Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

THĂM BẠN


HĂM BẠN.

 

Sài Thành vào lại sớm hôm nay.

Nghe bạn bịnh lâu xót dạ này

Vất vả nắng mưa đau dáng trúc...

Gian nan sương gió lạnh bàn tay?

Cảm tình tri kỷ vần thơ gửi

Trọng nghĩa tri âm ngọn viết bày.

Cầu chúc châu thân mau khỏe lại

Xướng thi vịnh phú ngọt men say!

28-3-2017 - Trần Lệ Khánh

 

ĐÁP HỌA:

 

CẢM TẠ

 

Sức khỏe đang hồi mấy bữa nay

Lời thăm của bạn ấm lòng này

Thơ ngâm vẫn cảm nồng nàn ý

Phím lướt còn nghe lóng ngóng tay

Cảm tạ đôi vần thôi dạ đáp

Hân hoan dăm tứ thực tâm bày

Đường Thi Quán lại toang then mở

Thi hữu xa gần thả hứng say

CAO BỒI GIÀ

28-03-2017

Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

THĂM CAO HUYNH


THĂM CAO HUYNH

 

Được biết Cao huynh ốm mấy lâu

Hỏi còn có sổ mũi, đau đầu ?

Thương về bằng hữu thường sờ trán

Nhớ  đến  tao đàn lại  nhổ râu 

Gia quyến tìm mua gà nấu cháo

"Đốc tờ" bảo uống thuốc xoa dầu

Đường Thi Quán đợi người nâng bút

Sức khoẻ khôn lường biết tránh đâu

Phạm Kim Lợi

 

BÀI HỌA:

 

GỬI LÒNG

 

Thi đàn vắng bạn chửa bao lâu

Đã ngán vò tai với bứt đầu

Cứ tưởng xanh chàm nào vẽ mặt

Không ngờ bạo bệnh dám khều râu

Thuyền thơ vẫn đợi người cầm lái

Lửa mộng còn mong kẻ rót dầu

Ước gánh đau cùng chia sớt được

Vai này cũng chẳng ngại ngần đâu.

Nguyễn Gia Khanh

 

ĐỒNG HỌA:


HỎI THĂM


Mấy tuần im lặng cũng hơi lâu
Chẳng lẽ ho hen lại nhức đầu ?
Thi hữu trông chờ lo nẫu ruột
Bạn hiền ngóng đợi đến phờ râu !

Bệnh nhân ao ước mong ra viện

Bác sĩ khuyên lơn gắng giảm dầu

Hãy nhớ về nhà nên tĩnh dưỡng 

Từ từ xướng họa gấp chi đâu!
Như Thu

 

CÙNG HỌA:

 

VƯỜN THƠ LẠI NGÁT

 

Cuộc đời toan tính kế dài lâu

Chi sá vài ba chuyện nặng đầu:

Xứ bắc cải ngồng chưa trổ hạt...

Bên đoài ngô lép đã phơi râu…

Mong người tựa nghé còn ham cỏ

Ước bạn như bơm chẳng ngợp dầu.

Vài bữa thuốc thang cho khỏi bệnh

Vườn thơ lại ngát có gì đâu.

Phan Tự Trí

 

TIẾP HỌA:

 

CHỜ TIN BẠN 

 

Bạn vắng lần này sao quá lâu

Là do cảm cúm khiến rêm đầu ?

Hay vì khói bụi làm đau họng ?

Hoặc bởi lửa trời liếm quéo râu ?

Thi quán lặng im khi vắng chủ

Cổng thơ khép chặt đến khô dầu

Tao đàn mong ngóng chờ tin tức

Bài xướng Cao Bồi đang ở đâu ?

Sông Thu

 

HỢP HỌA:

 

THĂM HỎI CBG

 

Cao bồi ngã ngựa cũng hơi lâu

Thương tích ra sao có chợt đầu?

Nằm viện nghỉ ngơi chờ mát trán

Bạn bè han hỏi đợi phờ râu

Thi nhân gát bút buồn ngơ ngẩn

Tài tử yêu thơ ngại dãi dầu

Thong thả về nhà cần tĩnh dưỡng

Khoẻ rồi gõ máy có sao đâu!

THIÊN HẬU

 

CŨNG HỌA:

 

CHẲNG VỘI ĐÂU

 

Đói bụng vài hôm cảm thấy lâu

Lăng xăng ra QUÁN mở mang đầu.

