ĐÒ XƯA LỠ CHUYẾN
Thân ở nơi này tâm ở đâu
Cớ sao trút mãi chửa vơi sầu
Nắng hanh trọc ghẹo người tay trắng
Gió chướng trêu ngươi kẻ bạc đầu
Tết đến hình xưa chưa trở lại
Xuân về bóng cũ đã qua mau
Con đò lỡ chuyến sang sông ấy
Có phải tôi người muốn đến sau
NGUYỄN HUY VỤ
XIN HỌA :
LỠ VẬN MỘT ĐỜI
Cành mai nở muộn hỏi do đâu
Lẽ thế thời hư nặng nỗi sầu
Đắng đắng mang danh hàng thứ nhất
Cay cay vốn phận đáng ngôi đầu
Hờn Xuân dưng dạ vô tâm biệt
Trách Tết lạnh lòng lỡ bước mau
Thương cảm nào ai hồn nhắn gửi
Nặng sâu lắm lắm nỗi vương sau !
CAO BỒI GIÀ
28-01-2012
(MÙNG 06 TẾT NHÂM THÌN)
Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012
BƯỚC XUÂN -NG. HUY VỤ
Thời gian đi qua kẽ tay
Hoa mai bao lần thay nụ
Mưa xuân gọi trồi non nhú.
Ta ngồi mơ hạt mưa bay.
Ngửa bầu cạn chén rượu cay
Thời gian như tằm ăn dỗi.
Ngọn chiều sớm hôm chìm nổi.
Cảm thương cánh én lạc bày.
Một mình ta ở chốn đây.
Nghe bước thời gian thầm lặng.
Xuân về nâng ly rượu đắng.
Phận người ai rủi ai may.
Mùa xuân lại đã về đây.
Nhâm Thìn đã năm chục tuổi.
Làm sao quên niệm khúc cuối.
Ly sầu mau cạn chóng đầy.
Thời gian đi qua kẽ tay.
Lộc xuân bây giờ đã nhú.
Mưa xuân ngoài kia giăng phủ.
Tiếng cuốc thâu đêm gọi bầy
Thời gian đi qua kẽ tay
Làm sao níu xuân lại được
Gọi hoài mà xuân vẫn bước
Thầm thương bóng dáng xuân gầy
05 tết
NGUYỄN HUY VỤ
Hoa mai bao lần thay nụ
Mưa xuân gọi trồi non nhú.
Ta ngồi mơ hạt mưa bay.
Ngửa bầu cạn chén rượu cay
Thời gian như tằm ăn dỗi.
Ngọn chiều sớm hôm chìm nổi.
Cảm thương cánh én lạc bày.
Một mình ta ở chốn đây.
Nghe bước thời gian thầm lặng.
Xuân về nâng ly rượu đắng.
Phận người ai rủi ai may.
Mùa xuân lại đã về đây.
Nhâm Thìn đã năm chục tuổi.
Làm sao quên niệm khúc cuối.
Ly sầu mau cạn chóng đầy.
Thời gian đi qua kẽ tay.
Lộc xuân bây giờ đã nhú.
Mưa xuân ngoài kia giăng phủ.
Tiếng cuốc thâu đêm gọi bầy
Thời gian đi qua kẽ tay
Làm sao níu xuân lại được
Gọi hoài mà xuân vẫn bước
Thầm thương bóng dáng xuân gầy
05 tết
NGUYỄN HUY VỤ
TẾT XA - XUÂN LỮ THỨ
TẾT XA
Một mình lại vẫn một mình ta
Hai mốt năm rồi đón tết xa
Nắng nóng đâu nào xuân đất khách
Mưa phùn đúng thực tết quê ta
Áo tơi mạ bó thương hình mẹ
Nón lá trâu cày nhớ bóng cha.
Tôi gói hư danh vào gói nhỏ
Nhờ ai gửi tới chốn quê nhà.
NGUYỄN HUY VỤ
XIN HỌA :
XUÂN LỮ THỨ
Đêm lặng giao thừa ta với ta
Nâng ly ,cạn chén ,Tết xa nhà
Nghe câu quan họ lòng cô giá
Ngắm cánh đào phai dạ xót xa
Lẩm nhẩm tâm cầu mừng tuổi Mẹ
Thì thầm lời nguyện chúc xuân Cha
Hỏi ai cô lữ ,Xuân xa xứ
Tết đến nỗi lòng có giống ta ?
CAO BỒI GIÀ
28-01-2012
(MÙNG 06 TẾT NHÂM THÌN)
Một mình lại vẫn một mình ta
Hai mốt năm rồi đón tết xa
Nắng nóng đâu nào xuân đất khách
Mưa phùn đúng thực tết quê ta
Áo tơi mạ bó thương hình mẹ
Nón lá trâu cày nhớ bóng cha.
Tôi gói hư danh vào gói nhỏ
Nhờ ai gửi tới chốn quê nhà.
NGUYỄN HUY VỤ
XIN HỌA :
XUÂN LỮ THỨ
Đêm lặng giao thừa ta với ta
Nâng ly ,cạn chén ,Tết xa nhà
Nghe câu quan họ lòng cô giá
Ngắm cánh đào phai dạ xót xa
Lẩm nhẩm tâm cầu mừng tuổi Mẹ
Thì thầm lời nguyện chúc xuân Cha
Hỏi ai cô lữ ,Xuân xa xứ
Tết đến nỗi lòng có giống ta ?
CAO BỒI GIÀ
28-01-2012
(MÙNG 06 TẾT NHÂM THÌN)
Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012
KHAI BÚT -CHẮP BÚT
KHAI BÚT ĐẦU XUÂN
Mấy dòng khai bút tết nhâm thìn
Thơ viết xong rồi chẳng muốn in
Lắm bạc ,rắn lươn nhiều kẻ nể
Không tiền ,rồng phượng chẳng ai tin
Nghênh ngang ngạo nghễ kìa cha mán
Xúng xính sun xoe đó mẹ mìn…
Ước muốn năm thìn thừa thãi bạc
Nói nhăng nói cuội khối người tin.
