Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

52_MƯA ĐÊM (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


MƯA ĐÊM

 

Khua chi sầu lệ mãi mưa đêm

Chất chứa trong ai vạn nỗi niềm

Giọt giọt đếm đong đau dạ suốt

Canh canh lẩm nhẩm đắng lòng thêm

Ngày còn khát bỏng, chiều buông thẳm

Khuya đã trông dài, nắng thắp lên

Mơ mộng nhiều khi hình thật bóng

Có ai trăn trở sẻ ưu phiền ?   

CAO BỒI GIÀ

2004

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

51_MƯA SẦU (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


MƯA SẦU

 

Mưa đêm rả rích nhịp gieo đều

Thng thiết côn trùng ming cu

Bun bã tâm hư lòng giá di

Chp chn mng o d hoang liêu

Thiết tha ni mun hoài khua quy

Dai dng ngun cơn th sc chiu

Mong dt năm canh đêm tr mng

Cho hn tnh gic, mi su tiêu.

CAO  BI GIÀ

2002

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

MÊNH MANG


MÊNH MANG...

 

Em mãi đi tìm trong bóng đêm

Dáng ai thấp thoáng lướt qua thềm

Mùa thu dường đã xa xôi lắm

Hương bưởi như còn vương vấn thêm

Trăng ngủ... đêm nao... bờ cát lạnh

Hồn say...buổi đó...nụ hôn mềm

Mười lăm hay tuổi vừa đôi tám?

Chỉ nhớ...âm thầm tiếng sóng êm !!!

Thy Lệ Trang

 

XIN HỌA:

 

THỔN THỨC

 

Ngoài kia thấm lạnh đẫm sương đêm

Ánh nguyệt cô đơn rọi trước thềm

Buồn tẻ  vầng mây   so bóng sẫm

Cảm thương cành liễu rũ thân mềm

Người đà vương lụy, chao chênh lắm

Cảnh lại gieo sầu, nhức nhối thêm

Những tưởng tìm quên nơi tĩnh mịch

Mà hồn nhay quặn , chẳng sao …êm !

CAO BỒI GIÀ

20-01-2017

 

ĐỒNG HỌA:

 

MÃI CÒN TIẾNG SÉT...

 

Trăng vờn bóng chiếc biết bao đêm

Nào thấy dấu rêu ướt lạnh thềm

Nóng hổi làn môi càng nhớ nữa

Bồi hồi hương tóc lại buồn thêm

Nắng pha bến cũ dù khô nẻ

Sương thấm tình xưa cứ ngọt mềm

Phải buổi ban đầu như tiếng sét?

Suốt đời chẳng tạnh thể nào êm !!!

 Phan Tự Trí – 20-2-2017 

 

CÙNG HỌA:

 

TÌNH SI

 

Thẫn thờ lê bước giữa màn đêm

Có hiểu tình ai đợi trước thềm ?

Ngăn cách đôi đường đau đớn mãi

Giã từ dăm phút xót xa thêm !

Nhớ người thắt bím cài nơ đỏ

Yêu dáng choàng khăn khoác lụa mềm

Những tưởng bao năm lòng nguội lạnh

Một chiều bất chợt vẳng lời êm. 

Như Thu

 

TIẾP HỌA:

 

CÔ LIÊU

 

Bên song đếm lá rụng vườn đêm

Ngỡ bước chân ai động cuối thềm

Ngắm bóng trăng tàn ngao ngán mãi

Trông đường phố vắng não nùng thêm

Người đi một bước lòng bao nặng

Kẻ đợi năm canh rượu bấy mềm

Gió cợt lao xao bờ liễu rối

Mơ màng tóc ấy xõa vai êm…

Nguyễn Gia Khanh

 

HỢP HỌA:

 

DẠ QUỲNH

 

Dạ quỳnh tinh khiết nhả vào đêm

Lả lướt khều trăng bước xuống thềm

Cũng bởi thanh cao đằm thắm quá

Nên chi nhuần nhị dịu dàng thêm

Thuyền quyên vẫn ước bàn tay ấm

Quân tử thường mơ ánh mắt mềm

Đài các đâu còn khi nắng dội

Mong làn gió rụng nhẹ nhàng êm

Như Thị

 

