Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

CHỚ ĐỤNG TIẾT CANH


CHỚ ĐỤNG TIẾT CANH

Này chớ đụng vào món tiết canh

Kẻo không heo bệnh níu hồn anh

Xơ gan, lắm kẻ chui bình gốm…

Suy thận, bao người đắp cỏ xanh!

Bát tiết hồng tươi: thân khốn hiểm

Tứ thời nóng hổi: mạng an lành

Nhắc cô chủ quán … trui lò kỹ

Bên bạn men cay, thỏa bụng cành !

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA :

 

AI NGỜ…

 

Huyết lợn hè nhau khéo hãm canh

Men cay chén chú với ly anh

Trời kêu gã nọ, dù thân mạnh

Tào gọi chàng kia, dẫu tuổi xanh

Mồm vẫn đỏ tươi, đi … lặng lẽ

Môi đà đen thẫm, ngủm … ngon lành

Ai ngờ bát tiết đưa về cõi

Chín suối thiên thu, mãi tức cành…

L.Q.T.

 

ĐỒNG HỌA :

 

ẨN HỌA

 

Món này khoái khẩu của nhiều anh

Cứ ngẫm mà xem, nó chẳng lành:

Bao bạn chưa già, gan đã chướng

Nhiều người vẫn trẻ, mộ đà xanh

Lòng trần mới tái mồm xơi đẫy

Tiết sống còn tươi bụng chén cành

Ngon miệng nhưng tiềm sâu họa hiểm 

Tử thần thấp thoáng rập rình canh!

 6-11-2015.

Đoàn Đình Sáng

 

CÙNG HỌA :

 

TẠI AI ?

 

Thương thì không ngớt bảo ngon canh

Khi đẻ, càu nhàu :"cũng tại anh" !?

Rồi tiếc đã qua thời tóc rối

Và mong trở lại thuở đầu xanh

Nỗi lo hiện tại tuy thuyên giảm

Vết cắt ngày nao vẫn chửa lành

Dù vậy, "trồng cây" ai chẳng muốn

Hoa đơm khắp nhánh, trái quanh cành ?

Thục Nguyên

 

CẢM HỨNG THEO :

 

VỀ ĐÁM CỎ XANH.

(Giữ nguyên từ thứ sáu trước vần)

 

Thích nhất đời ta món tiết canh

Coi thường lời dọa liệu hồn anh.

Quá buồn mãi ở cùng nơi tạm

Rất muốn mau về đám cỏ xanh.

Hễ thấy lợn kêu tìm vớt vát

Thế mà mõm hếch vẫn an lành

Nhưng này nhớ nhé đừng ra chợ

Chó xóm heo nuôi cứ bụng cành !

Trần Như Tùng

123_ LÀM NƯỚC MẮM CÁ ĐỒNG (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ(


Nước nổi ngay mùa đám cá linh

Từng đàn lũ lượt nộp trao mình

Muối ngô ướp mặn tra vừa ý

Thính gạo rang thơm tẩm tận tình

Nan nén kỹ càng dầm suốt tháng

Nắp đè cẩn thận ủ thâu đêm

Ba trăng khui khạp ồ quăn mũi

Mắm cốt vàng nâu ứa dập dềnh

                 Bóng Tà Dương

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

122_ LÀM GUỐC (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Đây guốc tôi làm tự gỗ tung

Đầu tiên,đẽo gọt   dạng chung chung

Máy bào tạo dáng đầy phong cách

Tay giũa nên hình rõ đặc trưng

Sơn phết hoa văn bông,chấm, sọc

Vào quai mẫu mã vải, da, nhung

Cho em lóc cóc đi bên mẹ

Tôn  gót sen nàng giữa phố đông.

