Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

CHIA PHÔI


CHIA PHÔI

 

Trước cửa xuân vừa vội bước qua

Thềm xưa lã chã cánh tàn hoa

Bên đường cuốc gọi lời man mác

Dưới bến thuyền trôi bóng nhạt nhòa

Xót tiễn người ta rời chốn cũ

Ngùi trông cánh nhạn khuất trời xa

Chùn tay vẫy bạn thêm ngao ngán

Nhuốm lạnh chiều sương giọt lệ hòa.

Nguyễn Gia Khanh

 

XIN HỌA:

 

BUỒN TƯỞNG

 

Thời gian  xuân sắc dửng dưng qua

Ngắn ngủi khôn cùng một thuở hoa

Ký ức giờ đây  còn chất kín

Mộng mơ thoắt chốc đã phai nhòa

Vấn vương, tiếc nuối người quê cũ

Thương nhớ, hoài mong kẻ chốn xa

Tri kỷ nhân gian tìm được mấy…

Tri âm đâu dễ, kiếm tâm hòa!

CAO BỒI GIÀ

07-03-2017

 

ĐỒNG HỌA:

 

CHIA PHÔI

 

Xuân hồng lộng lẫy mới vờn qua

Mà lựu đã lòe cháy cánh hoa

Kẻ ở nhà xưa sầu bóng lẻ

Người đi lối cũ ngập sương nhòa

Chập chờn giấc điệp nao hồn vắng

Đau đáu canh trường lạnh nẻo xa

Lạt phấn phai hương nào có phải!

Mà gương lệ nguyệt cứ chan hòa. 

Phan Tự Trí

 

CÙNG HỌA:

 

GIÓ HÒA

 

Hương nhạt cánh tàn tội sắc hoa

Trang đài vùi dập bởi xuân qua

Đã từng tha thiết cầm khi thắm

 Nên chớ thờ ơ bỏ lúc nhòa

Khắc khoải yến giao mùa cách trở

Bồi hồi cuốc nhận buổi chia xa

Vô thường tuế nguyệt dù không thuận

Vẫn ước nơi đây được gió hòa

Như Thị

 

TIẾP HỌA:

 

PHÔI PHA...

 

Rồi ánh dương hồng cũng vụt qua

Sương chiều lãng đãng thấm hồn hoa

Trăng hờn gió lạnh...trăng mờ nhạt

Lệ trách người xưa...lệ ướt nhòa

Lá rụng trở mình thương phận mỏng

Đàn gieo gọi bạn xót tình xa

Mùa xuân đã úa màu năm tháng

Em mãi còn mơ khúc hạnh hòa !

Thy Lệ Trang

 

HỢP HỌA:

 

GIẤC ĐIỆP

Bao ngày gặp gỡ chóng trôi qua
Nào thỏa trông chờ ngắm nụ hoa
Bông bưởi hương nồng sao thắm thiết  
Niềm tây dạ buốt khó phai nhoà
Nàng xuân giả bộ hờn mây trắng
Ánh mắt mơ màng ngóng nẻo xa
Khẽ nhắc hôm rày mong bậu hãy

Về ru giấc điệp mãi chan hoà!

Như Thu

 

CŨNG HỌA:

 

MIÊN MAN DẠ SẦU

 

Xuân úa, hạ tàn, thu cũng qua

Lạnh lùng đông đến với sương nhòa

Cúc vàng lối cũ tan đài cánh

Lan tím vườn xưa rã nhụy hoa

Biền biệt người đi từ dạo ấy

Ngậm ngùi kẻ níu lại ngày xa

Bao mùa trăng lạnh, lòng tê tái

Theo giọt mưa rơi, nước mắt hòa...

Sông Thu

 

ĐỒNG HỌA:

 

KẺ Ở NGƯỜI ĐI

 

Mấy ngày Tết Dậu tuyệt vời qua

Lưu lại tâm hồn vạn ánh hoa.

Hà Nội đi về lời chúc ấm

Sài Gòn đưa đón sắc hương nhòa.