CŨNG HỌA:

 

KHẮC KHOẢI

 

Ngậm ngùi chiếc bóng suốt bao đêm

Thương cảm, vầng trăng ngả xuống thềm

Giá bút, tập thơ...làm nhớ mãi

Cây đàn, bức ảnh ...gợi sầu thêm

Trà khan giọng nói, môi tê tái

Lệ đẫm bờ mi, mắt sũng mềm

Biết có bao giờ còn gặp lại

Mà mong giấc ngủ được tròn êm ?!

Sông Thu

 

ĐỒNG HỌA:

 

THAO THỨC

 

Giật mình thức giấc một giờ đêm

Nhìn ánh trăng soi rực trước thềm

Chợt nhớ quê hương tan tác quá !

Mà thương thân phận não nề thêm

Nơi này tuyết phủ bờ vai lạnh

Bên ấy sương pha mái tóc mềm

Nỗi đó, tình đây, ai có biết ?

Tiếng đồng hồ gõ nhịp nhàng êm

Thục Nguyên

 

CÙNG HỌA:

 

XA VẮNG

 

Âm thầm lặng ngắm khoảng trời đêm

Rung nhẹ không gian lá rụng thềm

Mường tượng chân ai nương cỏ ướt

Mộng mơ tay ấm khoác vai mềm

Mỗi lần sao lặn hồn say lắm

Từng độ trăng tàn dạ nhớ thêm

Lạnh lẽo bao ngày tin nhạn vắng

Dạt dào âm hưởng tiếng đàn êm.

Thanh Hòa

 

TIẾP HỌA:

 

ƯỚC MUỐN

 

Ước muốn đi vào giấc mộng êm

Gặp em rung nhẹ bờ vai mềm

Long lanh mắt thắm đâu còn nữa

Ươn ướt môi cong chẳng đợi thêm

Nhớ mãi em ngồi đan cạnh cửa

Quên sao anh đứng ngắm bên thềm

Giật mình những tưởng đâu là thực

Thức giấc u hoài giữa nửa đêm

Bảo Trâm

 

HỢP HỌA:

 

NỢ MÊNH MÔNG

 

Xấu hổ , đêm nay mới gọi đêm

Như dưa ruột xót dạ ư mềm

Bóng thân không thấy còn trong sảnh

Xe máy đà đi bỏ trống thềm  .

Nếu chỉ rượu chè buồn lối lại

Dính vào bài bạc khổ đời thêm.

Có ai thêm bận vì ai mãi

Giường rộng chiếu dài vốn dĩ êm. .

Trần Như Tùng

 

CŨNG HỌA:

 

NỖI NIỀM ĐAU

 

Nỗi niềm trăn trở mãi từng đêm

Bóng tối sầu rơi rớt giọt thềm

Cánh mộng tả tơi càng thảm thấu

Hương tình mờ nhạt khiến buồn thêm

Trách cho con tạo lòng tê tái

Nỡ để tơ duyên dạ héo mềm

Tiềm thức tràn về trong khắc khoải

Cõi lòng đau đáu chẳng hề êm.

Liêu Đình Tự

 

ĐỒNG HỌA:


MỘNG BUỒN

 

Vẫn mãi là em mộng giữa đêm

Bao năm bóng sắc ngỡ bên thềm

Người đi  phận số thôi đành mất

Kẻ  ở̉  tình  duyên  cứ  rối  thêm

Chốn cũ lòng sầu vương bước nặng

Trời tây nỗi nhớ vướng chân mềm

Còn đây thạch thảo cành trơ lá

Tháng mấy thu tàn đông trở êm.

