Ngày Xuân vui vẻ chớ chơi ngông
Dẫu lắm hân hoan cũng dặn lòng
Bài bạc vài bàn cầu lộc phát
Rượu bia dăm chén chúc Xuân hồng
Chớ say ngất ngưởng mà thân rạc
Đừng máu thua me kẻo nợ chồng
Cố nhủ ngày Xuân lòng tỉnh táo
Thanh tao hưởng trọn Tết năm Rồng
CAO BỒI GIÀ
14-01-2012
Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2012
CÂU ĐỐI TẾT NHÂM THÌN CHO BẠN HỮU ĐƯỜNG XA
ĐÓN BÁC RỒNG MONG ĐƯỜNG THÔNG LỘ THOÁNG NƠI NƠI CHẲNG PHẢI CẢNH XE ÙN NHƯ RỒNG LƯỢN
TIỄN CÔ MÈO TỐNG TAI XUI NẠN RỦI CHỐN CHỐN KHÔNG CÒN ĐỜI AI KHỔTỰA MÈO HEN
TIỄN CÔ MÈO TỐNG TAI XUI NẠN RỦI CHỐN CHỐN KHÔNG CÒN ĐỜI AI KHỔTỰA MÈO HEN
Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012
NGÀY 30 TẾT...ĐẾN CHẾT KHÔNG QUÊN 03
(TIẾP THEO)
Nghe Hiển hỏi, mình trả lời :
_Chiều qua đang tính đổ nhớt mới vào máy thì nghe tin bà cụ mất ,lo giúp đám quên luôn là xe không nhớt,chạy từ sáng đến giờ bung nồi embraya rồi,phải mở nồi embraya xem sao chẳng biết bố biếc còn không nữa.Kiếm xem có tiệm sửa xe nào quanh đây không ?
Mình nhìn quanh,hai bên đồng ruộng khô cằn trống huơ,bỗng Hiển la lên :
_Phía trước có tiệm sửa kìa anh
Nhìn theo tay Hiển chỉ,mình thấy 1 túp lều tranh nhỏ bên đường, hai anh em đẩy xe về phía đó, tới gần thấy rõ tấm bảng “sửa Honda” nhưng trong cái lều chỉ gồm 4 cây cột và mái tranh ấy chẳng có bóng ai.Thất vọng Hiển kêu như rên :
_Chết rồi, tết nhất họ nghỉ cả ,làm sao mà về nhà đây hả anh ?
_Thôi tự mình cứu mình thôi, nào đẩy giúp anh xe vào trong lều cho đỡ nắng rồi tính
Vào trong lều mình ngả xe nghiêng xuống,lấy túi đồ nghề trong cốp ra tự xử.Thời ấy xe cộ cũ tàng nên lúc nào mình cũng thủ “đồ chơi” tuýp tiếc ,vít vung đầy đủ,tháo bánh xe sau ,mở nắp bloc embraya ra, mình mừng hết lớn vì bố biếc chưa gãy vênh gì cả mà chỉ bị bung phe cài nồi nên tuột bố.Xoa tay đầy dầu mỡ mình nói với Hiển :
_Không sao, không sao,tình hình không có gì bi đát, anh mày sẽ đưa mày về đốt pháo đêm nay !
_Vậy hả anh,vậy thì tốt quá
Hiển nhảy cỡn lên sung sướng.Mình tháo nồi embraya ra ngoài,rồi bảo cu cậu :
_Em xem chỗ chai lon trong tiệm có tí nhớt nào không ?
Mình cầm mấy lá bố lên quan sát cái nào cái nấy khô cong, hèn gì mà chúng không biểu tình, đình công.Hiển lục tung đống lon sữa,lon bơ của anh thợ sửa xe nghỉ tết sớm mới tìm dược 1 chút nhớt thừa, mình chấm rồi thoa đều 2 mặt từng lá bố,việc xếp ráp lại nồi embraya không có gì khó khăn chỉ mươi mười lăm phút là xong.Đưa nồi embraya vào tay dên mình cẩn thận quan sát vị trí của chốt ca vét,nó vẫn nằm im trên khấc tay dên, nhắm đúng khe ca vét mình đẩy nồi vào mạnh tay rồi xoay hẹ nồi,ủa sao nhẹ thế này ? Kéo nồi ra xem:Thôi chết chốt ca vét rớt khỏi tay dên mất rồi, nhìn lại nồi embraya không có, tìm quanh chả thấy tăm tích cái chốt be bé mà vô cùng quan trọng ấy đâu cả.Mình chết lặng,ngồi bệt phịch xuống ngẩn ra như phỗng, Hiển đang líu lo kể những dự tính chơi tết của hắn chắc thấy cái vẻ nghệt ra như ngỗng của mình thì bế khẩu lại luôn,mấy phút sau hắn mới ngập ngừng hỏi :
_Sao …sao …Vậy anh?
_Rớt cái chốt ca vét vào hộp số rồi,…khốn đốn rồi em ạ !
Nghe mình nói thế Hiển mếu máo :
_Thua rồi,…không về được hở anh?Mở ra lấy được không anh ?
_Rã banh máy ra mới lấy được, không có cái chốt ấy thì chỉ có nước cuốc bộ về mà thôi !
_Đây về nhà còn bao nhiêu cây số nữa anh ?
_Hơn 30 cây nữa, em về được không ?
Nhìn cái mặt xám lại của cu cậu, mình phá lên cười ha hả cho cu cậu đỡ quíu mà cũng tự thầm trấn tĩnh cho mình đỡ sốt vó.Bỗng xa xa 1 tràng pháo đì đùng râm ran ,Tết đến sát đít rồi chẳng có ai cứu mình giờ này đâu, đầu óc mình nhức nhối thúc giục,1 sáng kiến nảy nhanh trong lúc ấy:Mình đảo quanh lều tìm kiếm được mấy cọng thép đem vô lều dùng 1 cây kềm cắt,1 cây kềm mũi nhọn tạo 1 cái khoen hình chữ D giống như chốt ca vét,ướm thử thấy to không vừa lại làm cái khác,cái thứ 2 cũng còn hơi to,lại bỏ làm cái khác.Mồ hôi đổ ròng ròng trên trán,vẫn quyết chí làm,vẫn không bỏ phí 1 phút giây quý giá nào đến cái thứ 7 thì mới OK, thở phào nhẹ nhõm,mình bảo Hiển :
_Tìm xem có chút mỡ bò nào không ?
Hiển thấy vẻ vui mừng của mình thì nhanh nhẹn bới tung đống lon lại lần nữa.Mình thì nghĩ thử nếu mình là chủ tiệm sửa xe này thì mình sẽ cất mỡ bò ở đâu ?Đưa tay lên lần mái tranh,mình cảm thấy mình bói sao giỏi thế,đây rồi 1 bịch mỡ bò nho nhỏ được chủ của nó nhét giữa 2 tấm tranh lợp mái.Trét 1 xíu mỡ vô khấc tay dên ,mình đặt cái khoen tự chế vào,cầu Trời chút mỡ bò này giữ chân nó ngay ngắn tại đó
_Number one…Cảm ơn Chúa…
Mình hét lên sung sướng,nồi embraya đã được gắn cô đẹp như mơ,vặn ốc, xiết ốc và xoáy ốc,mọi việc tiếp theo cứ ro ro. A lê hấp ráp cái bánh xe nữa là xong.ngó đồng hồ đã 2 giờ chiều rồi, tiếng pháo càng lúc càng đì đẹt hăng hơn.Mình xoay bánh xe sau quay thật trơn tru,chắc cái chốt ca vet đã nằm im dưới hộp số, dựng xe mình nổ máy nghe ống pô ron rỏn ngon lành, Hiển hỏi :
_Chạy tới rồi mua nhớt đổ vô hả anh ?
_Không ,bây giờ phải chạy khô thôi vì đổ nhớt vào nó quậy cái chốt ca vét lên là nhông số bị nhai nát hết lại thêm cái chốt mình chế yếu lắm rất dễ gãy ,anh đang phải vạch phương án chạy như thế nào để về đến nhà được an toàn không bị nằm vạ đâu nữa
Hiển lo lắng :
_Chạy thế nào bây giờ anh ?
(Còn tiếp)
Nghe Hiển hỏi, mình trả lời :
_Chiều qua đang tính đổ nhớt mới vào máy thì nghe tin bà cụ mất ,lo giúp đám quên luôn là xe không nhớt,chạy từ sáng đến giờ bung nồi embraya rồi,phải mở nồi embraya xem sao chẳng biết bố biếc còn không nữa.Kiếm xem có tiệm sửa xe nào quanh đây không ?
Mình nhìn quanh,hai bên đồng ruộng khô cằn trống huơ,bỗng Hiển la lên :
_Phía trước có tiệm sửa kìa anh
Nhìn theo tay Hiển chỉ,mình thấy 1 túp lều tranh nhỏ bên đường, hai anh em đẩy xe về phía đó, tới gần thấy rõ tấm bảng “sửa Honda” nhưng trong cái lều chỉ gồm 4 cây cột và mái tranh ấy chẳng có bóng ai.Thất vọng Hiển kêu như rên :
_Chết rồi, tết nhất họ nghỉ cả ,làm sao mà về nhà đây hả anh ?
_Thôi tự mình cứu mình thôi, nào đẩy giúp anh xe vào trong lều cho đỡ nắng rồi tính
Vào trong lều mình ngả xe nghiêng xuống,lấy túi đồ nghề trong cốp ra tự xử.Thời ấy xe cộ cũ tàng nên lúc nào mình cũng thủ “đồ chơi” tuýp tiếc ,vít vung đầy đủ,tháo bánh xe sau ,mở nắp bloc embraya ra, mình mừng hết lớn vì bố biếc chưa gãy vênh gì cả mà chỉ bị bung phe cài nồi nên tuột bố.Xoa tay đầy dầu mỡ mình nói với Hiển :
_Không sao, không sao,tình hình không có gì bi đát, anh mày sẽ đưa mày về đốt pháo đêm nay !
_Vậy hả anh,vậy thì tốt quá
Hiển nhảy cỡn lên sung sướng.Mình tháo nồi embraya ra ngoài,rồi bảo cu cậu :
_Em xem chỗ chai lon trong tiệm có tí nhớt nào không ?
Mình cầm mấy lá bố lên quan sát cái nào cái nấy khô cong, hèn gì mà chúng không biểu tình, đình công.Hiển lục tung đống lon sữa,lon bơ của anh thợ sửa xe nghỉ tết sớm mới tìm dược 1 chút nhớt thừa, mình chấm rồi thoa đều 2 mặt từng lá bố,việc xếp ráp lại nồi embraya không có gì khó khăn chỉ mươi mười lăm phút là xong.Đưa nồi embraya vào tay dên mình cẩn thận quan sát vị trí của chốt ca vét,nó vẫn nằm im trên khấc tay dên, nhắm đúng khe ca vét mình đẩy nồi vào mạnh tay rồi xoay hẹ nồi,ủa sao nhẹ thế này ? Kéo nồi ra xem:Thôi chết chốt ca vét rớt khỏi tay dên mất rồi, nhìn lại nồi embraya không có, tìm quanh chả thấy tăm tích cái chốt be bé mà vô cùng quan trọng ấy đâu cả.Mình chết lặng,ngồi bệt phịch xuống ngẩn ra như phỗng, Hiển đang líu lo kể những dự tính chơi tết của hắn chắc thấy cái vẻ nghệt ra như ngỗng của mình thì bế khẩu lại luôn,mấy phút sau hắn mới ngập ngừng hỏi :
_Sao …sao …Vậy anh?