01 tết nhâm thin
NGUYỄN HUY VỤ
XIN HỌA :
CHẮP BÚT ĐẦU NIÊN
Đầu năm chắp bút đón anh Thìn
Cố lộn cùng bay gắng giống in
Múa máy lời ăn thây kẻ khoác
Vẽ vời chữ nghĩa tự ta tin
Cay cay,chát chat tai bay gió
Mếu mếu mo mo miệng nổ mìn
Rồng phượng vung ngòi đầy phóng khoáng
Chắp vần thấm dạ …ắt là tin !
CAO BỒI GIÀ
27-01-2012
Mấy dòng khai bút tết nhâm thìn
Thơ viết xong rồi chẳng muốn in
Lắm bạc ,rắn lươn nhiều kẻ nể
Không tiền ,rồng phượng chẳng ai tin
Nghênh ngang ngạo nghễ kìa cha mán
Xúng xính sun xoe đó mẹ mìn…
Ước muốn năm thìn thừa thãi bạc
Nói nhăng nói cuội khối người tin.
01 tết nhâm thin
NGUYỄN HUY VỤ
XIN HỌA :
CHẮP BÚT ĐẦU NIÊN
Đầu năm chắp bút đón anh Thìn
Cố lộn cùng bay gắng giống in
Múa máy lời ăn thây kẻ khoác
Vẽ vời chữ nghĩa tự ta tin
Cay cay,chát chat tai bay gió
Mếu mếu mo mo miệng nổ mìn
Rồng phượng vung ngòi đầy phóng khoáng
Chắp vần thấm dạ …ắt là tin !
CAO BỒI GIÀ
27-01-2012
TUỔI NĂM MƯƠI
Lại nói về tuổi ngũ tuần
Hỏi ai người đã một lần đi qua
Đất trời rộng lớn bao la
Làm sao đây để bước qua nỗi buồn
Mệnh trời hay biến đổi luôn
Tình thương ư...cánh chuồn chuồn mỏng manh
Tết về thương thuở tóc xanh
Trời xuân buông sợi tơ mành dăng mưa
Con đò lỡ một chuyến đưa
Tôi vì lỡ chuyến đã thừa đắng cay
Mệnh trời đưa đẩy về đây
Cố công tôi quẳng gánh đầy sầu đi
Ai về chặt giúp cây si
Khi xưa khờ dại trồng vì tương tư
Nhâm thìn năm chục rồi ư?
Bao nhiêu nuối tiếc kể từ khi nao
Còn em mệnh thấp hay cao
Con đường em chọn có vào thiên thai
Duyên xưa còn thắm hay phai
Tóc mây giờ có nhuộm hai thứ màu
Mệnh trời ai biết cạn sâu
Đời nhanh tựa thoảng bóng câu qua vèo
Hai bàn tay trắng ai theo
Thơ văn thì rẻ như bèo ai mua
Bao giờ con sãi làm vua.
Mặc cho dụng kín sân chùa lá đa
Ngũ tuần ta vẫn là ta
Thơ văn để giữ nếp nhà mà thôi
Vẫn là cánh hạc đơn côi
Lẻ loi bay giữa góc trời miền nam
NGUYỄN HUY VỤ
Hỏi ai người đã một lần đi qua
Đất trời rộng lớn bao la
Làm sao đây để bước qua nỗi buồn
Mệnh trời hay biến đổi luôn
Tình thương ư...cánh chuồn chuồn mỏng manh
Tết về thương thuở tóc xanh
Trời xuân buông sợi tơ mành dăng mưa
Con đò lỡ một chuyến đưa
Tôi vì lỡ chuyến đã thừa đắng cay
Mệnh trời đưa đẩy về đây
Cố công tôi quẳng gánh đầy sầu đi
Ai về chặt giúp cây si
Khi xưa khờ dại trồng vì tương tư
Nhâm thìn năm chục rồi ư?
Bao nhiêu nuối tiếc kể từ khi nao
Còn em mệnh thấp hay cao
Con đường em chọn có vào thiên thai
Duyên xưa còn thắm hay phai
Tóc mây giờ có nhuộm hai thứ màu
Mệnh trời ai biết cạn sâu
Đời nhanh tựa thoảng bóng câu qua vèo
Hai bàn tay trắng ai theo
Thơ văn thì rẻ như bèo ai mua
Bao giờ con sãi làm vua.
Mặc cho dụng kín sân chùa lá đa
Ngũ tuần ta vẫn là ta
Thơ văn để giữ nếp nhà mà thôi
Vẫn là cánh hạc đơn côi
Lẻ loi bay giữa góc trời miền nam
NGUYỄN HUY VỤ
CÒN XUÂN MÃN
Uống thêm một chén cho say
Cho ngoài đó biết trong này cũng xuân
Quen rồi năm tháng trầm luân
Phiêu du đến lúc đôi chân đã mòn
Công danh một nắm con con
Trăm năm ai có vuông tròn mãi đâu
Tuyết sương ai rắc lên đầu
Lời xưa ai đã…qua cầu gió bay
Uống thêm chén nữa cho say.
Hỏi thăm ngoài đó tuổi này còn xuân
Người về với đất Tân Dân
Tôi đi để gánh nốt phần đắng cay
Mưa xuân chẳng đến nơi này
Gửi ra sao được nắng đầy trời nam
Mưa mù nhớ lắm hoa cam
Cho xin một dúm giả làm mưa xuân
Bán xa để được về gần
Gác phiêu du để đôi chân đi về
Đường xưa cỏ vẫn xanh đê
Bến sông đó mảnh trăng thề còn không
Hư danh đáng giá mấy đồng
Cành xưa nụ đã thành bông lâu rồi
Cho tôi một dúm mưa rơi
Rắc lên khoảng trống giữa trời miền nam
NGUYỄN HUY VỤ
Cho ngoài đó biết trong này cũng xuân
Quen rồi năm tháng trầm luân
Phiêu du đến lúc đôi chân đã mòn
Công danh một nắm con con
Trăm năm ai có vuông tròn mãi đâu
Tuyết sương ai rắc lên đầu
Lời xưa ai đã…qua cầu gió bay
Uống thêm chén nữa cho say.