Ngẩn ngơ cửa khép sao yên dạ

Ùng ục bụng cồn muốn rụng râu.

Ngó trộm , dịu dàng y sĩ khách

Bay nồng , ngan ngát bảo tâm dầu.

Vang mình “Chúa luật” đang hồi phục

Thơ họa mang về chẳng vội đâu !

Trần Như Tùng


ĐỒNG HỌA:

 

TRÁCH CHƠI !

 

CAO BỒI thì có ngán gì đâu?

Hà tất cỏn con chuyện nhức đầu

Nắng quái thành đô dù bạc tóc

Bụi cuồng phố thị dẫu hoen râu

Thờ ơ nở để nghiên khô mực

Hờ hững chi cho bấc cạn dầu

Đường quán then cài im lặng quá

Lòng nào khiến bạn phải chờ lâu?

Thy Lệ Trang


CÙNG HỌA:

 

LỜI THĂM HỎI

 

Mãi đợi chờ tin,cũng đã lâu

Vẫn chưa tường tận được đuôi đầu

Cao huynh vắng mặt băn khoăn bạn

Sức khỏe đang hồi khắc khoải râu

Nhỡ cuộc tang bồng xin thỏa chuyến

Còn cơn ốm bệnh cứ bôi dầu

Dẫu đây sương khói mờ nhân ảnh*

Nhưng nghĩa tình hoài chẳng nhạt đâu !

Lý Đức Quỳnh

 

*Mượn thơ Hàn Mặc Tử:Ở đây sương khói mờ nhân ảnh.

 

TIẾP HỌA:

 

THĂM BẠN CBG

 

Nắng nôi phỏng có lạ chi đâu

Lão bối làm sao rức cái đầu ?
Rồng tía nào cho chim cưỡi cổ

Mèo Xiêm lại để chuột sờ râu?

Tay cừ,chướng mã còn thuần phục

Gan bự,cuồng phong chả dễ dầu !

Nói vậy nhưng mà không phải vậy

Mong người thoát hiểm,khỏi chờ lâu!

Thanh Hòa

 

ĐÁP HỌA:

 

CẢM TẠ CÁC THI HỮU

 

Quả tình Cao mỗ bệnh hơi lâu

Thân xác tuy đau , vẫn tỉnh đầu

Dăm bữa thôi mà phơ cả tóc

Vài hôm ấy cũng rụng luôn râu

Phen này khá nặng, nên no thuốc

Lúc trước không sao, chỉ xức dầu

May mắn bây giờ  chừng khỏe lại

Lại cười ha hả, có gì đâu!

CAO BỒI GIÀ

26-03-2017

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

THOÁT NẠN


THOÁT NẠN

 

Dăm hôm vật vã được “Thiên Thần…

Áo Trắng” quanh mình cũng ủi an

Sức kiệt đà lo đành mãn kiếp

Mạng già những tưởng đã tàn …thân

Thóp thoi vậy chứ chưa toi được

Cà giựt thế mà vẫn sống nhăn

Tấp tểnh đời dù quanh miệng lỗ

Đôi câu ha hả, lại cười …vang!

CAO BỒI GIÀ

25-03-2017

 

BÀI HỌA:

 

MỪNG CBG XUẤT VIỆN

 

Qua khỏi kỳ nay hẳn gặp thần

Giúp cho tính mệnh được bình an

Ngọc hoàng đã nói "tài do phận"

Thượng đế từng cho "tật tại thân"

Cân nhắc cuộc đời: hành việc tốt
Đo lường số mạng : hưởng danh vang

Trời ban thoát hiểm bao nhiêu bận

Cũng để cho Già đỡ nhó nhăn.

Thanh Hòa

 

ĐỒNG HỌA

 

HÃY CƯỜI VANG

 

Họa chúc huynh qua cửa tử thần

Bây chừ chắc đã trọn tâm an

Cao Bồi bút lại tung thơ “đắng”

Thi Quán trang cùng đón bạn thân

Chớ chạnh lòng vì màu tóc úa

Đừng buồn dạ bởi nước da nhăn

Luân hồi bệnh lão…ai nào chẳng

Ngão nghệ mà cười cất tiếng vang.