_Rớt cái chốt ca vét vào hộp số rồi,…khốn đốn rồi em ạ !
Nghe mình nói thế Hiển mếu máo :
_Thua rồi,…không về được hở anh?Mở ra lấy được không anh ?
_Rã banh máy ra mới lấy được, không có cái chốt ấy thì chỉ có nước cuốc bộ về mà thôi !
_Đây về nhà còn bao nhiêu cây số nữa anh ?
_Hơn 30 cây nữa, em về được không ?
Nhìn cái mặt xám lại của cu cậu, mình phá lên cười ha hả cho cu cậu đỡ quíu mà cũng tự thầm trấn tĩnh cho mình đỡ sốt vó.Bỗng xa xa 1 tràng pháo đì đùng râm ran ,Tết đến sát đít rồi chẳng có ai cứu mình giờ này đâu, đầu óc mình nhức nhối thúc giục,1 sáng kiến nảy nhanh trong lúc ấy:Mình đảo quanh lều tìm kiếm được mấy cọng thép đem vô lều dùng 1 cây kềm cắt,1 cây kềm mũi nhọn tạo 1 cái khoen hình chữ D giống như chốt ca vét,ướm thử thấy to không vừa lại làm cái khác,cái thứ 2 cũng còn hơi to,lại bỏ làm cái khác.Mồ hôi đổ ròng ròng trên trán,vẫn quyết chí làm,vẫn không bỏ phí 1 phút giây quý giá nào đến cái thứ 7 thì mới OK, thở phào nhẹ nhõm,mình bảo Hiển :
_Tìm xem có chút mỡ bò nào không ?
Hiển thấy vẻ vui mừng của mình thì nhanh nhẹn bới tung đống lon lại lần nữa.Mình thì nghĩ thử nếu mình là chủ tiệm sửa xe này thì mình sẽ cất mỡ bò ở đâu ?Đưa tay lên lần mái tranh,mình cảm thấy mình bói sao giỏi thế,đây rồi 1 bịch mỡ bò nho nhỏ được chủ của nó nhét giữa 2 tấm tranh lợp mái.Trét 1 xíu mỡ vô khấc tay dên ,mình đặt cái khoen tự chế vào,cầu Trời chút mỡ bò này giữ chân nó ngay ngắn tại đó
_Number one…Cảm ơn Chúa…
Mình hét lên sung sướng,nồi embraya đã được gắn cô đẹp như mơ,vặn ốc, xiết ốc và xoáy ốc,mọi việc tiếp theo cứ ro ro. A lê hấp ráp cái bánh xe nữa là xong.ngó đồng hồ đã 2 giờ chiều rồi, tiếng pháo càng lúc càng đì đẹt hăng hơn.Mình xoay bánh xe sau quay thật trơn tru,chắc cái chốt ca vet đã nằm im dưới hộp số, dựng xe mình nổ máy nghe ống pô ron rỏn ngon lành, Hiển hỏi :
_Chạy tới rồi mua nhớt đổ vô hả anh ?
_Không ,bây giờ phải chạy khô thôi vì đổ nhớt vào nó quậy cái chốt ca vét lên là nhông số bị nhai nát hết lại thêm cái chốt mình chế yếu lắm rất dễ gãy ,anh đang phải vạch phương án chạy như thế nào để về đến nhà được an toàn không bị nằm vạ đâu nữa
Hiển lo lắng :
_Chạy thế nào bây giờ anh ?
(Còn tiếp)
Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012
thơ cay - hồn dại
THƠ CAY
RẤT biết rằng thơ ít kẻ ưa.
LÀ vì thơ phú rẻ hơn dưa.
MAY mà có dở chưa hề cấm.
BỞI thế không hay cứ viết bừa.
TẠI dạ còn thương câu vọng cổ.
VÌ lòng vẫn nhớ giọng đò đưa.
THƠ văn cốt để khuây ngày tháng.
CAY đắng nhà thơ đã nếm thừa.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
HỒN DẠI
Cứ thơ cùng thẩn chẳng cần ưa
Chữ nghĩa cay cười tệ quá dưa
Vận thế đôi vần men đắng lựng
Lẩy đời dăm tứ vị cay bừa
Rằng duyên lạt buộc thơ thêm nợ
Mà nợ sầu đèo chữ lại đưa
Sầu rụng ,buồn rơi hồn hóa dại
Thì cay thì đắng có đâu thừa !
CAO BỒI GIÀ
12-01-2012
RẤT biết rằng thơ ít kẻ ưa.
LÀ vì thơ phú rẻ hơn dưa.
MAY mà có dở chưa hề cấm.
BỞI thế không hay cứ viết bừa.
TẠI dạ còn thương câu vọng cổ.
VÌ lòng vẫn nhớ giọng đò đưa.
THƠ văn cốt để khuây ngày tháng.
CAY đắng nhà thơ đã nếm thừa.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
HỒN DẠI
Cứ thơ cùng thẩn chẳng cần ưa
Chữ nghĩa cay cười tệ quá dưa
Vận thế đôi vần men đắng lựng
Lẩy đời dăm tứ vị cay bừa
Rằng duyên lạt buộc thơ thêm nợ
Mà nợ sầu đèo chữ lại đưa
Sầu rụng ,buồn rơi hồn hóa dại
Thì cay thì đắng có đâu thừa !
CAO BỒI GIÀ
12-01-2012
ĐÓN XUÂN
Náo nức nơi nơi Tết Tết về
Bước Xuân xao xuyến ,lắng hồn nghe
Mai vàng khoe nụ ươm ươm phố
Đào đỏ đơm hoa rực rực hè
Khí Tết tưng bừng lan khắp chốn
Hương Xuân e ấp tỏa muôn bề
Chúa Xuân ban phúc tràn dương thế
Hạnh phúc muôn nhà,vạn chốn quê
CAO BỒI GIÀ
12-01-2012
Bước Xuân xao xuyến ,lắng hồn nghe
Mai vàng khoe nụ ươm ươm phố
Đào đỏ đơm hoa rực rực hè
Khí Tết tưng bừng lan khắp chốn
Hương Xuân e ấp tỏa muôn bề
Chúa Xuân ban phúc tràn dương thế
Hạnh phúc muôn nhà,vạn chốn quê
CAO BỒI GIÀ
12-01-2012
CẢM TẠ -HỒI TẠ
CẢM TẠ
Nhận món quà xuân biết nói gì.
Mấy lời cảm tạ tới anh Huy.
Xin vui thủa trước mau tìm lại.
Ước hận từ đây chóng quẳng đi.
Đón tết toàn gia muôn sự hỉ.
Mừng xuân khắp nước tuyệt điều bi.
Vui thơ vui rượu vui bè bạn.
Xuân đến quanh năm cả bốn thì.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
HỒI TẠ
Chữ nghĩa cho nhau có đáng gì
Vui thì xướng họa với Quang Huy
Đôi vần cố kéo hồn thơ lại
Dăm tứ mong ghìm bước tuổi đi
Đón Tết mơ tràn lai với thái
Mừng Xuân gạt hết bỉ cùng bi
Chúc mong cho bạn luôn đầy phúc
Suốt tháng quanh năm vượng tứ thì
CAO BỒI GIÀ
12-01-2012
Nhận món quà xuân biết nói gì.
Mấy lời cảm tạ tới anh Huy.
Xin vui thủa trước mau tìm lại.
Ước hận từ đây chóng quẳng đi.
Đón tết toàn gia muôn sự hỉ.
Mừng xuân khắp nước tuyệt điều bi.
Vui thơ vui rượu vui bè bạn.
Xuân đến quanh năm cả bốn thì.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
HỒI TẠ
Chữ nghĩa cho nhau có đáng gì
Vui thì xướng họa với Quang Huy
Đôi vần cố kéo hồn thơ lại
Dăm tứ mong ghìm bước tuổi đi
Đón Tết mơ tràn lai với thái
Mừng Xuân gạt hết bỉ cùng bi
Chúc mong cho bạn luôn đầy phúc
Suốt tháng quanh năm vượng tứ thì
CAO BỒI GIÀ
12-01-2012
ƯỚM HỎI - VUI ĐÁP
ƯỚM HỎI
Có phải rượu bia tết chật nhà?
Cho nên chữ nghĩa quá trời ra.
Dư trà, dư rượu thành trau chuốt.
Thừa kiệu thừa dưa hóa mượt mà.
nhớ thủa ngày xanh mê pháo chuột.
Thương thời con trẻ khoái tranh gà.
Làm thơ ướm hỏi xa gần biết.
Biết có ai người tết giống ta.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
VUI ĐÁP
Đâu ra có của để đầy nhà
Xuân đẹp nhường kia khiến chữ ra
Nhân thế hồn say hồi dạ trẻ
Trần gian sắc thắm đượm duyên mà
Xướng ngâm chí ít đôi câu đối
Đối ẩm mèng ra mấy đĩa gà
Dẫu chẳng dư đầy như kẻ khác
Kiệu dưa mời bạn đến cùng ta
CAO BỒI GIÀ
12-01-2012
Có phải rượu bia tết chật nhà?
Cho nên chữ nghĩa quá trời ra.
Dư trà, dư rượu thành trau chuốt.
Thừa kiệu thừa dưa hóa mượt mà.
nhớ thủa ngày xanh mê pháo chuột.
Thương thời con trẻ khoái tranh gà.
Làm thơ ướm hỏi xa gần biết.
Biết có ai người tết giống ta.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
VUI ĐÁP
Đâu ra có của để đầy nhà
Xuân đẹp nhường kia khiến chữ ra
Nhân thế hồn say hồi dạ trẻ
Trần gian sắc thắm đượm duyên mà
Xướng ngâm chí ít đôi câu đối
Đối ẩm mèng ra mấy đĩa gà
Dẫu chẳng dư đầy như kẻ khác
Kiệu dưa mời bạn đến cùng ta
CAO BỒI GIÀ
12-01-2012
Thứ Tư, 11 tháng 1, 2012
NGÀY 30 TẾT...ĐẾN CHẾT KHÔNG QUÊN 02
(Tiếp theo)
Mình lồm cồm đứng dậy định thần lại biết là đã lủi vào 1 đống rơm to bên đường, theo hướng tiếng kêu rên của Hiển mình túm được chân cu cậu, không hiểu sao Hiển nằm chui gọn trong đống rơm ,2 cái cào gác chéo qua gáy gài thành thế khóa lưng khiến chàng ta không thể bò ra được,mình gỡ 2 cái cào ra giúp Hiển đứng dậy, chú chàng xoa xoa đầu :
_Anh xem giùm có chảy máu không anh ?
Mình rờ đầu Hiển thấy 1 cục u bằng viên bánh trôi liền an ủi Hiển :
_U đầu tí thôi ,không sao đâu !
_Em chúi nhủi xuống thì có cái gì quất vào đầu, đau quá anh ạ !
_Chắc là cái cán cào này quá, thật hết biết ai chất rơm lên đường bẫy người qua lại, nguy hiểm quá chừng
Hiển cười mếu :
_Nhưng cũng may là đống rơm chứ không thì toi rồi
Hai anh em hì hục kéo xe ra rồi đi tiếp, được 1 đoạn thấy có 1 túp lều bên đường le lói ánh đèn dầu, đấy là 1 quán cà phê, mừng quá mình tấp xe vô :
_Dừng đây uống cà phê chờ trời sáng hãy đi tiếp
Từ trong quán 1 phụ nữ chừng 40 đon đả ra mời chào :
_Cà phê sáng cho tỉnh rồi hãy đi tề
Trong quán chỉ có mấy cây đèn dầu hột vịt nên tối om om,hai anh em ngồi vào 1 bàn sát vách cho ấm,cô chủ quán cầm 1 cây đèn hột vịt đặt giữa bàn :
_Ui chà, răng rơm rạ mô mà đầy tóc tai vậy hai em ?
