(Tiếp theo)
Hai tháng cuối năm học ,ai nấy cũng lo cắm cúi học để hoàn thành đợt thi học kỳ 2.Trời chuyển hạ , nắng hè nóng như đổ lửa,bỗng một buổi học trời đã gần trưa có tiếng la hét :
_Cháy, cháy …
Chúng mình lao ra sân trường, mái tranh nhà xe lửa đỏ rực, nhiều người tranh nhau nhào vô nhà xe mong cứu những chiếc xe đạp,mình la lớn :
_Đừng vô, nguy hiểm >Hãy lấy nước dập lửa…
Vừa nói mình vừa chạy về phía bể nước của các giáo viên, thằng Phong đã leo lên trên nóc bể, nó đưa cho mình 1 xô nước, mình lao về nhà xe tạt nước lên mái nhà. Các học sinh khác thấy vậy đã xúm lại chuyền tay nhau xô, thùng, chậu được huy động hết xoay thành 1 vòng tròn.Thằng Phong là đầu nguồn nước,mình cuối nguồn tạt lên mái, một lúc tay mình đã mỏi nhừ đến nỗi không đỡ nổi 1 chậu nước do bạn đứng trước chuyền, tuột tay chậu nước rơi phang luôn vào chân, cà nhắc mình phải ra ngoài để bạn khác thế chỗ.
May mắn ngọn lửa đã bị dập tắt, một nửa mái nhà xe đã được cứu thoát.Mình phải nghỉ học gần tuần vì cái chân bị bong gân
Hôm đi học lại, mình phát phì cười khi thấy trước cửa WC nhà trường có tấm bảng ghi 2 câu thơ:
Anh hùng lịch sự hô to
Đợi nghe Nữ kiệt lệnh cho mới vào
Mình về hỏi Phó Nháy :
_Phải mày là tác giả 2 câu thơ ở toa lét không ?
Nó nháy nháy mắt cười :
_Còn ai trồng khoai đất này
_Mày bắt chước đâu ra hai từ anh hùng, nữ kiệt ấy vậy ?
_Thì ở 2 cái hố ấy chứ đâu
_2 em kia, chú ý nghe bài
Thầy giáo nhắc nhở 2 thằng bọn mình
Tan học thằng Phong rủ mình ra quán O Quế ở cổng trường trò chuyện, nó nói :
_Anh Thao nói với tao rằng, nhiều anh, nhiều chị tân binh chẳng biết thế nào là Lập,thế nào là Tọa, bé cái nhầm loạn cả, thế nên Lập –Tọa lại bị hóa kiếp và quá trình “tiến hóa” của 2 cái hố ấy lại tiếp diễn
_Thế là anh hùng với nữ kiệt ra đời à ?
Phó Nháy gật đầu :
_Ừ, anh Thao bảo trong quân đội ta ai cũng là anh hùng, nữ kiệt cả, ghi thế là chuẩn nhất cho 2 nơi ấy
Nói xong ,nó lấy cuốn album trong cặp ra cho mình xem.O Quế đặt 2 ly đá chanh trước mặt 2 thằng, thấy cuốn album O hỏi :
_Hình chi rứa ?Cho O xem xịu hỉ
Ngồi xuống lật album xem,O luôn miệng :
_Tấm nớ hay hè…cái ni cũng hay hè…
Xem đến 2 hình “kỳ quan” ấy, O hỏi thằng Phong :
_Chi lạ rứa?
Phó Nháy chỉ vào tấm hình khởi đầu của 2 cái hố:
_Xem tấm này là o biết nó là cái gì liền
O Quế lắc đầu :
_chồ chồ,phô quá,phô quá hỉ !
Theo tay Phong vừa chỉ tiếp vừa dẫn giải đến tấm chữ Giai bị quẹt dấu sắc, o chu mỏ :
_Bậy,bậy hè !
Đến Lập –Tọa thì :
_Như O mần răng mà hiểu được tề
Cuối cùng, hai đứa chúng mình không nhịn được cười khi thấy o Quế :đôi mắt trợn tròn, cái miệng lép chép, 2 tay vung vẩy nhảy lên :
_Ui chồ chồ,vào được chỗ ni là tui cũng thành anh hùng, nữ kiệt rồi ha. Từ ngữ mô hay hè…!
14-12-2011
Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011
HẦM THỦ THIÊM
HẦM THỦ THIÊM
Đã chán dương trần thử xuống âm.
Rõ đường sao họ gọi là hầm.
Diêm vương chép miệng khen: Y hướng.
Hà bá nhe răng phán : Đúng tầm.
Xuống nước mà nghe an ở dạ.
Về âm vẫn thấy ổn trong tâm.
Long vương cũng gật gù khen giỏi.
Hạt giống âm dương đã nẩy mầm.
Nguyễn huy Vụ
XIN HỌA :
VƯỢT SÔNG CA
Qua hầm tai điếc bởi thanh âm
Hũ nút quanh quanh mới gọi hầm
Đất Mỹ đã xa toàn tuyệt kỹ
Xứ Ta chí ít cũng theo tầm
Công trình khiến khách thăm vui dạ
Kỹ thuật ,mong người quản thật tâm
Từ một rồi hai thêm nữa nữa
Sài gòn luôn thế …khởi khơi mầm.
CAO BỒI GIÀ
14-12-2011
Đã chán dương trần thử xuống âm.
Rõ đường sao họ gọi là hầm.
Diêm vương chép miệng khen: Y hướng.
Hà bá nhe răng phán : Đúng tầm.
Xuống nước mà nghe an ở dạ.
Về âm vẫn thấy ổn trong tâm.
Long vương cũng gật gù khen giỏi.
Hạt giống âm dương đã nẩy mầm.