Hỏi thăm ngoài đó tuổi này còn xuân
Người về với đất Tân Dân
Tôi đi để gánh nốt phần đắng cay
Mưa xuân chẳng đến nơi này
Gửi ra sao được nắng đầy trời nam
Mưa mù nhớ lắm hoa cam
Cho xin một dúm giả làm mưa xuân
Bán xa để được về gần
Gác phiêu du để đôi chân đi về
Đường xưa cỏ vẫn xanh đê
Bến sông đó mảnh trăng thề còn không
Hư danh đáng giá mấy đồng
Cành xưa nụ đã thành bông lâu rồi
Cho tôi một dúm mưa rơi
Rắc lên khoảng trống giữa trời miền nam
NGUYỄN HUY VỤ
XUÂN DU SƠN NGOẠN
Hương Xuân còn thắm ngoạn lên non
Vượt dốc cheo leo bước bước dồn
Đào nhuộm hồng tươi lưng vách núi
Mai khoe vàng rực sắc sườn non
Trời xanh én liệng chòm mây bạc
Người đáo hồn say cảnh tịnh không
Cây cỏ xinh tươi ngây khách lạ
Chuông chiều đỉnh núi vẳng binh boong.
CAO BỒI GIÀ
27-01-2012
(MÙNG 05 TẾT NHÂM THÌN)
Vượt dốc cheo leo bước bước dồn
Đào nhuộm hồng tươi lưng vách núi
Mai khoe vàng rực sắc sườn non
Trời xanh én liệng chòm mây bạc
Người đáo hồn say cảnh tịnh không
Cây cỏ xinh tươi ngây khách lạ
Chuông chiều đỉnh núi vẳng binh boong.
CAO BỒI GIÀ
27-01-2012
(MÙNG 05 TẾT NHÂM THÌN)
Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012
XUÂN DU HẢI NGOẠN
Ngày Xuân du ngoạn giữa trời xanh
In gót chân trên bãi cát vàng
Ngẵm nắng nhảy tung đùa sóng bạc
Nghe âm vỗ rát dội trùng xanh
Má ai hồng ửng như đào nở
Giọng khách cười dòn tựa pháo vang
Khoát nước ngẩn xahồn ốc đảo
Khơi hồn tươi trẻ ,gội tâm lành.
CAO BỒI GIÀ
26-01-2012
(MÙNG 04 TẾT NHÂM THÌN)
In gót chân trên bãi cát vàng
Ngẵm nắng nhảy tung đùa sóng bạc
Nghe âm vỗ rát dội trùng xanh
Má ai hồng ửng như đào nở
Giọng khách cười dòn tựa pháo vang
Khoát nước ngẩn xahồn ốc đảo
Khơi hồn tươi trẻ ,gội tâm lành.
CAO BỒI GIÀ
26-01-2012
(MÙNG 04 TẾT NHÂM THÌN)
NHỚ TẾT XƯA
Hương hoa ký ức mãi như vừa
Ăn Tết bây giờ nhớ Tết xưa …
Rực sáng hỏa châu mừng chuyển khắc
Vọng xa đại pháo đón giao thừa
Trang nghiêm lệ tục sâu hồn lắng
Dân dã hội làng thỏa sức đua
Đậm nét Xuân xưa …hồn thuở trẻ
Mặc lòng năm tháng vẫn như khua…
CAO BỒI GIÀ
26-01-2012
(MÙNG 04 TẾT NHÂM THÌN)
Ăn Tết bây giờ nhớ Tết xưa …
Rực sáng hỏa châu mừng chuyển khắc
Vọng xa đại pháo đón giao thừa
Trang nghiêm lệ tục sâu hồn lắng
Dân dã hội làng thỏa sức đua
Đậm nét Xuân xưa …hồn thuở trẻ
Mặc lòng năm tháng vẫn như khua…
CAO BỒI GIÀ
26-01-2012
(MÙNG 04 TẾT NHÂM THÌN)
Thứ Tư, 25 tháng 1, 2012
MẤT XUÂN VỊ TỬU
Chúc Tết,vui Xuân cạn tửu bôi
Thân,sơ không nệ thảy đều mời
Lân bang vui Tết nâng ly nhé
Bạn hữu mừng Xuân cạn chén thôi
Dăm két đồng môn còn nhạt chuyện
Mấy thùng chiến hữu lại mềm môi
Say say thỏa chí,…ai lay tỉnh?
Tiếc ngẩn… Xuân qua chẳng biệt lời !!
CAO BỒI GIÀ
25-01-2012
(MÙNG 03 TẾT NHÂM THÌN)
Thân,sơ không nệ thảy đều mời
Lân bang vui Tết nâng ly nhé
Bạn hữu mừng Xuân cạn chén thôi
Dăm két đồng môn còn nhạt chuyện
Mấy thùng chiến hữu lại mềm môi
Say say thỏa chí,…ai lay tỉnh?
Tiếc ngẩn… Xuân qua chẳng biệt lời !!
