Đời mới sinh ra”hiện tượng tiền”
Điều hành mọi việc chỉ quy tiền
Cà nhong ngựa sắt ,ông cào phí
Đăng ký xe hơi ,chúng cạn tiền
Hòng giảm kẹt ùn thì vẽ phí
Để lùi tai nạn cứ moi tiền
Tiền đâu dân có …không cần biết
Đi lại thì bay…phải cúng…tiền!
CAO BỒI GIÀ
16-03-2012
Thứ Sáu, 16 tháng 3, 2012
Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012
THƯƠNG THAY..."THƯỢNG ĐẾ" VIỆT !
Mừng mừng quyền lợi “kẻ” tiêu dùng
Những tám điều nghe thật sướng rưng
“Bảo vệ:y chừng rơi mõm thú
“An toàn” :như thể giữa sa trường
Quyền lừa quyền chọn thôi đành ngậm
Quyền biết quyền tin cứ tự tung
Thông thái mà dùng mong đắc thọ
Thương thương “thượng đế “Việt …vô cùng!
CAO BỒI GIÀ
15-03-2012
Nhân ngày QUỐC TẾ QUYỀN NGƯỜI TIÊU DÙNG (15-03), ngẫm mà thương cho những “thượng đế” Việt chỉ mãi được nhắc nhở …HÃY LÀ NGƯỜI TIÊU DÙNG…THÔNG THÁI…Thương thay !! Hu hu
Những tám điều nghe thật sướng rưng
“Bảo vệ:y chừng rơi mõm thú
“An toàn” :như thể giữa sa trường
Quyền lừa quyền chọn thôi đành ngậm
Quyền biết quyền tin cứ tự tung
Thông thái mà dùng mong đắc thọ
Thương thương “thượng đế “Việt …vô cùng!
CAO BỒI GIÀ
15-03-2012
Nhân ngày QUỐC TẾ QUYỀN NGƯỜI TIÊU DÙNG (15-03), ngẫm mà thương cho những “thượng đế” Việt chỉ mãi được nhắc nhở …HÃY LÀ NGƯỜI TIÊU DÙNG…THÔNG THÁI…Thương thay !! Hu hu
CÔ HÀNG KHOAI
Ra phố cô buôn đặc sản làng
Đường ngang ngõ dọc gánh khoai lang
Than hồng thơm nứcnghe nồng mũi
Trấu ủ nồng nàn cắn ấm răng
Giọng ngọt khéo rao người thử nếm
Miệng cười duyên khiến khách năng ăn
Bước thanh đều nhịp đôi quang gánh
Đôi bận ăn quen ,bỗng …nhớ nàng !
CAO BỒI GIÀ
15-03-2012
Đường ngang ngõ dọc gánh khoai lang
Than hồng thơm nứcnghe nồng mũi
Trấu ủ nồng nàn cắn ấm răng
Giọng ngọt khéo rao người thử nếm
Miệng cười duyên khiến khách năng ăn
Bước thanh đều nhịp đôi quang gánh
Đôi bận ăn quen ,bỗng …nhớ nàng !
CAO BỒI GIÀ
15-03-2012
Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012
NÓNG NUNG NÓNG NỒNG...
Lửa đổ nung trời tiết tháng ba
Mồ hôi lớn,bé túa nhau ra
Cỏ cây queo héo trơ cành rũ
Đường phố lèo tèo vắng bóng qua
Mong gió xa lôi ào khí mát
Cầu mây thâm kéo đổ mưa ùa
Rào rào …ô ước được ngay nhỉ
Mươi phút thôi thì cũng …sướng đa !
CAO BỒI GIÀ
14-03-2012
Mồ hôi lớn,bé túa nhau ra
Cỏ cây queo héo trơ cành rũ
Đường phố lèo tèo vắng bóng qua
Mong gió xa lôi ào khí mát
Cầu mây thâm kéo đổ mưa ùa
Rào rào …ô ước được ngay nhỉ
Mươi phút thôi thì cũng …sướng đa !
CAO BỒI GIÀ
14-03-2012
Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012
BẢN LĨNH...NHÀ CHÍNH KHÁCH 05
(Tiếp theo)
Một buổi học nọ ,trong lúc cô đang đọc cho cả lớp viết chính tả, bỗng một chiếc xe thùng vẽ dấu Hồng Thập Tự chạy vô sân trường, bọn học sinh nhốn nháo cả lên,thoáng chốc toàn trường ồn ào như ong vỡ tổ.
_Cạnh…cạch…cạch…
Cô giáo lấy cây thước gỗ lim đập mạnh lên mặt bàn như Bao Công chấn chỉnh trật tự trong lớp, tuy có yên được đôi chút nhưng buổi viết chính tả coi như …hỏng bột hư đường
_Chích ngừa…chích ngừa tụi bay ơi
Những tiếng kêu sợ hãi xì xào với nhau ,thấp thoáng đã có những khuôn mặt xanh như tàu lá,thằng Thông vơ vội mấy cuốn sách ,vở trên mặt bàn nhét vào cặp, nước mắt đoanh tròng,nhanh như cắt nó ôm cặp chạy thẳng như tên bắn ra cổng trường, mọi người không ai kịp gọi chỉ nhìn theo bóng nó.Tội nghiệp cái thằng nhát gan chạy nhanh thế mà không nhanh hơn được động tác đóng cổng của thầy Thìn,đành thất thểu quay lại lớp học theo lệnh của thầy,đứng trước cửa lớp nó rống lên tu tu:
_Cô ơi!...em không chích đâu…
Cô giáo phải ra dắt tay dỗ dành, đôi đứa khác cũng đang chảy nước mắt lây.Thầy Hiệu trưởng bước vô lớp đứng trên bục giảng tằng hắng :
_Các em học sinh thân mến, hôm nay phái đoàn Y tế học đường đến trường ta để chủng ngừa cho tất cả học sinh trường ta.Phòng bệnh hơn chữa bệnh ,chỉ 1 mũi chích hôm nay sẽ giúp các em khỏe mạnh không phải chích nhiều mũi thuốc chữa bệnh sau này,Thôi các em chuẩn bị xếp hàng ra sân để nhân viên y tế chủng ngừa cho nhé !