Nguyễn huy Vụ
XIN HỌA :
VƯỢT SÔNG CA
Qua hầm tai điếc bởi thanh âm
Hũ nút quanh quanh mới gọi hầm
Đất Mỹ đã xa toàn tuyệt kỹ
Xứ Ta chí ít cũng theo tầm
Công trình khiến khách thăm vui dạ
Kỹ thuật ,mong người quản thật tâm
Từ một rồi hai thêm nữa nữa
Sài gòn luôn thế …khởi khơi mầm.
CAO BỒI GIÀ
14-12-2011
TRỨNG TRONG TAY ÁC
Lâm tặc đuôi lòi :Chính kiểm lâm
Rừng xanh ,núi đỏ,cảnh hoang tàn
Bảo kê thợ xẻ cưa trăm dặm
Mở lộ xe cây vượt vạn ngàn
Leo lẻo :Tinh vi mưu ngỗ tặc
Than van :Vất vả chốn u thâm
Trứng giao tay ác …sao tồn được
Biển bạc, rừng vàng còn mấy lăm ?
CAO BỒI GIÀ
14-12-2011
Rừng xanh ,núi đỏ,cảnh hoang tàn
Bảo kê thợ xẻ cưa trăm dặm
Mở lộ xe cây vượt vạn ngàn
Leo lẻo :Tinh vi mưu ngỗ tặc
Than van :Vất vả chốn u thâm
Trứng giao tay ác …sao tồn được
Biển bạc, rừng vàng còn mấy lăm ?
CAO BỒI GIÀ
14-12-2011
Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011
SỐT KHOAI
Dân ta bỏ lúa chạy theo khoai
Một tạ anh Tàu trả triệu hai
Ruộng lúa co dần , đau hạt lúa
Vườn khoai lấn mãi ,sướng vồng khoai
Mai mai Lái khách không thu nữa
Mốt mốt khoai ta lại bỏ hoài
Lắm mánh ,nhiều trò ta chuốc họa
Bảo nhau tỉnh táo kẻo ươm tai !
CAO BỒI GIÀ
12-12-2011
Một tạ anh Tàu trả triệu hai
Ruộng lúa co dần , đau hạt lúa
Vườn khoai lấn mãi ,sướng vồng khoai
Mai mai Lái khách không thu nữa
Mốt mốt khoai ta lại bỏ hoài
Lắm mánh ,nhiều trò ta chuốc họa
Bảo nhau tỉnh táo kẻo ươm tai !
CAO BỒI GIÀ
12-12-2011
TỪ NGỮ MÔ HAY HÈ ! 03
(Tiếp theo)
Sau khi thoát đòn oan ấy, thằng Phong thành thân luôn với anh nuôi bộ đội ,nó moi được nhiều chuyện ngồ ngộ từ anh Thao( tên anh nuôi ),mà một trong số những câu chuyện ấy đã giải thích được điều thắc mắc của nhiều người , thằng Phó Nháy nói:
_Tụi bay biết tại sao họ không dùng từ Nam Nữ pở cái hố ấy không?
Không đợi ai lên tiếng , nó tiếp luôn :
_Anh Thao nói rằng thủ trưởng của họ tên Nam nên không muốn vẽ tên của thủ trưởng mình lên cái chỗ ấy, mà nếu chỉ vẽ một bên chữ Nữ không thôi thì sợ “nhất bên trọng, nhất bên khinh” , rồi lại e có kẻ lại vẽ tên xếp mình vào thì chẳng hay ho gì
_À ra thế !.
Cả lớp mình ồ lên với tiết lộ của Phong
Trường mình sân rộng nên xe đạp tha hồ để,thường thì lớp nào cũng dựng xe trước lớp nấy,chẳng hề choán tí tẹo nào sân chơi,thế nhưng bỗng dưng Đoàn trường phát động phong trào kêu gọi góp công,góp của để xây dựng nhà xe để chào mừng ngày thành lập Đoàn 26-3.
Hai viên gạch và 1 tấm tranh là số lượng tối thiểu một học sinh phải đóng góp, cô bạn bí thư lớp thông báo , thằng Phong phản ứng :
_Tại sao nhà vệ sinh chỉ có 1 khu nam nữ dùng chung mà không làm thêm lại đi làm nhà xe là điều không cần thiết?
_Đây là công trình thanh niên chào mừng sinh nhật Đoàn,không thể lấy hố xí làm công trình mà chào mừng được !
Cô bạn bí thư phản bác, nghe vậy Phó Nháy nói :
_À cái hình thức ăn đứt cái cần !
Quả thật điều thằng Phong nói ra là điều bức xúc của tất cả học sinh, nhà vệ sinh chỉ có 1 khu dùng chung, sau khi có nhiều rắc rối xảy ra, các bạn nữ đã “phát minh” ra phương pháp là mỗi lần cần thăm nhà vệ sinh thì cầm theo cây chổi của lớp gác chéo ở cửa nhà vệ sinh để các bạn nam nhìn thấy hiểu là có bạn nữ trong ấy mà không vào, xong việc các cô bạn lại “điệu” cây chổi về lớp. Thằng Phó Nháy hóm hỉnh đùa là các nàng “phù thủy” cưỡi chổi du toa lét . Thật khổ các cô cầm cây chổi đi mà cứ phải ép sát nó vào người , mặt đỏ lựng chẳng dám liếc ngang dọc sợ gặp ánh mắt ai đó, sau này có người đã kiếm được cây chổi cùn cho “đóng đô” luôn ở đó, các nàng chỉ việc giương ra lúc cần rồi dẹp lại vào khi xong việc , cũng nhẹ gánh tha mang và cũng thoát vai kịch phù thủy .