CAO BỒI GIÀ
25-01-2012
(MÙNG 03 TẾT NHÂM THÌN)
Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012
XUÂN VUI VẦY
Xuân đem xum họp lại muôn nhà
Vui vẻ quây quần ,thỏa cách xa
Cạn chén mừng Xuân,vinh nghĩa Mẹ
Nâng ly chúc thọ ,tạ ân Cha
Anh em tay bắt vun căn tộc
Con cháu mặt mừng đắp phúc gia
Thắm thắm Xuân xanh tràn hạnh phúc
Nụ cười ngày Tết rạng muôn nhà
CAO BỒI GIÀ
24-01-2012
(MÙNG 02 TẾT NHÂM THÌN)
Vui vẻ quây quần ,thỏa cách xa
Cạn chén mừng Xuân,vinh nghĩa Mẹ
Nâng ly chúc thọ ,tạ ân Cha
Anh em tay bắt vun căn tộc
Con cháu mặt mừng đắp phúc gia
Thắm thắm Xuân xanh tràn hạnh phúc
Nụ cười ngày Tết rạng muôn nhà
CAO BỒI GIÀ
24-01-2012
(MÙNG 02 TẾT NHÂM THÌN)
Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012
KHAI BÚT ĐẦU XUÂN
Đôi vần khai bút Tết năm Rồng
Vạn sự thăng hoa thỏa ước mong
Lộc đổ tràn trề toàn khắc nhật
Phúc tuôn ăm ắp vẹn tâm lòng
Xuân ,Xuân hạnh phúc gieo hoan hỉ
Tết ,Tết yêu thương tỏa thắm nồng
Muôn sắc hoa khoe,hương ngát dịu
Cùng ta say đắm thoát thai hồn
CAO BỒI GIÀ
23-01-2012
(MÙNG 01 TẾT NHÂM THÌN)
Vạn sự thăng hoa thỏa ước mong
Lộc đổ tràn trề toàn khắc nhật
Phúc tuôn ăm ắp vẹn tâm lòng
Xuân ,Xuân hạnh phúc gieo hoan hỉ
Tết ,Tết yêu thương tỏa thắm nồng
Muôn sắc hoa khoe,hương ngát dịu
Cùng ta say đắm thoát thai hồn
CAO BỒI GIÀ
23-01-2012
(MÙNG 01 TẾT NHÂM THÌN)
Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2012
VỌNG GIAO THỪA
Trống lân ngoài ngõ gõ thùng thùng
Khói tỏa nhà ai,bếp bánh chưng
Vội vã ngựa xe dồn nước kiệu
Tinh tươm phố xá dọn tâm mừng
Nao nao chờ khắc nàng Xuân đến
Rộn rộn mong giờ ánh pháo bung
Ngắn ngủi mà linh thiêng lắm lắm
Giao thừa nghe nhẹ,nhẹ vô chùng
CAO BỒI GIÀ
21-01-2012
Khói tỏa nhà ai,bếp bánh chưng
Vội vã ngựa xe dồn nước kiệu
Tinh tươm phố xá dọn tâm mừng
Nao nao chờ khắc nàng Xuân đến
Rộn rộn mong giờ ánh pháo bung
Ngắn ngủi mà linh thiêng lắm lắm
Giao thừa nghe nhẹ,nhẹ vô chùng
CAO BỒI GIÀ
21-01-2012
Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012
CUNG CHÚC TÂN XUÂN
MƯỠU
Muôn hoa vạn sắc đang khoe
Vang vang khúc hát Xuân về tươi vui
Quanh năm vất vả ngược xuôi
Tân Niên xum họp đôi lời chúc nhau
NÓI
Tiết Xuân khơi cội Mai ươm nụ
Đào thắm hồng , vũ trụ bừng say
Kìa Trời cao muôn cánh én liệng bay
Toàn nhân thế hân hoan ,hớn hở
THIÊN TĂNG TUẾ NGUYỆT, NHÂN TĂNG THỌ
XUÂN MÃN CÀN KHÔN, PHÚC MÃN ĐƯỜNG
Trào dâng tuôn lai láng yêu thương
Muôn thiện ý Tân Xuân Cung Chúc
Chúc nhà nhà Nhâm Thìn sung túc
Mong người người Thiên Phúc ân ban
Mặc giông bão vạn sự bình an
Thêm tuổi mới đồi dào sức khỏe
Mừng Xuân mới hồn luôn tươi trẻ
Xin thế nhân, hãy lắng hồn nghe
Chúa Xuân đang nhẹ…bước về…
CAO BỒI GIÀ
19-01-2012
(26 THÁNG CHẠP, TÂN MÃO)
CHÚ THÍCH :
THIÊN TĂNG TUẾ NGUYỆT, NHÂN TĂNG THỌ
XUÂN MÃN CÀN KHÔN, PHÚC MÃN ĐƯỜNG
Dịch nghĩa :
Trời thêm tuổi mới, người thêm thọ
Xuân khắp càn khôn, phúc khắp nhà
Muôn hoa vạn sắc đang khoe
Vang vang khúc hát Xuân về tươi vui
Quanh năm vất vả ngược xuôi
Tân Niên xum họp đôi lời chúc nhau
NÓI
Tiết Xuân khơi cội Mai ươm nụ
Đào thắm hồng , vũ trụ bừng say
Kìa Trời cao muôn cánh én liệng bay
Toàn nhân thế hân hoan ,hớn hở
THIÊN TĂNG TUẾ NGUYỆT, NHÂN TĂNG THỌ
XUÂN MÃN CÀN KHÔN, PHÚC MÃN ĐƯỜNG
Trào dâng tuôn lai láng yêu thương
Muôn thiện ý Tân Xuân Cung Chúc
Chúc nhà nhà Nhâm Thìn sung túc
Mong người người Thiên Phúc ân ban
Mặc giông bão vạn sự bình an
Thêm tuổi mới đồi dào sức khỏe
Mừng Xuân mới hồn luôn tươi trẻ
Xin thế nhân, hãy lắng hồn nghe
Chúa Xuân đang nhẹ…bước về…
CAO BỒI GIÀ
19-01-2012
(26 THÁNG CHẠP, TÂN MÃO)
CHÚ THÍCH :
THIÊN TĂNG TUẾ NGUYỆT, NHÂN TĂNG THỌ
XUÂN MÃN CÀN KHÔN, PHÚC MÃN ĐƯỜNG
Dịch nghĩa :
Trời thêm tuổi mới, người thêm thọ
Xuân khắp càn khôn, phúc khắp nhà
XUÂN XANH HOÀI CẢM - GÓP LỜI
XUÂN XANH HOÀI CẢM
Xuân hết xanh rồi bác Bính ơi.
Bây giờ gào thét cũng thừa hơi.
Sân gôn mời gọi đoàn quan chức.
Nhà nghỉ chào mừng lũ dở hơi.
Cấy lúa làng bên khôn kiếm đất.
Làm nhà xã dưới khó tìm nơi.
Bây giờ Nguyễn Bính mà quay lại.
Cái tựa “xuân xanh” phải đổi rồi.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA:
CŨNG GÓP LỜI
Màu xanh đọng khẽ tiếng à ơi
Cái thắt lưng xanh cũng lặn hơi
Nhà lấp bờ xôi cùng chốn chốn
Phố trùm sắc mạ khắp nơi nơi
Hiện lai hạ đỏ trào dâng khí
Quá khứ xuân xanh lặng biệt hơi
Mộng cảnh đồng xưa xanh bát ngát
Xin thưa cụ Bính mất lâu rồi !
CAO BỒI GIÀ
20-01-2012
Xuân hết xanh rồi bác Bính ơi.
Bây giờ gào thét cũng thừa hơi.
Sân gôn mời gọi đoàn quan chức.
Nhà nghỉ chào mừng lũ dở hơi.
Cấy lúa làng bên khôn kiếm đất.
Làm nhà xã dưới khó tìm nơi.
