Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2018

LÒNG NGƯỜI NGOẠI ĐẠO


LÒNG NGƯỜI NGOẠI ĐẠO

 

No el đang đến rất ư gần

Người lại đem lòng cứu độ dân.

Đẩy khổ lùi xa ngoài nẻo thế

Đem vui trải rộng khắp dương trần.

Muôn nơi náo nhiệt chào Thiên Chúa

Vạn xứ tưng bừng đón Thánh ân.

Con kẻ lạc loài trong nước Chúa

Sao lòng vẫn rộn tiếng chuông ngân.

HUY VỤ Mùa Noel 2018

 

BÀI HỌA:

 

ĐÓN MỪNG CON CHÚA

 

Chuông báo tin mừng thánh thót ngân

Dương gian mừng đón khắp xa gần

Bỏ ngôi cực Thánh, rời thiên chức

Mặc xác phàm nhân, cứu thế trần

Tận hiến kêu mời bao lạc khách

Hy sinh cứu độ cả lương dân

Vinh danhChúa Cả trời cao ngự

Tâm thiện người người đón Thánh ân.

CAO BỒI GIÀ

21-12-2018

261_CỦA NẶNG HƠN NGƯỜI-CỦA KHIỂN SỰ ĐỜI (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Xướng Họa)


.      CỦA NẶNG HƠN NGƯỜI

 

Đời nay nhân nghĩa tựa vàng mười

Có của thì hơn hết mọi lời

Trước đến tay không, nào thiết hỏi

Sau vào gánh nặng, lại vui cười

Anh anh, chú chú, mừng hơn hớn

Rượu rượu, chè chè, thế tả tơi

Người của, lấy cân ta thử nhắc

Mới hay rằng của nặng hơn người.
.              NGUYỄN BỈNH KHIÊM

        


 

Mạo muội và táo tợn, xin phép Cụ con họa lại:

.      CỦA KHIỂN SỰ ĐỜI

 

Cảm  tình là chín, của là mười

Đồng bạc thò ra nói thế lời

Việc kẹt đầu chìa, rên tiếng khổ

Tiền trơn lỗ khóa rạng câu cười

Xin xin, xỏ xỏ chi mơm mớm

Hạch hạch, vòi vòi đớp tới tơi

Thời Cụ xem chừng ghê gớm  nhỉ

Giờ trông thân thế nắn gân người!
.              CAO BỒI GIÀ
.               05-10-2010

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2018

HỒN HOANG

HỒN HOANG 

>> Lá rụng thu tàn lạc bến mê
>> Chân hoang ngớ ngẩn ánh trăng thề
>> Phù vân mấy thuở đành đau buốt
>> Ảo mộng bao thời cũng tái tê
>> Tóc rối cầm gương soi tuổi cạn
>> Đời rêu thả bóng nhặt sương kề
>> Chơi vơi tiếng khóc khô nào lệ
>> Gượng  bước trần gian đếm cõi về .
>                  Minh Thuý
>               Tháng 12_2018
 
BÀI HỌA:
 
HOANG CÙNG
 
Thu tàn cây lá đắm bờ mê
Rừng vắng sầu buông tiếng nguyện thề
Vắt vẻo trăng mờ, hồn ảm đạm
bồng bềnh mây xám, sắc buồn tê>
Cô liêu hỏi quẩn, không người đáp
Quạnh quẽ tìm quanh chẳng kẻ kề
Tiếng gáy gà hoang nghe thảng thốt
Lang thang vô thức chốn đi …về
CAO BỒI GIÀ
18-12-2018
 
ĐỒNG HỌA:

MÊ MUỘI 

Bao lần ta xoá những cơn mê
Mà vẫn như chưa thoả ước thề
Bắt gặp " hồn hoang " từ dĩ vãng
Theo về hiện tại tới bên tê
Soi gương xem thử khi xa cách
Thấy ảnh mờ phai lúc cận kề
Mới biết đang buồn như thế đó
Người ơi, sao vẫn chửa quay về ...
Hawthorne  15 - 12 - 2018
CAO MỴ NHÂN