Chìa tay hoan hỉ trông ngày tới

Vẫy nón bùi ngùi dõi bước xa.

Tin tưởng ngày mai trời rực sáng

Người đi kẻ ở chí tâm hòa .

Trần Như Tùng

 

CÙNG HỌA:

 

HỎI NGƯỜI XƯA

 

Xuân chưa mấy nỗi đã đi qua

Nhắn nhủ ai về nhặt cánh hoa

Nắng sớm bên đường phơi nhụy úa

Sương khuya trước ngõ thấm hương nhòa

Ta nằm nhắm mắt mơ tình cũ

Người bước theo chồng mộng chốn xa

Mới đó mà nay đà bạc tóc

Hỏi người xưa ấy có an hòa

Phạm Kim Lợi

 

TIẾP HỌA: 

 

MẮT EM NGÀY ẤY

 

Mùa xuân chưa chín đã đi qua

Cây gạo bên đường sắp nhú hoa

Bỗng nhớ vườn xưa lòng bịn rịn

Mà thương lối cũ bóng phai nhòa

Người đi nẻo khách rời thôn vắng

Ta ở chân trời ngóng chốn xa

Năm tháng dày thêm không xóa nổi.

Mắt em ngày ấy lệ chan hòa.

Huy Phương

 

HỢP HỌA:

 

NÓI CÙNG ANH

 

Xuân đến chưa đầy đã vội qua

Dẫu rằng ong bướm vẫn vờn hoa

Tình sâu em vẫn còn đằm thắm

Nghĩa trọng anh sao đã nhạt nhòa

Ngày ấy bén duyên vừa sát cánh

Mà nay phận mỏng lại lìa xa

Giờ đây cuộc sống bao đầm ấm

Thành đạt an vui phúc lộc hòa.

Nguyễn Văn Lan

 

CŨNG HỌA:

 

MÙA CŨ NĂM XƯA

 

Dĩ vãng một thời tươi thắm qua

Còn đâu bóng dáng buổi xuân hoa

Đã từng thổn thức cầu quên lãng

Vẫn mãi rứt ray nguyện xoá nhoà

Nuối tiếc ngày xanh vờn mộng đẹp

Chán chường bóng xế đẩy mơ xa

Luyến thương ảo ảnh mùa năm cũ

Hồn lạc phiêu du thủa thái hoà.
Thanh Hòa

58_SÁNG QUÊ (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


SÁNG QUÊ

 

Sương sm mơ m, hng sáng quê

Tai nghe Sáo ríu rn cành tre

Mái lo gi tr gào quang quác

Trng ngo vươn mình gáy t te

Khói ta màu lam lan mái bếp

Gió lay hương Lý thong đu hè

Nh lòng do bước vui mai sm

Thanh thn vô cùng mt góc quê.

CAO BI GIÀ

22-06-2011

Chủ Nhật, 5 tháng 3, 2017

VIỂN VÔNG


VIỂN VÔNG

 

Trung quốc ngang nhiên lấn biển Đông

Cùng xâm lãnh hải của Tiên Rồng

Chúng đưa thông báo * vô cùng . . trẽn

Nó nghĩ ao nhà thật quá . . ngông

Thuyền vẫn ra khơi ? ! con bảo bố

Tàu đang rẽ sóng !! vợ nhìn chồng

Láng  giềng hữu nghị mà như thế

Mười sáu chữ vàng có . . viển vông

Phạm Kim Lợi

 

*Theo tin từ BÁO MỚI ngày trước :Bộ nông nghiệp Trung Quốc ngày 27/2 đơn phương thông báo lệnh cấm đánh bắt cá ở biển Đông từ 12 giờ ngày 1/5 đến 12 giờ ngày 16/8

.Đây là lệnh cấm vô lý vì vậy dân ta vẫn vươn  khơi bám biển nhằm khẳng định chủ quyền của Việt Nam

 

BÀI HỌA:

 

BẠN THÚI

 

Giặc Tàu thâm hiểm cậy người đông

Hiếp đáp con Tiên với cháu Rồng

Treo lệnh ngăn thuyền, ôi bọn láo

Cấm ta ra biển, rõ lời ngông

Giận phường cúi chịu, y ông nội

Buồn kẻ  tuân theo, hệt mẹ chồng

Bốn tốt võ vàng mười sáu chữ…

Chả ai tin được, viển cùng vông!!!