Bây giờ Nguyễn Bính mà quay lại.
Cái tựa “xuân xanh” phải đổi rồi.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA:
CŨNG GÓP LỜI
Màu xanh đọng khẽ tiếng à ơi
Cái thắt lưng xanh cũng lặn hơi
Nhà lấp bờ xôi cùng chốn chốn
Phố trùm sắc mạ khắp nơi nơi
Hiện lai hạ đỏ trào dâng khí
Quá khứ xuân xanh lặng biệt hơi
Mộng cảnh đồng xưa xanh bát ngát
Xin thưa cụ Bính mất lâu rồi !
CAO BỒI GIÀ
20-01-2012
TỰ THUẬT-ĐỒNG CẢM
TỰ THUẬT
Nhâm Thìn tuổi hắn chẵn năm mươi.
Thử hỏi vì sao hắn vẫn tươi.
Xuống lạch mà thăm ông hà bá.
Lên rừng thử hỏi chú đười ươi.
Văn thơ tỏ rõ ưa làm phách.
Chữ nghĩa ra trò thích ghẹo chơi.
Mái tóc nửa ông pha nửa cụ.
Xem ra hắn sống quá lâu rồi
NGUYỄN HUY VỤ
XIN HỌA :
ĐỒNG CẢM
Bạn bè thế cả ngũ mười mươi
Trong héo mặc lòng ngoại cứ tươi
Chân chậm gắng vươn vươn bước oải
Sức chùng thôi cố cố cày ươi
Văn chương mượn tiếng giao lưu thú
Thơ phú vận lời họa xướng chơi
Dở cụ,dở ông ta vẫn thế
Buồn chi còn sống ,thế vui rồi !
CAO BỒI GIÀ
20-01-2012
Nhâm Thìn tuổi hắn chẵn năm mươi.
Thử hỏi vì sao hắn vẫn tươi.
Xuống lạch mà thăm ông hà bá.
Lên rừng thử hỏi chú đười ươi.
Văn thơ tỏ rõ ưa làm phách.
Chữ nghĩa ra trò thích ghẹo chơi.
Mái tóc nửa ông pha nửa cụ.
Xem ra hắn sống quá lâu rồi
NGUYỄN HUY VỤ
XIN HỌA :
ĐỒNG CẢM
Bạn bè thế cả ngũ mười mươi
Trong héo mặc lòng ngoại cứ tươi
Chân chậm gắng vươn vươn bước oải
Sức chùng thôi cố cố cày ươi
Văn chương mượn tiếng giao lưu thú
Thơ phú vận lời họa xướng chơi
Dở cụ,dở ông ta vẫn thế
Buồn chi còn sống ,thế vui rồi !
CAO BỒI GIÀ
20-01-2012
Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012
CÂU ĐỐI "VUI" TẾT NHÂM THÌN
TỐNG TÂN MÃO HẠN ,XUI BIỀN BIỆT Y NHƯ MÈO GIẤU…
NGHINH NHÂM THÌN PHÚC ,LỘC LỒNG LỘNG HỆT TỰA RỒNG BAY
NGHINH NHÂM THÌN PHÚC ,LỘC LỒNG LỘNG HỆT TỰA RỒNG BAY
Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012
NGÀY 30 TẾT...ĐẾN CHẾT KHÔNG QUÊN 05
(Tiếp theo)
_Đi tránh các phố đông để không phải đạp thắng
Mình đi về vòng tuy xa hơn nhưng toàn những con đường vắng hoe nên không gặp trở ngại gì,chẳng mấy chốc đã gần tới nhà,thay vì về ngay ngõ nhà mình lại lượn vòng ngõ đầu dốc mà thả xuống.Cách nhà khoảng 300 mét mình thả tay ga căn vận tốc thích hợp mình xoay tay số từ số 3 về thẳng số 0,cây cốt chữ thập nhông số rút thẳng 1 phát nghe sao ngọt thế,mình khoan khoái bấm công tắc tắt máy,xe đổ dốc hoàn toàn tự do đến trước cổng nhà mình đạp thắng,cú đạp thắng duy nhất và cuối cùng của quãng đường hơn 30 cây số
_Thank God
Thế là bình an,,mình xả hơi ngày mùng 1 Tết, chúc Tết họ hàng và ngủ nghỉ hết ngày đầu năm.Ngày mùng 2 ,mình lôi “mụ ếch bà ra “mổ bụng “để gắp cái chốt lạc đường ra.Bình xăng con ,nòng, piston từng phần một được rã ra đến nồi embraya thì không thể kéo ra bằng tay được phải dùng đến cảo mới cảo bung được khỏi tay dên, cái khoen mình chế đã bị vênh méo gần đứt !May mà mình đã chọn phương pháp chạy tránh gây shock chứ không có lẽ đã phải ăn Tết ngoài quốc lộ.Đặt bloc máy nằm ngang trên chiếc ghế con ,mình mở hộp số,lấy hết nhông số ra ngoài,bloc máy đã trống lốc mà chốt ca vét tuyệt chẳng thấy đâu,lạ thật !Chẳng lẽ nó bị “nhai “nát rồi ư?Kiểm tra tất cả nhông số răng còn nguyên,không 1 mảy may sứt mẻ, rút hẳn cốt chữ thập ra , săm soi mọi hang hóc đều không thấy tăm hơi cái chốt be bé ấy đâu cả,đành kết luận là có lẽ nó rơi ra ngoài nền đất lều sửa xe nơi quốc lộ.
_Không đi chơi Tết à? Sao lại loay hoay với máy móc giữa ngày tư,ngày Tết thế này ?
Bình, người bạn học cũ bên hàng xóm ngoài cổng bước vô hỏi, mình trả lời :
_Chiếc xe ăn vạ thế này tức quá đi đâu chơi được
Mình kể cho Bình nghe về chuyến đi hôm 30 ,Bình le lưỡi :
_Vậy mà mày về được,thật quá hê !