 

Hải Rừng

20/2/2017

 

CÙNG HỌA:

 

Niềm Riêng 

 

Thức giấc u hoài giữa nửa đêm 

Đầu Xuân gió thổi lạnh bên thềm 

Chia tay dạo đó lòng đau lắm


Gặp mặt bao lần dạ khổ thêm

Vạn kiếp chờ nhau mờ ánh mắt 

Trăm năm đợi mãi héo môi mềm 

Tình như vạn lý sầu ngăn cách 

Ước muốn đi vào giấc mộng êm 

                   Minh Thúy

 

TIẾP HỌA:


MÊNH MANG


Khi trời trở tiết lạnh về đêm

Ngọn gió lang thang đổ trước thềm

Giá rớt tường ngăn chăn đủ ấm

Em thèm giọng nói gối vừa êm

Như chừng nguyệt vẫn say hồn quạnh

Để lại tình đang dỗi má mềm

Mười tám xuân thì nuôi khát vọng

Hôn hoàng tín niệm sẽ đầy thêm .

Uyên Du - 170221


HỢP HỌA:

 

MƠ MÀNG

Chiều chưa xuống hẳn đã màn đêm
Đôi cánh chim non lạc trước thềm
Gió nhẹ đầu thu sầu bến vắng
Tình buồn cuối hạ nhớ hương thêm
Ra đi mài miệt mòn chân yếu
Dấn bước phiêu lưu rã gót mềm
Hạnh phúc đơn sơ nào có thấy
Tìm người trong một giấc mơ êm !
Trịnh Cơ- Paris


CŨNG HỌA:


TRĂNG LẠNH

Trăng chiếu qua mành sáng bóng đêm
Hàng cây lặng lẽ, dáng nghiêng mềm
Nhẹ nhàng anh đến lòng vui lắm
Thắm thiết môi kề má đỏ thêm
Rượu cạn, nguyệt tàn say lúy túy
Tình nồng canh vắng hát êm êm
Vô tình con gió đâu lùa đến
Vài lá vàng khô rụng trước thềm !
NS


ĐỒNG HỌA:

 

CHUYỆN TRONG ĐÊM


Sự tình như nhắc chuyện trong đêm

Vẳng tiếng ai ngâm vọng trước thềm

Ngước mắt nhập nhòe điều ước lại

Mà lòng rười rượi mối sầu thêm

Lặng nhìn chợt thấy hàng cây thẳng

Nhẹ bước men theo thảm cỏ mềm

Ra đó thì thầm mồm lẩm bẩm

Trời vừa hừng sáng gió êm êm.....

Lê Viên Ngọc

 

CÙNG HỌA:

 

DÒNG ĐỜI...

Chớp nhoằng hoang hoải xé màn đêm
Thoáng bóng hình ai đợi dưới thềm?
Người vội xa rồi thương nhớ quá
Hương còn lưu giữ xót xa thêm
Gió lùa tóc rối choàng vai ấm
Mưa xối mình run lót ổ mềm…
Mới đó sông đời xoay cuộn thác
Thuyền tình cô lẻ chẳng còn êm!
Phan Tự Trí – 23-2-2017

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

50_QUÁN GIÓ (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


QUÁN GIÓ

 

Quán Gió thời nao, em nhớ không

Trời mưa trú tạm lại xao lòng

Chiếc bàn năm cũ còn yên vị

Bản nhạc hồi xưa vẫn véo von

 Đâu cậu thanh niên hồn lãng tử

Đâu cô thiếu nữ nét xuân hồng

Ước gì ngày ấy giờ quay lại

Chốn cũ anh chờ, em tới không ?

CAO BỒI GIÀ

2001

LÀM DUYÊN


LÀM DUYÊN

 

Chậu cúc nhà ai đã khéo trồng

Mượt mà tươi thắm trổ vàng bông

Đài non cánh mởn nhìn vui mắt

Gió nhẹ trời xanh ngắm đẹp lòng

Cứ ngỡ hoa tàn vì thiếu nước

Đâu ngờ nhụy hé bởi dày công

Thương người chăm sóc nên em vội...

Nghiêng dáng làm duyên dưới nắng hồng.