Hai tháng thu gom vật liệu và xây dựng thì “công trình” nhà xe cũng hoàn thành, một tấm bảng tôn vẽ chữ “CÔNG TRÌNH ĐOÀN VIÊN THANH NHIÊN CHÀO MỪNG 26-3” được treo trang trọng trước cửa nhà xe, nhưng cả tuần rồi mà vẫn chỉ loe ngoe mấy chiếc xe nằm trong ấy, nhà trường lại phải vận động học sinh đem xe vào , đông xe hơn một chút được vài ngày thì lại trở thành “công trình” chùa Bà Đanh.
Cô bí thư lớp làm cuộc “dân vận”:
_Tại sao các bạn không để xe vào nhà xe ,vừa đẹp mỹ quan vừa bảo vệ xe không hư hại vì mưa nắng
_Công sức của tất cả mọi người mà tại sao Đoàn lại ghi là công trình của Đoàn, công trình Đoàn thì để đoàn viên sử dụng, chúng tôi không dùng.
Nhiều tiếng nói trong lớp phản đối, cô bí thư phèng ngay :
_Thì các bạn phấn đấu rồi mai mốt cũng là đoàn viên mai mốt cũng là công trình của các bạn.
_Ừ khi nào chúng tôi là đoàn viên chúng tôi sẽ sử dụng
Những tiếng xì đáp lại,bỗng thằng Phong đứng dậy nói
_Thôi thôi xin các bạn nghe nhé, trước tôi phản đối việc làm nhà xe, nhưng bây giờ tôi xin ủng hộ vì mất công mất của rồi tội gì không xài, xem này tôi mặc quần vải nylon yên xe ngàynào phơi nắng cũng nóng hổi nó ủi cái bàn tọa của tôi bóng lên rồi nè. Bí thư xin phép thầy phụ trách Đoàn cho tôi được nêu khẩu hiệu vận động bảo đảm các lớp sẽ đưa xe vô liền
Ngày hôm sau Phó Nháy đem đến lớp một tấm bảng viết 4 câu thơ như sau :
Nhà xe mà chẳng có xe
Thì nào ai biết nhà xe nhà gì
Nhà xe mà chẳng có gì
Thì nào ai biết nhà gì hở xe
Cả lớp đọc xong thì rủ nhau ôm bụng cười, cô bí thư toe toét :
_Thầy phụ trách cho phép rồi Phong ơi , nhưng chỉ 1 ngày nếu không kết quả thì phải gỡ xuống ngay
Thế là mấy thằng bạn cùng Phó Nháy đem tấm bảng ấy treo đè lên tấm bảng “Công trình Thanh niên”, không ngờ mấy câu thơ ấy hiệu nghiệm thật, các lớp thấy tức cười ùn ùn kéo nhau đem xe vào để, bọn họ còn đặt thêm câu thơ truyền miệng nhau :
Nhà xe là chỗ để xe
Nếu xe không có nhà xe nó buồn
Được dăm hôm, thầy phụ trách lấy “bài thơ” của thằng Phong đi thì nhà xe lại trống dần, mỉu lại hoàn mèo.Lại vận động ,lại hăm đe không suy suyển được bao nhiêu.Bùa “bài thơ” được đem dán lại chỗ cũ ,hi hi hệt như ma lực , nó hút hết xe trở vào chuồng, đương nhiên hả hê nhất là Phó Nháy vì phép bùa của nó hiệu nghiệm như ma thuật,tấm bùa ấy chiếm luôn vị trí của tấm bảng tên công trình.
Một chiều thằng Phong rủ mình về nhà nó để xem cái đèn chiếu rửa hình mà nó mới chế, lúc ngang qua trại lính hai thằng lại thấy bộ đội đang hí hoáy sơn lại chữ ở mấy hố xí.
_Dừng lại coi tí mày
Thằng Phong kéo mình đứng lại, hai chữ gái giai đã được xóa đè, hố bên nữ được vẽ chữ TỌA, còn bên kia được vẽ gần xong chữ LẬP.Anh Thao từ vườn rau thấy chúng mình ,bước ra :
_Đi học về đấy à ?
_Vâng ạ !
Thằng Phong trả lời rồi hỏi luôn :
_ Anh Thao ơi! Vẽ vầy không sợ người chẳng thông hiểu hai chữ này vô lộn sao ?
_Ai mà ễnh đến thế đâu mà chú mày lo
Anh Thao trả lời rồi ngồi xuống rút chiếc điếu cầy, châm lửa rít một hơi dài.Thằng Phong lại lấy máy ảnh chụp luôn 2 cái “buồng” Tọa –Lập ,trò chuyện với anh nuôi mấy câu chúng mình về, trên đường về 2 thằng cứ mắc cười mãi về 2 từ Hán Việt hoa mỹ kia:
_Không biết Tọa Lập đứng ngồi ở đấy được bao lâu ?
Thằng Phó Nháy có máy ảnh ,thấy gì hay cũng chụp rồi rọi phim ,pô nào đẹp thì rửa thành hình lưu vào album , mình tức cười vì album có cả 2 cái hố lạ đời kia, mỗi lần “đổi tên là 1 tấm. Nó bảo để xem 2 cái hố xí “tiến hóa” đến đâu
(Còn tiếp)
Sau khi thoát đòn oan ấy, thằng Phong thành thân luôn với anh nuôi bộ đội ,nó moi được nhiều chuyện ngồ ngộ từ anh Thao( tên anh nuôi ),mà một trong số những câu chuyện ấy đã giải thích được điều thắc mắc của nhiều người , thằng Phó Nháy nói:
_Tụi bay biết tại sao họ không dùng từ Nam Nữ pở cái hố ấy không?