CAO BỒI GIÀ

04-03-2017

ĐỒNG HỌA:

 

TỈNH THỨC

Dân dần hết sợ dưới trời Đông
Quyết giữ quê hương, giọt máu Rồng 
Mấy lượt ăn đòn quân bội phản
Bao lần hứng bão lũ cuồng ngông
Em thơ đứng dậy nguyền câu oán
Thiếu phụ vùng lên thế gót chồng
Đuổi bọn gian tham giành sự sống
Không nề chống giặc với tầm vông
Bửu Tùng

57_NHỚ CẢNH QUÊ (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


NHỚ CẢNH QUÊ

 

D gic nghe gà gáy t te

Cnh quê, năm cũ cht quay  v

Giàn hoa trước ngõ, hương còn ngát

Khóm trúc sau vườn, ánh vn hoe ?

Ngoài bãi bóng cò, tung mt thy

Dưới ao tiếng ếch, ng tai nghe

Mt thi gian khó sao lòng nh

Đâu ch thôi mà … mt thoáng quê

CAO BI GIÀ

29-12-2010

Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2017

56_CHIỀU NHA TRANG (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


CHIỀU NHA TRANG

 

Chiều rơi chầm chậm biển Nha Trang

Cát trắng phô công bọn Dã – tràng

Sầu Tháp Pôn-ga nương bóng lặng

Thuyền Cầu Xóm- Bóng thả neo giăng

Hòn Chồng trơ trọi trông con nước

Cầu Đá u trầm đợi ánh trăng

Bể vắng ngắm Hằng, đêm quyến rũ

Chân nghe sóng nước vỗ mơ màng.

CAO BỒI GIÀ

29-12-2010

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

NGHĨ KHÔN


NGHĨ KHÔN

 

Người ta trúng số cứ liền liền

Bạc tỷ ôm về , đã mắt xem

Muốn thử chơi theo nhưng cũng …sợ

Biết đâu ăn thật , lại đâm …phiền

Ma cô gõ cửa, thì run …vãi

Băng đảng dòm nhà , ắt phát …điên

Ngẫm kỹ an phần anh bạc cắc

Cháo rau, ấy sống chả hơn…tiên!

CAO BỒI GIÀ

02-03-2017

 

BÀI HỌA:

 

Ý Ẹ

 

Khen ai khéo tính, quả khôn liền

Chịu nổi nghèo không ? cứ thử xem

Làm bộ chê tiền, nghe phát ớn

Giả đò cam khổ, chẳng than phiền ?

Vợ con nheo nhóc, sao đành đoạn ?

Hũ gạo trống trơn, chắc phải điên !

Thôi chớ "anh hùng" toan nhịn đói

Đừng mong cấm khẩu để thành tiên

Thục Nguyên

 

ĐỒNG HỌA:

 

VẬN ĐỎ ĐEN

 

Vận đỏ trời ban phải chớp liền

Không thì Ngài quở có mà điên

Nằm mơ bạc tỷ run vì . . sướng

Ngủ mộng đô ngàn  sợ lại . . phiền

Phận số hỷ - bi cho mới . . được

Sự đời đen - trắng để rồi .. xem

Phen này bói quẻ ăn hơi đậm

Nghèo vẫn hoàn nghèo chẳng thấy tiên!

Phạm Kim Lợi

 

CÙNG HỌA:

 

HỌA TRÚNG SỐ

( Họa 4 vần )

 

Vừa may trúng số, khổ theo liền

Còn chửa tin ư, cứ đợi xem !