Thầy Hiệu Trưởng sang lớp khác rồi mà không khí vẫn lặng cứng.Đám nhãi nhìn nhau đứa gượng ,thằng mếu,Thiệu đứng dậy thở lấy hơi vài cái :
_Nào trưởng lớp dẫn đầu cho anh em xếp hàng ra sân đi chứ!
Cô giáo động viên :
_Trưởng lớp Bằng đứng lên điều động các bạn đi nào , bạn Thiệu nói đúng đấy !
Bằng miễn cưỡng hô to :
_Học sinh đứng…
Cả lớp đồng thanh hô theo…đứng nhưng chừng quá bán vẫn chưa đứng nổi.Sau ba lần hô hào như thế cô mới dẫn được bọn “sĩ tốt “rời khỏi lớp,theo lệnh cô toàn lớp xếp thành một hàng tiến bước,đi đầu là lớp trưởng ,lớp phó,theo sát là 4 bạn tổ trưởng rồi đến “anh hùng” Thiệu, mình và cả đám rồng rắn nối đuôi.
Đứng sắp hàng trước bàn Y tế ,mùi cồn sát trùng hăng nồng làm lũ chúng mình như cứng chân lại, nồi nước luộc ống chích sôi sùng sục như réo lời hăm dọa,Bằng đã được chích “tiên phong”,quay trở ra mặt trưởng lớp nhăn nhó,cánh tay đơ ra rũ xuống càng làm những tên “đợi chờ” loạn nhịp tim hơn.Đến lượt tổ trưởng Thái người nó cong như chữ S khi nhìn thấy mũi kim cô y tá giơ lên,nhân viên y tế cảnh cáo :
_Em co gồng như thế sẽ có nguy cơ gãy kim trong bắp tay luôn đấy !Bình tĩnh nào
Thiệu từ phía sau nhảy ra nắm lấy và giữ chặt cánh tay Thái:
_Nào đừng sợ, như kiến đốt thôi, để mình giữ tay cho kẻo không gãy kim càng khổ hơn!Nào can đảm lên nào
Cứ thế lần lượt từng bạn một được Thiệu đứng cạnh nắm cánh tay và luôn miệng động viên, lâu lâu lại tếu phát vài câu :
_Hùng đáng khâm phục quá, hoan hô cái nào !
_Túc này giỏi ghê chẳng nhăn mặt tẹo nào,cho tràng vỗ tay đi
Chẳng mấy chốc màn “khổ hình” cũng xong ,cả lớp kéo nhau về phòng học theo lệnh cô giáo,đến gần cửa lớp có tiếng Minh Ba tai hét lớn :
_Thằng Thiệu…thằng Thiệu chưa chích…nó chưa chích…
_Ừ nhỉ !Nó chỉ đứng giữ tay mọi người còn nó thì …trốn chích ngừa…ma le quá
Cả lớp đồng loạt nhao nhao lên vạch mặt láu của nó khi thấy Ba tai phát hiện,cô giáo dừng lại nhìn Thiệu…lúc này nó đang toét miệng :
_Ồ,ồ mình quên…mình quên,giờ ra chích đây
Cả bọn cười khúc khích kéo nhau quay lại để …kiểm chứng việc Thiệu chích ngừa,kể ra lủi không được thì Thiệu cũng “anh hùng” lắm lắm khi cái ống chích cắm phập vô cánh tay nó vẫn một nụ cười …mong mỏng trên môi
(Còn tiếp)
Một buổi học nọ ,trong lúc cô đang đọc cho cả lớp viết chính tả, bỗng một chiếc xe thùng vẽ dấu Hồng Thập Tự chạy vô sân trường, bọn học sinh nhốn nháo cả lên,thoáng chốc toàn trường ồn ào như ong vỡ tổ.
_Cạnh…cạch…cạch…
Cô giáo lấy cây thước gỗ lim đập mạnh lên mặt bàn như Bao Công chấn chỉnh trật tự trong lớp, tuy có yên được đôi chút nhưng buổi viết chính tả coi như …hỏng bột hư đường
_Chích ngừa…chích ngừa tụi bay ơi
Những tiếng kêu sợ hãi xì xào với nhau ,thấp thoáng đã có những khuôn mặt xanh như tàu lá,thằng Thông vơ vội mấy cuốn sách ,vở trên mặt bàn nhét vào cặp, nước mắt đoanh tròng,nhanh như cắt nó ôm cặp chạy thẳng như tên bắn ra cổng trường, mọi người không ai kịp gọi chỉ nhìn theo bóng nó.Tội nghiệp cái thằng nhát gan chạy nhanh thế mà không nhanh hơn được động tác đóng cổng của thầy Thìn,đành thất thểu quay lại lớp học theo lệnh của thầy,đứng trước cửa lớp nó rống lên tu tu:
_Cô ơi!...em không chích đâu…
Cô giáo phải ra dắt tay dỗ dành, đôi đứa khác cũng đang chảy nước mắt lây.Thầy Hiệu trưởng bước vô lớp đứng trên bục giảng tằng hắng :
_Các em học sinh thân mến, hôm nay phái đoàn Y tế học đường đến trường ta để chủng ngừa cho tất cả học sinh trường ta.Phòng bệnh hơn chữa bệnh ,chỉ 1 mũi chích hôm nay sẽ giúp các em khỏe mạnh không phải chích nhiều mũi thuốc chữa bệnh sau này,Thôi các em chuẩn bị xếp hàng ra sân để nhân viên y tế chủng ngừa cho nhé !