Không đợi ai lên tiếng , nó tiếp luôn :
_Anh Thao nói rằng thủ trưởng của họ tên Nam nên không muốn vẽ tên của thủ trưởng mình lên cái chỗ ấy, mà nếu chỉ vẽ một bên chữ Nữ không thôi thì sợ “nhất bên trọng, nhất bên khinh” , rồi lại e có kẻ lại vẽ tên xếp mình vào thì chẳng hay ho gì
_À ra thế !.
Cả lớp mình ồ lên với tiết lộ của Phong
Trường mình sân rộng nên xe đạp tha hồ để,thường thì lớp nào cũng dựng xe trước lớp nấy,chẳng hề choán tí tẹo nào sân chơi,thế nhưng bỗng dưng Đoàn trường phát động phong trào kêu gọi góp công,góp của để xây dựng nhà xe để chào mừng ngày thành lập Đoàn 26-3.
Hai viên gạch và 1 tấm tranh là số lượng tối thiểu một học sinh phải đóng góp, cô bạn bí thư lớp thông báo , thằng Phong phản ứng :
_Tại sao nhà vệ sinh chỉ có 1 khu nam nữ dùng chung mà không làm thêm lại đi làm nhà xe là điều không cần thiết?
_Đây là công trình thanh niên chào mừng sinh nhật Đoàn,không thể lấy hố xí làm công trình mà chào mừng được !
Cô bạn bí thư phản bác, nghe vậy Phó Nháy nói :
_À cái hình thức ăn đứt cái cần !
Quả thật điều thằng Phong nói ra là điều bức xúc của tất cả học sinh, nhà vệ sinh chỉ có 1 khu dùng chung, sau khi có nhiều rắc rối xảy ra, các bạn nữ đã “phát minh” ra phương pháp là mỗi lần cần thăm nhà vệ sinh thì cầm theo cây chổi của lớp gác chéo ở cửa nhà vệ sinh để các bạn nam nhìn thấy hiểu là có bạn nữ trong ấy mà không vào, xong việc các cô bạn lại “điệu” cây chổi về lớp. Thằng Phó Nháy hóm hỉnh đùa là các nàng “phù thủy” cưỡi chổi du toa lét . Thật khổ các cô cầm cây chổi đi mà cứ phải ép sát nó vào người , mặt đỏ lựng chẳng dám liếc ngang dọc sợ gặp ánh mắt ai đó, sau này có người đã kiếm được cây chổi cùn cho “đóng đô” luôn ở đó, các nàng chỉ việc giương ra lúc cần rồi dẹp lại vào khi xong việc , cũng nhẹ gánh tha mang và cũng thoát vai kịch phù thủy .
Hai tháng thu gom vật liệu và xây dựng thì “công trình” nhà xe cũng hoàn thành, một tấm bảng tôn vẽ chữ “CÔNG TRÌNH ĐOÀN VIÊN THANH NHIÊN CHÀO MỪNG 26-3” được treo trang trọng trước cửa nhà xe, nhưng cả tuần rồi mà vẫn chỉ loe ngoe mấy chiếc xe nằm trong ấy, nhà trường lại phải vận động học sinh đem xe vào , đông xe hơn một chút được vài ngày thì lại trở thành “công trình” chùa Bà Đanh.
Cô bí thư lớp làm cuộc “dân vận”:
_Tại sao các bạn không để xe vào nhà xe ,vừa đẹp mỹ quan vừa bảo vệ xe không hư hại vì mưa nắng
_Công sức của tất cả mọi người mà tại sao Đoàn lại ghi là công trình của Đoàn, công trình Đoàn thì để đoàn viên sử dụng, chúng tôi không dùng.
Nhiều tiếng nói trong lớp phản đối, cô bí thư phèng ngay :
_Thì các bạn phấn đấu rồi mai mốt cũng là đoàn viên mai mốt cũng là công trình của các bạn.
_Ừ khi nào chúng tôi là đoàn viên chúng tôi sẽ sử dụng
Những tiếng xì đáp lại,bỗng thằng Phong đứng dậy nói
_Thôi thôi xin các bạn nghe nhé, trước tôi phản đối việc làm nhà xe, nhưng bây giờ tôi xin ủng hộ vì mất công mất của rồi tội gì không xài, xem này tôi mặc quần vải nylon yên xe ngàynào phơi nắng cũng nóng hổi nó ủi cái bàn tọa của tôi bóng lên rồi nè. Bí thư xin phép thầy phụ trách Đoàn cho tôi được nêu khẩu hiệu vận động bảo đảm các lớp sẽ đưa xe vô liền
Ngày hôm sau Phó Nháy đem đến lớp một tấm bảng viết 4 câu thơ như sau :
Nhà xe mà chẳng có xe
Thì nào ai biết nhà xe nhà gì
Nhà xe mà chẳng có gì
Thì nào ai biết nhà gì hở xe
Cả lớp đọc xong thì rủ nhau ôm bụng cười, cô bí thư toe toét :
_Thầy phụ trách cho phép rồi Phong ơi , nhưng chỉ 1 ngày nếu không kết quả thì phải gỡ xuống ngay
Thế là mấy thằng bạn cùng Phó Nháy đem tấm bảng ấy treo đè lên tấm bảng “Công trình Thanh niên”, không ngờ mấy câu thơ ấy hiệu nghiệm thật, các lớp thấy tức cười ùn ùn kéo nhau đem xe vào để, bọn họ còn đặt thêm câu thơ truyền miệng nhau :
Nhà xe là chỗ để xe
Nếu xe không có nhà xe nó buồn
Được dăm hôm, thầy phụ trách lấy “bài thơ” của thằng Phong đi thì nhà xe lại trống dần, mỉu lại hoàn mèo.Lại vận động ,lại hăm đe không suy suyển được bao nhiêu.Bùa “bài thơ” được đem dán lại chỗ cũ ,hi hi hệt như ma lực , nó hút hết xe trở vào chuồng, đương nhiên hả hê nhất là Phó Nháy vì phép bùa của nó hiệu nghiệm như ma thuật,tấm bùa ấy chiếm luôn vị trí của tấm bảng tên công trình.