CÙNG HỌA:>
 
LỠ DUYÊN

Sài Gòn bát nháo, bước chân mê
Tách bến,đành thôi, phải lỗi thề
Đất khách, người đi lìa chốn ấy
Quê nhà, kẻ ở sống nơi tê?
Nào quên thuở trước làn mi cận
Mãi nhớ ngày xưa ánh mắt kề
Lối cũ, hàng me,... trăng diệu vợi
Tôi xa biền biệt, chẳng quay về...
Duy Anh
Florida. Dec.15, 2018

TIẾP HỌA:>

THOÁT HỒN
>
Hồn ơi dạo bước cũng đừng mê,
Có đến nơi mơ, nhớ hẹn thề.
Thân sót nơi này chừng quặn thắt?
Hồn qua chốn đó, chẳng buồn tê?
Trần Gian, Cõi Thế an tâm trú,
Địa Ngục, Thiên Đường khó sống kề.
Trót phải trầm luân theo kiếp nạn,
Đành thôi chấp nhận chuyện đi về.
Bảo Trâm

HỢP HỌA:
 
NƠI ẤY CÓ . . .
 
Nơi ấy đồn rằng có xóm mê
Vừa vô là nguyện lập câu thề
Hân hoan nở rộ khi trò chuyện
Dào dạt bừng say lúc cận kề.
Dáng liễu lung linh tràn cởi mở
Cánh hoa lưu luyến khó quay về.
Lơ ngơ trở lại dường không muốn
Vương vấn“ hồn hoang “ mãi xứ tê !
            Trần Như Tùng
 
CŨNG HỌA:
 
TRỞ  VỀ
 
Một thời lầm lạc bởi đam mê
Quên cả lời xưa với nguyện thề.
Ngụp lặn nửa đời đầu tóc trắng
Phong trần một kiếp gót chân tê.
Nam Kha, tỉnh giấc nồi kê cạnh
Ngày tháng, kinh tâm nấm mộ kề.
Trở lại chùa xưa, sư cụ khuất
Mình ta sương khói cõi đi về!
Mailoc
12-18-18
 
ĐỒNG HỌA:
 
LẠC TRỜI MÊ

“Hồn hoang” thơ thẩn lạc trời mê
Nhớ tuổi trăng rằm, mái tóc thề
Thổn thức vì đâu mà dạ buốt
Nhớ nhung chi lắm phải tim tê
Tình ai chưa bận, đâu xa vắng
Ảo mộng nào mong, lại cận kề
Một thuở dại khờ, nhiều luyến ái
“Hồn hoang” bay bổng chẳng đường về.
Thanh Trương
 
CÙNG HỌA:
 
BỜ MÊ

Tơ vò vạn mối giữa bờ mê!
Quá khứ, tương lai ngỡ hẹn thề
Muốn gửi niềm tây vào miệt nớ
Gieo hoài ý nguyện đến phương tê
Đêm khuya gắng dỗ hàng mi khép
Dáng nhỏ thầm ru giấc mộng kề
Sinh tử loanh quanh nào nghĩ ngợi
Rồi đây dạ tỏ chốn đi về!
Như Thu
 
TIẾP HỌA:

TRĂN TRỞ
>
Ta lạc linh hồn trong cõi mê
Loay hoay vướng bận bởi câu thề
Như tro trên bếp hoài âm ỉ
Tựa lệ trong lòng mãi buốt tê
Đoạn cuối đường đời đang tiếp diễn
Ngày vơi sức sống đã gần kề
Rời xa thế tục, rồi sao nữa
Đâu mới là nơi thật để về ?
Sông Thu

HỢP HỌA:
 
MỘT CÕI ĐI VỀ
 
Đêm dài rảo bước dạo trời mê
Thả gót buồn côi dõi nguyệt thề
Huyễn giác mơ hồ lay mạng ảo
Đơn màu nhạt nhẽo vợi hồn tê
Đường thơ dệt lối tâm bình ổn
Cảm xúc tàn canh mộng dỗ kề
Vẽ bóng lên tường xoay tạo ảnh
Trầm ngâm ý niệm cõi đi về.
Mai Thắng
 
CŨNG HỌA:
 
TÌNH QUÊ
 
Nhìn ai nhan sắc đẹp đê mê
Nhớ bạn tình quê nguyện ước thề
Em ở Sài Gòn Gia Định nọ
Anh về Đà Nẵng Chợ Hàn tê
Hội An phố cổ chùa chiền cận
Đà Lạt trường xưa thị xã kề
Man mác tâm hồn thanh thoát nhớ
Mơ ngày bách tuế, cõi đi về...
MAI XUÂN THANH
Ngày 19/12/2018
 