Thầy Hiệu Trưởng sang lớp khác rồi mà không khí vẫn lặng cứng.Đám nhãi nhìn nhau đứa gượng ,thằng mếu,Thiệu đứng dậy thở lấy hơi vài cái :
_Nào trưởng lớp dẫn đầu cho anh em xếp hàng ra sân đi chứ!
Cô giáo động viên :
_Trưởng lớp Bằng đứng lên điều động các bạn đi nào , bạn Thiệu nói đúng đấy !
Bằng miễn cưỡng hô to :
_Học sinh đứng…
Cả lớp đồng thanh hô theo…đứng nhưng chừng quá bán vẫn chưa đứng nổi.Sau ba lần hô hào như thế cô mới dẫn được bọn “sĩ tốt “rời khỏi lớp,theo lệnh cô toàn lớp xếp thành một hàng tiến bước,đi đầu là lớp trưởng ,lớp phó,theo sát là 4 bạn tổ trưởng rồi đến “anh hùng” Thiệu, mình và cả đám rồng rắn nối đuôi.
Đứng sắp hàng trước bàn Y tế ,mùi cồn sát trùng hăng nồng làm lũ chúng mình như cứng chân lại, nồi nước luộc ống chích sôi sùng sục như réo lời hăm dọa,Bằng đã được chích “tiên phong”,quay trở ra mặt trưởng lớp nhăn nhó,cánh tay đơ ra rũ xuống càng làm những tên “đợi chờ” loạn nhịp tim hơn.Đến lượt tổ trưởng Thái người nó cong như chữ S khi nhìn thấy mũi kim cô y tá giơ lên,nhân viên y tế cảnh cáo :
_Em co gồng như thế sẽ có nguy cơ gãy kim trong bắp tay luôn đấy !Bình tĩnh nào
Thiệu từ phía sau nhảy ra nắm lấy và giữ chặt cánh tay Thái:
_Nào đừng sợ, như kiến đốt thôi, để mình giữ tay cho kẻo không gãy kim càng khổ hơn!Nào can đảm lên nào
Cứ thế lần lượt từng bạn một được Thiệu đứng cạnh nắm cánh tay và luôn miệng động viên, lâu lâu lại tếu phát vài câu :
_Hùng đáng khâm phục quá, hoan hô cái nào !
_Túc này giỏi ghê chẳng nhăn mặt tẹo nào,cho tràng vỗ tay đi
Chẳng mấy chốc màn “khổ hình” cũng xong ,cả lớp kéo nhau về phòng học theo lệnh cô giáo,đến gần cửa lớp có tiếng Minh Ba tai hét lớn :
_Thằng Thiệu…thằng Thiệu chưa chích…nó chưa chích…
_Ừ nhỉ !Nó chỉ đứng giữ tay mọi người còn nó thì …trốn chích ngừa…ma le quá
Cả lớp đồng loạt nhao nhao lên vạch mặt láu của nó khi thấy Ba tai phát hiện,cô giáo dừng lại nhìn Thiệu…lúc này nó đang toét miệng :
_Ồ,ồ mình quên…mình quên,giờ ra chích đây
Cả bọn cười khúc khích kéo nhau quay lại để …kiểm chứng việc Thiệu chích ngừa,kể ra lủi không được thì Thiệu cũng “anh hùng” lắm lắm khi cái ống chích cắm phập vô cánh tay nó vẫn một nụ cười …mong mỏng trên môi
(Còn tiếp)
Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012
CHIỀU QUA BẾN NƯỚC
Chiều muộn ,chiều thê nắng dãi chiều
Dom dom cọng nắng vẽ hoa tiêu
Tiếng hò kẻ vận xao âm Huế
Câu hát ai buông thoảng điệu Kiều
Gió phảng hơi sông cuồng bước sải
Khách qua bến nước dợn lòng phiêu
Chiều rơi chậm rãi tình lưu tiễn
Qua bến người ơi ký chút điều!
CAO BỒI GIÀ
11-03-2012
XIN HỌA:
BẾN NƯỚC
Hoàng hôn chầm chậm tắt ngang chiều.
Nhuộm mái thời gian tóc muối tiêu.
Bến nước ngư ông vang tiếng sáo.
Phòng khuê chinh phụ vẳng câu kiều.
Chim bằng lạc cánh bay vô định.
Lãng tử dừng chân bước lãng phiêu.
Giọt đắng thời gian hoen khóe mắt.
Buồn nom bến nước cảm đôi điều.
Nguyễn Huy Vụ
Dom dom cọng nắng vẽ hoa tiêu
Tiếng hò kẻ vận xao âm Huế
Câu hát ai buông thoảng điệu Kiều
Gió phảng hơi sông cuồng bước sải
Khách qua bến nước dợn lòng phiêu
Chiều rơi chậm rãi tình lưu tiễn
Qua bến người ơi ký chút điều!
CAO BỒI GIÀ
11-03-2012
XIN HỌA:
BẾN NƯỚC
Hoàng hôn chầm chậm tắt ngang chiều.
Nhuộm mái thời gian tóc muối tiêu.
Bến nước ngư ông vang tiếng sáo.
Phòng khuê chinh phụ vẳng câu kiều.
Chim bằng lạc cánh bay vô định.
Lãng tử dừng chân bước lãng phiêu.
Giọt đắng thời gian hoen khóe mắt.
Buồn nom bến nước cảm đôi điều.