Một chiều thằng Phong rủ mình về nhà nó để xem cái đèn chiếu rửa hình mà nó mới chế, lúc ngang qua trại lính hai thằng lại thấy bộ đội đang hí hoáy sơn lại chữ ở mấy hố xí.
_Dừng lại coi tí mày
Thằng Phong kéo mình đứng lại, hai chữ gái giai đã được xóa đè, hố bên nữ được vẽ chữ TỌA, còn bên kia được vẽ gần xong chữ LẬP.Anh Thao từ vườn rau thấy chúng mình ,bước ra :
_Đi học về đấy à ?
_Vâng ạ !
Thằng Phong trả lời rồi hỏi luôn :
_ Anh Thao ơi! Vẽ vầy không sợ người chẳng thông hiểu hai chữ này vô lộn sao ?
_Ai mà ễnh đến thế đâu mà chú mày lo
Anh Thao trả lời rồi ngồi xuống rút chiếc điếu cầy, châm lửa rít một hơi dài.Thằng Phong lại lấy máy ảnh chụp luôn 2 cái “buồng” Tọa –Lập ,trò chuyện với anh nuôi mấy câu chúng mình về, trên đường về 2 thằng cứ mắc cười mãi về 2 từ Hán Việt hoa mỹ kia:
_Không biết Tọa Lập đứng ngồi ở đấy được bao lâu ?
Thằng Phó Nháy có máy ảnh ,thấy gì hay cũng chụp rồi rọi phim ,pô nào đẹp thì rửa thành hình lưu vào album , mình tức cười vì album có cả 2 cái hố lạ đời kia, mỗi lần “đổi tên là 1 tấm. Nó bảo để xem 2 cái hố xí “tiến hóa” đến đâu
(Còn tiếp)
Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011
VẤN - ĐÁP
VẤN
Vớ vẩn sự đời có mệt không?
Cánh đồng bác cuốc quá mênh mông.
Công danh nặng nhẹ thu bao kí.
Sự nghiệp đầy vơi được mấy đồng.
Chỉ ngại tuổi cao rồi ruộng cạn.
Thêm lo sức yếu lại cày nông.
Thôi thì "tùy ngộ an nhi" vậy.
Duyên mới cầu cho mãi đượm hồng.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
ĐÁP
Sự đời vớ vẩn rõ mà không
Người “muội” gương tầy vẫn kẻ “mông”
Nắn bút mà suy về tích cũ
Ngoáy ngòi nào nghĩ đến hơi đồng
Nao lòng hồi nhớ điều vàng ngọc
Tĩnh trí cay cười nỗi cạn nông
Viết viết vẩn vơ mong lại sống…
Những ngày năm cũ ,tuổi tươi hồng .
CAO BỒI GIÀ
11-12-2011
Vớ vẩn sự đời có mệt không?
Cánh đồng bác cuốc quá mênh mông.
Công danh nặng nhẹ thu bao kí.
Sự nghiệp đầy vơi được mấy đồng.
Chỉ ngại tuổi cao rồi ruộng cạn.
Thêm lo sức yếu lại cày nông.
Thôi thì "tùy ngộ an nhi" vậy.
Duyên mới cầu cho mãi đượm hồng.
Nguyễn Huy Vụ
XIN HỌA :
ĐÁP
Sự đời vớ vẩn rõ mà không
Người “muội” gương tầy vẫn kẻ “mông”
Nắn bút mà suy về tích cũ
Ngoáy ngòi nào nghĩ đến hơi đồng
Nao lòng hồi nhớ điều vàng ngọc
Tĩnh trí cay cười nỗi cạn nông
Viết viết vẩn vơ mong lại sống…
Những ngày năm cũ ,tuổi tươi hồng .
CAO BỒI GIÀ
11-12-2011
Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011
SẦU ĐÔNG
Se se gió lạnh ,ấy đông về
Năm hết ngày tàn nỗi tái tê
Mai sớm sương giăng mù bạc xóa
Chiều hôm nắng tắt sẫm vương thê
Thu tàn vạc ngẩn ngây chao bước
Đông lại hồn nao lặng ngấm nghe
Câu hát “Sầu Đông” xa mãi vọng
Nặng sầu cụt ngủn tiếng gà …te !
CAO BỒI GIÀ
10-12-2011
Năm hết ngày tàn nỗi tái tê
Mai sớm sương giăng mù bạc xóa
Chiều hôm nắng tắt sẫm vương thê
Thu tàn vạc ngẩn ngây chao bước
Đông lại hồn nao lặng ngấm nghe
Câu hát “Sầu Đông” xa mãi vọng
Nặng sầu cụt ngủn tiếng gà …te !
CAO BỒI GIÀ
10-12-2011
TỪ NGỮ MÔ HAY HÈ ! 02
(Tiếp theo)
Cái sự tò mò đã khiến các lớp khác khi nghe xì xào cũng rủ nhau nhóm ba, nhóm năn đi khán 2 cái hố ấy.
Thằng Phong từ hôm đi cùng mình đã khám phá ra một đường tắt đi ngang qua đấy về nhà nó rất gần ,thế nên ngày nào cũng 2 buổi thấy bọn học sinh kéo ra xem, nó bảo :
_Mày biết tại sao họ lại dựng 2 cái hố ấy không ?
