi ai tắc trách chuyện muôn đời

“Uyên nghi” kiện mãi còn chi nữa

“Vũ cẩn” kêu hoài cũng rứa thôi

Cảnh tượng môi trường ô nhiễm đó

Bức tranh sinh thái ố hoen rồi

Đìu hiu chợ vắng người mua gọi

Giải cứu phen này liệu có trôi.

Phan Tự Trí

 

TIẾP HỌA:

 

KHÓ THỂ TRÔI


Nhặt chữ, quên trà, để nước ôi
Còn thêm ướp mộng đổi thay đời
Mai, đào lặng bóng, oanh hờ hững
Gió,bụi chen đường, bướm giục thôi
Mấy ngõ son, vàng đâu thắm nữa
Từng xâu sỏi, đá cũng no rồi
Ôm lòng bút mực thêm phờ phạc
Có đặng chi mà khó thể trôi !
7 - 5 - 2017
Phạm Duy Lương

 

HỢP HỌA:

 

CẦM LÒNG

 

Chạnh nghĩ mình sao mãi .. hỡi ôi !!

Nửa đời bươn trải . . suýt toi đời !

Nhà neo, gối mỏi  mà đành vậy . .

Bạc thiếu, tay chùng cũng thế thôi . .

Lúc trước ruổi rong .. cay mắt lắm

Bây chừ nhếch nhác . . khổ thân  rồi

Nay tròn mười bốn năm tai biến

Bút họa cầm lòng  thấy bóng  trôi !

Phạm Kim Lợi

 

CŨNG HỌA:

 

TỦI PHẬN !

Ai biểu ta nghèo thật chán ôi !
Nhiều đêm trăn trở khó yêu đời !

Thèm thuồng ít món nào mua được
Qua lại vài lần chỉ ngắm thôi

Xuống bếp bưng nồi, cơm cạn sạch !

Kéo ngăn tìm bút, mực khô rồi !

Hôm rày gắng nhịn trông qua bữa 

Khuây khỏa dăm vần ý cũng trôi...

Như Thu

 

ĐỒNG HỌA:

 

VỀ VỚI THƠ

 

Văn chương bỏ mặc để thiu ôi

Bút nghẽn, mực khô...chán mớ đời 

Nghe nhạc xem phim hoài... ngán thật !

Ngắm hoa vãn cảnh mãi... nhàm thôi !

Tâm hồn trống vắng như đang thiếu...

Lòng dạ sầu tư tựa đã rồi....

Chợt nhớ bạn bè, câu xướng họa

Nguồn thơ lai láng lại êm trôi.

Sông Thu

 

CÙNG HỌA:

 

ĐAU QUÁ , ÔI !

 

Huynh còn nước bọt dẫn cơm trôi

Hẳn đã hơn ta gấp mấy rồi

Họng cứ khô ron không hết hự

Miệng thì đắng ngắt chẳng cho thôi.

Tham sài thịt bẩn giành đau ruột

Khoái ẩm rượu hoang kiếm khổ đời

Xó phản lơ mơ chờ phán xét

Cái mồm tệ quá , ối thân ôi !

Trần Như Tùng

 

TIẾP HỌA:

 

BUÔN CHỮ

 

Quê mình mặc khách quá trời ôi!

Chỉ biết tung hê để sống đời

Văn học hội viên chen phải tới

Thi đàn lều nhóm lấn chưa thôi

Cùng đường trước tác kê không xuể

Một ngõ bút danh kể nỏ rồi

Cái mũi vô duyên đò nước mắm*

Lềnh bềnh chữ nghĩa thả nào trôi

 Như Thị

* Ngán cho cái mũi vô duyên,
Câu thơ thi xã, con thuyền Nghệ An.

(Ngụ ý : Câu thơ thi xã hôi như thuyền chở nước mắm của Nghệ An)

Cao Bá Quát

 

HỢP HỌA:

 

VÔ ĐỀ

 

Hữu thân hữu khổ phớt than ôi !

Vui được sinh ra sống cõi đời.

Như tán tùng cao chào gió gọi

Tựa mình trúc thẳng đón trăng thôi.

Bàn tay nhân ái luôn chia lại.

Khối óc từ bi mãi sẻ rồi.

Đã bước xuống thuyền theo định hướng.

Vững lòng chèo chống vượt dòng trôi.