                CAO BỒI GIÀ

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

HỘI NGỘ


HỘI NGỘ

 

Mải miết say lòng trắng tóc xanh

Tháng ngày ai gội chuỗi mong manh

Mênh mông đời vẫn mênh mông quá

Thấp thoáng tuổi thì thấp thoáng nhanh

Lỡ xổ tù lòng đâu trí tĩnh

Trượt theo lốc xoáy mất tâm thanh

Ngược chiều đâu thể quay tìm lại

Hội ngộ vui buồn tiếc thuở xuân!          

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA :

 

TIẾC NGÀY XUÂN

 

Sông đời tha thiết một dòng xanh

Thương quá người em dáng mỏng manh

Duyên kiếp chẳng chờ đâu níu lại

Thời cơ nào đợi vuột trôi nhanh

Xưa còn đổ đến nơi phàm lụy

Nay đã theo về chốn tịnh thanh

Hương lửa chỉ còn trong ký ức

Thôi rồi đâu nữa tháng ngày xuân!

PHAN TỰ TRÍ – 03/11/2015 

 

ĐỒNG HỌA :

 

HẬN TÀN XUÂN

 

Mới đây mà tóc chẳng còn xanh

Ngẫm nghĩ kiếp người khá mỏng manh      

Cuộc sống vừa quen đà tắt lịm

Niềm vui chưa nếm đã qua nhanh

Công danh không đạt, đành trơ mặt

Ác mộng thường về, gọi thất thanh

Trải hết đoạn đời đầy sóng gió                      

Đêm đêm canh cánh hận tàn xuân

Thục Nguyên

 

TIẾP HỌA :

 

LẠC QUAN.

 

Lẽ thường, ai cũng thuở đầu xanh

Ngoái lại đường đời vụt quá nhanh

Lúc trẻ hăng say vươn chí khí

Khi già chiêm nghiệm giữ lòng thanh

Kiếp người mờ nhạt bao huyền ảo

Quyền chức phù du rõ mỏng manh

Tiếc nuối thời gian điều chẳng thể

Vui cùng hiện tại, ngẫm thì xuân!

 4-11-2015.

Đoàn Đình Sáng.

 

CÙNG HỌA :

 

TIẾC...

 

Tóc xanh dầu dãi đã phai xanh

Mưu chuyện sinh tồn phận mỏng manh

Lên xuống tiếp nhau lên xuống mãi

Nổi trôi theo bước nổi trôi nhanh

Gió mưa luôn giữ lòng trong sáng

Sương nắng vẫn gìn dạ khiết thanh

Dù biết thời gian không thể níu

Tâm hồn nhung nhớ...một thời xuân.

4-11-2015

T.L.K

TÓC NÀO CHẲNG BẠC - CHUNG TÌNH...


TÓC NÀO CHẲNG BẠC

 

Gió nắng thường xuyên xối đỉnh đầu

Tóc nào chẳng bạc, chẳng hư sâu

Bao nhiêu năm tháng nâng ly đắng

Là bấy thời gian ngậm chén sầu

Ngắn ngủi trời quang tươi dáng ngọc

Lê thê đất lạnh đẫm dòng châu

Còn may khuya sớm vui chồng vợ

Dẫu vượt non ngàn mãi có nhau.

Phan Tự Trí – 28/10/2015

 

XIN HỌA :

 

CHUNG TÌNH

 

Năm tháng trôi veo trắng mái đầu

Tình chồng nghĩa vợ đậm đà sâu

Dẫu bờn ra được  bao vui sướng

Hỏi đếm làm sao hết khổ sầu

Hạnh phúc sẻ chia khi đạt nguyện

Nợ duyên xoắn quyện lúc sa châu

Bóng hình song bước chiều xuôi dốc

Muôn nẻo đường đời chẳng tách nhau!

CAO BỒI GIÀ

31-10-2015

 

ĐỒNG HỌA :

 

TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG.

 

Thấm thoắt nay đà tóc bạc, sâu

Nắng hè, gió bấc vẫn thương nhau

Vui buồn, sướng khổ không xao dạ

Đau đớn, đói nghèo chẳng nhỏ châu

Vượt mọi chông gai, xây hạnh phúc

Xua bao sóng gió, loại u sầu

Mắt mờ, răng rụng, nhưng còn đó:

Đôi bóng chim câu của thuở đầu.