Nguyễn Huy Vụ
Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012
HOÀI VẪY...
Rã rời tựa cánh chim bay
Chỉ mong ngừng cánh phút giây thư nhàn
Đường mây đan đặc thâm vân
Không điều cho hoãn chẳng ân nương nhờ
Đắng cay trăm thể quây vồ
Mắt trơ ,lệ ngược ,tim khô ,đoạn trường
Xanh xanh ngọn cỏ bên đường
Còn xanh hy vọng thắm nhường ngàn phương
Ta lòng những mộng bình thường
Nhưng đời trăm nẻo chẳng nhường phần ta
Rưng rưng tự thấm xót xa
Đành cam vùng vẫy …ngàn xa vẫy vùng!
CAO BỒI GIÀ
10-03-2012
Chỉ mong ngừng cánh phút giây thư nhàn
Đường mây đan đặc thâm vân
Không điều cho hoãn chẳng ân nương nhờ
Đắng cay trăm thể quây vồ
Mắt trơ ,lệ ngược ,tim khô ,đoạn trường
Xanh xanh ngọn cỏ bên đường
Còn xanh hy vọng thắm nhường ngàn phương
Ta lòng những mộng bình thường
Nhưng đời trăm nẻo chẳng nhường phần ta
Rưng rưng tự thấm xót xa
Đành cam vùng vẫy …ngàn xa vẫy vùng!
CAO BỒI GIÀ
10-03-2012
Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012
ĐỚN DẠ
Đau đớn căng dài đêm đớn đau
Thức thao nhấm buốt lặng tâm sầu
Lo toan bấy lẽ choang cùng tận
Ước vọng bao nhiêu chất nghẹn ngào
Căng mắt dò xem đêm mấy đoạn
Quơ tay ước thử buồn bao sâu
Thương thương đời thế …sao đời thế ?
Hỏi thế đêm rơi…tóc chuyển mầu !
CAO BỒI GIÀ
09-03-2012
Thức thao nhấm buốt lặng tâm sầu
Lo toan bấy lẽ choang cùng tận
Ước vọng bao nhiêu chất nghẹn ngào
Căng mắt dò xem đêm mấy đoạn
Quơ tay ước thử buồn bao sâu
Thương thương đời thế …sao đời thế ?
Hỏi thế đêm rơi…tóc chuyển mầu !
CAO BỒI GIÀ
09-03-2012
Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012
CHỈ MỘT ĐƯỜNG THĂNG
Trấn an theo lệ nói lằng nhằng
Quả đúng như thần giá sẽ tăng
Cơm đã đứt hơi còn gánh sữa
Ga chưa kịp đỡ lại lo xăng
Bực chiêu lơ tít không hề hạ
Giận thói quen rồi chỉ biết thăng
Quy luật thị trường …ây đến lạ…
Bao giờ cũng đổ…thiệt về dân !
CAO BỒI GIÀ
08-03-2012
Quả đúng như thần giá sẽ tăng
Cơm đã đứt hơi còn gánh sữa
Ga chưa kịp đỡ lại lo xăng
Bực chiêu lơ tít không hề hạ
Giận thói quen rồi chỉ biết thăng
Quy luật thị trường …ây đến lạ…
Bao giờ cũng đổ…thiệt về dân !
CAO BỒI GIÀ
08-03-2012
8/3 - DỄ ẸT
8/3
Đã lại ngày mùng tám tháng ba.
Tìm chiêu nịnh vợ nghĩ chưa ra.
Phấn son lại ngại không còn trẻ.
Hoa hoét thời e cũng đã già.
Nghỉ dưỡng Sa Pha lo rét đậm.
Thăm quan Côn Đảo sợ phong ba.
Đêm nay cố gắng tìm ra cách.
Chớ tưởng tặng quà dễ đó nha.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
DỄ ẸT
Chỉ một ngày thôi nỏ có ba
Việc gì phải sợ với lo ra
Hương hoa rõ tuyệt đâu riêng trẻ
Mỹ phẩm càng hay chớ ngại già
Đà Lạt ủ nàng vui rét rét
Vũng Tàu mời vợ chén ba ba
Thế thôi là đủ lo chi nữa
Chớ quẩn mà kêu …răng với nha !
CAO BỒI GIÀ
08-03-2012
Đã lại ngày mùng tám tháng ba.
Tìm chiêu nịnh vợ nghĩ chưa ra.
Phấn son lại ngại không còn trẻ.
Hoa hoét thời e cũng đã già.
Nghỉ dưỡng Sa Pha lo rét đậm.
Thăm quan Côn Đảo sợ phong ba.
Đêm nay cố gắng tìm ra cách.
Chớ tưởng tặng quà dễ đó nha.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
DỄ ẸT
Chỉ một ngày thôi nỏ có ba
Việc gì phải sợ với lo ra
Hương hoa rõ tuyệt đâu riêng trẻ
Mỹ phẩm càng hay chớ ngại già
Đà Lạt ủ nàng vui rét rét
Vũng Tàu mời vợ chén ba ba
Thế thôi là đủ lo chi nữa
Chớ quẩn mà kêu …răng với nha !