Trần Lệ Khánh

 

CŨNG HỌA:

 

TẬP LÀM THƠ

 

Nặn mãi câu thơ khó quá ôi 

Ước chi học hỏi tự lâu đời 

Ý bay trên núi cao mây quá

Chữ lặn dưới sông tối dạ thôi 

Văn trải chân trời sao tuyệt thế

Thi Dàn góc biển lại mê rồi 

Từng ngày kiên nhẫn niềm say thích 

Đã thấy niêm vần cũng tạm trôi 

Minh Thuý 

 

ĐỒNG HỌA:

 

NẶNG nghiệp


Gan  góc làm lơ tiếng ỉ ôi
Gạo đong mỗi bữa đã quen rồi
Cái nghèo đầy đủ không dư quá
Nỗi khổ mênh mông khá đủ thôi
Lắm bận chèo queo chờ chuyển kiếp
Nhiều khi lơ lửng tưởng qua đời
Nghiệp còn nặng lắm sao đi nhẹ ?
Phó mặc trần gian ,cứ thế trôi.
Thanh Hòa

 

Cùng họa:

 

ĐỜI NAY

(Bát vận)

Hai chữ luân thường thấy hỡi ôi !
Đua chen danh lợi sớm hư đời
Tiền dư lắm cảnh nhân tâm đổi
Bạc thiếu bao nhà đạo nghĩa trôi
Kẻ bán tình yêu xây nghiệp mới
Người đem tiết hạnh dựng cơ rồi
Một đàn con trẻ trong tăm tối
Quay giữa đường trần nghiệt ngã thôi !
Thy lệ Trang

77_SAY I (TUYỂN TẬP THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


SAY I

 

Độc ẩm mãi hoài sao chẳng say

Vốn thường dăm chén đã lên mây

Rằng buồn thế thái mà ham uống

Hay chán nhân tình mới thích quay?

Rủ bạn nâng ly, ai sẽ đến ? ?

Quên hình soi bóng, tớ không hay !

Quanh đi quẩn lại, ai lay hỏi

Mê tỉnh tiêu sầu, nên muốn say!

CAO BỒI GIÀ

2001

Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

CÁI ÁC TRỖI DẬY VÌ NGƯỜI VIỆT KHÔNG CÒN NIỀM TIN


Nhạc sĩ Tuấn Khanh

 

Ảnh từ internet, của tác giả KiraUsagi

Người Việt đang bị đay nghiến là những kẻ độc ác với đồng loại. Rất nhiều chứng cứ cho thấy tâm tính ngàn đời của dòng giống Lạc Hồng đang vào cơn lốc thay đổi đến chóng mặt: hàng ngàn người va chạm nhau trong dịp lễ Tết, xung đột đến mức vào bệnh viện, nông dân âm thầm bỏ hóa chất vào ruộng đồng, người chăn nuôi bơm thuốc độc vào sản phẩm trước khi mang ra chợ. Đất nước như đang vào một cuộc nội chiến không tên gọi. Cuộc chiến không có người chiến thắng mà chỉ có tự hủy diệt như trong đấu trường La Mã Colosseum, còn những kẻ chủ mưu nào đó thì hò hét và vỗ tay trên các khán đài.

Hóa ra, như cách nói hiện nay thì người Việt âm ỉ mang cái ác trong lòng từ lâu, chỉ chờ thời cơ để bùng nổ hay sao? Dân tộc ngàn đời sống với lúa nước, với chài lưới hiền lành lại giao truyền lại cho nhau tính hiếu sát?

Thật khác biệt với những gì lịch sử ghi chép về một đất nước mà Nguyễn Trãi viết Bình Ngô Đại Cáo để không phải mở đại sát giới, phát lương thực cho kẻ quy hàng hồi hương. Bạn có nghĩ giống tôi không, rằng dân tộc mình không như những gì đang thấy, mà đang vào giai đoạn bị bỏ độc vào tư duy, trở nên biến dị lạ thường.