ĐỒNG HỌA:
 
LỖI HẸN
 
Trần gian lặn lội cõi trời mê
Bươn bả ngày qua lỗi hẹn thề
Gió dập bao phen làm trí loãng
Sóng vùi lắm đợt khiến hồn tê
Năm tàn đông nhạt cô đơn bám
Tháng lụn mơ phai lạnh lẽo kề
Lỡ cả lời nguyền khi cất bước
Còn đâu cội cũ đợi mai về ?
Thanh Hoà
 
CÙNG HỌA:
 
LẠC LOÀI
 
Mở mắt kinh thành,biệt dại mê
Đường xa rộng bước nước non thề
Chân trời nắng mới lòng hoan hỷ
Góc bể mây sầu bóng tỉ tê
Leo lét đèn khuya dầu bấc cạn
Hắt hiu xóm vắng nghĩa trang kề
Chôn rau cắt rốn,ngùi tâm tưởng
Lạc mất quê xưa,chẳng lối về
Lý Đức Quỳnh 19/12/2018

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

260_TỰ VẤN - TỰ XOA (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Xướng Họa)


.      TỰ VẤN

 

Trải mấy mươi năm vẫn thế ru ?

Rằng khôn? Rằng dại? Lại rằng ngu ?

Những là thương cả cho đời bạc

Nào có căm đâu đến kẻ thù

No ấm chưa qua vành mẹ đĩ

Đỗ đành may khỏi tiếng cha cu

Phen này có dễ trời xoay lại

Thằng bé con con đã chán cù.
.              TÚ XƯƠNG

        


 

XIN HỌA HẦU CỤ TÚ :

.      TỰ XOA

 

Mấy chục năm rồi vẫn tự ru

Rằng mình phận bạc chứ nào ngu

Xoa lòng dỗ khổ khi thơ thẩn

Vỗ bụng làm vui lúc chén thù

Kệ tiếng chê già gàn cố cựu

Mặc đời trách cụ dại hơn cu

Lẽ đâu đã bạc còn đen nữa

Vấn hỏi cao xanh lại tự cù !
.              CAO BỒI GIÀ
.               29-06-2011

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

TÍNH SỔ CUỐI NĂM

TÍNH SỔ CUỐI NĂM
 
Một năm lại hết đến nơi rồi
Tính nhẩm vui buồn, số kiếp tôi
Sầu cứ đăng đê,  đong chả xuể
Hỉ thì ít ỏi, đếm nhàn thôi
Khoanh tay, cam chịu là người thế
Chép miệng, làm sao thoát mệnh trời
Xao xuyến từng ngày vơi blốc lịch
Cuộc đời lặng lẽ cứ vèo …trôi!
CAO BỒI GIÀ
10-12-2018
 
BÀI HỌA:
 
MỪNG TUỔI MỚI 
 
Mừng ông thêm tuổi thắm tươi rồi
Chắc chắn vui hơn cả  chúng tôi
Sáng tác đều tay vừa ý nhỉ  
Giao lưu khắp chốn đẹp tình thôi
Văn chương thoải mái mừng thêm thọ 
Thi phú hân hoan thích quá trời 
Thất thập, bát tiên cùng xướng hoạ 
Bốn mùa hoa nở tứ thời trôi...
   Hawthorne  11 - 12 – 2018
Cao Mỵ Nhân
 
ĐỒNG HỌA:
 
HÃY CỨ VUI
 
Hạnh phúc là ngày thấy cứ trôi
Bởi vì đau đớn chả vò tôi
Xem ra khối kẻ mong năm hết
Nhìn có bao người: sống mỏi rồi
Chiếu đất màn trời,manh áo đó
Chiều cơm sớm cháo,miếng ăn thôi.
Lo âu, bệnh tật thừa thê thảm
Tính mạng dây treo, phó mặc trời
Thanh Hoà
 
CÙNG HỌA:
 
SỐNG TRỌN NGÀY VUI
 
Mới đó mà năm sắp hết rồi
Tôi ngồi đánh giá lại đời tôi
Bạn bè vắng bớt, âu là thế
Sức khỏe giảm dần, cũng phải thôi !
May mắn vẫn còn yêu giấy bút
Lạc quan luôn được hưởng bầu trời
Thời gian ngắn ngủi còn bao chốc
Đừng để ngày vui lãng phí trôi.
Sông Thu
 