Mình nghe thế lấy tay quơ mấy cọng rơm còn vương trên đầu :
_Hồi nãy bọn em bị lủi vô đống rơm ai chất trên đường đó chị
_Rồi rồi, tổ cha cái thằng Rô,chiều qua đang chuyển rơm về nhà, nghe mấy thằng ôn hò dô bên ni là bỏ đó nhậu tới xỉn luôn.May mà không sao hè, hai em uống chi ?
_Chị cho 2 cà phê đen nóng đi, sao giờ này còn vắng xe vậy hả chị
Vừa pha cà phê sau quầy ,chị chủ quán trả lời :
_Bữa ni 30 nên mới vắng thế chứ ngày thường xe rộn lắm, quán chị giờ ni mọi ngày tấp nập bác tài rồi
_Chị bán đến trưa thì nghỉ chứ
Chị đặt 2 ly cà phê bốc khói trước mặt mình, chép miệng :
_Xế xế kiếm thêm mấy đồng chợ nữa rồi mới nghỉ tết em à !
Vì không có khách nào ngoài 2 dứa mình nên chị kéo ghế ngồi bàn bên cạnh hỏi :
_Hai em đi mô ngày 30 tết mà sớm rứa ?
Mình nhấp ngụm cà phê rồi nói mục đích chuyến đi của mình, chị gật gật rứa a, rứa a rồi góp lời :
_Đi sớm cũng phải, nhưng chờ tang tảng đi cho an toàn hí
Lúc này mình mới nhìn rõ chị chủ quán cà phê: Thân hình nhỏ bé trông khắc khổ trong chiếc áo bà ba màu tím huế, trạc chừng 45, 46 tuổi, mình thăm hỏi chị :
_Chị ở một mình giữa quãng vắng này hay sao ?
_Có mô ! chồng chị nữa chứ, anh ấy chạy ba gác, hồi sớm đã chạy đi chở nước đá cho người ta rồi
Chị chỉ cho mình thấy đống lá gói bánh rồi tiếp :
_Xíu ông ấy về hai vợ chồng xúm lại gói bánh tề
Ngoài kia trời đã sáng rõ, mình thanh toán tiền nước ,chào chị chủ quán lên xe chạy tiếp.Xe cộ lúc này đã nhộn nhịp hơn, nhiều chuyến hàng hoa tươi đang chạy ngược xuôi cung cấp cho phiên chợ cuối.Xe mình bon bon chẳng mấy chốc đã tới nơi cần.Nhà nhà trong xóm đó vẫn còn cửa dóng im lìm,Mình dựng xe quay ra nhìn Hiển, mặt mũi chàng ta lấm lem bùn đất,mình chưa kịp nói gì thì Hiển đã lên tiếng :
_Mặt anh sao đất không à
Mình cười phá lên :
__Mặt em cũng thế,chắc tại chui đống rơm đấy
Chùi mặt mũi xong mình lên tiếng gọi :
_ Chú ơi…chú ơi…
_Gì đấy, ai đấy ?
Mình ngước lên ,chú chủ nhà đứng trên balcon lầu hỏi vọng xuống ,mình báo tin :
_Chú ơi ! Cháu đến báo tin bà cụ mẹ chú mất tối qua rồi ạ !
_Ông bạn có nhầm không ?chiều qua tôi mới ăn tất niên ở đấy với cụ, cụ vui đùa ăn uống mạnh khỏe với con cháu mà
_Vâng cháu nói thật đấy, gia đình chú về chừng tiếng là cụ đi nhẹ nhàng lắm ạ !
Chú ấy thấy mình nói thế nhưng vẫn lắc đầu không tin,vừa lúc ấy cửa dưới nhà xịch mở, vợ chú bước ra hỏi :
_Gì đấy hai cậu ?
Mình báo tin buồn cho thím ấy, thím ấy ngửa mặt lên balcon nói với chồng :
_Nhanh lên ông ơi về ngay, bà nội mất rồi, thật đấy chuẩn bị mau lên kẻo hết xe ,hôm nay 30 đến trưa xe nghỉ hết là thua đấy, mau lên
Quay ra với bọn mình, thím nói :
_Cám ơn hai cháu nhé, chúng tôi về ngay đây
Hoàn thành xong nhiệm vụ, hai thằng mới thấy bụng đói meo thế là cùng bảo nhau đi ăn sáng.No bụng, vòng vòng ngắm mấy phố chợ tết náo nhiệt người cùng hoa,11 giờ hai thằng cùng gặm thêm ổ bánh mì thay bữa trưa rồi quay xe về.
Nắng ấm thời tiết đẹp,xe cứ bon bon chẳng mấy chốc đã dược 1/3 chặng đường, bỗng
_Xoẹt…xoẹt
Xe đột nhiên giảm tốc mặc dù máy vẫn nổ ngọt, mình cố lên ga xe vẫn rù rù như xe đạp tuột râu chó ổ líp rồi dừng hẳn.
Mình chết lặng, hư giữa đường vắng hoe ,xa xa những tiếng pháo chuột lạch tạch nổ như thúc giục mình, hai bên đường những cánh đồng trơ gốc rạ tựa trêu gan ta, một hai chuyến xe hàng thưa thớt vụt qua, tự dưng mình cảm thấy đơn côi lạ, Hiển lo lắng hỏi :
_ Xe sao vậy anh ?Bây giờ tính sao?
(Còn tiếp)
Mình lồm cồm đứng dậy định thần lại biết là đã lủi vào 1 đống rơm to bên đường, theo hướng tiếng kêu rên của Hiển mình túm được chân cu cậu, không hiểu sao Hiển nằm chui gọn trong đống rơm ,2 cái cào gác chéo qua gáy gài thành thế khóa lưng khiến chàng ta không thể bò ra được,mình gỡ 2 cái cào ra giúp Hiển đứng dậy, chú chàng xoa xoa đầu :
_Anh xem giùm có chảy máu không anh ?
Mình rờ đầu Hiển thấy 1 cục u bằng viên bánh trôi liền an ủi Hiển :
_U đầu tí thôi ,không sao đâu !
_Em chúi nhủi xuống thì có cái gì quất vào đầu, đau quá anh ạ !
_Chắc là cái cán cào này quá, thật hết biết ai chất rơm lên đường bẫy người qua lại, nguy hiểm quá chừng
Hiển cười mếu :
_Nhưng cũng may là đống rơm chứ không thì toi rồi
Hai anh em hì hục kéo xe ra rồi đi tiếp, được 1 đoạn thấy có 1 túp lều bên đường le lói ánh đèn dầu, đấy là 1 quán cà phê, mừng quá mình tấp xe vô :
_Dừng đây uống cà phê chờ trời sáng hãy đi tiếp
Từ trong quán 1 phụ nữ chừng 40 đon đả ra mời chào :
_Cà phê sáng cho tỉnh rồi hãy đi tề
Trong quán chỉ có mấy cây đèn dầu hột vịt nên tối om om,hai anh em ngồi vào 1 bàn sát vách cho ấm,cô chủ quán cầm 1 cây đèn hột vịt đặt giữa bàn :
_Ui chà, răng rơm rạ mô mà đầy tóc tai vậy hai em ?
Mình nghe thế lấy tay quơ mấy cọng rơm còn vương trên đầu :
_Hồi nãy bọn em bị lủi vô đống rơm ai chất trên đường đó chị
_Rồi rồi, tổ cha cái thằng Rô,chiều qua đang chuyển rơm về nhà, nghe mấy thằng ôn hò dô bên ni là bỏ đó nhậu tới xỉn luôn.May mà không sao hè, hai em uống chi ?
_Chị cho 2 cà phê đen nóng đi, sao giờ này còn vắng xe vậy hả chị
Vừa pha cà phê sau quầy ,chị chủ quán trả lời :
_Bữa ni 30 nên mới vắng thế chứ ngày thường xe rộn lắm, quán chị giờ ni mọi ngày tấp nập bác tài rồi
_Chị bán đến trưa thì nghỉ chứ
Chị đặt 2 ly cà phê bốc khói trước mặt mình, chép miệng :
_Xế xế kiếm thêm mấy đồng chợ nữa rồi mới nghỉ tết em à !
Vì không có khách nào ngoài 2 dứa mình nên chị kéo ghế ngồi bàn bên cạnh hỏi :
_Hai em đi mô ngày 30 tết mà sớm rứa ?
Mình nhấp ngụm cà phê rồi nói mục đích chuyến đi của mình, chị gật gật rứa a, rứa a rồi góp lời :
_Đi sớm cũng phải, nhưng chờ tang tảng đi cho an toàn hí
Lúc này mình mới nhìn rõ chị chủ quán cà phê: Thân hình nhỏ bé trông khắc khổ trong chiếc áo bà ba màu tím huế, trạc chừng 45, 46 tuổi, mình thăm hỏi chị :
_Chị ở một mình giữa quãng vắng này hay sao ?
_Có mô ! chồng chị nữa chứ, anh ấy chạy ba gác, hồi sớm đã chạy đi chở nước đá cho người ta rồi
Chị chỉ cho mình thấy đống lá gói bánh rồi tiếp :
_Xíu ông ấy về hai vợ chồng xúm lại gói bánh tề
Ngoài kia trời đã sáng rõ, mình thanh toán tiền nước ,chào chị chủ quán lên xe chạy tiếp.Xe cộ lúc này đã nhộn nhịp hơn, nhiều chuyến hàng hoa tươi đang chạy ngược xuôi cung cấp cho phiên chợ cuối.Xe mình bon bon chẳng mấy chốc đã tới nơi cần.Nhà nhà trong xóm đó vẫn còn cửa dóng im lìm,Mình dựng xe quay ra nhìn Hiển, mặt mũi chàng ta lấm lem bùn đất,mình chưa kịp nói gì thì Hiển đã lên tiếng :
_Mặt anh sao đất không à
Mình cười phá lên :
__Mặt em cũng thế,chắc tại chui đống rơm đấy
Chùi mặt mũi xong mình lên tiếng gọi :
_ Chú ơi…chú ơi…
_Gì đấy, ai đấy ?
Mình ngước lên ,chú chủ nhà đứng trên balcon lầu hỏi vọng xuống ,mình báo tin :
_Chú ơi ! Cháu đến báo tin bà cụ mẹ chú mất tối qua rồi ạ !
_Ông bạn có nhầm không ?chiều qua tôi mới ăn tất niên ở đấy với cụ, cụ vui đùa ăn uống mạnh khỏe với con cháu mà
_Vâng cháu nói thật đấy, gia đình chú về chừng tiếng là cụ đi nhẹ nhàng lắm ạ !
Chú ấy thấy mình nói thế nhưng vẫn lắc đầu không tin,vừa lúc ấy cửa dưới nhà xịch mở, vợ chú bước ra hỏi :
_Gì đấy hai cậu ?