31-10-2015.

Đoàn Đình Sáng.

 

CÙNG HỌA :

 

NGĂN CÁCH

 

Em ngồi nhặt lệ bến giang đầu

Anh cuối dòng Tương tưởng nhớ nhau

Chữ lụy nên đời ôm trái đắng

Câu tai để kiếp vướng cung sầu

Thuyền đưa hoa lạc phương trời lạ

Lòng nhuốm mây nhòa mắt lệ sâu

Đôi ngã chung niềm đau chất ngất

Đêm về thổn thức mấy hàng châu !

Thy Lệ Trang 

 

HỢP HỌA :

 

Tóc không còn xanh

Chẳng đợi chi lâu ,tuyết trắng đầu
Nhăn da nếp trán gập thêm sâu
Hôm nao tóc chẳng còn xanh mướt
Lúc đó tim thôi úa héo sầu
Số phận bồng bềnh không lệ nhỏ
Gia đình hội tụ lại rơi châu
Đền bù đã bỏ bao ngày tháng .
Tuổi trẻ qua rồi ,vẫn có nhau.

Thanh Hòa

121_ GIEO MẠ (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Thóc giống đem trầm đẫy nước ao

Vớt lên ủ kỹ nứt bung ào

Đất tơi san phẳng đều tăm tắp

Mộng vãi cho đều thật sít sao

Mầm trắng nhú bâm ngồi vững đón

Mạ xanh lên vút đứng nghiêm chào

Nửa trăng thoắt đã um vươn biếc

Lại nhổ đưa vào cấy ruộng sâu

               Bóng Tà Dương

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

GIAO MÙA (Thể Điệp Khúc)


GIAO MÙA

(Thể Điệp khúc)

 

Người có thấy không, có thấy không

Đông sang tiết lạnh, tiết sang đông

Gió hanh se buốt , hanh se buốt

Mây xám nặng vương, xám nặng vương

Dạ ngẩn  soi hình, soi ngẩn dạ

Hồn ngơ nhớ bóng, nhớ ngơ hồn

Mùa xoay nhanh quá, xoay nhanh quá…

Năm lại thoảng hơn, lại thoảng hơn !

CAO BỒI GIÀ

02-11-2015

 

BÀI HỌA :

 

XUÂN VỀ, NHỚ ĐÔNG

(Thể Điệp khúc)

 

Xuân đẹp lắm không, đẹp lắm không?

Đông tàn giã biệt, giã tàn đông

Nắng màu hồng nhạt, màu hồng nhạt

Đào sắc thắm hơn, sắc thắm hơn

Lòng dạ ngất ngây, ngây ngất dạ

Tâm hồn xao xuyến, xuyến xao hồn

Ấm niềm hoài niệm, niềm hoài niệm

Nồng nỗi vấn vương, nỗi vấn vương.

2-11-2015.

Đoàn Đình Sáng.

 

ĐỒNG HỌA :

 

SẦU ĐÔNG

(Thể Điệp khúc)

 

Viễn tận chốn không, tận chốn không

Kìa đông như đã, đã như đông

Đây trời thâm sẫm, trời thâm sẫm

Đó tuyết trắng vương, tuyết trắng vương

Thời tiết buốt tê, tê buốt tiết

Tâm hồn u uẩn, uẩn u hồn

Cây trơ cành trụi, trơ cành trụi…

Lòng trĩu sầu hơn, trĩu sầu hơn !

L.Q.T.

VỢ VẮNG NHÀ - CÔ BUỒN


VỢ VẮNG NHÀ

Gần sáng nghe gà gáy ó o
Một mình vắng vợ giấc buồn xo
Cửa nhà  bỏ phế không ai dọn
Cơm nước mặc tình  cứ tự  lo
Nhớ lúc ấp yêu cùng đối bóng
 Bây giờ lạnh lẽo phải nằm co
Thôi thì cố nén niềm tâm sự
Mai mốt em về lại nhỏ to....