TIẾP HỌA:
 
THỜI GIAN TRÔI…
 
Vùn vụt thời gian cứ mãi  trôi
Ta nay đã tới tuổi đông rồi
Cuộc đời tính lại bao thay đổi
Bến nước tìm hoài chẳng thấy thôi
Lưu lạc lênh đênh qua biển sóng
Nổi chìm lận đận tới chân trời
Buồn vui lắm nỗi nào ai thấu
Ngẫm lại thương thầm số phận tôi !
  THIÊN HẬU
 
HỢP HỌA:
 
TÍNH SỔ ĐỜI TÔI…

Mậu Tuất đà qua, Hợi lại rồi
Đến ngày tính sổ cái đời tôi
Bôn ba thời vận, song đành vậy
Hăng hái bon chen, cũng thế thôi
Quẳng gánh ưu sầu, vui với bạn
Nhẹ lòng thanh thản, đợi về trời
Chiều tà quán cốc, cà phê đậm
Ký ức lần theo khói thuốc trôi.
              Người Nay
 
CŨNG HỌA
 
THĂM XÓM CŨ 
 
Vắng lặng sân ga chắc trễ rồi! 
Mong nàng xin chớ hiểu lầm tôi
Bên đường cây ngã nào qua được
Trước cổng mưa tràn cũng chịu thôi
Chốn đấy bâng khuâng chờ ý bạn
Lòng đây khắc khoải nguyện ơn trời 
Quay về xóm cũ nhìn ngao ngán!
Bì bõm đêm ngày nước chẳng trôi!
Như Thu
 
ĐỒNG HỌA:
 
CUỐI NĂM NHÌN LẠI
 
Tờ lịch cuối năm sắp hết rồi
Ngồi buồn nghĩ lại cái thằng tôi
Bạc tiền không có nào lo nữa
Danh vọng chẳng còn lại sướng thôi
Hết ước ao nhiều cho bận trí
Thôi cầu mong lắm để phiền Trời
Hững hờ ngày tháng qua như gió
Cứ thế dòng đời lặng lẽ trôi
songquang
 
CÙNG HỌA:
 
LAI CƯỠI LÊN BÈO
 
Năm hết gần thêm đoạn nữa rồi
Đường về họp mặt của thằng tôi.
Tổ tiên lệnh gọi chừng nghe gấp
Con cháu lưu tình khó vội thôi.
Chúng bảo chưa tìm mua được đất
Ta đòi cứ đốt tắt qua trời.
Nhùng nhằng cãi vã đành dôi tuổi
Lại cưỡi lên bèo lãng đãng trôi .
Trần Như Tùng
 
TIẾP HỌA :
 
CUỐI NĂM NHÌN LẠI
 
Lịch mới tặng nhau tíu tít rồi
Cuối năm tính sổ của thân tôi.
Một răng không biết chuồn đâu mất
Cặp kính hoài kêu được nghỉ thôi.
Tựa phím có ma tìm chọc lão
Gõ gờ ra hát bực kêu trời.
Cái đầu như muốn thêm phiền nhiễu
Cục tức thập thò nuốt khó trôi .
Trần Như Tùng
 
HỢP HỌA :
 
NGÀY TRÔI 

Đón cảnh mùa đông lạnh lẽo rồi
Ngồi thừ ngẫm nghĩ cái thân tôi
Lương ương sự nghiệp đành như thế
Lỡ dở công thành chỉ vậy thôi
Thả mộng chiều thu vàng ngọn lá
Gom mơ nắng hạ đỏ mây trời
Vui buồn góp họa cùng thi hữu
Mặc kệ ngày dài cứ mãi trôi 
Minh Thuý 
 
CŨNG HỌA:
 
BỌT BÈO
 
Tận cùng tháng chạp cận bên rồi
Lận đận lao đao bám mãi tôi
Đôi lúc yêu đời, vui vẻ quá
Lắm khi chán sự, sụt sùi thôi
Lo âu, suy gẫm, cầu yên phận
Khắc khoải, trầm tư, khấn vái trời
Trăn trở năm canh thầm nuối tiếc
Lục bình bé nhỏ, bọt bèo trôi !
P.H
 
ĐỒNG HỌA:
 