Chẳng chờ mình trả lời, nó liếng thoắng luôn :
_Trong trại lính WC thiếu gì, họ dựng lên để lấy nước tưới tăng gia rau xanh đấy.Trường mình “trẩy hội” đông quá làm mấy cô bộ đội xí hổ ngại ra đấy thì hỏng kế hoạch tăng gia của người ta mất .
Thầy Khiêm Hiệu phó là giáo viên chi viện từ Bắc vào nghe ngóng sao đó,một hôm xuống lớp mình gặp chính xác Phó Nháy:
_Em Phong đưa Thầy nom ảnh gì mà các em kháo nhộn lên thế ?
Thằng Phó Nháy xanh mặt lấy trong cặp ra đưa cho thầy Khiêm, cầm tấm hình xem xong, thầy xì một tiếng :
_Cái này có gì lạ, trại bộ đội nào chẳng vậy, đây là tiếng địa phương có gì mà buồn cười,như các em nói cái đài là cái La dô thầy thấy còn buồn cười hơn.Thôi không kéo nhau ra đấy nữa,mất an ninh trật tự.
Cái sự tò mò đã khiến các lớp khác khi nghe xì xào cũng rủ nhau nhóm ba, nhóm năn đi khán 2 cái hố ấy.
Thằng Phong từ hôm đi cùng mình đã khám phá ra một đường tắt đi ngang qua đấy về nhà nó rất gần ,thế nên ngày nào cũng 2 buổi thấy bọn học sinh kéo ra xem, nó bảo :
_Mày biết tại sao họ lại dựng 2 cái hố ấy không ?
Chẳng chờ mình trả lời, nó liếng thoắng luôn :
_Trong trại lính WC thiếu gì, họ dựng lên để lấy nước tưới tăng gia rau xanh đấy.Trường mình “trẩy hội” đông quá làm mấy cô bộ đội xí hổ ngại ra đấy thì hỏng kế hoạch tăng gia của người ta mất .
Thầy Khiêm Hiệu phó là giáo viên chi viện từ Bắc vào nghe ngóng sao đó,một hôm xuống lớp mình gặp chính xác Phó Nháy:
_Em Phong đưa Thầy nom ảnh gì mà các em kháo nhộn lên thế ?
Thằng Phó Nháy xanh mặt lấy trong cặp ra đưa cho thầy Khiêm, cầm tấm hình xem xong, thầy xì một tiếng :
_Cái này có gì lạ, trại bộ đội nào chẳng vậy, đây là tiếng địa phương có gì mà buồn cười,như các em nói cái đài là cái La dô thầy thấy còn buồn cười hơn.Thôi không kéo nhau ra đấy nữa,mất an ninh trật tự.
Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011
LẠI SỐT "LÁ VẢI KHÔ"
Lại sốt thu mua lá vải khô
Dân ta náo nức rủ nhau rồ
Quét gom đống rụng mà chưa đủ
Vặt hái cả cành sấy cũng khô
Tí lợi ăn ngay quên dạ hiểm
Vạn tai hứng mãi bởi quân Ngô
Họa chè, họa đỉa còn đau đó
Ai hãy tỉnh ngay, chớ dại khờ !
CAO BỒI GIÀ
09-12-2011
Lại sốt thu gom lá vải thiều khô ở Lục Ngạn Bắc Giang và Hải Dương thêm thảm họa mới…
Dân ta náo nức rủ nhau rồ
Quét gom đống rụng mà chưa đủ
Vặt hái cả cành sấy cũng khô
Tí lợi ăn ngay quên dạ hiểm
Vạn tai hứng mãi bởi quân Ngô
Họa chè, họa đỉa còn đau đó
Ai hãy tỉnh ngay, chớ dại khờ !
CAO BỒI GIÀ
09-12-2011
Lại sốt thu gom lá vải thiều khô ở Lục Ngạn Bắc Giang và Hải Dương thêm thảm họa mới…
Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011
TỪ NGỮ MÔ HAY HÈ ! 01
Lên lớp 10 mình được tuyển vào trường mới, chẳng biết bây giờ nó đổi tên gì, hồi ấy nó mang tên Phan Hạnh. Đã 35 năm rồi mình vẫn nhớ như in ,ngôi trường gồm 3 dãy quây hình chữ U ,3 dãy nhà nằm xát mép trên thửa đất dễ đến 2000 m2 , dành hết khoảng trống ở giữa làm sân trường, thế nên chúng mình tha hồ đá banh,đánh bóng chuyền thỏa thích.
Học chung lớp mình có thằng Phong, người hơi nhỏ nhắn ,tính tình hoạt náo, nó có cái tật là mắt hay nháy nháy nên cả lớp gọi nó là “Phó Nháy”. Chỉ là ngẫu nhiên khi mình phát hiện nhà nó mở tiệm chụp ảnh, thằng Phong được bố nó cho một cái máy ảnh cũ hiệu Leika để tập chụp nên danh hiệu “Phó nháy” được nó đón nhận nồng nhiệt
Một hôm cô giáo dạy sử địa bị bệnh,lớp học được nghỉ 2 tiết, thằng Phong rủ mình đạp xe loanh quanh khám phá địa hình gần đó.quanh trường mình là nhiều trại lính, bọn mình đạp dọc theo con đường bên hông trường, đi sâu chừng 1 km mình thấy đây là trại lính Biệt Động Quân cũ, bờ tường trạm gác cổng vẫn còn sót huy hiệu đầu cọp, trên cánh cổng đã được vẽ lại “Doanh Trại Quân Đội Nhân Dân”, đi tiếp mình thấy đường sắt xuyên qua đây rồi bẻ cua chạy dọc theo con đường nhựa mình đang đi, sát đường sắt là hàng rào trại lính.