Nguyễn Gia Khanh

 

CÙNG HỌA:

 

ÁO TRẮNG
-/-
Vận rủi mà may gặp nữ thần
Bàn tay êm ái khiến tâm an
Bóng hồng quanh quẩn hoài trong trí
Tuổi hạc đâu còn nhớ đến thân
Khoan khoái khiến cho hồn nhẹ nhõm
Yếu đau chỉ là chuyện lăn nhăn
Tư gia cô tịch, già hiu quạnh
Áo trắng nói cười vẫn mãi vang...
Thanh Trương

 

TIẾP HỌA:

 

BÌNH AN

(Tặng Cao huynh)

Có phải trời ban chiếc đủa thần?
Bây giờ thoát hiểm lại bình an
Thuốc men khỏi uống vì tăng ký
Vi khuẩn đâu còn tại lánh thân
Bữa trước xoa dầu bôi tóc mượt
Trưa này dạo phố ủi quần nhăn
Bạn mời đúng hẹn thong dong bước
Thanh thản tâm hồn huýt gió vang!

Như Thu

 

HỢP HỌA:

 

MỪNG ANH QUA KHỎI

 

Chứng giám hai vai có quỷ thần

Mừng anh qua khỏi rứa là an

Khổ đau trần thế dù bao kiếp

Cực nhục cửa người dẫu chút thân

Quay, cuốn nhang đèn thôi bén lựng
Cắc, tùng trống mõ khỏi ầm vang

Vần thơ gửi bạn tràn vui vẻ

Để khỏi thêm nhiều những nếp nhăn.

Phan Tự Trí

 

CŨNG HỌA: 

 

PHÚC LÀNH

 

Lưỡi hái nhăm nhe bóng tử thần

Tay nàng Bạch Tuyết giữ bình an

Vui răng họa giải quy trình kiếp

Sướng rứa may dồn lũy kế thân

Mắt bữa hôm còn ly trán xếp

Da chừ chút nữa rãnh mày nhăn

Đường xưa rộng lối thêm hò hẹn

Vũ điệu tưng bừng nhạc trổi vang !

Lý Đức Quỳnh

 

ĐỒNG HỌA:

 

LẠI VUI !

 

Mừng huynh sớm ổn định tinh thần

Sức khỏe phục hồi, tâm tịnh an

Bút lực vẫn đầy, thơ vẫn sáng

Cảm tình càng đậm, bạn càng thân

Qua cơn hoạn nạn, đời thêm đẹp

Thoát cảnh dật dờ, trán hết nhăn

Thi quán rộn ràng câu xướng họa

Giọng ngâm sảng khoái lại ngân vang.

Sông Thu

 

CÙNG HỌA:

 

HỒI PHỤC

 

Bấy lâu bệ rạc mất tinh thần

Bè bạn hỏi thăm chúc vạn an 

Cứ tưởng kẻ này đà mất xác

Ngờ đâu bản chức vẫn nguyên thân

Nằm lỳ bệnh viện đầu tơ trắng

Ngồi suốt đêm thâu mặt nếp nhăn

Rốt cuộc ta về nơi tổ ấm

Qua cơn bạo bệnh, tớ ca vang !  

TRỊNH CƠ (Paris)

 

TIẾP HỌA:

 

TIẾNG CÒN VANG

 

Đôi khi hội ngộ với Ôn Thần

Hắn bảo qua nguy mới quý an.

Văn thể đều hòa tươi não bộ

Rượu cơm phù hợp thắm nhân thân.

Quán thơ trào lộng giờ đang thịnh

Danh hiệu bôi cào đâu dễ nhăn.

Lão Hái* ngỡ ngàng ; Mi được đấy !

Nại Hà chào nhé , tiếng còn vang .

Trần Như Tùng

 

HỢP HỌA:

 

CHÚC MỪNG...

 

Mấy cú nốc ao được tử thần

Bây giờ thi sĩ đã bình an

Nàng tiên áo trắng ban ơn phước

Lão thánh tay ngà cứu độ thân

Bạn hữu ân cần xoa nỗi khổ

Lời thơ ấm áp xóa mi nhăn

CAO BỒI mãi trẻ theo ngày tháng

Đường quán rộn ràng ...tiếng hát vang.!