NÓI VỚI BẠN
Tặng CK,Hồng vả các bạn khoá 8 NQ
 
Sáu bảy mùa xuân lại tới rồi
Tuổi già đâu hẳn chỉ riêng tôi
Ưu tư...bạn nói " còn chi nữa ?"
Thong thả...ta rằng " cũng thế thôi "
Hạ thắm, đôi vòng ra phố lượn
Đông buồn, mấy lượt ngắm mây trôi
Bọn mình réo gọi nhau ơi ới
Ngước mặt cười vang một góc trời !
Thy Lệ Trang

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

259_DẠI KHÔN - KHÔN LƯỜNG (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Xướng Họa)


.      DẠI KHÔN

 

Thế sự đua nhau nói dại khôn

Biết ai là dại, biết ai khôn

Khôn nghề cờ bạc là khôn dại

Dại chốn văn chương, ấy dại khôn

Này kẻ nên khôn đều có dại

Làm người có dại mới nên khôn

Cái khôn ai cũng khôn là thế

Mới biết trần gian kẻ dại khôn.
.              TÚ XƯƠNG

          


 

XIN PHÉP HẦU HỌA   :

 

.       KHÔN LƯỜNG

 

Thử hỏi ai người chẳng muốn khôn

Khốn thân, bỉ mặt nếu không khôn

Bao người cứ nhẫn thành ra dại

Lắm kẻ rằng luồn thế mới khôn

Lẳng lặng câm mồm, yên bởi dại

Om sòm múa lưỡi, chết vì khôn

Khi khôn, lúc dại …đều khôn cả

Rõ khổ, ai lường…được chữ khôn ?
.              CAO BỒI GIÀ
.               17-06-2011

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

NGẠO ĐỜI

NGẠO ĐỜI
 
Gió ơi, gió hỡi thổi về đâu
Mang bớt cho ta những mảnh sầu
Xoa giúp tương lai đầy trắc trở
Quẳng luôn dĩ vãng lắm buồn nhàu
Câu ca mới gợi sao mà nhức
Tiếng gọi xưa vời quá sức đau
Một kiếp nhẩm thầm, mi được mấy?
Ngạo đòi cất giấu tận …ngàn sau!
CAO BỒI GIÀ
09-12-2018
 
BÀI HỌA:
 
BUỒN ĐỜI
 
Không biết bây giờ em ở đâu
Để anh  xơ xác cuộc tình sầu
Chăn đơn quanh quẩn lòng tan vỡ               
Gối chiếc kề bên  tim  nát nhàu          
Ngày tới mang toàn niềm thống hận           
Chiều rơi chở hết nỗi buồn đau
Em ơi ! Mình chắc không duyên nợ
Xin hẹn tìm nhau trong kiếp sau
Toronto 9/12/2018
Nguyên Trần
 
ĐỒNG HỌA:
                                                                                                        
HẬN ĐỜI
 
Chim ngàn bạt gió biết đi đâu
Mây cuốn mang theo vạn nỗi sầu
Người vẫn lạnh lùng xa xứ sở
Kẻ còn nuối tiếc ngấm buồn đau
Tình xưa ai nỡ đành quên lãng
Nghĩa cũ bậu lơ thật chán nhàu
Thôi hết từ nay duyên nợ hão
Ta về ôm hận tới mai sau !
THIÊN HẬU
 
CÙNG HỌA:
 
CÕI MƠ
 
Sông hỡi sông hời chảy mãi đâu
Có trôi ra khỏi thế gian sầu
Đến nơi nào đó nhiều hoa thắm
Lìa chốn này đây lắm cỏ nhàu
Hưởng cảnh an bình và hạnh phúc
Xa thời bất hạnh với thương đau
Con người, vạn vật đầy nhân ái
Chung sống vui vầy vạn kiếp sau.
Sông Thu
 
TIẾP HỌA:
 
BUÔNG ĐỜI
 
Không nghề chẳng vốn biết nhờ đâu
Thất thểu tay ôm nặng gói sầu.
Vắt sức làm thuê cơm tạm đủ
Gặp người chia sẻ áo thôi nhàu.
Cho dù bà chủ luôn kèm riết
Chẳng để ông chồng phải dính đau.
Chỉ biết buông đời cho cái mệnh
May mà còn chút để mai sau .
Trần Như Tùng