Trong một lần được chất vấn về thế nào là sức mạnh, Đức Phật đã trả lời rằng “hiền lương mạnh nhất”. Bởi hiền lương không tạo ra kẻ thù, và cũng không thể có kẻ thù. Hiền lương sống và tồn tại với thế gian trong tâm thế hợp nhất, không gì có thể đổi dời được. Dân tộc Việt Nam trãi qua hàng ngàn năm luôn chiến thắng mọi sức mạnh bên ngoài bởi không có ham muốn dùng sức mạnh nào để cướp đoạt hay thống trị. Mà chính sự hiền lương của một dân tộc biết nhớ thương mái đình, ngôi làng, con trâu, mảnh lưới… của mình khiến họ cuỡng lại được mọi loại cường quyền. Người Việt hôm nay rất mạnh và khác biệt. Người Việt thích khoe sức mạnh, thích giới thiệu đẳng cấp và vượt lên hào nhoáng trên đám đông. Người Việt đang trong một quá trình lọc máu tim mình, học đòi theo những hình mẫu khác và đánh mất dần sức mạnh thật sự của mình là sự hiền lương.

Vì sao đánh mất sự hiền lương? Cuộc sống hôm nay quá đỗi eo sèo, đang hối thúc những con người chân chất nhất phải nhìn lại mình, rằng mình có đang rất ngu ngốc không giữa cuộc đời đang ngày càng ích kỷ và vô tâm này. Vài năm trước, người ta đọc tin một đôi vợ chồng trẻ ở Bắc Kinh bán đứa con nhỏ để mua iphone đời mới. Ít lâu sau ở Việt Nam đã có người giết ông bà của mình để lấy tiền chơi game. Ở Thượng Hải từng có video đường phố, ghi lại cảnh đứa con khỏe mạnh đánh đập cha mẹ già giữa đường vì tức giận phải mang vác chữ hiếu trong khi muốn tận hưởng đời riêng. Không lâu sau, Việt Nam cũng nổi lên những câu chuyện tương tự, làm nát lòng những người tử tế trên đất nước mình, với câu hỏi vì sao?

Hãy nhớ lại cách đây không lâu, người Trung Quốc từng tố cáo các loại thực phẩm độc hại, quảng bá các công ty, cá nhân ở Trung Quốc đang không màng đến sống chết của người khác, miễn là được tư lợi. Thật nhanh chóng, làn sóng này ập đến Việt Nam, quy mô hơn và ác hiểm hơn. Việt Nam và Trung Quốc như trong trong câu chuyện thế giới song song của Nobieta và Doraemon. Soi vào nhau, chúng ta đang thấy mọi thứ hiện ra của đường trượt dài vào cái chết. Hãy tự hỏi mình là vì sao chỉ có Việt Nam và Trung Quốc, chứ không có nơi nào khác sát đường biên như Thái Lan, Lào, Campuchia hay thậm chí là Mông Cổ, Tây Tạng?

Người dân của đất nước Trung Hoa vĩ đại đang coi cuộc sống của mình trên quê hương như những dự án ngắn hạn và tạm thời. Khi cảm thấy thu thập đủ họ sẽ ra đi và để lại phần khốn khó nhất cho tất cả những người ở lại, mà họ đã tàn hại và bóc lột được. Họ không còn niềm tin trên quê hương mình ngoại trừ những kẻ đang vẫn còn được quyền lợi hay những kẻ đang còn tận dụng những âm mưu để nạo vét đất nước mình. Khi ôm đủ những đồng tiền đầy máu và rũ bỏ sự hiền lương, họ sẽ rời khỏi đất nước không nuối tiếc. Người Việt cũng đang có những khuynh hướng không khác gì. Những dự án ngắn hạn như vậy cũng đang hoành hành trên đất nước này. Có thể nhiều người sẽ không có một cơ hội để ra đi nhưng ít ra, họ tự an ủi rằng họ có thể sống sót ở một thế giới mà họ còn quá ít niềm tin.

Chắc sẽ có người nói rằng, dẫu sao thì người Việt cũng ác, nhưng cái ác không tự sinh ra. Cái ác là một tập tính, tiếng vỗ tay và lời hò reo hiểm độc từ các hàng ghế của bọn quan lại trong đấu trường Colesseum. Cái ác của chúng ta và người bạn Trung Quốc, lúc này, cũng hết sức cá biệt trên thế giới.

Tháng 9/2015, có một tai nạn kinh hoàng diễn ra ở thung lũng Mina, gần thánh địa Mecca, Saudi Arabia. Một vụ ùn tắc nhỏ trong đám đông hàng chục ngàn người hành hương đã dẫn đến sự hỗn loạn, biến thành thảm kịch giẫm đạp lên nhau để thoát ra ngoài, gây nên 2000 người chết và bị thương. Đám đông hiền lành và đầy đức tin đó, trong tích tắc đầy hoảng sợ và không  còn lối thoát đã trở thành những kẻ đạp lên đồng loại của mình một cách không thương tiếc, tìm cách sống sót, bất chấp mình có thể phải giết một ai đó.