Học chung lớp mình có thằng Phong, người hơi nhỏ nhắn ,tính tình hoạt náo, nó có cái tật là mắt hay nháy nháy nên cả lớp gọi nó là “Phó Nháy”. Chỉ là ngẫu nhiên khi mình phát hiện nhà nó mở tiệm chụp ảnh, thằng Phong được bố nó cho một cái máy ảnh cũ hiệu Leika để tập chụp nên danh hiệu “Phó nháy” được nó đón nhận nồng nhiệt
Một hôm cô giáo dạy sử địa bị bệnh,lớp học được nghỉ 2 tiết, thằng Phong rủ mình đạp xe loanh quanh khám phá địa hình gần đó.quanh trường mình là nhiều trại lính, bọn mình đạp dọc theo con đường bên hông trường, đi sâu chừng 1 km mình thấy đây là trại lính Biệt Động Quân cũ, bờ tường trạm gác cổng vẫn còn sót huy hiệu đầu cọp, trên cánh cổng đã được vẽ lại “Doanh Trại Quân Đội Nhân Dân”, đi tiếp mình thấy đường sắt xuyên qua đây rồi bẻ cua chạy dọc theo con đường nhựa mình đang đi, sát đường sắt là hàng rào trại lính.
GIẢ DANH VIỆT
Nước ngoài mở hãng ,tiếng đầu tư
Thảm đỏ quan chào dễ dãi du
Nhập cốt đồ Tàu về thoải mái
Khoác danh hàng Việt xuất êm ru
Tiền lời túi chúng vào như nước
Tiếng xấu hàng mình chết bỏ bu
Thanh tra, thanh “mẹ” … quan vẫn mẫn
Chúng nào có sợ,có đâu từ !
CAO BỒI GIÀ
08-12-2011
Thảm đỏ quan chào dễ dãi du
Nhập cốt đồ Tàu về thoải mái
Khoác danh hàng Việt xuất êm ru
Tiền lời túi chúng vào như nước
Tiếng xấu hàng mình chết bỏ bu
Thanh tra, thanh “mẹ” … quan vẫn mẫn
Chúng nào có sợ,có đâu từ !
CAO BỒI GIÀ
08-12-2011
Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011
"CÁ MÒI" CA
Nằm viện bệnh nhân xếp cá mòi
Bao năm vẫn chịu thế mà thôi
“Sân Gôn “chốn chốn mênh mông mở
“Bệnh viện “nơi nơi chật chội nhồi
Bộ trưởng đến thăm: Huh hu “sốc” !
Bệnh nhân chui rúc : Hế lô cười
Bà rằng,vì bởi…dân đông quá !
Lại hứa rồi đi,đấy đợi coi …
CAO BỒI GIÀ
07-12-2011
Bao năm vẫn chịu thế mà thôi
“Sân Gôn “chốn chốn mênh mông mở
“Bệnh viện “nơi nơi chật chội nhồi
Bộ trưởng đến thăm: Huh hu “sốc” !
Bệnh nhân chui rúc : Hế lô cười
Bà rằng,vì bởi…dân đông quá !
Lại hứa rồi đi,đấy đợi coi …
CAO BỒI GIÀ
07-12-2011
Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011
GIÁ KỲ QUAN
Hạ Long mới được suất “kỳ quan”
Giá vé tăng ngay gấp mấy phần
Nâng độ an toàn tiền vốn thiếu
Chịu cơn lạm phát vé cần tăng
Danh chưa hề chính ,vung tay vét
Tiếng vẫn còn hờ ,giở thói tham
Danh hão phải chăng mua quá đắt
Sợ rằng bay mất phải thu nhanh?
CAO BỒI GIÀ
06-12-2011
Giá vé tăng ngay gấp mấy phần
Nâng độ an toàn tiền vốn thiếu
Chịu cơn lạm phát vé cần tăng
Danh chưa hề chính ,vung tay vét
Tiếng vẫn còn hờ ,giở thói tham
Danh hão phải chăng mua quá đắt
Sợ rằng bay mất phải thu nhanh?
CAO BỒI GIÀ
06-12-2011
TÀI BUÔNG CÔNG
Ông Tài lép vế trước ông Công
Giá bán dầu xăng vững tựa đồng
Nhập rẻ thì nâng tiền ký quỹ
Mua bèo lại đội khoản huê hồng
Xứ người minh bạch luôn điều tiết
Dân Việt tù mù mãi ngóng trông
Khi lỗ, lúc lời …ôi dẻo miệng
Ông Tài cũng hết “bới lông” Công !
CAO BỒI GIÀ
06-12-2011
Giá bán dầu xăng vững tựa đồng
Nhập rẻ thì nâng tiền ký quỹ
Mua bèo lại đội khoản huê hồng
Xứ người minh bạch luôn điều tiết
Dân Việt tù mù mãi ngóng trông
Khi lỗ, lúc lời …ôi dẻo miệng
Ông Tài cũng hết “bới lông” Công !
CAO BỒI GIÀ
06-12-2011
Thứ Hai, 5 tháng 12, 2011
LẠI THÊM NỖI HÃI
Tai nạn giao thông loạn đã đành
Cháy xe rồi nổ mạng toi oan
Nàng bon giữa phố xe đoành nát
Chàng lướt trên đường ,”ngựa” lửa loang
Hàng hiệu hẳn hoi sao lại cháy
Xe thùng mới rợi thế mà tan
Phải chăn chất lượng không ai kiểm?
Xe đạp mình nhong mạng lại toàn!
CAO BỒI GIÀ
05-12-2011
Cháy xe rồi nổ mạng toi oan
Nàng bon giữa phố xe đoành nát
Chàng lướt trên đường ,”ngựa” lửa loang
Hàng hiệu hẳn hoi sao lại cháy
Xe thùng mới rợi thế mà tan
Phải chăn chất lượng không ai kiểm?
Xe đạp mình nhong mạng lại toàn!