CAO BỒI GIÀ
08-03-2012
Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012
NGHE NẶNG CHIỀU RƠI
Chiều xa nghe tiếng chiều xa
Mong đâu cơn gió nặng tha mây về
Trời vương nắng nhẹ hong se
Chuồn chuồn cánh mỏng chân đê lượn lờ
Dưng không chân dốc bước mơ
Chiều ơi buồn đến bao giờ chiều ơi
Nghe lòng nặng khối nợ rơi
Trăm chiều chia muộn cho vơi nợ lòng
CAO BỒI GIÀ
07-03-2012
Mong đâu cơn gió nặng tha mây về
Trời vương nắng nhẹ hong se
Chuồn chuồn cánh mỏng chân đê lượn lờ
Dưng không chân dốc bước mơ
Chiều ơi buồn đến bao giờ chiều ơi
Nghe lòng nặng khối nợ rơi
Trăm chiều chia muộn cho vơi nợ lòng
CAO BỒI GIÀ
07-03-2012
TÁM THÁNG BA TRÊN DĂM ĐƯỜNG XA
Chốn chốn người mừng tám tháng ba
Còn anh rong ruổi dặm đường xa
Không hoa hồng thắm trao người ấy
Chẳng bước song đôi cạnh vợ nhà
Nỗi nhớ gửi mây bay tới ngọ
Lời yêu nhờ dế gáy giùm ta
Vô lăng những tưởng …ai ai ấy
Xiết chặt tay ôm nhớ nhớ là!
CAO BỒI GIÀ
07-03-2012…
Còn anh rong ruổi dặm đường xa
Không hoa hồng thắm trao người ấy
Chẳng bước song đôi cạnh vợ nhà
Nỗi nhớ gửi mây bay tới ngọ
Lời yêu nhờ dế gáy giùm ta
Vô lăng những tưởng …ai ai ấy
Xiết chặt tay ôm nhớ nhớ là!
CAO BỒI GIÀ
07-03-2012…
BẢN LĨNH - LÒNG THẸN
BẢN LĨNH
Khá khen bản lĩnh gã Cao Bồi.
Bài xướng vừa xong họa một hơi.
Khẩu phách, văn hoa chừng rất tuyệt.
Cung đao, kiếm kích chắc không tồi.
Công danh coi tựa làn mây nổi.
Sự nghiệp xem như ngọn nước trôi.
Vẫn biết đồng thanh giờ hợp lại.
Mà sao đồng khí vẫn xa xôi.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
LÒNG THẸN
Bản lĩnh khác chi mảnh giấy bồi
Lời khen như lửa đốt bay hơi
Văn thơ cùn giở còn ưu thẹn
Chữ nghĩa tự soi vẫn thấy tồi
Kiểm vốn câu từ toàn gắng sượng
Lần kho thơ phú đáng cho trôi
Chữ tài bạn tặng …âu lòng thẹn
Cảm tạ những lời …quá mật xôi!
CAO BỒI GIÀ
07-03-2012
Khá khen bản lĩnh gã Cao Bồi.
Bài xướng vừa xong họa một hơi.
Khẩu phách, văn hoa chừng rất tuyệt.
Cung đao, kiếm kích chắc không tồi.
Công danh coi tựa làn mây nổi.
Sự nghiệp xem như ngọn nước trôi.
Vẫn biết đồng thanh giờ hợp lại.
Mà sao đồng khí vẫn xa xôi.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
LÒNG THẸN
Bản lĩnh khác chi mảnh giấy bồi
Lời khen như lửa đốt bay hơi
Văn thơ cùn giở còn ưu thẹn
Chữ nghĩa tự soi vẫn thấy tồi
Kiểm vốn câu từ toàn gắng sượng
Lần kho thơ phú đáng cho trôi
Chữ tài bạn tặng …âu lòng thẹn
Cảm tạ những lời …quá mật xôi!
CAO BỒI GIÀ
07-03-2012
Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012
THƯƠNG QUÁ BẠCH DƯƠNG !
Xem ông mừng khóc thấy mà thương
Tiếp tục làm vua chốn chính trường
Đổi ghế hắn vương thì bậu tướng
Hoán vai nó tướng lại tao vương
Trò hề thật giả thô trơ mặt
Vở xiếc trắng đen khéo diễn tuồng
Chiến thắng vinh quang sơn nước mắt
Bạch dương co lạnh…thấy mà thương !
CAO BỒI GIÀ
06-03-2012
Tiếp tục làm vua chốn chính trường
Đổi ghế hắn vương thì bậu tướng
Hoán vai nó tướng lại tao vương
Trò hề thật giả thô trơ mặt
Vở xiếc trắng đen khéo diễn tuồng
Chiến thắng vinh quang sơn nước mắt
Bạch dương co lạnh…thấy mà thương !
CAO BỒI GIÀ
06-03-2012
...KHÔNG NHỎ...
Một phần không nhỏ ,nhỏ hay to ?
Nghe mãi mà tai chửa tỏ mờ
Nhan nhản nghênh ngang không dạ giấu
Ung dung tự tại chẳng ai mò
Cùng nhau theo dõi xua tan bệnh
Đợi nó tự phê …bắt nhập kho
Tự tập nói theo …thân vận trước
Ai tiền “không ít” …nặng lòng lo !
CAO BỒI GIÀ
06-03-2012
Nghe mãi mà tai chửa tỏ mờ
Nhan nhản nghênh ngang không dạ giấu
Ung dung tự tại chẳng ai mò
Cùng nhau theo dõi xua tan bệnh
Đợi nó tự phê …bắt nhập kho
Tự tập nói theo …thân vận trước
Ai tiền “không ít” …nặng lòng lo !
CAO BỒI GIÀ
06-03-2012
Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012
DẠ NHẰNG
Như lá phơi căng sắp biệt cành
Như đêm thăm thẳm lết từng canh
Máu dồn tâm loạn,lòng se thắt
Nhịp nhảy hồn phiêu ,dạ quặn quàng
Nguyệt lõm sâu lòng nào thấu nhỉ
Trăng cong ngửa mặt có hay chăng ?
Lạ chưa đêm những đau cùng đớn
Gỡ giải tâm tư chuyện rối nhằng!