Cái ác của người Việt trong cuộc sống, được nói tới lúc này, cũng như những kẻ hành hương mang trái tim hiền lương đi về phía trước, nhưng rồi bất ngờ phải tàn bạo để có thể sống sót.

Đức Phật nói con người hiền lương là con người mạnh mẽ nhất. Chúng ta đang bị đầu độc tư duy để làm suy nhược sự hiền lương của dân tộc này, đất nước này. Sự hiền lương vốn được chứng nhiệm ở đất nước Miến Điện, nơi chính quyền phải buông súng để nhường chỗ cho những cánh hoa sứ cài trên tóc. Sự hiền lương khiến họ cũng đủ niềm tin để gọi tên Trung Quốc là kẻ ác, và từ chối đánh mất mình.

T.K.

Nguồn: https://nhacsituankhanh.wordpress.com/2016/03/25/cau-hoi-dau-don-tai-sao-nguoi-viet-dang-nhiem-su-ac-doc-nguoi-tq/

Thứ Năm, 4 tháng 5, 2017

76_NẶNG (TUYỂN TẬP THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


NẶNG

 

Lai láng nguồn cơn mãi chất sầu

Tuôn buông dai rải chước mưa ngâu

Gió đùa phơn phớt, day hồn buốt

Mây đẩy mênh mang vấy dạ nhàu

Nghĩa trĩu nào thăm, mây lướt thoảng

Công dầy sao thẳm , gió vơ đâu

Đời kia nhẹ thế mà ta nặng

Nặng lắm, đêm ngày gánh ngập sâu !

CAO BỒI GIÀ         

12-07-2011

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2017

GÓP HÔI



 

Ấy chà cũng tội chú La Thăng

Báo chí a hùa đấu tố hăng

Có tội thì đành cam xử lý

Dính chàm ắt phải chịu phui phanh

Mấy ông to tiếng liêm ngay chắc…

Các bố đanh lời, sạch sẽ chăng?

Nếu cứ công tâm mà triệt hết

Hẳn là nước Việt chẳng còn…quan!!!(*)

CAO BỒI GIÀ

03-05-2017

(*): Dựa theo phát biểu của nguyên Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng

 

BÀI HỌA:

 

GÓP TIẾNG...

 

Ối zời !Đâu phải một tên Thăng

Thôi chớ màu mè giả bộ hăng

Các bác thanh liêm không sợ tố?

Mấy bà trong sạch chẳng e phanh?

Nhà cao, biệt thự...công khai hỉ?

Xế khủng, nhân tình bật mí chăng?

Tài khoản nước ngoài bao triệu Mỹ?

Coi chừng tớ chỉ mặt từng quan !

Thy Lệ Trang

 

ĐỒNG HỌA:

 

VỀ ĐÂU?

 

Xẻ thịt ăn rồi chúng nó thăng

Con tàu dầu khí bốc mùi hăng

Lên cao định hướng ga không dzọt

Xuống lũng theo mòn thắng mất phanh

Tài sản quốc gia dài giấy nợ

Cơ đồ dân tộc cụt đường chăng?

Lòng tin mất giá như lòng lợn

Chẳng biết tai nào lọt miệng quan ?

Lý Đức Quỳnh

 

CÙNG HỌA:

 

VÁN CỜ KÉO QUÂN

 

Như hũ mắm dòi chuyện giáng thăng 

Sờ sờ khắm khú lại còn hăng!

Đau dài tốt khổ sắp toi tổ

Lỗ lớn xe còm đã hỏng phanh

Tâm bẩn quơ cào còn thế nữa?

Lòng tham vơ vét hết thời chăng?

Kéo quân dầu hết đèn thôi cháy

Nước đục dân tàn cũng hết quan!

Phan Tự Trí  05.05.2017

 

TIẾP HỌA:

 

NHẮC QUAN

 

Thật cũng đáng thương cán bộ Thăng

Vì đâu báo chí tố hung hăng ?

Lên voi mau tựa diều căng gió

Xuống chó nhanh dường xế tuột phanh !