Mình báo tin buồn cho thím ấy, thím ấy ngửa mặt lên balcon nói với chồng :
_Nhanh lên ông ơi về ngay, bà nội mất rồi, thật đấy chuẩn bị mau lên kẻo hết xe ,hôm nay 30 đến trưa xe nghỉ hết là thua đấy, mau lên
Quay ra với bọn mình, thím nói :
_Cám ơn hai cháu nhé, chúng tôi về ngay đây
Hoàn thành xong nhiệm vụ, hai thằng mới thấy bụng đói meo thế là cùng bảo nhau đi ăn sáng.No bụng, vòng vòng ngắm mấy phố chợ tết náo nhiệt người cùng hoa,11 giờ hai thằng cùng gặm thêm ổ bánh mì thay bữa trưa rồi quay xe về.
Nắng ấm thời tiết đẹp,xe cứ bon bon chẳng mấy chốc đã dược 1/3 chặng đường, bỗng
_Xoẹt…xoẹt
Xe đột nhiên giảm tốc mặc dù máy vẫn nổ ngọt, mình cố lên ga xe vẫn rù rù như xe đạp tuột râu chó ổ líp rồi dừng hẳn.
Mình chết lặng, hư giữa đường vắng hoe ,xa xa những tiếng pháo chuột lạch tạch nổ như thúc giục mình, hai bên đường những cánh đồng trơ gốc rạ tựa trêu gan ta, một hai chuyến xe hàng thưa thớt vụt qua, tự dưng mình cảm thấy đơn côi lạ, Hiển lo lắng hỏi :
_ Xe sao vậy anh ?Bây giờ tính sao?
(Còn tiếp)
Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012
BÓ CHÂN - XUÂN HÒA MUÔN PHƯƠNG
BÓ CHÂN
Ông trời khéo khéo chuyện xoay vần.
Đông mới đi rồi đã lại xuân.
Đón tết quê người hoài đủ thấm.
Chào xuân đất khách mãi thêm nhuần.
Mua gà vẫn nhớ miền Đông Tảo.
Kiếm miến còn thương mạn Tứ Dân.
Dẫu muốn thăm quê thăm chẳng được.
Không tiền đành chịu bó đôi chân.
Nguyễn Huy Vụ
(Đông Tảo, Tứ Dân là 2 địa danh có miến và gà ngon ).
XIN HỌA :
XUÂN HÒA MUÔN PHƯƠNG
Xuân hạ thu đông mãi chuyển vần
Xuân qua thấp thoáng lại nghe xuân
Vui Xuân bấy bận lòng chưa chán
Ăn Tết bao năm dạ mãi nhuần
Tết chẳng riêng đâu hàng phú quý
Xuân luôn thắm cả giới bình dân
Buồn chi chi hỡi người xa xứ
Xuân sẻ yêu thương đều bước chân
CAO BỒI GIÀ
10-01-2012
Ông trời khéo khéo chuyện xoay vần.
Đông mới đi rồi đã lại xuân.
Đón tết quê người hoài đủ thấm.
Chào xuân đất khách mãi thêm nhuần.
Mua gà vẫn nhớ miền Đông Tảo.
Kiếm miến còn thương mạn Tứ Dân.
Dẫu muốn thăm quê thăm chẳng được.
Không tiền đành chịu bó đôi chân.
Nguyễn Huy Vụ
(Đông Tảo, Tứ Dân là 2 địa danh có miến và gà ngon ).
XIN HỌA :
XUÂN HÒA MUÔN PHƯƠNG
Xuân hạ thu đông mãi chuyển vần
Xuân qua thấp thoáng lại nghe xuân
Vui Xuân bấy bận lòng chưa chán
Ăn Tết bao năm dạ mãi nhuần
Tết chẳng riêng đâu hàng phú quý
Xuân luôn thắm cả giới bình dân
Buồn chi chi hỡi người xa xứ
Xuân sẻ yêu thương đều bước chân
CAO BỒI GIÀ
10-01-2012
UỐNG XUÂN - DUYÊN XUÂN
UỐNG XUÂN
Xuân đã theo về rất rất êm.
Năm thìn tiễn mão giữa trong đêm.
Hương bay trước ngõ vương đầy áo.
Lá rụng bên hiên kín mặt thềm.
Tết đến xanh lơ màu mắt biếc.
Xuân về chin mọng nét môi mềm.
Bóng ai tha thướt trong lòng cốc.
Rót chén xuân đầy ta uống em.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
DUYÊN XUÂN
Thời gian rón rén khẽ đi êm
Xuân đến huy hoàng giữa giấc đêm
Quyến rũ Ngọc Lan hương ngát cội
Say mơ Đại Đóa sắc vương thềm
Tết đầy thi vị thơ thơ thắm
Xuân thoảng thiêng hương dịu dịu mềm
Dẫu khứ rồi lai,Xuân bất lão
Duyên duyên mộng ước mãi là em !
CAO BỒI GIÀ
10-01-2012
Xuân đã theo về rất rất êm.
Năm thìn tiễn mão giữa trong đêm.
Hương bay trước ngõ vương đầy áo.
Lá rụng bên hiên kín mặt thềm.
Tết đến xanh lơ màu mắt biếc.
Xuân về chin mọng nét môi mềm.
Bóng ai tha thướt trong lòng cốc.
Rót chén xuân đầy ta uống em.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
DUYÊN XUÂN
Thời gian rón rén khẽ đi êm
Xuân đến huy hoàng giữa giấc đêm
Quyến rũ Ngọc Lan hương ngát cội
Say mơ Đại Đóa sắc vương thềm
Tết đầy thi vị thơ thơ thắm
Xuân thoảng thiêng hương dịu dịu mềm
Dẫu khứ rồi lai,Xuân bất lão
Duyên duyên mộng ước mãi là em !
CAO BỒI GIÀ
10-01-2012
Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012
NGÀY 30 TẾT...ĐẾN CHẾT KHÔNG QUÊN 01
Năm hết Tết đến, những ngày cuối năm luôn làm lòng mình nao nao chờ đợi không khí đón Xuân nhưng cũng buồn buồn không kém vì nuối tiếc những ngày tháng đã trôi cùng biết bao kỷ niệm dĩ vãng.Năm nay lẩn thẩn mình lại nhớ lại ngày 30 Tết năm ấy, có lẽ chẳng bao giờ mình quên.
Đó là những ngày mọi người đang chộn rộn đón xuân Bính Dần (1986),ai ai cũng lo dọn dẹp,sơn phết trang hoàng lại nhà cửa cho đẹp đẽ để mừng năm mới.Chiều 29 Tết ,mình đem chiếc “Ếch Bà”(Vespa) ra sân rửa cho sạch sẽ,sáng sủa,cạo chùi bugi vân vân và vân vân, cuối cùng là xách xe ra thăm mấy cô hàng “cục gạch”(tức các điểm bán lẻ xăng dầu lậu,hồi ấy các cây xăng của nhà nước rất hiếm), đổ no “bụng” xăng cho ngựa sắt , mình cũng không quên mua thêm 1 lít nhớt thay máy nữa để con chiến mã”ngoan cường” mấy ngày Tết.Xả hết nhớt cũ trong hộp số ra ,mình vặn ốc xả dưới gầm máy lại rồi đi kiếm phễu (quặng) để châm nhớt mới vào máy, bỗng có tiếng người xôn xao ngoài cổng :
_Bà nội mấy đứa …vừa chết được ít phút nè!
Mình quăng luôn bình nhớt và cái phễu vào góc sân, phóng nhanh ra nhà bà cô, cách nhà mình cũng không xa.Bà cụ mẹ chồng của cô mình mới vừa vui vẻ ăn tất niên với con cháu 1,2 tiếng trước mà giờ đây đã nhẹ nhàng vĩnh biệt mọi người, đúng thật tuổi già như bóng mây trôi!Mình giúp mọi người dẹp dọn nhà cửa để chuẩn bị cho đám tang bà cụ, mãi đến gần nửa đêm mới xong việc, chú dượng kéo mình lại nói:
_Sớm mai chú nhờ cháu có xe máy đi báo tin cho chú em của chú biết tin mẹ mất nhé!4,5 giờ sáng chịu khó đi ngay đi cháu ạ chứ ngày mai 30 Tết rồi ,chậm trễ là gia đình chú em chú không còn xe mà về thọ tang cháu ạ
Quay sang thấy Hiển, 1 thanh niên 17 tuổi nhà sát vách, chú dượng gợi ý luôn :
_Hay mai Hiển cùng đi với anh cho có anh có em
_Vâng ,vâng cháu sẽ đi với anh ấy bác ạ!Bác cứ yên tâm lo việc ở nhà
Sáng hôm sau ,4 giờ sáng mình với hiển bắt đầu khởi hành , trời cuối tháng chạp giờ đó còn tịch mịch lắm, tiếng máy xe của mình nghe ron rỏn như cày phá cái thanh vắng của phố phường, gió lạnh như cắt len lỏi qua cả áo gió mình mà nhay mà vuốt,mình vừa đánh hàm cằm cặp vừa hỏi Hiển :
_Lạnh không chú em ?
_Em ngồi sau được anh chắn gió rồi không lạnh anh ạ !
Thấy mình miệng “đánh đàn” dữ quá, Hiển lấy 2 tay xoa xoa ngực mình, quả là hiệu nghiệm mình cũng thấy ấm hẳn lên.Đường phố lúc này vắng vẻ như phố ma chỉ mỗi mình xe ta trên phố,không 1 vật đi động, chỉ có những cột đèn vàng vọt bị mình bỏ lại như đang chạy vùn vụt lại phía sau mà thôi !
Ra khỏi thành phố, mình như rơi vào hụt hẫng, 2 bên quốc lộ không còn những cột đèn chiếu sáng nữa,mình chỉ cậy vào mỗi đèn xe mình mà thôi, sương mù dầy đặc giăng kín trời, trước ánh đèn xe là 1 bức tường trắng xóa, tay ga mình chùng hẳn, chậm chạp tiến,chầm chậm trôi, tiếng pô nhả rõ từng tiếng tăng, tăng,tăng rời rạc…
_Sao chạy chậm thế anh
Hiển ngồi đằng sau sốt ruột hỏi, mình than thở :
_Có thấy đường đâu mà chạy !?
Bỗng 1 ánh đỏ chớp lóe phía trước, mình thắng gấp, thì ra 1 chiếc xe tải đang đậu bên đường chờ lên hàng.Thật hú vía nếu chạy nhanh 2 anh em đã tránh không kịp, chạy thì thấy nguy hiểm mà không chẳng lẽ lại nghỉ nơi đồng không mông quạnh này ư ?Chẳng còn lựa chọn nào hơn hai anh em lại vỗ tay nhau cái bốp quyết định đi tiếp theo kiểu nhà rùa vậy,bụng thầm nghĩ nếu có “húc” vào đâu thì cũng nhè nhẹ thôi
Cà rịch cà tang mãi chẳng biết mình đã tới đâu, nghe tiếng gà tẻ te dòn rã lắm rồi mà sao trời vẫn như hũ nút thế này, cái rù rù nó lại dễ ru ta ngủ làm sao, tự nhiên thấy tay lái giật xóc mình tỉnh cơn ngủ gật, 2 anh em cùng phá ra cười rồi người kéo, kẻ đẩy xe lên lại đường nhựa, may mà chỗ vừa lạc lái xuống là 1 bờ đất khá bằng phẳng nên chưa gây tội
Mặt mũi đã ướt hơi sương, lấy tay lau mặt cái hơi sương lành lạnh ấy làm mình tỉnh ngủ hẳn,tiếp tục bài “ngựa phi ngựa phi đường xa” mình bảo với Hiển :
_Hát bài gì đi cho đỡ buồn, chạy rù rù mãi thế này sao thấy đường xa quá
_Vâng vâng…Nửa đêm nghe Xuân về nghe đời lên rất trẻ, gọi tên anh thầm nhớ mùa Xuân đến thật gần…
Lời ca Xuân đang cao trào bỗng :
_Chết em rồi anh ơi !...Ôi đau quá cha mẹ ơi !...