CAO BỒI GIÀ
05-03-2012
Như đêm thăm thẳm lết từng canh
Máu dồn tâm loạn,lòng se thắt
Nhịp nhảy hồn phiêu ,dạ quặn quàng
Nguyệt lõm sâu lòng nào thấu nhỉ
Trăng cong ngửa mặt có hay chăng ?
Lạ chưa đêm những đau cùng đớn
Gỡ giải tâm tư chuyện rối nhằng!
CAO BỒI GIÀ
05-03-2012
Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012
BẢN LĨNH...NHÀ CHÍNH KHÁCH 04
(Tiếp theo)
Năm lớp Tư (lớp 2 bây giờ) ,Thiệu không còn thò lò mũi xanh nữa,nó bảnh chọe hơn lúc trước,tính cách tỉnh bơ lậm hơn khi xưa.Hồi ấy bác Vận là lao công quét dọn trường, gia đình bác ở một căn nhà nhỏ ở một góc phía hông trường,vợ con bác mở hàng quán bánh kẹo và thức ăn sáng,bọn trẻ chúng mình hay đi học sớm tập trung ở đây ăn sáng.Sáng ấy mình cùng Ấn vô hàng bác Vận đã thấy Thiệu đánh chén xong tô gì đó nhưng vẫn còn ngồi lại …liếm mép :
_Ăn sáng hả? Hai thằng mày ăn cháo lòng đi ,ngon lắm !
Mình lắc đầu ,mua 1 gói xôi vò còn Ấn nghe thế thì gọi tô cháo lòng,tô cháo nóng hổi được mang ra, thơm thật!Ấn loay hoay lấy muỗng trong ống,Thiệu đã nhanh tay múc cho vô tô cháo 2 muỗng ớt sa tế rồi đảo đều làm thằng bạn hét lên :
_Sao mày bỏ ớt vô cháo của tao,bắt đền mày đó,tao không ăn ớt đâu…bắt đền tao đi !
_Xin lỗi,xin lỗi nhé mình tưởng bạn ăn được ớt nên lấy giùm bạn thôi mà…ớt này chẳng cay mấy đâu …lúc nãy mình vừa ăn rồi…không cay lắm đâu
Thiệu dẻo miệng xin lỗi mà mặt vẫn bơ như cố hữu,Ấn trợn mắt không chịu một mực bắt đền,Thiệu cười cầu tài :
_Thôi để mình ăn tô cháo này cho…nhưng mai mình mới trả tiền nha,hôm nay mình ăn nhẵn túi rồi
Vừa nói Thiệu vừa lộn ngược 2 túi quần soóc để chứng minh,Ấn đành phải cho nó thiếu, hậm hực nhìn nó ung dung thưởng thức tô cháo.Nuốt mấy muỗng cháo nóng,Thiệu nỏ mồm với Ấn :
_Đây này có cay gì đâu…ngon lắm,ngon lắm
Sẵn chiếc muỗng trên tay,Ấn múc 1 muỗng ụ sa tế “nêm” thêm vô tô cháo Thiệu đang ăn :
_Cho thêm chút nữa cho ngon hơn nè !
Sững người nhưng không thể nói gì ,cố giữ vẻ tỉnh bơ Thiệu cám ơn, cám ơn…ăn tiếp nhưng nét mặt nó đã dần nhăn nhó đánh tuột mất cái mặt nạ “chính khách” ,Ấn cười thích thú :
_Chết chưa con…Ăn cho hết nhe
Tưởng nó thua chứ,mình và Ấn chưng hửng khi thấy nó le lưỡi ra xuýt xoa rồi cười mếu :
_Yên trí, mình ăn hết, không bỏ đâu…ngồi yên đấy mà xem mình ăn nhé…xuýt…xuýt
Nói là làm,nó tăng tốc độ ănđến gần như nuốt mà không nhai,cay quá thì thè lưỡi ra thổi,rát hung thì phùng mang mà phù khiến hai thằng mình thấy vừa thương mà cũng vừa tức cười.Nhoáng cái tô cháo đã nhẵn,Thiệu toét miệng ra cười với đôi mắt ướt rượt,nước mũi tèm nhem,phùng má,chu môi:
_Nước ,nước…
Mình đưa cho Thiệu bình nước trà,nó vồ lấy kê luôn vòi vô miệng tu,cạn bình nó nhảy qua bàn bên hốt bình trà bên ấy tu tiếp:
_Phì…phì,phì
Thiệu phun ra tung tóe,thôi chết cu cậu rồi bình trà này còn đang nóng,đúng là “họa vô đơn chí”,thấy vậy mình xin bác Vận cục nước đá đưa cho nó, vồ lấy ngậm ngay vô miệng,tội quá cục nước đá hơi bị to nên nó đành thè lưỡi ra mà liếm,bác Vận đổi cho nó cục khác nhon hơn,Thiệu phùng mang ngậm cục nước đá trong miệng ngồi im dằn cơn “hỏa hoạn”
Ngắm nhìn Thiệu lúc này đã gần đủ sĩ số lớp mình ai cũng ái ngại cho nó chỉ có Ấn là khoái chí nhất,nó khúc khích :
_Hi hi há mồm ngậm đá sướng chưa ?
Thiệu gật gật đầu,cặp môi sưng vếu,đôi má ửng đào,lệ tuôn xối xả,hai tay vuốt vuốt từ cổ xuống ngực.Bác Vận gái đem ra cho nó 1 ca trà đá :
_Uống đi con ,dại quá nóng rát cả ruột gan hả con
Nhả cục đá ra Thiệu mừng rỡ:
_Cảm ơn bác…
Trống vào học điểm thùng,bước vô tới cửa lớp cô giáo giữ Thiệu lại :
_Em đánh lộn với ai mà sưng cả môi miệng lên thế?