Gặp lúc hết thời, xui xẻo thế

Hẳn khi tại chức, ác ôn chăng ?

Ăn chia thiết nghĩ nên sòng phẳng

Bộc bạch đôi lời nhắc nhở quan

Thục Nguyên

ĐẾN VÃI...



 

Nghe…đi xe buýt sướng như …tiên

Cũng thử một lần dạo phố xem…

Máy lạnh hây hây, thân khỏe khỏe

Ghế ngồi nhún nhún, đít êm êm

Bước chưa chạm đất, xe lao …vút

Lưng đã đo đường, lão thấy …rêm

Rõ láo, chúng đòi thay…hai bánh

May mà số tớ chửa quy …thiên!

CAO BỒI GIÀ

26-04-2017

 

BÀI HỌA:

 

BỐN BÁNH

 

Trần gian mà muốn cảnh trên tiên

Nên gắng đi xe bốn bánh xem

Xe "bớt" tranh đường nên chẳng đặng

Lão già quá "đách" lảm sao êm

May mà đầu cổ chưa chia cách

Chỉ mới gối lưng phải nhức rêm

Quan lớn chỉ ưa loài bốn cẳng

Cho thằng hai bánh phãi thăng thiên

             Người Nay

 

ĐỒNG HỌA:

 

SẼ CÒN PHIỀN...

 

Ai bảo lên xe buýt tựa tiên ?

Chạy nhanh như ngựa chẳng cần xem

Ông già bà lão thường khi sốc

Con nít trẻ em khó nỗi êm

Trạm đến chân còn chưa đất tiếp

Bánh lăn người té khắp mình rêm

Hôn Đa mà cấm - công xa chở...

Cá hộp xếp lèn...có thấu thiên ?

Trần Lệ Khánh--26-4-2017

 

CÙNG HỌA:

 

NẾU THƯƠNG DÂN...

 

Xe con ngài ngự sướng hơn tiên

Bốn bánh bon bon rõ thật êm

Hãy đổi lộ trình đi thử buýt

Sẽ tường cảm giác được thăng thiên ( ! )

Lắc lư, chen lấn... người ê ẩm

Nhào xuống đu lên...chân mỏi rêm

Nếu quá thương dân, quan cứ cấp

Mỗi nhà một xế chạy liền xem !

Sông Thu


TIẾP HỌA:

 

NGHE VÀ THẤY

 

Thắng lợi như thần,đẹp giống tiên

Dân giàu,nước mạnh…trố mà xem

Đầu tư chức trọng vàng gom oải

Lạm phát quan trường bạc hốt êm

Xóa đói cao trào đau vẫn rệu

Tiêu nghèo tận kế khổ còn rêm

Lên đồng miệng dẻo khua ngoài mép

Rực rỡ bây chừ tựa cõi thiên!

Lý Đức Quỳnh

 

HỢP HỌA:

 

CHỚ NGỘ

( Nđt )


Thưa ngài lẩy khúc nhạc thần tiên
Hãy dạo quanh vùng để ngóng xem
Mấy ổng lầu cao còn những mộng
Bao người mái rạ chửa nào êm
Rừng đua lũ đổ cành xơ xác
Phố giục chen đường não bỏng rêm
Lại bảo không dùng hai bánh nữa
Ngoa lời dễ động đến tầng thiên. !!!
27 - 4 - 2017
Phạm Duy Lương

 

CŨNG HỌA:

 

HỎI ÔNG THIÊN

 

Nghe đi xe buýt khác chi tiên

Lão bước lên đàng dạo thử xem.

Máy lạnh gìn hơi duyên nợ đậm

Người đi nhường ghế nghĩa tình êm.

Gặp chàng xế nọ chừng chưa khá

Khiến khách du này bỗng chịu rêm.

May, cũng không may nên mỗ ngã

Làm sao thật sướng hỏi Ông Thiên ,

Trần Như Tùng 

 

ĐỒNG HỌA:

 

ĐI XE BUÝT ...

 

Lên thành... phố  thị sướng hơn tiên

Theo buýt du hành để ngắm  xem

Chửa kịp ngồi ngay...ai móc lẹ

Vừa toan nhìn kỹ...nó chuồn êm

Một nàng ma nữ tay ra hiệu

Hai gã cao bồi ngón chỉ thiên

Cái đổng, cái quần jean lột sạch

Về nhà mông đít hãy còn rêm !