Như Thu

BÀI HỌA:

 

ƠN CHÀNG

 

Tàn nhưng chẳng bỏ, cố vun trồng

Đáp trả ơn người cúc trổ bông

Chồi  lá đơm mầm vui cảnh trí

Cánh hoa khoe sắc thỏa tâm lòng

Vần thơ mến tặng ai bờn sức

Ý đẹp thương dành kẻ có công

Dưới ánh ban mai cùng thưởng ngoạn

Ôi chao ! Ấm áp trái tim …hồng…

CAO BỒI GIÀ

18-02-2017

 

ĐỒNG HỌA::

 

 

HỒI SINH

 

Cây kiểng xem ra rất khó trồng

Vậy mà hoa héo lại đơm bông

Trước toan ném quách cho yên dạ

Và định vất đi khỏi bận lòng

Chợt thấy thương sao, liền vấn trí

Rồi nghe xót quá, vội ra công

Bón phân, tưới tắm, năng chăm sóc

Cúc đã hồi sinh đẹp tựa hồng

Thục Nguyên

 

CÙNG HỌA:

 

YÊU EM

 

Khen ai khéo léo giỏi tay trồng

Chăm chút cả người chả cứ bông!

Từ buổi thuyền hoa về bến mộng

Đến nay môi thắm dặm son hồng

Bởi chàng tha thiết...không nề sức

Vì ảnh ân cần...chẳng quản công

Mắt chỉ nhìn em và tất cả

Là cho công chúa được vui lòng.

Thanh Hòa

 

TIẾP HỌA:

 

QUÀ TẶNG VỢ

 

Mừng thay ông xã mát tay trồng

Chậu cúc trơ cành kịp trổ bông

Giáp tết mầm ươm đà mát dạ

Đầu xuân nụ nở lại vui lòng

Quê xưa cuốc xới dùng bao sức

Đất mới chăm nom phí chút công

Tặng vợ làm quà khoe bạn hữu

Cho nhau tươi mãi nghĩa tình hồng. 

Hữu Hảo

 

HỢP HỌA:

 

HÒA ĐIỆU

 

Ông xã nhà em giỏi biết trồng

Cho nên Cúc thắm nở đơm bông

Bón phân đều đặn xem yên dạ

Tưới nước kỹ càng thấy mát lòng

Yêu bậu nên đành không tiếc việc

Thương hoa cũng phải chẳng lo công

Vợ chồng hòa điệu cùng nhau ngắm

Tác phẩm lung linh dưới ánh hồng!

Chánh Minh

 

CŨNG HỌA:

 

HOA DẠI

 

Nơi quê cây dại sống đâu trồng

Đằm thắm bên đường giấu cả bông

Sương sớm dịu dàng ôm sắc nhụy

Trăng khuya  bẽn lẽn tẩm hương lòng

Đâu như thục nữ mà đòi hỏi

Chẳng giống trang đài để mất công

Thủ phận nghiêng mình trong lũ lụt

Nên em nào sánh nổi hoa hồng

Như Thị

 

ĐỒNG HỌA:

 

ĐỂ EM KHEN

 

Ngắm mãi, bà khen cũng giỏi trồng!

Cau vườn mới đó đã hườm bông

Bao hồi nghịch nắng nào yên dạ

Mấy đợt hòa mưa mới vững lòng

Trái bói ai dè khoe mỏng hạt

Tuổi già như thế quả dày công

Lá trầu vôi mặn thêm xiu nữa ...

Mong được người trao ửng má hồng.

Phan Tự Trí 

 

CÙNG HỌA:

 

BÔNG CÚC HỒI SINH

 

Nhờ chàng chăm sóc với vun trồng

Chậu cúc hồi sinh rực rỡ bông

Trước ngõ hoa vàng khoe bóng nắng

Bên nàng hồng thắm tỏa hương lòng

Ngôi vườn xinh xắn luôn hoài dạ

Cây lá xanh tươi chẳng phí công

Quân tử không nề chi tưới bón

Em đây đâu dám sánh nàng hồng !