Thy Lệ Trang

Thứ Năm, 9 tháng 3, 2017

OAN ỨC


OAN ỨC

Bà người chấm mực với nhìn cân
Bởi thấy cành rơi bế một lần
Dáng vẻ kiêu sa dòng quý tộc
Hành vi ấu trĩ kẻ ngu đần?
Xây nhà cửa kính thời dư bạc  
Chuộng cánh hoa đào lại tiếc ngân?
Mấy cậu thanh niên mà "lớn tiếng"
Xem thường đại biểu của nhân dân
Bửu Tùng
7/3/2017

 

XIN HỌA:

 

THẾ MỚI LÀ…QUAN

 

Đường đường quan phó sở cầm cân

Luật pháp coi khinh cả …vạn lần

Vì thế tác phong tuồng xuẩn ngốc

Cho nên hành động rất si đần

Ngôn phong ngạo ngược y như cướp

Quan trí thấp tè chả sánh dân

Quen thói thứ gì tay cũng…vét

Chỉ thu chứ chẳng muốn chi…ngân!

CAO BỒI GIÀ

09-03-2017

 

ĐỒNG HỌA:

 

BỆNH THỜI ĐẠI

-/-

Phụ mẫu bề trên, chẳng phải cân

Thích hoa thì bẻ, kể chi lần 

Bằng là tiến sĩ, nào đâu dốt

Chức cũng nghị viên, chẳng phải đần

Nói đại làm càn, vì lắm thế 

Ngồi cao ăn trước, thiếu gì ngân 

Đó là căn bệnh của thời đại

Cơ sở hạ tầng, ấy chú dân 

Người Nay

Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

TỰ KIỂM


TỰ KIỂM

 

Một đời như thế, đấy thằng tôi

Một kiếp cay nồng tựa tửu bôi

Một nét xô ngang  đành mếu nữa

Một trang viết dở, cũng cam  rồi

Một đường mỏi bước, không va đích

Một đấm  no đòn, chẳng nếm xôi

Một thuở ước mơ xa mãi mãi

Một lời xoa dạ …sống yên thôi!

CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA:

 

SOI ĐỜI

 

Mấy kẻ trên đời chẳng giống tôi ?

Mấy trò vẽ mộng nát tay bôi

Mấy lần dại dột dư sầu đấy

Mấy chữ ngu ngơ đủ sướng rồi

Mấy cuộc cùng sơn và tận thủy

Mấy kỳ hỏng bỏng với hư xôi

Mấy mùa bão tố thừa cam chịu

Mấy gánh phong trần vẫn chửa thôi.

 Nguyễn Gia Khanh

 

ĐỒNG HỌA:

 

ĐỜI TÔI

 

Bao lúc gian nan số kiếp tôi

Bao lần nhấp nghẹn chén ly bôi

Bao phen tưởng thắng mà thua mãi

Bao dịp dường lên lại xuống rồi !

Bao ước mơ chìm trong ảo tưởng

Bao niềm tin lạc giữa xa xôi

Bao hy vọng thoắt tan mây khói

Bao đắng cay còn chất chứa thôi !

Sông Thu

 

CÙNG HỌA:

 

TỰ THÚ...

 

Tôi chợt âm thầm thương chính tôi !

Tôi buồn từ buổi khóc ly bôi

Tôi khơi kỷ niệm trăng còn đó

Tôi gói niềm đau mộng lỡ rồi !

Tôi thả sao khuya vào lặng lẽ

Tôi đưa thuyền vắng đến xa xôi

Tôi gom góp lại câu hò hẹn

Tôi gọi tên người...mãi mãi thôi...!!!

Thy Lệ Trang

 

TIẾP HỌA:

 

ẤY LÀ TA

 

Một thằng hâm hấp ấy là tôi

Một cọ cùn trơ xóa lại bôi.

Một bức tranh khùng luôn hiện đó

Một màng màu tối đã quen rồi.

Một tàu cau rụng nên cây quạt

Một tiếng cười rơi hóa cục xôi

Một thú nhìn quanh vùng đất loạn

Một hồn xuất chúng nhỡ thời thôi .

Trần Như  Tùng

 

HỢP HỌA:

 

ĐÃ. 

 

Đã nhiều gian khổ, cuộc đời tôi 

Đã lắm chia tay, cạn chén bôi

Đã lỡ vấn vương, mà đợi mãi 

Đã lầm tơ tưởng, phải xa rồi 

Đã khi ngã ngựa đành thay áo

Đã lúc chịu đòn đặng kiếm xôi 

Đã biết bao lần, voi lại chó 

Đã là phận hẩm, rượu thơ thôi. 