Mình thấy xe “ủi” vào 1 cái gì đó mềm mềm, xe bị chặn dừng đứng lại nhưng vẫn đứng không đổ, mình bị hất vào 1 đống bùng nhùng, êm êm, tai vẫn nghe tiếng kêu rên của Hiển :
_Đau quá cha mẹ ơi!...Anh đâu rồi anh ơi ?
(Còn tiếp)
Đó là những ngày mọi người đang chộn rộn đón xuân Bính Dần (1986),ai ai cũng lo dọn dẹp,sơn phết trang hoàng lại nhà cửa cho đẹp đẽ để mừng năm mới.Chiều 29 Tết ,mình đem chiếc “Ếch Bà”(Vespa) ra sân rửa cho sạch sẽ,sáng sủa,cạo chùi bugi vân vân và vân vân, cuối cùng là xách xe ra thăm mấy cô hàng “cục gạch”(tức các điểm bán lẻ xăng dầu lậu,hồi ấy các cây xăng của nhà nước rất hiếm), đổ no “bụng” xăng cho ngựa sắt , mình cũng không quên mua thêm 1 lít nhớt thay máy nữa để con chiến mã”ngoan cường” mấy ngày Tết.Xả hết nhớt cũ trong hộp số ra ,mình vặn ốc xả dưới gầm máy lại rồi đi kiếm phễu (quặng) để châm nhớt mới vào máy, bỗng có tiếng người xôn xao ngoài cổng :
_Bà nội mấy đứa …vừa chết được ít phút nè!
Mình quăng luôn bình nhớt và cái phễu vào góc sân, phóng nhanh ra nhà bà cô, cách nhà mình cũng không xa.Bà cụ mẹ chồng của cô mình mới vừa vui vẻ ăn tất niên với con cháu 1,2 tiếng trước mà giờ đây đã nhẹ nhàng vĩnh biệt mọi người, đúng thật tuổi già như bóng mây trôi!Mình giúp mọi người dẹp dọn nhà cửa để chuẩn bị cho đám tang bà cụ, mãi đến gần nửa đêm mới xong việc, chú dượng kéo mình lại nói:
_Sớm mai chú nhờ cháu có xe máy đi báo tin cho chú em của chú biết tin mẹ mất nhé!4,5 giờ sáng chịu khó đi ngay đi cháu ạ chứ ngày mai 30 Tết rồi ,chậm trễ là gia đình chú em chú không còn xe mà về thọ tang cháu ạ
Quay sang thấy Hiển, 1 thanh niên 17 tuổi nhà sát vách, chú dượng gợi ý luôn :
_Hay mai Hiển cùng đi với anh cho có anh có em
_Vâng ,vâng cháu sẽ đi với anh ấy bác ạ!Bác cứ yên tâm lo việc ở nhà
Sáng hôm sau ,4 giờ sáng mình với hiển bắt đầu khởi hành , trời cuối tháng chạp giờ đó còn tịch mịch lắm, tiếng máy xe của mình nghe ron rỏn như cày phá cái thanh vắng của phố phường, gió lạnh như cắt len lỏi qua cả áo gió mình mà nhay mà vuốt,mình vừa đánh hàm cằm cặp vừa hỏi Hiển :
_Lạnh không chú em ?
_Em ngồi sau được anh chắn gió rồi không lạnh anh ạ !
Thấy mình miệng “đánh đàn” dữ quá, Hiển lấy 2 tay xoa xoa ngực mình, quả là hiệu nghiệm mình cũng thấy ấm hẳn lên.Đường phố lúc này vắng vẻ như phố ma chỉ mỗi mình xe ta trên phố,không 1 vật đi động, chỉ có những cột đèn vàng vọt bị mình bỏ lại như đang chạy vùn vụt lại phía sau mà thôi !
Ra khỏi thành phố, mình như rơi vào hụt hẫng, 2 bên quốc lộ không còn những cột đèn chiếu sáng nữa,mình chỉ cậy vào mỗi đèn xe mình mà thôi, sương mù dầy đặc giăng kín trời, trước ánh đèn xe là 1 bức tường trắng xóa, tay ga mình chùng hẳn, chậm chạp tiến,chầm chậm trôi, tiếng pô nhả rõ từng tiếng tăng, tăng,tăng rời rạc…
_Sao chạy chậm thế anh
Hiển ngồi đằng sau sốt ruột hỏi, mình than thở :
_Có thấy đường đâu mà chạy !?
Bỗng 1 ánh đỏ chớp lóe phía trước, mình thắng gấp, thì ra 1 chiếc xe tải đang đậu bên đường chờ lên hàng.Thật hú vía nếu chạy nhanh 2 anh em đã tránh không kịp, chạy thì thấy nguy hiểm mà không chẳng lẽ lại nghỉ nơi đồng không mông quạnh này ư ?Chẳng còn lựa chọn nào hơn hai anh em lại vỗ tay nhau cái bốp quyết định đi tiếp theo kiểu nhà rùa vậy,bụng thầm nghĩ nếu có “húc” vào đâu thì cũng nhè nhẹ thôi
Cà rịch cà tang mãi chẳng biết mình đã tới đâu, nghe tiếng gà tẻ te dòn rã lắm rồi mà sao trời vẫn như hũ nút thế này, cái rù rù nó lại dễ ru ta ngủ làm sao, tự nhiên thấy tay lái giật xóc mình tỉnh cơn ngủ gật, 2 anh em cùng phá ra cười rồi người kéo, kẻ đẩy xe lên lại đường nhựa, may mà chỗ vừa lạc lái xuống là 1 bờ đất khá bằng phẳng nên chưa gây tội
Mặt mũi đã ướt hơi sương, lấy tay lau mặt cái hơi sương lành lạnh ấy làm mình tỉnh ngủ hẳn,tiếp tục bài “ngựa phi ngựa phi đường xa” mình bảo với Hiển :
_Hát bài gì đi cho đỡ buồn, chạy rù rù mãi thế này sao thấy đường xa quá
_Vâng vâng…Nửa đêm nghe Xuân về nghe đời lên rất trẻ, gọi tên anh thầm nhớ mùa Xuân đến thật gần…
Lời ca Xuân đang cao trào bỗng :
_Chết em rồi anh ơi !...Ôi đau quá cha mẹ ơi !...
Mình thấy xe “ủi” vào 1 cái gì đó mềm mềm, xe bị chặn dừng đứng lại nhưng vẫn đứng không đổ, mình bị hất vào 1 đống bùng nhùng, êm êm, tai vẫn nghe tiếng kêu rên của Hiển :
_Đau quá cha mẹ ơi!...Anh đâu rồi anh ơi ?
(Còn tiếp)
Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2012
CHÚC TẾT "BẠN HỮU ĐƯỜNG XA"
Xuân Rồng rộn rã khắp quê hương
Vạn vật xinh tươi lạ lạ thường
Chúc chúc Bác Tài luôn vững lái
Mong mong Bạn Hữu hãy vui nhường
Bản thân mạnh khỏe đầy sinh lực
Gia đạo an lành ắp mến thương
Thịnh vượng, an khang cùng phúc lộc
Bình an,thượng lộ mọi cung đường
CAO BỒI GIÀ
07-01-2012
XIN HỌA :
CHÚC TẾT BẠN HỮU ĐƯỜNG XA
Xuân về muôn sắc với muôn hương.
Bỗng thấy ca bin đẹp lạ thường.
Bánh lái đường xa luôn trí thủ
Vô lăng bạn hữu sẵn tâm nhường.
Mắt xanh đã lọt bao người mến.
Má đỏ đang chờ lắm kẻ thương.
Lan tỏa điều hay đi khắp chốn.
Ép em chín chín… ngọt như đường.
Nguyễn Huy Vụ
Vạn vật xinh tươi lạ lạ thường
Chúc chúc Bác Tài luôn vững lái
Mong mong Bạn Hữu hãy vui nhường
Bản thân mạnh khỏe đầy sinh lực
Gia đạo an lành ắp mến thương
Thịnh vượng, an khang cùng phúc lộc
Bình an,thượng lộ mọi cung đường
CAO BỒI GIÀ
07-01-2012
XIN HỌA :
CHÚC TẾT BẠN HỮU ĐƯỜNG XA
Xuân về muôn sắc với muôn hương.
Bỗng thấy ca bin đẹp lạ thường.
Bánh lái đường xa luôn trí thủ
Vô lăng bạn hữu sẵn tâm nhường.
Mắt xanh đã lọt bao người mến.
Má đỏ đang chờ lắm kẻ thương.
Lan tỏa điều hay đi khắp chốn.
Ép em chín chín… ngọt như đường.
Nguyễn Huy Vụ
Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012
CUỘC CHIẾN BẢN QUYỀN BÓNG ĐÁ VN
Hợp đồng ký những hai mươi năm
Chắc hẳn Liên Đoàn ngẩn với hâm
Giá trị bùn bèo ,tiền quá ghẻ
Thời gian dài ngoẵng , bạc ra phân
Bản quyền tay kẻ không đài điếc
Lợi lộc đâu người nhọc cẳng chân
Banh bóng lắc đầu :Hy với Hỷ
Vùng lên đòi lại lẽ công bằng.
CAO BỒI GIÀ
06-01-2012
Chắc hẳn Liên Đoàn ngẩn với hâm
Giá trị bùn bèo ,tiền quá ghẻ
Thời gian dài ngoẵng , bạc ra phân
Bản quyền tay kẻ không đài điếc
Lợi lộc đâu người nhọc cẳng chân
Banh bóng lắc đầu :Hy với Hỷ
Vùng lên đòi lại lẽ công bằng.
CAO BỒI GIÀ
06-01-2012
Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012
XUÂN TÌNH
Xuân đến luôn như một chuyện tình
Hồn người xao xuyến ước mơ xinh
Vàng như mai đẫm sương trinh ngọc
Hồng tựa đào phơi nắng thủy tinh
Thoáng nhẹ duyên Xuân e ấp nét
Nồng nàn hương Tết lả lơi mình
Muôn hoa rực nụ ,tình Xuân gọi
Bừng sắc đón Xuân thắm thắm tình.
CAO BỒI GIÀ
05-01-2012
XIN HỌA :
MỘNG XUÂN
Chúa xuân quả thực quá vô tình.
Đánh thức để tàn giấc mộng xinh.
Bốn chín đôi chân còn chán dẻo.
Năm ba cặp mắt vẫn thừa tinh.
Đang khi đào bích khoe khoe sắc.
Giữa lúc hoàng mai tỏ tỏ mình.
Xuân đến xuân đi xuân lại lại.
Ngày xuân túy lúy chén xuân tình.
Nguyễn Huy Vụ
Hồn người xao xuyến ước mơ xinh
Vàng như mai đẫm sương trinh ngọc
Hồng tựa đào phơi nắng thủy tinh
Thoáng nhẹ duyên Xuân e ấp nét
Nồng nàn hương Tết lả lơi mình
Muôn hoa rực nụ ,tình Xuân gọi
Bừng sắc đón Xuân thắm thắm tình.
CAO BỒI GIÀ
05-01-2012
XIN HỌA :
MỘNG XUÂN
Chúa xuân quả thực quá vô tình.