_Giờ tao cũng đang rầu đây,ráp máy vô rồi cũng để đó chờ thiên hạ khai trương mới mua được chốt ca vét cho cái nồi embraya
_Thôi thì để đó đến lúc mua được chốt thì ráp luôn,bây giờ đi chơi với tao
_Đâu được mậy,phải ráp vô hết chớ để tùm lum vầy mất cái phe hay con ốc nào là khốn luôn
Bình nghe vậy thì tắc lưỡi bye bye bỏ mặc mình với đống ốc ác, nhông nồi.Hì hục gần hết buổi mình mới ráp xong chỉ còn bộ embraya là để đó chờ mua chốt.Lau chùi từng món đồ nghề cho sạch sẽ để xếp vào túi đồ nghề,thấy túi đồ nghề nhiều đất cát bẩn thỉu mình giũ ra sàn…cái gì đây?...Đúng nó rồi,cầm lên ngắm nghía, đích thị là nó…Cái chốt ca vét đã làm khổ mình mấy ngày nay!Sao mày lại “nhảy “vào trong này khiến tao phải khổ công chế biến,khiến tao phải chạy xe kiểu liều mạng và khiến tao mất cả Tết với tiếc để loay hoay đánh vật với “mụ ếch bà…lòng mình tự nhiên giận sôi lên sùng sục , bỗng:
_Đùng…
Một quả pháo đùng ai đó đốt ngay trước cổng làm mình bay cơn giận mà phát cười ha hả:
_Đúng thật có người gọi mày là “con cóc”…Thật quá đúng mày là “con cóc” nên mới nhảy vô túi đồ nghề để trêu ngươi tao
Hi hi,đúng là lỗ nhỏ đủ làm đắm tàu, chỉ một “con cóc” nhỏ xíu,1 cái chốt bé tẹo mà mình có 1 ngày 30 Tết… đến chết không quên !
CAO BỒI GIÀ
18-01-2012
_Đi tránh các phố đông để không phải đạp thắng
Mình đi về vòng tuy xa hơn nhưng toàn những con đường vắng hoe nên không gặp trở ngại gì,chẳng mấy chốc đã gần tới nhà,thay vì về ngay ngõ nhà mình lại lượn vòng ngõ đầu dốc mà thả xuống.Cách nhà khoảng 300 mét mình thả tay ga căn vận tốc thích hợp mình xoay tay số từ số 3 về thẳng số 0,cây cốt chữ thập nhông số rút thẳng 1 phát nghe sao ngọt thế,mình khoan khoái bấm công tắc tắt máy,xe đổ dốc hoàn toàn tự do đến trước cổng nhà mình đạp thắng,cú đạp thắng duy nhất và cuối cùng của quãng đường hơn 30 cây số
_Thank God
Thế là bình an,,mình xả hơi ngày mùng 1 Tết, chúc Tết họ hàng và ngủ nghỉ hết ngày đầu năm.Ngày mùng 2 ,mình lôi “mụ ếch bà ra “mổ bụng “để gắp cái chốt lạc đường ra.Bình xăng con ,nòng, piston từng phần một được rã ra đến nồi embraya thì không thể kéo ra bằng tay được phải dùng đến cảo mới cảo bung được khỏi tay dên, cái khoen mình chế đã bị vênh méo gần đứt !May mà mình đã chọn phương pháp chạy tránh gây shock chứ không có lẽ đã phải ăn Tết ngoài quốc lộ.Đặt bloc máy nằm ngang trên chiếc ghế con ,mình mở hộp số,lấy hết nhông số ra ngoài,bloc máy đã trống lốc mà chốt ca vét tuyệt chẳng thấy đâu,lạ thật !Chẳng lẽ nó bị “nhai “nát rồi ư?Kiểm tra tất cả nhông số răng còn nguyên,không 1 mảy may sứt mẻ, rút hẳn cốt chữ thập ra , săm soi mọi hang hóc đều không thấy tăm hơi cái chốt be bé ấy đâu cả,đành kết luận là có lẽ nó rơi ra ngoài nền đất lều sửa xe nơi quốc lộ.
_Không đi chơi Tết à? Sao lại loay hoay với máy móc giữa ngày tư,ngày Tết thế này ?
Bình, người bạn học cũ bên hàng xóm ngoài cổng bước vô hỏi, mình trả lời :
_Chiếc xe ăn vạ thế này tức quá đi đâu chơi được
Mình kể cho Bình nghe về chuyến đi hôm 30 ,Bình le lưỡi :
_Vậy mà mày về được,thật quá hê !
_Giờ tao cũng đang rầu đây,ráp máy vô rồi cũng để đó chờ thiên hạ khai trương mới mua được chốt ca vét cho cái nồi embraya
_Thôi thì để đó đến lúc mua được chốt thì ráp luôn,bây giờ đi chơi với tao
_Đâu được mậy,phải ráp vô hết chớ để tùm lum vầy mất cái phe hay con ốc nào là khốn luôn
Bình nghe vậy thì tắc lưỡi bye bye bỏ mặc mình với đống ốc ác, nhông nồi.Hì hục gần hết buổi mình mới ráp xong chỉ còn bộ embraya là để đó chờ mua chốt.Lau chùi từng món đồ nghề cho sạch sẽ để xếp vào túi đồ nghề,thấy túi đồ nghề nhiều đất cát bẩn thỉu mình giũ ra sàn…cái gì đây?...Đúng nó rồi,cầm lên ngắm nghía, đích thị là nó…Cái chốt ca vét đã làm khổ mình mấy ngày nay!Sao mày lại “nhảy “vào trong này khiến tao phải khổ công chế biến,khiến tao phải chạy xe kiểu liều mạng và khiến tao mất cả Tết với tiếc để loay hoay đánh vật với “mụ ếch bà…lòng mình tự nhiên giận sôi lên sùng sục , bỗng:
_Đùng…
Một quả pháo đùng ai đó đốt ngay trước cổng làm mình bay cơn giận mà phát cười ha hả:
_Đúng thật có người gọi mày là “con cóc”…Thật quá đúng mày là “con cóc” nên mới nhảy vô túi đồ nghề để trêu ngươi tao
Hi hi,đúng là lỗ nhỏ đủ làm đắm tàu, chỉ một “con cóc” nhỏ xíu,1 cái chốt bé tẹo mà mình có 1 ngày 30 Tết… đến chết không quên !
CAO BỒI GIÀ
18-01-2012
Thứ Ba, 17 tháng 1, 2012
CHỢ TẾT
Hôm nay chợ Tết rộn tưng bừng
Náo nhiệt muôn màu đủ sắc hương
Hoa cúc,hoa mai vàng khắp phố
Lá dong,lá chuối mướt bên đường
Người người dạo ngắm dường theo lệ
Kẻ kẻ bán mua vội khác thường
Dạ những bồn chồn dăm bữa cuối
Ngày Xuân sắm sắm ,muốn vô chừng!