Thanh Trương

 

CŨNG HỌA:

 

CÁI SỐ

(Họa 4 Vần)

 

Đôi khi quên khuấy cuộc đời tôi

Đôi lúc giận thầm chuyện đãi bôi

Đôi bận trách người tâm chẳng tận

Đôi lần thương bạn chuyện qua rồi

Đôi chân vẫn tới nơi vô định

Đôi mắt còn tìm chốn viễn khơi

Đôi bóng ngày xưa giờ khép một

Đôi tay nắm lại…chỉ mình thôi !

THIÊN HẬU

GỬI NGƯỜI YÊU DẤU (Nhân 8-3)


GỬI NGƯỜI YÊU DẤU

 

Ngày tám tháng ba tự sớm mai

Thơ riêng tặng vợ, thật tâm bày

Gừng cay câu hẹn  còn nồng thắm

Muối mặn lời thề  chẳng đổi thay

Cảm tạ nàng tiên theo mỗi bước

Cảm ơn Bà Bụt hiện từng ngày

Một kho châu báu , Trời ban tặng

Một nửa đời mình, thiếu …khốn thay!

CAO BỒI GIÀ

08-03-2017

 

BÀI HỌA:

 

CA NGỢI VỢ HIỀN

(Họa 4 Vần)

 

Dịu dàng mình hạc với xương mai

Chịu đựng gian nan thật giỏi thay

Vén khéo, chăm lo cho mái ấm

Chi tiêu, tính toán suốt đêm ngày

Nuôi con dưỡng cháu không ngơi nghỉ

Vô bếp ra vườn chẳng rảnh tay

Điều khiển việc nhà đâu ổn đấy

Dung nhan xinh đẹp lọ phơi bày.(*)

 

(*) lọ = chẳng cần, không màng

Sông Thu

( 8/3/2017 )

 

ĐỒNG HỌA:

 

NGÀY PHỤ NỮ

(Họa 4 Vần)


Mùng tám tháng ba quả sáng mai
Khen ai thông thái đã tài bày
Nữ nhi nội bộ làm đà giỏi
Bà xã bên ngoài xử cũng hay
Nể phục đàn bà cho góp sức
Tôn vinh giới đẹp để mừng ngày
Ngẫm xem vạn vật tha hồ đổi
Thiếu vắng nửa mình chẳng thể thay.
Thanh Hòa

 

CÙNG HỌA:

 

CHẲNG ĐỔI THAY

(Họa bốn vần)

Âm thầm ghi chép tính chiều mai
Xuống phố quà mua đã định bày
Sợi lắc kim cương nàng ngắm nghía
Mặt chuyền cẩm thạch thiếp                mê say
Chắc là yêu bậu luôn nhiều kiếp
Nào phải ơn em chỉ một ngày
Hạnh phúc bên nhau càng thắm thiết
Tơ hồng bền vững tội gì thay?
Như Thu

 

TIẾP HỌA:

 

MÁI ẤM...

 

Tuổi già hạnh phúc tuyệt vời thay!

Đôi bóng theo nhau suốt tháng ngày

Má nhúm bà không cần chỉnh sửa

Da nhăn ông chẳng ngại phô bày

Yêu chồng...ánh mắt như làn sóng

Qúy vợ...nụ cười tựa nắng mai

Con cháu quây quần thêm ấm áp

Tiếng cười giòn giã thật vui thay !

Thy Lệ Trang

 

HỢP HỌA:

 

EM YÊU

Rõ ràng phách quế với hồn mai*
Lời chúc, quà ngon chẳng vẽ bày
Tưởng nịnh vài câu- lòng khó đổi
Hay lì mấy tiếng- dạ nào thay
Đảm đang hạnh chuẩn xuyên thời, quý
Trung hậu tâm trong suốt tháng, ngày
Phẩm giá một đời em khắc cốt
Phải đâu quần áo bẩn là thay!
PHAN TỰ TRÍ

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

CHIA PHÔI


CHIA PHÔI

 

Trước cửa xuân vừa vội bước qua

Thềm xưa lã chã cánh tàn hoa

Bên đường cuốc gọi lời man mác

Dưới bến thuyền trôi bóng nhạt nhòa

Xót tiễn người ta rời chốn cũ

Ngùi trông cánh nhạn khuất trời xa

Chùn tay vẫy bạn thêm ngao ngán

Nhuốm lạnh chiều sương giọt lệ hòa.