Đánh thức để tàn giấc mộng xinh.
Bốn chín đôi chân còn chán dẻo.
Năm ba cặp mắt vẫn thừa tinh.
Đang khi đào bích khoe khoe sắc.
Giữa lúc hoàng mai tỏ tỏ mình.
Xuân đến xuân đi xuân lại lại.
Ngày xuân túy lúy chén xuân tình.
Nguyễn Huy Vụ
CAI THƠ - KHÉO ĐÙA
CAI THƠ
tính cai nhưng lại viết là vì.
cái thú thơ đường sướng lắm hi...
Kiếm bạn xướng ngâm vui thỏa thích
Tìm người đối ẩm sướng lâm ly
Đôi phần thực ,luận bao người ngán.
Mấy đoạn kết ,mào lắm kẻ si.
Đã tính chừa thơ nhưng chửa được.
Vừa xong mãn ý lại cười khì.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA:
KHÉO ĐÙA
Cai thơ chớ nói để làm vì
Bởi món Đường thi vốn hảo hi
Hai cặp đối cân , khà cạn chén
Tám câu niêm chặt,tắc đầy ly
Phiêu phiêu cánh hạc ,mơ mà thực
Khó khó gân gà ,dại lại si
Chữ nghĩa đã mê rồi đố bỏ
Cai ư, rõ khéo khéo đùa khì !
CAO BỒI GIÀ
05-01-2012
HỌA TIẾP :
LỜI KẾT
Xơ xác như anh chính tại vì.
Tối ngày thơ thẩn…hỉ rồi hi.
Hao dầu, hao bấc, hao đèn sách
Tổn rượu, tổn mồi, tổn chén ly.
Cơ khí thì chê nghề vác sắt.
Thợ hồ lại bảo nghiệp bưng xi.
Khen thay anh cũng vô tư lạ.
Vừa tối lăn ra đã ngáy khì
Nguyễn Huy Vụ
tính cai nhưng lại viết là vì.
cái thú thơ đường sướng lắm hi...
Kiếm bạn xướng ngâm vui thỏa thích
Tìm người đối ẩm sướng lâm ly
Đôi phần thực ,luận bao người ngán.
Mấy đoạn kết ,mào lắm kẻ si.
Đã tính chừa thơ nhưng chửa được.
Vừa xong mãn ý lại cười khì.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA:
KHÉO ĐÙA
Cai thơ chớ nói để làm vì
Bởi món Đường thi vốn hảo hi
Hai cặp đối cân , khà cạn chén
Tám câu niêm chặt,tắc đầy ly
Phiêu phiêu cánh hạc ,mơ mà thực
Khó khó gân gà ,dại lại si
Chữ nghĩa đã mê rồi đố bỏ
Cai ư, rõ khéo khéo đùa khì !
CAO BỒI GIÀ
05-01-2012
HỌA TIẾP :
LỜI KẾT
Xơ xác như anh chính tại vì.
Tối ngày thơ thẩn…hỉ rồi hi.
Hao dầu, hao bấc, hao đèn sách
Tổn rượu, tổn mồi, tổn chén ly.
Cơ khí thì chê nghề vác sắt.
Thợ hồ lại bảo nghiệp bưng xi.
Khen thay anh cũng vô tư lạ.
Vừa tối lăn ra đã ngáy khì
Nguyễn Huy Vụ
Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012
CÁNH THIỆP XUÂN HỢI 04
(Tiếp theo)
Thằng Thiệu nhe răng cười cầu tài :
_Cậu còn nhiều mực cho tớ xin tí
_Mày tự ý lục lọi rồi còn hỏi xin gì nữa !
_Ấy tại sợ cậu giận tớ đùa cậu bị phạt lúc nãy không cho nên tớ phải làm bậy vậy mà…Vui vẻ thôi! Đừng giận nhá lâu lâu làm văn nghệ cho vui lớp ,vui trường ấy mà…hì hì
Nói thế cho qua rồi nó biến ra sân chẳng màng gì lấy mực với xin son, mình cũng chẳng thèm để ý nữa mà quay ra chơi khi thằng Thái rủ mình đánh ca rô.
Giờ ra chơi hôm sau, Minh Ba Tai sửa dáng vẻ thật trịnh trọng đứng giữa lớp phát cho mỗi bạn 1 tấm thiệp chúc Xuân, thằng nào thân hơn thì Ba Tai ưu ái đưa 2 tấm, đứa nào đứa nấy cũng xít xoa ,trầm trồ khen thiệp đẹp, giấy thơm, thằng Minh Ba Tai tha hồ mà ưỡn ngực, vênh cằm lên mà…sung sướng, mà…khoái trá.Bỗng có tiếng cười ha hả cuối lớp :
_Ha ha, Hai ba teo , hai ba teo ,heo cũng ba tai…ông nội ơi !
Cả lớp nhốn nháo cái gì, cái gì hỏi thằng vừa cười, thì thằng Thiệu đã trả lời thay :
_Thì 2 con lợn cũng ba tai như chủ nhân nó chứ còn gì nữa !
Lúc này ai cũng xăm soi tấm card trên tay mình, cặp heo trên tấm card ,con nào cũng có 1 chấm đỏ bên tai trái.Thế là 1 trận cười như sấm ùa lan khắp lớp, tội nghiệp Ba Tai mặt xám ngoét, môi mím chặt,hai gò má rung rung, hai vai co rúm lại,không thốt được lời nào, nó chạy vụt thẳng ra ngoài cổng trường mất dạng.Nửa buổi học hôm ấy Ba Tai không quay lại học tiếp, tan học mình phải xách cặp về giùm nó
Ba Tai ngồi thu lu ở góc sân nhà đầu xóm,đôi đầu gối như 2 đầu chày kẹp chặt đôi tai, thấy mình ngang qua mà không để ý thấy nó, nó tru lên :
_Thằng kia…thằng kia…
Mình giật mình nhận ra nó,mình vất cái cặp trước mặt nó :
_Làm gì ngồi đây, cặp của mày đó.
_Tụi lớp mình có chế nhạo tao dữ lắm hôn ?
_Có gì đâu, cười 1 trận thế là xong, có gì nữa đâu.
_Thật không ?Nhà in họ chơi tao đau quá, sao 2 thằng mình không nhận ra nhỉ ?
_Mày khờ quá, thứ nhất nhà in họ chơi khách hàng làm gì cho mất khách à ? Thứ hai tao với mày mấy ngày qua có thấy gì lạ vậy đâu ?Tao nghi đứa nào trong lớp chơi mày đó .Mày còn tấm card nào không đưa đây tao xem .
Ba Tai lấy ra 1 xấp, mình lật xem từng tờ,có mấy tờ cuối heo không 3 tai, quan sát kỹ thì đó là dấu chấm của bút nguyên tử đỏ, mình kết luận :
_Đây mày thấy không, thằng nào chấm vào tai heo đấy,còn mấy tấm nó chưa kịp chấm này
Thằng Ba Tai nhìn chòng chọc vào xấp card,mắt ánh lên vẻ giận dữ :
_Thằng nào…thằng nào mày đoán ra không?
_Tao nghi thằng Thiệu quá !Hôm qua lúc mày chơi đánh đáo, tao về lớp bắt gặp nó đang lúi húi trong hộc bàn bọn mình
_Hê lô, còn ai trồng khoai đất này nữa, tớ đấy, tớ đấy…xin lỗi nhé Ba Tai !
Thằng Thiệu đột nhiên xuất hiện cất tiếng chào ,cười với cái cười “hiền hòa” liếng thoắng :
_Tớ biết cậu giận tớ lắm ,nào cứ chửi tớ đi, chửi thậm tệ vào.Thấy cậu chúc mọi người vui tươi nên tớ góp phần vào lời chúc của cậu cho mọi người vui vẻ 1 phen thôi mà !
Rồi như một “chính khách” đi hòa đàm, Thiệu khom mình giơ tay ra trước mặt Ba Tai chờ 1 cái bắt tay giải hòa
_Bốp.. bốp
Ba Tai tát mạnh vào mặt thằng Thiệu,,vẫn giữ nguyên nụ cười Thiệu xoa má :
_Thế là hòa nhé, chúc mạnh khỏe,tươi trẻ, vui vẻ, yêu đời nhé.Happy New Year
Thiệu đứng thẳng người, miệng huýt sáo líu lo rồi đi thẳng không quên nháy mắt 1 cái với mình.Còn lại 2 thằng mình phá ra cười vì cái phong cách của thằng Thiệu lúc nào cũng bơ bơ mà cũng cười vì cái “hận” của Ba Tai , thằng Ba Tai cũng phá ra cười trông ngây ngây, thộn thộn …mà chẳng hiểu ra làm sao cả
Hi hi, chỉ vì cánh thiệp xuân Hợi năm ấy mà thằng Ba Tai mất cả Tết, mùng một Tết má nó đóng bộ cánh đi chúc Tết bà con,sờ đến chai nước hoa để dành bấy lâu chửa dám xài thì hỡi ơi chẳng còn 1 giọt vì ông “quý tử” đã chơi mẹo cứt gà với đám thiệp hết rồi. Ba Tai được “lì xì” no mông roi mây, bao nhiêu tiền lì xì Tết ấy phải sung hết vào công quỹ heo đất để đền trả chai nước hoa Chanel cho má nó !Xem ra Ba Tai chúc người tươi trẻ ,vui vẻ hắn cũng phải hy sinh lắm lắm.
04-01-2012
Thằng Thiệu nhe răng cười cầu tài :
_Cậu còn nhiều mực cho tớ xin tí
_Mày tự ý lục lọi rồi còn hỏi xin gì nữa !
_Ấy tại sợ cậu giận tớ đùa cậu bị phạt lúc nãy không cho nên tớ phải làm bậy vậy mà…Vui vẻ thôi! Đừng giận nhá lâu lâu làm văn nghệ cho vui lớp ,vui trường ấy mà…hì hì
Nói thế cho qua rồi nó biến ra sân chẳng màng gì lấy mực với xin son, mình cũng chẳng thèm để ý nữa mà quay ra chơi khi thằng Thái rủ mình đánh ca rô.
Giờ ra chơi hôm sau, Minh Ba Tai sửa dáng vẻ thật trịnh trọng đứng giữa lớp phát cho mỗi bạn 1 tấm thiệp chúc Xuân, thằng nào thân hơn thì Ba Tai ưu ái đưa 2 tấm, đứa nào đứa nấy cũng xít xoa ,trầm trồ khen thiệp đẹp, giấy thơm, thằng Minh Ba Tai tha hồ mà ưỡn ngực, vênh cằm lên mà…sung sướng, mà…khoái trá.Bỗng có tiếng cười ha hả cuối lớp :
_Ha ha, Hai ba teo , hai ba teo ,heo cũng ba tai…ông nội ơi !
Cả lớp nhốn nháo cái gì, cái gì hỏi thằng vừa cười, thì thằng Thiệu đã trả lời thay :
_Thì 2 con lợn cũng ba tai như chủ nhân nó chứ còn gì nữa !