Lắm nỗi lo toan, đêm mất ngủ

Bao điều bất trắc, dạ dường điên

Thân sơ kéo đến chờ chia lộc

Du đãng vây quanh dọa tống tiền

Trốn nhủi trốn chui như kẻ trộm

Đời thành địa ngục ngập ưu phiền.

Sông Thu

 

TIẾP HỌA:

 

BÀNG QUAN...

 

Đâu phải ai mơ cũng được liền

Người hên kiếp trước hẳn tu tiên

Bao năm vất vưởng đang nghèo đói

Một phút nghênh ngang hết lụy phiền

Cũng bởi đồng tiền vô qúa lớn

Cho nên thiên hạ muốn mà điên

Riêng mình chẳng có thần may mắn

Chỉ đứng bên ngoài trố mắt xem !

Thy Lệ Trang

 

HỢP HỌA:

 

CẨN THẬN

 

Khuyên ai cưới vợ cứ làm liền

Chớ để lâu ngày sẽ được  xem

Nhìn trước coi sau ngăn hiểm họa

Ngừa trên chặn dưới tránh ưu phiền

Đừng cho đạo trích chôm đồ quí

Chẳng để người gian cuỗm của tiên

Phòng ngặt anh nào chuyên mở khoá

Vô nhà tí toáy  thế là điên !

Thanh Hòa

55_CHÙA CẦU HỘI AN (TT. THƠ CAO BỒI GIÀ-Thơ Tổng Hợp)


CHÙA CẦU (HỘI AN)

 

Trăm năm lặng lẽ vẫn trơ gan

Nằm vắt ngang dòng,gánh một gian

Trự Tuất trầm tư trông thế sự(1)

Ông Hầu nhăn nhó ngó nhân gian (2)

Tiền môn gợi khách say hoa nắng

Hậu cảnh mời người ngắm ánh trăng

Chênh chếch đắm mình trong phố cổ

Níu chân muôn kẻ một lần ngang !

CAO BỒI GIÀ

2002

(1),(2) Tượng chó và khỉ gác 2 đầu cầu

Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017

BÓNG CHIỀU


BÓNG CHIỀU

 

Buồn tênh  lắm lẽ lúc về chiều

Khi gẫm đời mình đã đã xiêu

Tài cạn nên đành câu thở vắn

Sức hao sao cố tiếng văng liều

Ngâm thơ để  lặng say thương nhớ

Lẩy chữ mà thầm thấm luyến yêu

Thời đỉnh xa rồi, còn gió réo

Bóng tà toàn vẽ nét hoang liêu

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

ĐẾM THỜI GIAN

 

Thời gian còn lại được bao chiều ?

Như mái tranh nghèo đã vẹo xiêu

Chân thấp chân cao, đành phải ráng

Bước dài bước ngắn, cũng đâm liều

Tuy rằng yếu sức nhưng chưa nản

Do đó, yên lòng vẫn cứ yêu

Yêu trẻ, yêu già, yêu tất cả

Chỉ vì mong được bớt cô liêu

Thục Nguyên

 

ĐỒNG HỌA:

 

DÁM SỐNG

 

Trung thực nào đâu có phải liều

Yêu thương thì cứ bảo thương yêu

Giận hờn nói thẳng là hờn giận

Chiều chuộng nhận ngay đã chuộng chiều

Giấu giếm đậy che làm óc mệt

Loanh quanh tránh né khiến chân xiêu

Tháng ngày ngắn ngủi, đừng do dự

Dám sống, cuộc đời khỏi quạnh liêu.

Sông Thu

 

CÙNG HỌA:

 

HỮNG HỜ

 

Lo lắng mà chi dẫu xế chiều!

Cho dù chân yếu bước nghiêng xiêu

Tinh thần sảng khoái tâm nào ngại

Niêm luật ngây ngô tớ cũng liều

Biển cả bao la tràn sức sống

Trăng già vằng vặc khuấy niềm yêu

Chẳng màng tuổi hạc âm thầm đến

Hờ hững đêm dài chốn tịch liêu. 

Như Thu

 

TIẾP HỌA:

 

HỎI KHẼ...