NHÃ MY

 

XIN HỌA :

 

CÔ BUỒN

 

Thả cửa nằm dài,  cứ ngáy o

Sáng nào cũng kéo giấc lò xo

Trứng gà nửa ổ, đâu cần bận

Mì gói đầy thùng, chả phải lo

Chỉ tiếc tai không gì thúc ngoáy

Cũng buồn miệng chẳng được đôi co

A lô! Mẹ nó mau về sớm

Kẻo nỗi sầu này nở phát… to!

CAO BỒI GIÀ

02-11-2015

 

ĐỒNG HỌA :

 

VỢ VẮNG NHÀ

 

Chưa chi gà đã gáy ò o
Vắng thiếp anh nằm chịu ốm xo
Phí bếp kép cơm bao ả tiếc
Hoang giường đơn gối mấy nàng lo
Nghĩa sâu tình rộng đành trơ níu
Mền ngắn chân dài phải khéo co
Đừng có mơ màng rồi lẳng nhẵng
Kẻo về gặp lại chuyện càng to....
PHAN TỰ TRÍ – 02/11/2015

120_ LỘN XÍCH SÊN (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Nhờ thời gian khó đẻ ra nghề

Chồm hổm ngồi xoay lộn xích xe

Đục đục hết vòng tung hết mắt

Xoay xoay từng cốt khít từng khe

Lần lần nối lại xâu liền chuỗi

Lớp  lớp tròng vô gõ chắc đe

Như mới ôm răng nhông đĩa chặt

Đường xa kéo bánh lại êm re !

                CAO BỒI GIÀ

Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

KHINH KHI - CƯỜI KHÌ...


KHINH KHI

 

Có người khinh rẻ thể Đường thi.

Họ bảo đồ này chỉ vứt đi.

Lại trách cha ông là cổ lỗ.

Rồi khoe con cháu mới tân kỳ.

Dòm sang đáy giếng thương loài ếch.

Ngó xuống lưng quần xót cục bi.

Có phải tỵ hiềm nên oán ghét

Từ trên xuống dưới có ai bì?

Huy Vụ 01/11/2015

 

XIN HỌA :

 

CƯỜI KHÌ

 

Lắm kẻ chê dèm thể cổ thi

Ngoạc mồm phê phán bảo quăng đi

Nét hay “Đường Luật” truyền bao thuở

Tuổi  thọ “Tự Do” được mấy kỳ?

Mặc kệ ai hoài theo ếch nhái

Việc gì ta phải thót banh bi 

Vô cương, vô kỷ mau tàn vận…

Vỗ bụng, nhe răng chả đọ bì !

CAO BỒI GIÀ

01-11-2015

 

ĐỒNG HỌA :

 

ĐƯỜNG THI.

 

Thi đường là chúa mọi vần thi

Vận đối luật niêm ai sánh bì

Lý bạch đủ đầy tình thế thái

Xuân hương sâu sắc nghĩa hài bi

Nhẹ nhàng ngũ độ say ngơ ngẩn

Dí dỏm vịnh nhân sướng cực kỳ

Ai đã lạc vào cung điệu ấy

Mê hồn xướng họa đố mà đi.

Nguyễn Mạnh Hùng 01/11/2015

 

CÙNG HỌA :

 

CHỚ NGÁN BI

 

Cũng thể muôn loài: có luật thi.

Thơ Đường đâu phải dễ quăng đi.

Không tu tai điếc rồi nghe dở.

Chẳng luyện mắt nhoe lại thấy kỳ.

Xướng họa mừng vui ai nỡ tỵ

Đối niêm chặt chẽ kẻ sao bì

Thói đời chẳng lạ gì ghen ngược

Cứ thú ta làm chớ ngán bi.