CAO BỒI GIÀ
17-01-2012
(24 THÁNG CHẠP TÂN MÃO)
Náo nhiệt muôn màu đủ sắc hương
Hoa cúc,hoa mai vàng khắp phố
Lá dong,lá chuối mướt bên đường
Người người dạo ngắm dường theo lệ
Kẻ kẻ bán mua vội khác thường
Dạ những bồn chồn dăm bữa cuối
Ngày Xuân sắm sắm ,muốn vô chừng!
CAO BỒI GIÀ
17-01-2012
(24 THÁNG CHẠP TÂN MÃO)
Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012
NGÀY 30 TẾT...ĐẾN CHẾT KHÔNG QUÊN 04
(Tiếp theo)
_Bây giờ em phải hiểu và chuẩn bị tinh thần hợp tác với anh nhá.Anh chỉ chạy bằng tay lái và tay ga thôi, gần như không xài thắng , embraya với sang số
_Trời ơi ! Chạy được không anh ?
_Muốn về nhà ăn tết thì bắt buộc phải chạy được
Mình ngắm cái dốc ngắn từ nền lều sửa xe xuống con lộ dài chừng 6 mét, đây là điều kiện đủ để lăn bánh trước khi vô số,mình rất sợ bánh xe còn đứng yên mà vô số nồi embraya sẽ gặt gãy chốt ca vet chế,mình quyết định :
_Lên xe ngồi yên để anh bắt đầu khởi hành
_Sao không dắt xuống đường đã anh ?
_Không, phải lợi dụng con dốc này để lấy trớn cho số vô nhẹ nhàng hơn
Máy xe đã nổ đều, mình để số 0 thả dốc xuống quốc lộ ,được chừng 10 – 12 mét xe đang ngon trớn mình nhanh tay bóp embraya sang số 1,xe lao đi thật ngọt,tiếp tục căn ga cảm thấy vận tốc đạt độ tương thích giữa vòng tua máy với vòng tua hộp số mình xoay tay sang ngay số 2 mà không sử dụng embraya, chạy một đoạn nữa mình cũng căn như vậy mà sang số 3,”mụ ếch bà” yêu dấu lướt êm ru, mình thở phào sung sướng :
_Êm rồi, qua giai đoạn khó khăn nhất rồi, Hiển ơi
Giữ vững tốc độ chỉ chừng 30 km/giờ mình cố gắng làm chủ tay lái để tránh chướng ngại vật chứ không “chơi”, thắng tuy “hơi” liều mạng nhưng không có giải pháp nào hơn nữa,lúc này xe vẫn thưa thớt nên mình cũng chạy thoải mái
Được chừng 3 ,4 cây số thì đụng 1 ngã tư đèn đỏ,không thể vượt đèn được mà cũng không thể dừng lại được để chuốc tiếp khó khăn,mình quyết định rẽ phải ,nhánh này vắng hoe chạy được chừng 100 mét mình quay lượn đầu xe lại rẽ phải về lại đúng hướng về,Hiển ngồi sau vỗ đùi :
_Anh chạy thông minh vầy,yên tâm về đến nhà rồi
_Thôi đi chú em, anh em mình cần phải tập trung mới về đến nhà nhá,ngồi ngay ngắn để anh chạy
Lúc xe hư đường vắng ngắt bỗng dưng giờ này xe đâu lại nhiều thế,chắc ai cũng đổ ra đi cuốc cuối,đã mấy lần gặp chướng ngại vật mình đã phải lượn vào trong lề đất để tránh.Đã trở về đến quán cà phê rạng sáng hai anh em ghé uống bên kia đường ,đống rơm bọn mình lủi vô đã được dọn còn vương vãi dấu vết trên mặt lộ nhưng đối diện bên nầy đường vẫn còn 1 đống to xụ đang được xúc dọn lên 1 cỗ xe bò, liếc thấy có nhiều xe tải mình không dám tránh ra giữa đường vì sợ tăng tốc khi cần có thể bứt chốt ca vét dỏm nên lại chọn cách lượn vào trong lề đất mà tránh cỗ xe bò và đống rơm.Vừa khi ngang qua đống rơm,người dọn rơm quăng cái cào vô lề mình không kịp lách liếc gì cả cán cào quất thẳng vào bửng xe cái cắc văng ra, mình nghe tiếng la thất thanh :
_Ái da…chết tui rồi
_Mày có sao không Rô…Tổ cha 2 thằng mắc dịch …chạy dzậy hả ?
Mình phải chạy tiếp chứ dừng lại xin lỗi ,xin xá cũng đâu có được, đằng sau Hiển khoái trá :
_Thằng Cơ Rô Chuồn gì đó nó cho em u đầu bây giờ cái cán cào mình lại cho quất vào mông nó rồi anh ơi ! Đã quá…
_Vậy hả, mình đang chạy nó quăng đòn chứ mình đâu có động thủ gì
_Vậy mới là quả báo chứ anh, hi hi
Cười chưa được mấy hai anh em đã ho sặc sụa vì khói, trời ạ cánh đồng này người ta không thèm lấy rơm như Cơ Rô Chuồn mà đem đốt ,những đụn rơm chưa khô hẳn chỉ ngun ngún phả khói mịt mù cay xè, che luôn tầm nhìn,may mà mình đeo kính mát loại kín như kiếng bơi nên còn mở mắt được chứ không thì chắc phải dừng luôn,Hiển ngồi sau nước mắt nước mũi ràn rụa :
_Chạy mau qua chỗ này được không anh ?
_Mịt mù hơn sương buổi sáng mà nhanh nhiếc gì được
Khổ thay người ta lại đốt trải dài trên các cánh đồng dọc theo lộ, nên qua được đám khói này lại “ăn “đám khác,khói cứ ngang tầm mắt mới chết chứ, mình đành phải gò lưng xuống theo tư thế cua rơ xe đạp để nhìn đường chạy,dễ đến gần 5 cây số như thế mới thoát nạn,may mà không gặp “mũi kỳ đà” nào.Hiển húc hắc hỏi :
_Về đến đâu rồi anh ơi ?