_Dạ bạn ấy đánh nhau với bạn sa tế đấy ạ !
Ấn thưa với cô làm cả lớp cười nắc nẻ,Cô giáo ngạc nhiên :
_Bạn sa tế là ai ?Ở đâu ?
_Dạ là bạn Ớt đấy ạ!Bạn ấy ở trong tô cháo đấy ạ !
_Đúng không?Sao em lại dại vậy ?
Thiệu “méo miệng” trả lời cô :
Vâng ạ,em đang tập ăn ớt cô ạ !
Rõ là câu trả lời…”chính khách”!
(Còn tiếp)
Năm lớp Tư (lớp 2 bây giờ) ,Thiệu không còn thò lò mũi xanh nữa,nó bảnh chọe hơn lúc trước,tính cách tỉnh bơ lậm hơn khi xưa.Hồi ấy bác Vận là lao công quét dọn trường, gia đình bác ở một căn nhà nhỏ ở một góc phía hông trường,vợ con bác mở hàng quán bánh kẹo và thức ăn sáng,bọn trẻ chúng mình hay đi học sớm tập trung ở đây ăn sáng.Sáng ấy mình cùng Ấn vô hàng bác Vận đã thấy Thiệu đánh chén xong tô gì đó nhưng vẫn còn ngồi lại …liếm mép :
_Ăn sáng hả? Hai thằng mày ăn cháo lòng đi ,ngon lắm !
Mình lắc đầu ,mua 1 gói xôi vò còn Ấn nghe thế thì gọi tô cháo lòng,tô cháo nóng hổi được mang ra, thơm thật!Ấn loay hoay lấy muỗng trong ống,Thiệu đã nhanh tay múc cho vô tô cháo 2 muỗng ớt sa tế rồi đảo đều làm thằng bạn hét lên :
_Sao mày bỏ ớt vô cháo của tao,bắt đền mày đó,tao không ăn ớt đâu…bắt đền tao đi !
_Xin lỗi,xin lỗi nhé mình tưởng bạn ăn được ớt nên lấy giùm bạn thôi mà…ớt này chẳng cay mấy đâu …lúc nãy mình vừa ăn rồi…không cay lắm đâu
Thiệu dẻo miệng xin lỗi mà mặt vẫn bơ như cố hữu,Ấn trợn mắt không chịu một mực bắt đền,Thiệu cười cầu tài :
_Thôi để mình ăn tô cháo này cho…nhưng mai mình mới trả tiền nha,hôm nay mình ăn nhẵn túi rồi
Vừa nói Thiệu vừa lộn ngược 2 túi quần soóc để chứng minh,Ấn đành phải cho nó thiếu, hậm hực nhìn nó ung dung thưởng thức tô cháo.Nuốt mấy muỗng cháo nóng,Thiệu nỏ mồm với Ấn :
_Đây này có cay gì đâu…ngon lắm,ngon lắm
Sẵn chiếc muỗng trên tay,Ấn múc 1 muỗng ụ sa tế “nêm” thêm vô tô cháo Thiệu đang ăn :
_Cho thêm chút nữa cho ngon hơn nè !
Sững người nhưng không thể nói gì ,cố giữ vẻ tỉnh bơ Thiệu cám ơn, cám ơn…ăn tiếp nhưng nét mặt nó đã dần nhăn nhó đánh tuột mất cái mặt nạ “chính khách” ,Ấn cười thích thú :
_Chết chưa con…Ăn cho hết nhe
Tưởng nó thua chứ,mình và Ấn chưng hửng khi thấy nó le lưỡi ra xuýt xoa rồi cười mếu :
_Yên trí, mình ăn hết, không bỏ đâu…ngồi yên đấy mà xem mình ăn nhé…xuýt…xuýt
Nói là làm,nó tăng tốc độ ănđến gần như nuốt mà không nhai,cay quá thì thè lưỡi ra thổi,rát hung thì phùng mang mà phù khiến hai thằng mình thấy vừa thương mà cũng vừa tức cười.Nhoáng cái tô cháo đã nhẵn,Thiệu toét miệng ra cười với đôi mắt ướt rượt,nước mũi tèm nhem,phùng má,chu môi:
_Nước ,nước…
Mình đưa cho Thiệu bình nước trà,nó vồ lấy kê luôn vòi vô miệng tu,cạn bình nó nhảy qua bàn bên hốt bình trà bên ấy tu tiếp:
_Phì…phì,phì
Thiệu phun ra tung tóe,thôi chết cu cậu rồi bình trà này còn đang nóng,đúng là “họa vô đơn chí”,thấy vậy mình xin bác Vận cục nước đá đưa cho nó, vồ lấy ngậm ngay vô miệng,tội quá cục nước đá hơi bị to nên nó đành thè lưỡi ra mà liếm,bác Vận đổi cho nó cục khác nhon hơn,Thiệu phùng mang ngậm cục nước đá trong miệng ngồi im dằn cơn “hỏa hoạn”
Ngắm nhìn Thiệu lúc này đã gần đủ sĩ số lớp mình ai cũng ái ngại cho nó chỉ có Ấn là khoái chí nhất,nó khúc khích :
_Hi hi há mồm ngậm đá sướng chưa ?
Thiệu gật gật đầu,cặp môi sưng vếu,đôi má ửng đào,lệ tuôn xối xả,hai tay vuốt vuốt từ cổ xuống ngực.Bác Vận gái đem ra cho nó 1 ca trà đá :
_Uống đi con ,dại quá nóng rát cả ruột gan hả con
Nhả cục đá ra Thiệu mừng rỡ:
_Cảm ơn bác…
Trống vào học điểm thùng,bước vô tới cửa lớp cô giáo giữ Thiệu lại :
_Em đánh lộn với ai mà sưng cả môi miệng lên thế?