Phan Tự Trí - 03/11/2015 

NGẮM CÁNH HOA RƠI


NGẮM CÁNH HOA RƠI

 

Nhìn đóa hoa rơi những ngấm sầu

Gió thu se lạnh cuốn về đâu

Cánh vàng heo hắt ,xong đời đoản

Nhụy sẫm thui tàn ,giã kiếp mau

Hương thắm vương đời, ai dạ cảm

Sắc tươi  tô cảnh, khách  hồn xao ?

Lao chao đôi bướm  buồn xoay cánh

Lơ lãng buông chiều , nét ủ chau!

          CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA :

 

ĐỜI NGƯỜI.

 

Kiếp này bươn chải chậm hay mau?

Vận hạn, cát tường đến mức đâu?

“Phúc bất trùng lai”, còn tủi hổ

“Họa vô đơn chí”, lắm u sầu

Hãy tìm hoan lạc cho tâm tĩnh

Chớ ngậm oán hờn để trí xao

Bể khổ đời người, khôn tránh đặng

Nhẹ nhàng đón nhận, chớ mày chau.

31-10-2015.

Đoàn Đình Sáng.

 

ĐỒNG HỌA :

 

NGƯỜI VỚI CẢNH

 

Người buồn nên cảnh cũng đeo sầu

Biết cánh bèo tan dạt tới đâu

Gió rít ào ào vang tiếng sớm            

Mưa tuôn sầm sập nối lời mau                  

Sút cồi trái rụng ngơ cùng ngác

Nát nhụy hoa rơi xuyến với xao

Sốt ruột mong trời yên biển lặng

Mây lành tâm tịnh khỏi mày chau!

PHAN TỰ TRÍ – 31/10/2015

 

CÙNG HỌA :

 

MÙA HOA CẢI TRẮNG

(Họa 4 vần)

 

Hoa rụng hoa rơi cũng nỏ sầu

Đem thân về cội có sao đâu.

Rời đi lớp chị xong phần trước

Nhường lại đàn em tiếp bước mau.

Cánh chẳng còn đây hồn vẫn đẹp

Danh đà ghi đó tiếng tồn lâu.

Mùa hoa cải trắng đang bừng nở

Cảm kích ai người khéo chuốt chau !

Trần Như Tùng

 

TIẾP HỌA :

 

SINH.

 

Sương đêm tươi lại đóa hoa sầu

Đón nắng ban mai thắm sắc mau

Nhụy nõn hồi sinh dần óng ả

Lá xanh phục sức hết nhăn chau

Dâng đời hương ngát bao đầm ấm

Hiến thế màu tươi để xuyến xao

Khi đã rời cành hồn vẫn dậy

Nhớ nhung ...người thưởng có quên đâu.

Hà Nội 1-11-2015

T.L.K

 

HỢP HỌA :

 

KHÓ THOÁT

 

Vào đời đã vướng cuộc tình sầu

Muốn tránh nhưng nào tránh được đâu ?

Cũng bởi tim non rung động sớm

Cho nên tuổi ngọc ngả nghiêng mau              

Đương đầu biết mấy cơn giông bão ?                

Đối mặt muôn vàn đợt sóng xao

Dẫu phải vẫy vùng qua thác dữ                       

Vẫn không thoát khỏi cảnh mày chau

Thục Nguyên

 

CŨNG HỌA :

 

CÒN ĐÂU TÓC THỀ .

 

Thâu gom tóc bạc gợi thêm sầu

Óng ả mây chiều thủa đó đâu

Nón dứa nghiêng nghiêng tà áo lụa

Tơ mềm lả lướt bước chân mau

Mượt mà bữa trước tim chao đảo

Xơ xác bây giờ dạ sóng xao 

Dĩ vãng phôi pha ,nhòa tuổi mộng 

Phai tàn rớt rụng,nén mày chau .