NS

 

TIẾP HỌA:

 

VẦN THƠ HỒNG

(tặng Như Thu)

 

Hoa đẹp hoa xinh bởi khéo trồng

Thế mà em nỡ để vàng bông

Xót đời hương sắc, buồn thân phận

Mến kiếp mong manh, bận cõi lòng

Thông cảm tình ai, đành chăm sóc

Tri ân hoa nọ, nở bù công

Thương chàng yêu vợ, luôn chiều chuộng

Bày tỏ vần thơ tựa đóa hồng. 

Thanh Trương

 

HỢP HỌA:


HOA TÌNH YÊU

 

Khen ai chốn ấy khéo vun trồng

Cúc héo bây chừ lại nở bông

Thiếp giỏi tài bồi đà đẹp ý

Chàng say kiến tạo cũng thơm lòng

Nâng niu gốc hạnh nào màng sức

Chăm chút cây đời há quản công

Chớ nghĩ xuân tàn mùa hết thắm(*)

Tình yêu mãi trổ triệu hoa hồng.

 (*)Mượn ý  Thơ Mãn Giác Thiền Sư:

“Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết”

 

Nguyễn Gia Khanh

 

CŨNG HỌA:

 

BÀN TAY KHÉO LÉO

(Thân tặng anh Hương)

 

Bàn tay khéo léo bón vun trồng

Đã bỏ đi rồi lại nở bông

Tiếc của đem về thêm ấm dạ

Thương cây nhặt lấy để yên lòng

Chăm nom sớm tối không lo mệt

Tưới tắm đêm ngày chẳng quản công

Vợ tốt yêu chồng hao mất sức

Làm duyên chụp ảnh má tươi hồng. 

Hoàng Từ

 

ĐỒNG HỌA:

 

HOA DẠI BÊN ĐƯỜNG

 

Đường làng hoa mọc chả ai trồng

Vẫn mãi hân hoan nụ trổ bông

Nắng sớm hương đưa hòa tâm dạ

Mây chiều sắc đón tỏa ý lòng

Bên đời tặng hiến đâu chi nói

Nếp sống dâng bày nỏ tý công

Biển nọ dâu kia bao gió bão

Thiên thu vẫn vậy với trần hồng. 

GM.Nguyễn Đình Diệm

 

CÙNG HỌA:

 

TUỔI HỒNG

 

Hết Tết vui tay xới đất trồng

Cúc vàng chậu giấy sẵn còn bông

Chia cành xén rễ chừng yên dạ

Tưới nước vào phân thấy thỏa lòng

Chắc chắn chồi non đâm nụ nõn

Nay mai sắc thắm rực ban-công

Hoa kia vẫn nỡ đời xinh mãi

Cứ nhớ còn hoài thuở tuổi hồng.

 Hải Rừng

 

TIẾP HỌA:

 

DUYÊN NỒNG...

(Tặng Như Thu và phu quân)

 

Ô hay! sao đứng tựa trời trồng !

Ngơ ngẩn vì em hay chậu bông ?

Hoa cúc vàng tươi khoe nụ mới

Nàng xuân rực rỡ hé môi hồng

Chàng vun hạnh phúc không nề sức

Thiếp bón tình yêu chẳng bỏ công

Tay trắng ta làm nên tất cả

Bà con hai họ hẳn vui lòng !

Thy Lệ Trang

 

HỢP HỌA:

 

KHÉO CÁI DUYÊN

 

Cúc biết làm duyên ửng má hồng

Khen ai giỏi chọn tốn nhiều công

Đã chăm khéo léo từng giây phút

Lại gửi nâng niu trọn tấm lòng

Biết rõ khi nao hơi thiếu nước

Phun vừa nụ ấm dễ tròn bông

Mát tươi nóng héo hờn yêu chút

Để nũng trêu vui giỡn kẻ trồng. 