Lúc này ai cũng xăm soi tấm card trên tay mình, cặp heo trên tấm card ,con nào cũng có 1 chấm đỏ bên tai trái.Thế là 1 trận cười như sấm ùa lan khắp lớp, tội nghiệp Ba Tai mặt xám ngoét, môi mím chặt,hai gò má rung rung, hai vai co rúm lại,không thốt được lời nào, nó chạy vụt thẳng ra ngoài cổng trường mất dạng.Nửa buổi học hôm ấy Ba Tai không quay lại học tiếp, tan học mình phải xách cặp về giùm nó
Ba Tai ngồi thu lu ở góc sân nhà đầu xóm,đôi đầu gối như 2 đầu chày kẹp chặt đôi tai, thấy mình ngang qua mà không để ý thấy nó, nó tru lên :
_Thằng kia…thằng kia…
Mình giật mình nhận ra nó,mình vất cái cặp trước mặt nó :
_Làm gì ngồi đây, cặp của mày đó.
_Tụi lớp mình có chế nhạo tao dữ lắm hôn ?
_Có gì đâu, cười 1 trận thế là xong, có gì nữa đâu.
_Thật không ?Nhà in họ chơi tao đau quá, sao 2 thằng mình không nhận ra nhỉ ?
_Mày khờ quá, thứ nhất nhà in họ chơi khách hàng làm gì cho mất khách à ? Thứ hai tao với mày mấy ngày qua có thấy gì lạ vậy đâu ?Tao nghi đứa nào trong lớp chơi mày đó .Mày còn tấm card nào không đưa đây tao xem .
Ba Tai lấy ra 1 xấp, mình lật xem từng tờ,có mấy tờ cuối heo không 3 tai, quan sát kỹ thì đó là dấu chấm của bút nguyên tử đỏ, mình kết luận :
_Đây mày thấy không, thằng nào chấm vào tai heo đấy,còn mấy tấm nó chưa kịp chấm này
Thằng Ba Tai nhìn chòng chọc vào xấp card,mắt ánh lên vẻ giận dữ :
_Thằng nào…thằng nào mày đoán ra không?
_Tao nghi thằng Thiệu quá !Hôm qua lúc mày chơi đánh đáo, tao về lớp bắt gặp nó đang lúi húi trong hộc bàn bọn mình
_Hê lô, còn ai trồng khoai đất này nữa, tớ đấy, tớ đấy…xin lỗi nhé Ba Tai !
Thằng Thiệu đột nhiên xuất hiện cất tiếng chào ,cười với cái cười “hiền hòa” liếng thoắng :
_Tớ biết cậu giận tớ lắm ,nào cứ chửi tớ đi, chửi thậm tệ vào.Thấy cậu chúc mọi người vui tươi nên tớ góp phần vào lời chúc của cậu cho mọi người vui vẻ 1 phen thôi mà !
Rồi như một “chính khách” đi hòa đàm, Thiệu khom mình giơ tay ra trước mặt Ba Tai chờ 1 cái bắt tay giải hòa
_Bốp.. bốp
Ba Tai tát mạnh vào mặt thằng Thiệu,,vẫn giữ nguyên nụ cười Thiệu xoa má :
_Thế là hòa nhé, chúc mạnh khỏe,tươi trẻ, vui vẻ, yêu đời nhé.Happy New Year
Thiệu đứng thẳng người, miệng huýt sáo líu lo rồi đi thẳng không quên nháy mắt 1 cái với mình.Còn lại 2 thằng mình phá ra cười vì cái phong cách của thằng Thiệu lúc nào cũng bơ bơ mà cũng cười vì cái “hận” của Ba Tai , thằng Ba Tai cũng phá ra cười trông ngây ngây, thộn thộn …mà chẳng hiểu ra làm sao cả
Hi hi, chỉ vì cánh thiệp xuân Hợi năm ấy mà thằng Ba Tai mất cả Tết, mùng một Tết má nó đóng bộ cánh đi chúc Tết bà con,sờ đến chai nước hoa để dành bấy lâu chửa dám xài thì hỡi ơi chẳng còn 1 giọt vì ông “quý tử” đã chơi mẹo cứt gà với đám thiệp hết rồi. Ba Tai được “lì xì” no mông roi mây, bao nhiêu tiền lì xì Tết ấy phải sung hết vào công quỹ heo đất để đền trả chai nước hoa Chanel cho má nó !Xem ra Ba Tai chúc người tươi trẻ ,vui vẻ hắn cũng phải hy sinh lắm lắm.
04-01-2012
VẪN MONG XUÂN - MONG VẬY
VẪN MONG XUÂN
Vẫn ngóng trông xuân cũng chỉ vì.
Còn lâu mới tới “ cổ lai hy”.
Mồi ngon vẫn đủ ngày hai cữ.
Rượu tốt còn dư bữa mấy ly.
Thế sự vờ đui, nom nhức mắt.
Nhân tình giả điếc, ngán sân si.
Ngày xuân dài rộng tha hồ lượn.
Bù khú cho say mệt ngủ khì.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
MONG VẬY
Năm hết ngày qua nỗi chán vì
Chuyện đời nào thấy hỷ hì hy
Khôn còn chuốc bại âu hoàn dại
Chén chửa quên sầu lại mượn ly
Chưa Tết chưa hay cơn ngất ngưởng
Càng già càng ngẫm nỗi ngu si
Cũng mong ngày Tết hồn son trẻ
Cui vẻ đôi hôm cất tiếng khì
CAO BỒI GIÀ
04-01-2012
Vẫn ngóng trông xuân cũng chỉ vì.
Còn lâu mới tới “ cổ lai hy”.
Mồi ngon vẫn đủ ngày hai cữ.
Rượu tốt còn dư bữa mấy ly.
Thế sự vờ đui, nom nhức mắt.
Nhân tình giả điếc, ngán sân si.
Ngày xuân dài rộng tha hồ lượn.
Bù khú cho say mệt ngủ khì.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
MONG VẬY
Năm hết ngày qua nỗi chán vì
Chuyện đời nào thấy hỷ hì hy
Khôn còn chuốc bại âu hoàn dại
Chén chửa quên sầu lại mượn ly
Chưa Tết chưa hay cơn ngất ngưởng
Càng già càng ngẫm nỗi ngu si
Cũng mong ngày Tết hồn son trẻ
Cui vẻ đôi hôm cất tiếng khì
CAO BỒI GIÀ
04-01-2012
Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012
LẠI TẾT RỒI Ư ?
Vội vã ngày qua, Tết Tết rồi
Nghe lòng xao xuyến tuổi tuôn trôi
Xòe tay xuẩn tính soi thân phận
Nhắm mắt ngây suy ngẫm sự đời
Một kiếp tài tinh, làn gió thoản
Trăm năm giỏi vận ,bóng mây côi
Ơ hay Tết đến…đời vui vẻ
Nhìn đóa hoa tươi, cũng gặng cười !
CAO BỒI GIÀ
03-01-2012
Nghe lòng xao xuyến tuổi tuôn trôi
Xòe tay xuẩn tính soi thân phận
Nhắm mắt ngây suy ngẫm sự đời
Một kiếp tài tinh, làn gió thoản
Trăm năm giỏi vận ,bóng mây côi
Ơ hay Tết đến…đời vui vẻ
Nhìn đóa hoa tươi, cũng gặng cười !
CAO BỒI GIÀ
03-01-2012
Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012
CÁNH THIỆP XUÂN HỢI 03
(Tiếp theo)
_Không , tao còn năm chục ở nhà
_Ừ nghe tao thế thì còn khôn.Mày thua 4 chục à ?
_Ừ, bị tụi nó cạo mất 4 chục, đau quá!
_Sướng nhé, ăn 15 thua 40, tự tin nữa đi !
Dàu dàu cái mặt, Ba Tai thầm thì :
_Thôi chịu in giấy thường vậy!Hết ngày rồi
Chiều hôm sau,mình đang bắn bi với mấy thằng xóm ba tai, nó ngoắc mình ra khoe :
_Tao đặt in thiệp rồi. Giấy màu lam bóng đẹp lắm, chữ màu bạc sang hết chỗ chê
_Thế có hình hay biểu tượng gì không ?
_In hình cành mai hay tràng pháo thường quá, tao không thích
Chợt mình nhớ ra vẽ đường cho Ba Tai :
_Tao thấy số báo Xuân Sóng Thần có in hình 1 cặp heo đất hay lắm,mày bảo nhà in cho thêm vào hai con heo đất biểu tượng năm Tân Hợi là tuyệt cú mèo luôn
_Ừ nhỉ,mày cho tao mượn tờ báo ấy nhé
Hai hôm sau, Minh Ba Tai kéo mình đến nhà in Thiên Hà để cùng nó lấy hộp card.Ông chủ nhà in tủm tỉm cười vừa giao hàng vừa nói :
_Nhất cậu rồi nhé! Ai bằng tuổi cậu mà có tấm thiệp xuân oách thế này
Thằng Minh thẹn chín đỏ bừng hai tai, ấy quên cả ba tai cùng đỏ lựng chứ, vội vàng trả tiền rồi lẹ làng kéo mình biến khỏi nhà in chẳng thèm mở hộp thiệp ra kiểm tra nữa.Thấy thái độ ấy của Ba Tai mình đoán rằng chắc hôm đi đặt hắn cũng đã bị ông chủ hay nhân viên nhà in cười cợt chi đây nên hôm nay cu cậu mới kéo mình đi theo cho đỡ quê.
Trên đường về , Minh Ba Tai mới mở ra đưa mình xem 1 tấm card,nhìn qua mình thấy sắc xanh lam nền khá nhã nhặn, chữ nhũ bạc trông cũng sang thật,riêng đôi heo in màu xám đất ngộ nghĩnh phết, nhưng đọc đến nội dung mình phá ra cười :
_Ai ,ai quân sư chữ nghĩa cho mày thế ?
Nó đứng lại,nghệt mặt ra :
_Sao ,sao có gì không ổn hả ?
Mình đọc to lẫn trong tiếng cười :
_Nguyễn Hoàng Minh- Kỳ danh: Ba Tai- Chúc Mừng Năm Mới –Mạnh Khỏe, Tươi trẻ, Vui vẻ,Yêu đời…hi, hi…
_Cái anh nhận hàng dạy tao in thế đấy, thế nào ?
_Kỳ danh…Mày là kỳ dị nhân hay kỳ …cục nhân ?
_Vậy họ chơi xỏ tao hả ?
Tự nhiên thấy thằng bạn buồn hiu,mặt nhẽo ra như “miếng thịt thiu”, mình thôi cười quay ra an ủi nó :
_Thôi cũng chẳng sao, mày đã nghe người ta nói “kỳ hoa dị thảo “ bao giờ chưa ?Đó là các loài hoa cỏ quý hiếm mà như mày cũng hiếm chứ bộ, mấy ai có 3 tai như mày, thôi thế cũng được chắc người chỉ vẽ cho mày cũng nghĩ thế, vả lại bọn lớp mình mấy đứa hiểu chữ nho chữ Tàu đâu mà lo.
Nghe thế, Ba Tai vui vẻ lại ngay,nó sôi nổi hẳn lên :
_Tao đã có cách làm cho thiệp thơm rồi, 2 ngày nữa là tao sẽ chúc mày mấy tấm thơm lựng, chờ nhá
_Mày tẩm dầu thơm vào à ?
_Ừ, sao cái gì mày cũng đoán ra vậy ?
_Thì lạ gì mấy cái mẹo cứt gà của mấy thằng nít ranh bọn mình.
Lên lớp hôm sau thằng Minh thập thò lấy từ trong cặp ra hộp card thì thào với mình :
_Đừng nói cho thằng nào biết nhá để lúc tao đưa mới bất ngờ vả lại chờ nó thơm đã
Nó mở ra cho mình xem:2 miếng bông gòn tẩm nước hoa được nó ép trên ,lót dưới xấp card, nó rút ra 1 tấn ngửi ngửi :
_Sao hơn 1 ngày rồi mà vẫn chẳng dậy mùi mày nhỉ ?