Thanh Hòa

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

GIẰNG CO CUỘC THẾ (Thể Áp Cú)


GIẰNG CO CUỘC THẾ

(Thể Áp Cú)

 

Mở mắt canh tàn, tôi thấy tôi

Tôi nghe y thể tiếng ai cười

Cười sao I ỉ như than khóc

Khóc lại hà hà hệt ghẹo chơi

Chơi cược cuộc đời, vay phải trả

Trả bồi nhân thế, nợ hoài lôi

Lôi thân, vắt xác này tra hết

Hết kiếp xuôi tay liệu có …lời?

CAO BỒI GIÀ

01-11-2015

 

BÀI HỌA:

 

KHỔ MỘNG

(Thể Áp Cú)

Giật mình ngơ ngẩn cả hồn tôi

Tôi mộng cùng mơ thật tức cười

Cười chuyện quyền cao mà phát khóc

Khóc thằng phận khố lại đòi chơi

Chơi toàn rước vạ , hơn đòn đánh

Đánh chả mong phần,chỉ họa lôi

Lôi xệch luôn đời vào não khổ

Khổ đành ngậm chặt chẳng nên lời !

L.Q.T.

 

ĐỒNG HỌA :

 

KIẾP KHÔ

(Thể Áp Cú)

 

Khuya rồi không ngủ khổ thân tôi

Tôi vấn mà như kiểu tự cười

Cười hỉ cười hi chừng muốn mếu

Mếu hà mếu hít thể mong chơi

Chơi tình chơi nghĩa, say càng nổ

Nổ bạn nổ bè, ngáo quá lôi

Lôi trả cô hồn cho đáng kiếp

Kiếp khô rao bán lấy chi …lời?

 PHAN TỰ TRÍ

 

CÙNG HỌA :

 

ĐỘC THOẠI

(Thể Áp Cú)

 

Đêm buồn, độc thoại với thằng tôi:

Tôi thấy nhân gian cũng nực cười

Cười: bạc, vàng, đô… bao kẻ thích

Thích: tiền, quyền, chức ...lắm người chơi

Chơi gian, chơi lận, giang hồ chứa

Chứa tội, chứa đồ, luật pháp lôi

Lôi cổ vào tù, ngồi ngẫm nghĩ

Nghĩ xem như vậy: lỗ hay lời?

1-11-2015.

Đoàn Đình Sáng.

 

TIẾP HỌA :

 

TÔI

(Thể Áp Cú)

 

Ngồi đây ngẫm nghĩ cuộc đời tôi            

Tôi chỉ là tôi, vắng tiếng cười

Cười gượng cho qua thời thảm khóc            

Khóc òa để lấp thuở ham chơi

Chơi sao mà được, thằng bần réo ?

Réo mãi rồi thì chủ nợ lôi

Lôi đến công đường, tòa lại phán

Phán rằng phải trả vốn và lời

Thục Nguyên

119_ TẨM QUẤT GIÁC HƠI (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Nút phéng khua xèng chị giác hơi

Đồ căng một túi khách ưng vời

Cù là dầu nóng thoa tê sướng

Ống giác nước cồn hút khoái thôi

Chặt- búng- chần- xoa, ôi đã điếu

Day - vò- - ấn- bóp, ối mê tơi

Đả thông huyết mạch đừng ngưng trệ

Tẩm quất nghề chuyên cũng để đời

                  Bóng Tà Dương

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

118_ HÀNH KHẤT (NHÂN SINH BÁCH NGHỆ)


Chẳng sang  nhưng cũng kể là nghề

Hoàn cảnh bi hàn ,chớ chấp nê

Áo toạc cùng nơi, van khẩn thí

Thân tàn  khắp nẻo ,nhọc nhằn lê

Ông qua làm phúc cho tiền độ

Bà lại thương tình  giúp áo che

Đắp đổi qua ngày,mai lại tính

Buồn sao phần số lắm ê chề!

                CAO BỒI GIÀ