_Dạ bạn ấy đánh nhau với bạn sa tế đấy ạ !
Ấn thưa với cô làm cả lớp cười nắc nẻ,Cô giáo ngạc nhiên :
_Bạn sa tế là ai ?Ở đâu ?
_Dạ là bạn Ớt đấy ạ!Bạn ấy ở trong tô cháo đấy ạ !
_Đúng không?Sao em lại dại vậy ?
Thiệu “méo miệng” trả lời cô :
Vâng ạ,em đang tập ăn ớt cô ạ !
Rõ là câu trả lời…”chính khách”!
(Còn tiếp)
NHẮN QUANG HUY-ĐÁP LỜI HUY VỤ
NHẮN QUANG HUY
Bận nhiều chẳng đến với Quang Huy.
Cơm áo đâu đùa với khách thi.
Suốt tháng ngọt bùi mong ở lại.
Hằng ngày cay đắng ước bay đi.
Yêu thơ cách núi không ngần ngại.
Quý bạn liên đèo chẳng xá chi.
Vui rượu vui thơ đua khẩu phách.
Tú Sương cũng phải ngán anh ni.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
ĐÁP LỜI HUY VỤ
Tai vẳng nghe người bớ ới Huy
Đôi lời đáp trả bạn văn thi
Núi non hiểm cách không còn ngại
Mạng miếc thơ vèo chả phải đi
Nghe bạn xướng lên vời ý nhắn
Đây Ta họa đáp thỏa lòng chi
Dở hay tài mỏng ,mình vui học
Tiền bối chắc cười …chứ chấp ni!
CAO BỒI GIÀ
04-03-2012
Bận nhiều chẳng đến với Quang Huy.
Cơm áo đâu đùa với khách thi.
Suốt tháng ngọt bùi mong ở lại.
Hằng ngày cay đắng ước bay đi.
Yêu thơ cách núi không ngần ngại.
Quý bạn liên đèo chẳng xá chi.
Vui rượu vui thơ đua khẩu phách.
Tú Sương cũng phải ngán anh ni.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
ĐÁP LỜI HUY VỤ
Tai vẳng nghe người bớ ới Huy
Đôi lời đáp trả bạn văn thi
Núi non hiểm cách không còn ngại
Mạng miếc thơ vèo chả phải đi
Nghe bạn xướng lên vời ý nhắn
Đây Ta họa đáp thỏa lòng chi
Dở hay tài mỏng ,mình vui học
Tiền bối chắc cười …chứ chấp ni!
CAO BỒI GIÀ
04-03-2012
Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012
NGHE ĐẮNG CANH THÂU
Mật rượu lại dâng đắng ngắt lòng
Quay cuồng tâm trắng sắc như đông
Nỗi đau trở chứng thời quay bước
Niềm đắng thâm sâu lúc ngược dòng
Tê dại đâu tường tường chữ vọng
Não nề nào thấu thấu câu trông
Canh thâu nghe nặng hồn nhay buốt
Cay đắng miên man thấm dạ buồn!
CAO BỒI GIÀ
02-03-2012
XIN HỌA :
VỊ ĐẮNG CHUYỂN MÀU
Không nên nhốt hận ở trong lòng.
Mắc mớ gì xuân lại nhớ đông.
Gia Cát cầu phong còn chửa dứt.
Chu Du phóng hỏa đã xuôi dòng.
Thâm giao dẫu cách tâm luôn nhớ.
Tri kỉ dù xa dạ vẫn trông.
Vị đắng mong thơ dần chuyển ngọt.
Niềm vui sẽ thế nỗi u buồn.
Nguyễn Huy Vụ
Quay cuồng tâm trắng sắc như đông
Nỗi đau trở chứng thời quay bước
Niềm đắng thâm sâu lúc ngược dòng
Tê dại đâu tường tường chữ vọng
Não nề nào thấu thấu câu trông
Canh thâu nghe nặng hồn nhay buốt
Cay đắng miên man thấm dạ buồn!
CAO BỒI GIÀ
02-03-2012
XIN HỌA :
VỊ ĐẮNG CHUYỂN MÀU
Không nên nhốt hận ở trong lòng.
Mắc mớ gì xuân lại nhớ đông.
Gia Cát cầu phong còn chửa dứt.
Chu Du phóng hỏa đã xuôi dòng.
Thâm giao dẫu cách tâm luôn nhớ.
Tri kỉ dù xa dạ vẫn trông.
Vị đắng mong thơ dần chuyển ngọt.
Niềm vui sẽ thế nỗi u buồn.
Nguyễn Huy Vụ
Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012
LO THẮT...LO CÙNG
Lẩm cẩm tâm già cứ quẩn lo
Đời cười lo khéo trắng răng bò
Heo chơi “món độc “,thân siêu nạc
Cây thúc “thuốc thần “,trái cực to
Hại thế truyền đời không tội vạ
Giết người hàng loạt chẳng ai rờ
Đưa thân há miệng cho “người” …giết
Bệnh tật hoành hành …mới chết cho!
CAO BỒI GIÀ
01-03-2012
Đọc phóng sự Công nghệ nuôi heo trên báo Thanh Niên…mà mất hồn!!
Đời cười lo khéo trắng răng bò
Heo chơi “món độc “,thân siêu nạc
Cây thúc “thuốc thần “,trái cực to
Hại thế truyền đời không tội vạ
Giết người hàng loạt chẳng ai rờ
Đưa thân há miệng cho “người” …giết
Bệnh tật hoành hành …mới chết cho!
CAO BỒI GIÀ
01-03-2012
Đọc phóng sự Công nghệ nuôi heo trên báo Thanh Niên…mà mất hồn!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)