 

Mình đã gặp nhau buổi xế chiều

Đường trần đôi ngả bước chân xiêu

Hồn thơ ý trải câu hò hẹn

Ánh mắt tình trao tiếng chớm yêu

Kẻ nhớ ngàn đêm...đêm áo não

Người thương một bóng...bóng cô liêu

Canh dài khắc khoải mong trời sáng

Hỏi khẽ...rằng ai có dám liều???

Thy Lệ Trang

 

HỢP HỌA:

 

THƠ LÚC XẾ TÀ

 

Ra hàng cắt tóc lúc sau chiều

Cây cối bên đàng bỗng té xiêu.

Bốn mắt hoa lên đành đứng lại

Ba chân run quá dám đâu liều.

Ngồi ngay xuống đất mong ai giúp

May thật vừa khi thấy cháu yêu

Cõng vội về nhà rồi nó bảo

Rằng ông không được sống “cô liêu”

Trần Như Tùng

 

CŨNG HỌA:

 

DẶM CHIỀU

 

Rong ruổi chân bon dặm xế chiều

Ruộng đồng bát ngát bóng xiêu-xiêu

Suối ngàn đồi đống nghe lòng quạnh

Vó ngựa yên cương rút nước liều

Bến cũ đôi dòng làng mạc nhớ

Đường dài hai lối nước non yêu

Người về để lại trang tình sử

Ngõ xóm chiều vàng - nhuốm mái liêu

Lê Viên Ngọc

 

ĐỒNG HỌA:

 

BÓNG CHIỀU

 

Đời người ngắn ngủi, được bao chiều

Những buổi loạn ly, bóng ngã xiêu

Bão lớn gió to, xin cố chịu

Thời thay thế đổi, cũng đành liều

Đường xưa lưu dấu, còn thương nhớ

Lối cũ in hình, mãi mến yêu

Rán đỏ chân trời, màu chuyển nhạt

Hoàng hôn buông xuống, ôi cô liêu

Văn Thanh

 

CÙNG HỌA:

 

TIN TƯỞNG

 

Cuộc sống luôn luôn phải đổi chiều

Cho dù vóc dáng đã xiêu xiêu

Giơ tay chống đất mà vươn dậy

Trợt cẳng bong gân chớ có liều

Tuổi tác già nua hồn vẫn trẻ

Tấm lòng ấm áp dạ còn yêu

Đường xa chẳng ngại dù muôn dặm

Tình thắm đâu màng cảnh tịch liêu !

THIÊN HẬU

 

TIẾP HỌA:

 

CAO NIÊN

 

Cao niên ngại nhất tuổi đang chiều

Đơn giản cho rằng bóng đổ xiêu

Đầu não cùn suy tư chẳng rõ

Trí tâm mờ chấp vá hơi liều

Đôi khi mộng mị thời son trẻ

Lắm lúc mơ màng thuở mới yêu

Năm tháng qua đi, lòng nuối tiếc

Cố nhân xa thẳm, dạ cô liêu

HỒNG PHƯỢNG

 

HỢP HỌA:

 

LỠ THỜI

 

Thản nhiên rong ruổi quản chi chiều ?

Thoáng chốc bóng dài đã đổ xiêu

Một thủa  bon  chen đâu sợ bạo.

Đôi khi hăng hái chả e liều

Suốt năm vất vả không màng nghỉ

Cả tháng cần cù chả biết yêu

Nuối tiếc đời người qua quá vội

Tuổi già thoắt đến thấm cô lieu

Thanh Hòa

 

CŨNG HỌA:

 

BÓNG CHIỀU

 

Lắm lúc buồn tênh ngắm cảnh chiều

Chân gầy bước dợm đá chân xiêu

Ngồi lâu cóng cẳng gờm thân rả

Bước vội vung tay tựa phút liều

Ký ức mơ màng thời trẻ dại

Lời thơ nhắc nhở trái tim yêu

Nằm nghe gió chuyển đêm về dạo

Trỗi khúc xuân tàn chốn tịch liêu!

Uyên Du - 170302