Nó lại dí dí lên mũi mình, chẳng mùi mẽ gì thật, mình bảo nó:
_Chỉ có nước “bôi” lên từng tờ ,may ra…
Thằng Thiệu ngồi bàn sau thấy 2 thằng mình thì thụp thì nhoài lên ngó ngó, Ba Tai vội vàng nhét ngay “của báu “ vào cặp.Thằng Thiệu mặt bơ bơ như không quan tâm gì cả chẳng thèm hỏi( Thằng Nguyễn Văn Thiệu này cũng “ đặc biệt” lắm, mình sẽ nói về nhân vật này trong chủ đề khác)
Hôm sau nữa, thằng Ba Tai thất vọn thấy rõ khi mở cặp ra hít hà mấy tấm card vẫn trơ ra không chịu thơm giùm nó.Thằng Thiệu thấy 2 thằng mình to nhỏ thì đứng lên :
_Thưa thầy, 2 bạn này trong giờ học mà cứ ngồi hát nhảm nhí, mất trật tự quá ạ !
Mình với Ba Tai “sững” ra, Thầy chỉ mặt 2 thằng :
_Hai em lên đây mau
Hai thằng đứng như phỗng trước lớp,thầy giáo hỏi :
_Hai em hát hỏng gì ở dưới ?
_Dạ ! Tụi em đâu hát gì đâu ạ !
Thằng Thiệu đứng phắt dậy , mặt nghiêm túc “thực thà” cứ như thật…đến nỗi ai cũng phải tin là thật:
_Dạ ! Hai bạn ấy hát “Hai trái tim vàng” với “Túp lều lý tưởng” đấy ạ !
Thầy cũng tin thế và ra lệnh phạt :
_Hai em phải đứng lên bục này hát 1 bài rồi thầy tha cho
Mình nhìn Ba Tai :
_Hát bài gì mày ?
Hội ý xong 2 đứa mình cùng hát :
_Nhà em có nuôi 1 con chó, trông nó to như con bò, đêm nó kêu gấu .gấu,gấu…
Hai thằng cố giữ bè nhưng lúc mình cao vút,Ba Tai ồm ồm, khi giọng mình lài xuống thấp theo Ba Tai thì Ba Tai lại tót cung mây, cả lớp được 1 trận cười vỡ bụng .
Về chỗ ngồi, Thằng Thiệu tỉnh bơ :
_Cảm ơn 2 cậu đã làm mình và cả lớp tỉnh ngủ
Giờ ra chơi, Ba Tai khoác vai mình ra sân trường :
_Tối nay về tao sẽ bôi từng tờ thôi chứ mai là buổi học cuối, nghỉ tết rồi
Loanh quanh xem Ba Tai đánh đáo với mấy thằng cũng chán, mình quay về lớp,thằng Thiệu đang làm gì ở bàn học mình thế kia, nó vội vàng dúi tay vô hộc bàn,mình hỏi nó :
_Mày làm gì trong hộc bàn tao thế ?
(Còn tiếp)
_Không , tao còn năm chục ở nhà
_Ừ nghe tao thế thì còn khôn.Mày thua 4 chục à ?
_Ừ, bị tụi nó cạo mất 4 chục, đau quá!
_Sướng nhé, ăn 15 thua 40, tự tin nữa đi !
Dàu dàu cái mặt, Ba Tai thầm thì :
_Thôi chịu in giấy thường vậy!Hết ngày rồi
Chiều hôm sau,mình đang bắn bi với mấy thằng xóm ba tai, nó ngoắc mình ra khoe :
_Tao đặt in thiệp rồi. Giấy màu lam bóng đẹp lắm, chữ màu bạc sang hết chỗ chê
_Thế có hình hay biểu tượng gì không ?
_In hình cành mai hay tràng pháo thường quá, tao không thích
Chợt mình nhớ ra vẽ đường cho Ba Tai :
_Tao thấy số báo Xuân Sóng Thần có in hình 1 cặp heo đất hay lắm,mày bảo nhà in cho thêm vào hai con heo đất biểu tượng năm Tân Hợi là tuyệt cú mèo luôn
_Ừ nhỉ,mày cho tao mượn tờ báo ấy nhé
Hai hôm sau, Minh Ba Tai kéo mình đến nhà in Thiên Hà để cùng nó lấy hộp card.Ông chủ nhà in tủm tỉm cười vừa giao hàng vừa nói :
_Nhất cậu rồi nhé! Ai bằng tuổi cậu mà có tấm thiệp xuân oách thế này
Thằng Minh thẹn chín đỏ bừng hai tai, ấy quên cả ba tai cùng đỏ lựng chứ, vội vàng trả tiền rồi lẹ làng kéo mình biến khỏi nhà in chẳng thèm mở hộp thiệp ra kiểm tra nữa.Thấy thái độ ấy của Ba Tai mình đoán rằng chắc hôm đi đặt hắn cũng đã bị ông chủ hay nhân viên nhà in cười cợt chi đây nên hôm nay cu cậu mới kéo mình đi theo cho đỡ quê.
Trên đường về , Minh Ba Tai mới mở ra đưa mình xem 1 tấm card,nhìn qua mình thấy sắc xanh lam nền khá nhã nhặn, chữ nhũ bạc trông cũng sang thật,riêng đôi heo in màu xám đất ngộ nghĩnh phết, nhưng đọc đến nội dung mình phá ra cười :
_Ai ,ai quân sư chữ nghĩa cho mày thế ?
Nó đứng lại,nghệt mặt ra :
_Sao ,sao có gì không ổn hả ?
Mình đọc to lẫn trong tiếng cười :
_Nguyễn Hoàng Minh- Kỳ danh: Ba Tai- Chúc Mừng Năm Mới –Mạnh Khỏe, Tươi trẻ, Vui vẻ,Yêu đời…hi, hi…
_Cái anh nhận hàng dạy tao in thế đấy, thế nào ?
_Kỳ danh…Mày là kỳ dị nhân hay kỳ …cục nhân ?
_Vậy họ chơi xỏ tao hả ?
Tự nhiên thấy thằng bạn buồn hiu,mặt nhẽo ra như “miếng thịt thiu”, mình thôi cười quay ra an ủi nó :
_Thôi cũng chẳng sao, mày đã nghe người ta nói “kỳ hoa dị thảo “ bao giờ chưa ?Đó là các loài hoa cỏ quý hiếm mà như mày cũng hiếm chứ bộ, mấy ai có 3 tai như mày, thôi thế cũng được chắc người chỉ vẽ cho mày cũng nghĩ thế, vả lại bọn lớp mình mấy đứa hiểu chữ nho chữ Tàu đâu mà lo.
Nghe thế, Ba Tai vui vẻ lại ngay,nó sôi nổi hẳn lên :
_Tao đã có cách làm cho thiệp thơm rồi, 2 ngày nữa là tao sẽ chúc mày mấy tấm thơm lựng, chờ nhá
_Mày tẩm dầu thơm vào à ?
_Ừ, sao cái gì mày cũng đoán ra vậy ?
_Thì lạ gì mấy cái mẹo cứt gà của mấy thằng nít ranh bọn mình.
Lên lớp hôm sau thằng Minh thập thò lấy từ trong cặp ra hộp card thì thào với mình :
_Đừng nói cho thằng nào biết nhá để lúc tao đưa mới bất ngờ vả lại chờ nó thơm đã
Nó mở ra cho mình xem:2 miếng bông gòn tẩm nước hoa được nó ép trên ,lót dưới xấp card, nó rút ra 1 tấn ngửi ngửi :
_Sao hơn 1 ngày rồi mà vẫn chẳng dậy mùi mày nhỉ ?
Nó lại dí dí lên mũi mình, chẳng mùi mẽ gì thật, mình bảo nó:
_Chỉ có nước “bôi” lên từng tờ ,may ra…
Thằng Thiệu ngồi bàn sau thấy 2 thằng mình thì thụp thì nhoài lên ngó ngó, Ba Tai vội vàng nhét ngay “của báu “ vào cặp.Thằng Thiệu mặt bơ bơ như không quan tâm gì cả chẳng thèm hỏi( Thằng Nguyễn Văn Thiệu này cũng “ đặc biệt” lắm, mình sẽ nói về nhân vật này trong chủ đề khác)
Hôm sau nữa, thằng Ba Tai thất vọn thấy rõ khi mở cặp ra hít hà mấy tấm card vẫn trơ ra không chịu thơm giùm nó.Thằng Thiệu thấy 2 thằng mình to nhỏ thì đứng lên :
_Thưa thầy, 2 bạn này trong giờ học mà cứ ngồi hát nhảm nhí, mất trật tự quá ạ !
Mình với Ba Tai “sững” ra, Thầy chỉ mặt 2 thằng :
_Hai em lên đây mau
Hai thằng đứng như phỗng trước lớp,thầy giáo hỏi :
_Hai em hát hỏng gì ở dưới ?
_Dạ ! Tụi em đâu hát gì đâu ạ !
Thằng Thiệu đứng phắt dậy , mặt nghiêm túc “thực thà” cứ như thật…đến nỗi ai cũng phải tin là thật:
_Dạ ! Hai bạn ấy hát “Hai trái tim vàng” với “Túp lều lý tưởng” đấy ạ !
Thầy cũng tin thế và ra lệnh phạt :
_Hai em phải đứng lên bục này hát 1 bài rồi thầy tha cho
Mình nhìn Ba Tai :
_Hát bài gì mày ?
Hội ý xong 2 đứa mình cùng hát :
_Nhà em có nuôi 1 con chó, trông nó to như con bò, đêm nó kêu gấu .gấu,gấu…
Hai thằng cố giữ bè nhưng lúc mình cao vút,Ba Tai ồm ồm, khi giọng mình lài xuống thấp theo Ba Tai thì Ba Tai lại tót cung mây, cả lớp được 1 trận cười vỡ bụng .
Về chỗ ngồi, Thằng Thiệu tỉnh bơ :
_Cảm ơn 2 cậu đã làm mình và cả lớp tỉnh ngủ
Giờ ra chơi, Ba Tai khoác vai mình ra sân trường :
_Tối nay về tao sẽ bôi từng tờ thôi chứ mai là buổi học cuối, nghỉ tết rồi
Loanh quanh xem Ba Tai đánh đáo với mấy thằng cũng chán, mình quay về lớp,thằng Thiệu đang làm gì ở bàn học mình thế kia, nó vội vàng dúi tay vô hộc bàn,mình hỏi nó :
_Mày làm gì trong hộc bàn tao thế ?
(Còn tiếp)
Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012
CHUYỂN KHẮC
Một năm thế đã đã đi vèo
Khắp thế âm vang rộn tiếng reo
Năm mới năm me thành quả đậu
Ngày vàng ngày ngọc ước mơ gieo
Trong chăn ấm áp mơ say đẹp
Ngoài phố lung linh pháo sáng lòe
Te tẻ ,gà đêm giờ chuyển khắc
Gió đêm se nhẹ tựa run theo!
CAO BỒI GIÀ
01-01-2012
Khắp thế âm vang rộn tiếng reo
Năm mới năm me thành quả đậu
Ngày vàng ngày ngọc ước mơ gieo
Trong chăn ấm áp mơ say đẹp
Ngoài phố lung linh pháo sáng lòe
Te tẻ ,gà đêm giờ chuyển khắc
Gió đêm se nhẹ tựa run theo!
CAO BỒI GIÀ
01-01-2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)