Trần Như Tùng

 

CŨNG HỌA:

 

HOA TRINH NỮ

 

Ven đường tự mọc chẳng ai trồng 

Nắng ấm hương nồng nở lắm bông

Gió thoảng nương chiều mi khép nụ

Mưa sa sương sớm cánh se lòng 

Hanh khô mướt mượt, đâu hao sức 

Nâng nựng ân cần, chẳng uổng công 

Hoa nở tưng bừng lay sắc thắm

Khác nào trang nữ với môi hồng ?

Cao Bằng 

 

ĐỒNG HỌA:

 

MƠN HOA

 

Nhờ chàng chăm bón tỉa cây trồng

Chậu cúc hồi sinh đơm trổ bông                       

Nụ nõn cành non nhìn đẹp mắt

Hương thơm lá biếc thấy vui lòng

Thương nàng chiều bậu nên ra sức

Mến bạn yêu đời phải bỏ công

Ngắm cảnh mơn hoa mình trẻ mãi

Đêm trăng thu ẩm má em hồng.

Ngô Văn Giai

 

CÙNG HỌA:

 

DÒ LAN


Dò lan trước ngõ chính em trồng
Nguyên đán vừa rồi đã trổ bông
Thành quả chủ nhân đà thỏa chí
Kết tinh khách lữ đã hài lòng
Màu hoa rực rỡ ngời thiên địa
Cảnh sắc chan hòa rạng hóa công
Đầm ấm ngạt ngào hương đón tết
Thanh tao duyên dáng tựa môi hồng.
Liêu Đình Tự

 

TIẾP HỌA:

 

NỤ TÌNH TƯƠI THẮM

Nhờ ai tỉa tót lẫn vun trồng

Chậu cúc qua mùa lại trổ bông

Thấy lá xanh ngời, ngây ngất dạ

Nhìn hoa vàng óng, ngẩn ngơ lòng

Em say đắm đuối không rời mắt

Anh gắng miệt mài chẳng quản công

Chồng vợ kề vai cùng ngắm nghía

Tình yêu đôi lứa mãi tươi hồng.

Sông Thu

 

HỢP HỌA:

 

SAU CƠN MƯA

 

Cây cúc năm qua tớ đã trồng

Xuân về khoe sắc trổ đầy bông

Hoa to cánh xoải, xinh xanh lá

Nụ nhỏ đài ôm, đẹp ấm lòng

Cứ tưởng mưa nhiều tiêu ũng rễ

Nào ngờ bụi sạch khỏi ra công

Mây tan nắng sáng trời trong vắt

Nhè nhẹ rung rinh dưới ánh hồng. 

Trương Ngọc Thạch

 

CŨNG HỌA:

 

TRỒNG HOA

 

Cần em tỏ ý thích hoa trồng

Quyết sẽ không nài bấy quản công

Chọn giống tinh anh tìm đúng nước

Trình nơi đẹp đẽ thỏa chung lòng

Bền tâm đón đợi mầm khai cánh

Mát dạ trông chờ nụ nhú bông

Tháng lụn nhìn cây dần phát triển

Vì ai giữ vẹn sắc luôn hồng!

Uyên Du – 170219

 

ĐỒNG HỌA:

 

MÀU CÚC THẮM

 

Vàng mơ Cúc nở giỏi ươm trồng 

Ẻo lả nghiêng chao mấy nụ bông 

Lá thắm xinh tươi nhìn mát mắt 

Cành xanh vững chắc thấy an lòng 

Siêng năng tưới tẩm luôn ra sức 

Tận tuỵ chăm nom khéo bỏ công 

Rạng rỡ thanh tao tô cuộc sống 

Hoa khai bướm lượn nắng tươi hồng. 

Minh Thúy

 

CÙNG HỌA:

 

MƠ TÌNH NỞ

 

Hoa Khai bướm lượn nắng tươi hồng

Anh đã chờ em biết mấy công

Đông giá lạnh tràn bao quyết dạ

Hạ nồng ấm tỏa vẫn ngay lòng

Thu về những tưởng tình đơm nụ

Xuân đến không ngờ hoa nở bông

Hẹn ước trăm năm thành vĩnh cửu

Vàng mơ Cúc thắm giỏi ươm trồng. 

Bảo Trâm