Thy Lệ Trang

 

CÙNG HỌA:

 

THỬ HỎI

 

Chương trình giàu hoá được ưu tiên

Cứ để các Ngài thực hiện xem

Bỏ xế cà tàng chừng cũng tốt

Ngồi xe bóng láng tất nhiên êm

Lỡ vào chỗ trũng không hề hấn

Còn lọt ổ gà chắc đỡ rêm

Nghèo lại làm sang, xin thử hỏi

Lấy tiền đâu sắm hở Cao Thiên ?

Thục Nguyên

Thứ Hai, 1 tháng 5, 2017

75_NỢ (TUYỂN TẬP THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


NỢ

 

Cái n cái duyên vn ngp đu

đi, ai mun n ai đâu

Ân tình mun tr càng thâm nng

Ơn nghĩa mong đn li lún sâu

Vay tr xoay thi cười ln khóc

Nng mưa đi tiết dãi cùng du

L đem li thit mà so xíu

Thì d muôn niên cht ngt su !

CAO BI GIÀ

27-03-2011

NHỮNG NGÀY ẤY, MỖI NGƯỜI...


Nhạc sĩ Tuấn Khanh

 

30/4/1975 là biến cố của một đất nước, nhưng ngày đó cũng là biến cố riêng của nhiều con người.

Trong dòng chảy tán loạn từ Huế, Đà Nẵng, Nha Trang vào Sài Gòn... có vô vàn những câu chuyện chưa kể. Nguyễn Thị Xuân Phương, cựu phóng viên truyền hình Bắc Việt kể lại rằng bà kinh hoàng nhìn thấy xác thường dân nằm ngập và kéo dài suốt từ đèo Hải Vân xuống Đà Nẵng cũng với dòng người đi bộ, chạy... để tránh Việt Cộng. Còn phóng viên Trần Mai Hạnh của Thông Tấn Xã Việt Nam, người có mặt tại buổi trưa 30/4 với chiếc xe tăng tiến vào dinh Độc Lập, vừa ra một cuốn sách về 4 tháng cuối cùng của cuộc chiến tranh, đã nói rằng cuối cũng thì điều ông tâm nguyện để lại, là sự thật.

Thỉnh thoảng, tôi vẫn tự hỏi vậy thì vào những thời khắc ấy - kể cả sau đó, những người tôi biết - hay không quen - đang như thế nào, làm gì?

Gia đình của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ kể rằng khi ngày 30/4 ập đến, chương trình biểu diễn tại Nhật của đoàn Hoàng Thi Thơ vẫn chưa chấm dứt, vì vậy ông bị kẹt ở lại, sau đó định cư ở Mỹ. Nhưng con và cháu ông thì lại có cơ hội chứng kiến nhiều điều mà đến mấy năm sau vẫn chưa thể kể cho nhau nghe, vì không thể có thư từ liên lạc, rồi đến khi có, cũng không dám kể gì cho nhau, vì thư luôn bị kiểm duyệt.

Hai đứa con của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ là Hoàng Mỵ Thi Thoa và Hoàng Thi Thanh bất ngờ nhìn thấy một đám đông lính Bắc Việt và những thành phần “băng đỏ” đứng trước ngôi nhà của mình tại Quận 1, đập cửa, quát tháo. Hai em nhỏ vị thành niên này cùng người cậu của mình bị buộc phải ra khỏi nhà ngay lập tức vì đang ở trong “nhà của tên có tội với nhân dân Hoàng Thi Thơ, nên đã bị chính quyền cách mạng trưng thu”.

Tất cả mọi người được sự khoan hồng nên có được 5 phút để trở vào ngôi nhà của mình, lấy 2 bộ quần áo cho mỗi người và ra đi, không kịp đốt nén hương từ giã ông bà. Dĩ nhiên, ngay cả việc đi lấy quần áo cũng có người cầm súng theo kiểm soát vì sợ hai em nhỏ này cất giấu hay tẩu tán tài sản.

Hai đứa con của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ gạt nước mắt ra khỏi nhà của mình, đi cùng một người cậu về Gò Vấp, tới một căn nhà khác của ông Hoàng Thi Thơ. Nơi đó, một người em họ của ông Thơ xuất thần trở thành người của cách mạng, chiếm nhà và chỉ mặt Hoàng Vinh, người cháu của ông Thơ nói là đi cho mau, tha không bắt lại vì “khoan hồng”, dù là người nhà của Hoàng Thi Thơ, là thành phần “truỵ lạc”.