_Hi hi, vẫn nhắm tịt à ! Hết nạn rồi mở mắt ra đi !
Còn chừng hơn cây số nữa là về đến thành phố ,mình lo lắng tìm giải pháp làm sao để chạy trong đám đông mà không dùng thắng,1 phương án được đưaj ra ,mình bẻ cua đi đường khác, thấy vậy Hiển hỏi :
_Đi đâu vậy anh ?
(Còn tiếp)
_Bây giờ em phải hiểu và chuẩn bị tinh thần hợp tác với anh nhá.Anh chỉ chạy bằng tay lái và tay ga thôi, gần như không xài thắng , embraya với sang số
_Trời ơi ! Chạy được không anh ?
_Muốn về nhà ăn tết thì bắt buộc phải chạy được
Mình ngắm cái dốc ngắn từ nền lều sửa xe xuống con lộ dài chừng 6 mét, đây là điều kiện đủ để lăn bánh trước khi vô số,mình rất sợ bánh xe còn đứng yên mà vô số nồi embraya sẽ gặt gãy chốt ca vet chế,mình quyết định :
_Lên xe ngồi yên để anh bắt đầu khởi hành
_Sao không dắt xuống đường đã anh ?
_Không, phải lợi dụng con dốc này để lấy trớn cho số vô nhẹ nhàng hơn
Máy xe đã nổ đều, mình để số 0 thả dốc xuống quốc lộ ,được chừng 10 – 12 mét xe đang ngon trớn mình nhanh tay bóp embraya sang số 1,xe lao đi thật ngọt,tiếp tục căn ga cảm thấy vận tốc đạt độ tương thích giữa vòng tua máy với vòng tua hộp số mình xoay tay sang ngay số 2 mà không sử dụng embraya, chạy một đoạn nữa mình cũng căn như vậy mà sang số 3,”mụ ếch bà” yêu dấu lướt êm ru, mình thở phào sung sướng :
_Êm rồi, qua giai đoạn khó khăn nhất rồi, Hiển ơi
Giữ vững tốc độ chỉ chừng 30 km/giờ mình cố gắng làm chủ tay lái để tránh chướng ngại vật chứ không “chơi”, thắng tuy “hơi” liều mạng nhưng không có giải pháp nào hơn nữa,lúc này xe vẫn thưa thớt nên mình cũng chạy thoải mái
Được chừng 3 ,4 cây số thì đụng 1 ngã tư đèn đỏ,không thể vượt đèn được mà cũng không thể dừng lại được để chuốc tiếp khó khăn,mình quyết định rẽ phải ,nhánh này vắng hoe chạy được chừng 100 mét mình quay lượn đầu xe lại rẽ phải về lại đúng hướng về,Hiển ngồi sau vỗ đùi :
_Anh chạy thông minh vầy,yên tâm về đến nhà rồi
_Thôi đi chú em, anh em mình cần phải tập trung mới về đến nhà nhá,ngồi ngay ngắn để anh chạy
Lúc xe hư đường vắng ngắt bỗng dưng giờ này xe đâu lại nhiều thế,chắc ai cũng đổ ra đi cuốc cuối,đã mấy lần gặp chướng ngại vật mình đã phải lượn vào trong lề đất để tránh.Đã trở về đến quán cà phê rạng sáng hai anh em ghé uống bên kia đường ,đống rơm bọn mình lủi vô đã được dọn còn vương vãi dấu vết trên mặt lộ nhưng đối diện bên nầy đường vẫn còn 1 đống to xụ đang được xúc dọn lên 1 cỗ xe bò, liếc thấy có nhiều xe tải mình không dám tránh ra giữa đường vì sợ tăng tốc khi cần có thể bứt chốt ca vét dỏm nên lại chọn cách lượn vào trong lề đất mà tránh cỗ xe bò và đống rơm.Vừa khi ngang qua đống rơm,người dọn rơm quăng cái cào vô lề mình không kịp lách liếc gì cả cán cào quất thẳng vào bửng xe cái cắc văng ra, mình nghe tiếng la thất thanh :
_Ái da…chết tui rồi
_Mày có sao không Rô…Tổ cha 2 thằng mắc dịch …chạy dzậy hả ?
Mình phải chạy tiếp chứ dừng lại xin lỗi ,xin xá cũng đâu có được, đằng sau Hiển khoái trá :
_Thằng Cơ Rô Chuồn gì đó nó cho em u đầu bây giờ cái cán cào mình lại cho quất vào mông nó rồi anh ơi ! Đã quá…
_Vậy hả, mình đang chạy nó quăng đòn chứ mình đâu có động thủ gì
_Vậy mới là quả báo chứ anh, hi hi
Cười chưa được mấy hai anh em đã ho sặc sụa vì khói, trời ạ cánh đồng này người ta không thèm lấy rơm như Cơ Rô Chuồn mà đem đốt ,những đụn rơm chưa khô hẳn chỉ ngun ngún phả khói mịt mù cay xè, che luôn tầm nhìn,may mà mình đeo kính mát loại kín như kiếng bơi nên còn mở mắt được chứ không thì chắc phải dừng luôn,Hiển ngồi sau nước mắt nước mũi ràn rụa :
_Chạy mau qua chỗ này được không anh ?
_Mịt mù hơn sương buổi sáng mà nhanh nhiếc gì được
Khổ thay người ta lại đốt trải dài trên các cánh đồng dọc theo lộ, nên qua được đám khói này lại “ăn “đám khác,khói cứ ngang tầm mắt mới chết chứ, mình đành phải gò lưng xuống theo tư thế cua rơ xe đạp để nhìn đường chạy,dễ đến gần 5 cây số như thế mới thoát nạn,may mà không gặp “mũi kỳ đà” nào.Hiển húc hắc hỏi :
_Về đến đâu rồi anh ơi ?
_Hi hi, vẫn nhắm tịt à ! Hết nạn rồi mở mắt ra đi !
Còn chừng hơn cây số nữa là về đến thành phố ,mình lo lắng tìm giải pháp làm sao để chạy trong đám đông mà không dùng thắng,1 phương án được đưaj ra ,mình bẻ cua đi đường khác, thấy vậy Hiển hỏi :
_Đi đâu vậy anh ?
(Còn tiếp)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)