CAO BỒI GIÀ
05-12-2011
Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011
CUỐI TUẦN RA PHỐ
Thả phố chiều nay,phố vắng hoe
Im lìm hàng họ ,thoáng vuông hè
Trông quanh khách vãng buồn xa lại
Nghe chút đông về gió lạnh se
Nắng nhạt chân mây thầm sắc nuối
Bước dừng góc phố lặng hồn nghe
Cuối tuần phố ngật ngầy cơn ngủ
Thong thoảng giật mình, dăm cuốc xe!
CAO BỒI GIÀ
04-12-2011
Im lìm hàng họ ,thoáng vuông hè
Trông quanh khách vãng buồn xa lại
Nghe chút đông về gió lạnh se
Nắng nhạt chân mây thầm sắc nuối
Bước dừng góc phố lặng hồn nghe
Cuối tuần phố ngật ngầy cơn ngủ
Thong thoảng giật mình, dăm cuốc xe!
CAO BỒI GIÀ
04-12-2011
Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011
DẠI SẦU
Nhạt nhạt lòng trông,dạ lại buồn
Đêm nghe gió réo nhịp ru tuôn
Men đời khổ lạt âm thầm nếm
Nỗi thế nhay vò lặng kín chôn
Ơi hỡi co tay lèn dỗ giấc
Ơ ầu nhắm mắt cố ru cơn
Hỏi ai trăn trở không thao thức
Dài ngắn sầu vương có dại hồn?
CAO BỒI GIÀ
03-12-2011
Đêm nghe gió réo nhịp ru tuôn
Men đời khổ lạt âm thầm nếm
Nỗi thế nhay vò lặng kín chôn
Ơi hỡi co tay lèn dỗ giấc
Ơ ầu nhắm mắt cố ru cơn
Hỏi ai trăn trở không thao thức
Dài ngắn sầu vương có dại hồn?
CAO BỒI GIÀ
03-12-2011
Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011
NHỎ NHẸ MÀ SẤM RỀN...
Thao lược ông rằng biết nói năng
Trị đời khẩu ngữ phải ngân vang
Mở lời nhỏ nhẹ mà vang sấm
Cất tiếng gầm vang lại nhẹ nhàng
Móc họng tập tài uy lưỡi sét
Khóa hàm luyện khéo tiếng tơ đàn
Quỷ khen người thế tài hơn quỷ
Duy nhất mình ông cõi nước Nam!
Cao bồi già
01-12-2011
Có ông Nghị sĩ-Thạc sĩ kiêm Cử nhân khoe rằng :Ông có thuật khẩu ngữ “nhỏ nhẹ mà sấm rền” khiến cho thiên hạ đều phải tuân nghe
Trị đời khẩu ngữ phải ngân vang
Mở lời nhỏ nhẹ mà vang sấm
Cất tiếng gầm vang lại nhẹ nhàng
Móc họng tập tài uy lưỡi sét
Khóa hàm luyện khéo tiếng tơ đàn
Quỷ khen người thế tài hơn quỷ
Duy nhất mình ông cõi nước Nam!
Cao bồi già
01-12-2011
Có ông Nghị sĩ-Thạc sĩ kiêm Cử nhân khoe rằng :Ông có thuật khẩu ngữ “nhỏ nhẹ mà sấm rền” khiến cho thiên hạ đều phải tuân nghe
Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011
TRÍ LĂNG TẦN
Nước Nam có vị hiệu Lăng Tần
Thao lược cao tài chuyển thế gian
Bày kế liên hoành,hùng như nhất
Dùng lời kết ước ,họa xẻ tam
Tiếc thay,nước mất Vua tai điếc
Thương quá cổ treo Tổng dạ gàn
Ông hỡi Sát Đam nơi chín suối
Giờ đây có hiểu trí Lăng Tần?
CAO BỒI GIÀ
01-12-2011
Thao lược cao tài chuyển thế gian
Bày kế liên hoành,hùng như nhất
Dùng lời kết ước ,họa xẻ tam
Tiếc thay,nước mất Vua tai điếc
Thương quá cổ treo Tổng dạ gàn
Ông hỡi Sát Đam nơi chín suối
Giờ đây có hiểu trí Lăng Tần?
CAO BỒI GIÀ
01-12-2011
CHI LẠ RỨA...?
Ầm ì đất nổ Bắc Trà Mi
Lo lắng người dân chẳng hiểu gì
Động đất rung nhà, lòng khiếp hãi
Lở sông nứt đập ,dạ hồ nghi
Thiên tai bóng gió ,nơi mô hỉ
Nhân họa lững lờ ,kế thoát chi ?
Dân đỏ,dân đen ngơ ngác hỏi
Chẳng quan nào đáp …chỉ ừm ì !
CAO BỒI GIÀ
01-12-2011
Từ khi hồ Thủy điện Sông Tranh 2 tích nước thì ở Bắc Trà Mi, Quảng Nam bị rung chuyển kèm tiếng nổ trong lòng đất.Chưa có lời giải thích nào về hiện tượng này
N
Lo lắng người dân chẳng hiểu gì
Động đất rung nhà, lòng khiếp hãi
Lở sông nứt đập ,dạ hồ nghi
Thiên tai bóng gió ,nơi mô hỉ
Nhân họa lững lờ ,kế thoát chi ?
Dân đỏ,dân đen ngơ ngác hỏi
Chẳng quan nào đáp …chỉ ừm ì !
CAO BỒI GIÀ
01-12-2011
Từ khi hồ Thủy điện Sông Tranh 2 tích nước thì ở Bắc Trà Mi, Quảng Nam bị rung chuyển kèm tiếng nổ trong lòng đất.Chưa có lời giải thích nào về hiện tượng này
N
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)