Với Phương, người nhạc sĩ của đôi song ca Lê Uyên Phương lừng danh, thì ông hoàn toàn rơi vào một cú sốc khác thường. Việc chứng kiến một Sài Gòn hỗn loạn và đổ nát, những con đường vất vưởng xác người cùng với loa phóng thanh ra rả về khái niệm “giải phóng” khiến ông bước sang một giai đoạn khác.

Những cảm hứng về nhạc tình, hiện sinh và mộng mơ bị chôn vùi theo mất mát của Sài Gòn. Lê Uyên Phương yêu đương dịu dàng ngày nào giờ đây hình thành hai tập ca khúc Con người, một sinh vật nhân tạo (1973-1975). Mỗi ngày ông ngồi ở cafe vỉa hè, đi bộ dọc theo những con đường phơ phất lá me xanh quen thuộc nhưng giờ đầy các họng súng AK, và tự mình chiêm nghiệm về một thời đại của những kẻ cùng tiếng nói nhưng khác mạch sống.

Cũng như nhiều nhạc sĩ khác bị cú sốc thời cuộc và chuyển khuynh hướng sáng tác tình ca sang hiện thực ca như Phạm Duy (Tỵ nạn ca), Ngô Thuỵ Miên (Em còn nhớ mùa xuân, Biết bao giờ trở lại), Anh Bằng (Nổi lửa đấu tranh, Saigon kỷ niệm), Lam Phương (Chiều Tây Đô), Trầm Tử Thiêng (Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng, Một ngày Việt Nam)... Phương là một nhạc sĩ khá đặc biệt khi ông dành rất nhiều thời gian viết về những chuyển động quanh mình, về một thế giới mở và tang thương của hàng triệu người Việt, qua tập ca khúc Trại tỵ nạn và các thành phố lớn.

Những ngày ấy, mỗi người, mang vội theo những điều thương mến nhất, bỏ lại tài sản, bỏ lại quê hương... gạt nước mắt chạy đi về vô vọng. Ca sĩ Khánh Ly chạy đến chiếc tàu đi di tản, hành lý quan trọng nhất mà bà mang theo là hai vali đầy những lá thư tình trong đời bà - những lá thư không chỉ là tình yêu mà chứa cả khung trời thơ mộng và bình yên của miền Nam Việt Nam đã mất.

Nhiều văn nghệ sĩ táo tác như bầy kiến bị phá tổ, chạy đến nhà nhau để hỏi thăm tin tức từng ngày về số phận của mình, số phận của thành phố mình đang sống. Họ thì thào với nhau về những biến động khó hiểu từng ngày như Doãn Quốc Sỹ, Duyên Anh, Nhã Ca vừa bị bắt... Rồi ai đó bị thẩm vấn, và ai đó đã lặng lẽ xuống tàu giờ không còn nghe tin tức.

Thương gia đình, không nỡ bỏ xuống tàu vượt biên, nhạc sĩ Y Vân tiễn một người bạn thân lên đường. Nhưng đó lại là một chuyến tàu vĩnh biệt. Và đó là điều khiến ông trầm uất suốt nhiều năm liền, một ký ức sâu thẳm sau 1975.

Trong một lần nói chuyện với các anh chị đã qua thời khắc 1975, tôi nói đùa rằng một ngày nào đó nên lập một giải thưởng vô địch về người vượt biển nhiều nhất, vì tôi đã từng biết một chị người Công giáo ở khu Hoà Hưng đã tìm cách đi vượt biên 25 lần nhưng đều thất bại. Im lặng nhìn tôi trong tích tắc, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn chỉ nhà văn Võ Quốc Linh, nói “đây, người vượt biển 26 lần”. Rồi chỉ vào mình, anh Tuấn nói “còn mình, là 27 lần”.

Vài năm sau 1975, khi nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn tốt nghiệp thủ khoa ngành sư phạm ở Nha Trang, khi bạn bè rủ nhau vui mừng lên bục nhận bằng, thì hiệu trưởng đến bên, ghé tai buồn rầu nói với anh Tuấn “Con đừng lên nhận bằng. Công an đã đến tịch thu bằng vì nói gia đình con có vấn đề về lý lịch và có người đi vượt biên”.

Nhiều năm sau, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn lang thang khắp các bờ biển miền Nam để tìm đường ra khỏi nước. Niềm tuyệt vọng và khát vọng tự do là sức mạnh lớn nhất giữ anh sống sót qua các trại tù khắc nghiệt nhất.

Ở trại tù nhốt người vượt biển tại Phú Yên, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn bị một cai tù tàn ác luôn tìm cách đẩy anh vào lao khổ, thậm chí dù biết anh là giáo viên, vẫn bắt anh làm công việc mỗi ngày phải hốt phân, gánh đi đổ cho cả trại. Đó là thời gian như địa ngục. Thân thể của ông có tắm bao nhiêu lần cũng không hết mùi hôi, những vết thương nhỏ nhất cứ lở loét chứ không thể lành.

Chuyến đi thứ 27, cuối cùng, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn đến được Úc. Anh xin nhận thêm công việc tiếp nhận và giúp đỡ và người tỵ nạn mới đến, như trả ơn cho những ngày tháng tự do của mình.

Một đêm nọ, nghe tin có một chuyến tàu vượt biên vừa đến. Nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn ra nơi tiếp nhận. Khi đang đi lướt qua những người vừa cập bến, anh bất chợt nhìn thấy một gương mặt quen thuộc mà anh khó có thể quên trong đời: đó chính là viên công an cai tù đã hành hạ anh. Sững người nhìn viên cai tù ấy, ngược lại, nhân vật đó cũng bối rối quay mặt đi, né cái nhìn của anh Tuấn.

Nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn ôm đầu suy nghĩ suốt nhiều giờ, rồi chọn cách gặp riêng nhân vật cán bộ cai tù đó để hỏi thẳng rằng hắn muốn gì khi đến đây. Chỉ cần một lời tố cáo, cán bộ đó có thể bị trục xuất về Việt Nam, hoặc sẽ bị chính quyền sở tại bắt giữ và đưa ra toà vì tội từng tra tấn và hành hạ tù nhân.

Sợ hãi và tuyệt vọng, viên cán bộ thú thật là hắn đã lỡ yêu một người phụ nữ đã có gia đình là “Mỹ Nguỵ” nên không còn cách nào khác là từ bỏ tất cả, cùng người yêu vượt biển, mà không ngờ có kết cục như hôm nay.

Khi kể cho tôi nghe chuyện này, nhạc sĩ Hoàng Ngọc Tuấn ngừng giây lát, rồi nói rằng “không biết bây giờ tay đó sống ở đâu đó, trên nước Úc này”. Anh đã im lặng và điền hồ sơ cho viên cán bộ cộng sản đó cùng người yêu của hắn tỵ nạn ở Úc. Vết thương chưa bao giờ của anh, một người bị hành hạ trong trại giam cũng như bị xô đẩy ra khỏi đất nước mình, cũng đã thanh thản chữa lành với lòng tha thứ.

Thật nhiều điều để ghi lại, từ hàng triệu người sống sót sau biến cố tháng 4/1975. Cứ vào thời điểm này, Nhà nước Việt Nam gọi là đại lễ và tổ chức ăn mừng. Còn hàng triệu người Việt khác thì vào tưởng niệm, như buộc phải coi lại cuốn phim bi kịch chung cũng như những đoạn phim cay nghiệt của riêng mình.

Những ngày ấy, mỗi người. Những cuốn phim một chủ đề nhưng có muôn vạn phiên bản ray rứt đến nhiều đời sau.

Và trong một ngày ăn mừng “đại lễ” của nhà nước Việt Nam, tôi chợt nhớ đến viên cán bộ cai tù vô danh ấy. Tôi tự hỏi, ông ta sẽ đứng đâu giữa lằn ranh ngày 30/4 mỗi năm ấy?

T.K.

Nguồn: : Tuấn Khanh’s Blog

https://nhacsituankhanh.wordpress.com/

LẠ...


LẠ…

 

Vui gì mà cứ kéo nhau đi

Để chuốc vào thân lắm lụy bi

Giá cả trời ơi, đau …hoạn hoạn

Tàu xe mẹ hỡi, khổ …chi chi

Nhà tan mà kẻ không màng luận

Nước mất sao người chẳng nghĩ suy

Tai nạn ầm ầm lên mặt báo

Hí du chửa sướng, lệ như ri…

CAO BỒI GIÀ

01-05-2017