Nguyễn Gia Khanh

 

XIN HỌA:

 

BUỒN TƯỞNG

 

Thời gian  xuân sắc dửng dưng qua

Ngắn ngủi khôn cùng một thuở hoa

Ký ức giờ đây  còn chất kín

Mộng mơ thoắt chốc đã phai nhòa

Vấn vương, tiếc nuối người quê cũ

Thương nhớ, hoài mong kẻ chốn xa

Tri kỷ nhân gian tìm được mấy…

Tri âm đâu dễ, kiếm tâm hòa!

CAO BỒI GIÀ

07-03-2017

 

ĐỒNG HỌA:

 

CHIA PHÔI

 

Xuân hồng lộng lẫy mới vờn qua

Mà lựu đã lòe cháy cánh hoa

Kẻ ở nhà xưa sầu bóng lẻ

Người đi lối cũ ngập sương nhòa

Chập chờn giấc điệp nao hồn vắng

Đau đáu canh trường lạnh nẻo xa

Lạt phấn phai hương nào có phải!

Mà gương lệ nguyệt cứ chan hòa. 

Phan Tự Trí

 

CÙNG HỌA:

 

GIÓ HÒA

 

Hương nhạt cánh tàn tội sắc hoa

Trang đài vùi dập bởi xuân qua

Đã từng tha thiết cầm khi thắm

 Nên chớ thờ ơ bỏ lúc nhòa

Khắc khoải yến giao mùa cách trở

Bồi hồi cuốc nhận buổi chia xa

Vô thường tuế nguyệt dù không thuận

Vẫn ước nơi đây được gió hòa

Như Thị

 

TIẾP HỌA:

 

PHÔI PHA...

 

Rồi ánh dương hồng cũng vụt qua

Sương chiều lãng đãng thấm hồn hoa

Trăng hờn gió lạnh...trăng mờ nhạt

Lệ trách người xưa...lệ ướt nhòa

Lá rụng trở mình thương phận mỏng

Đàn gieo gọi bạn xót tình xa

Mùa xuân đã úa màu năm tháng

Em mãi còn mơ khúc hạnh hòa !

Thy Lệ Trang

 

HỢP HỌA:

 

GIẤC ĐIỆP

Bao ngày gặp gỡ chóng trôi qua
Nào thỏa trông chờ ngắm nụ hoa
Bông bưởi hương nồng sao thắm thiết  
Niềm tây dạ buốt khó phai nhoà
Nàng xuân giả bộ hờn mây trắng
Ánh mắt mơ màng ngóng nẻo xa
Khẽ nhắc hôm rày mong bậu hãy

Về ru giấc điệp mãi chan hoà!

Như Thu

 

CŨNG HỌA:

 

MIÊN MAN DẠ SẦU

 

Xuân úa, hạ tàn, thu cũng qua

Lạnh lùng đông đến với sương nhòa

Cúc vàng lối cũ tan đài cánh

Lan tím vườn xưa rã nhụy hoa

Biền biệt người đi từ dạo ấy

Ngậm ngùi kẻ níu lại ngày xa

Bao mùa trăng lạnh, lòng tê tái

Theo giọt mưa rơi, nước mắt hòa...

Sông Thu

 

ĐỒNG HỌA:

 

KẺ Ở NGƯỜI ĐI

 

Mấy ngày Tết Dậu tuyệt vời qua

Lưu lại tâm hồn vạn ánh hoa.

Hà Nội đi về lời chúc ấm

Sài Gòn đưa đón sắc hương nhòa.

Chìa tay hoan hỉ trông ngày tới

Vẫy nón bùi ngùi dõi bước xa.

Tin tưởng ngày mai trời rực sáng

Người đi kẻ ở chí tâm hòa .

Trần Như Tùng

 

CÙNG HỌA:

 

HỎI NGƯỜI XƯA

 

Xuân chưa mấy nỗi đã đi qua

Nhắn nhủ ai về nhặt cánh hoa

Nắng sớm bên đường phơi nhụy úa

Sương khuya trước ngõ thấm hương nhòa

Ta nằm nhắm mắt mơ tình cũ

Người bước theo chồng mộng chốn xa

Mới đó mà nay đà bạc tóc

Hỏi người xưa ấy có an hòa

Phạm Kim Lợi

 

TIẾP HỌA: 

 

MẮT EM NGÀY ẤY

 

Mùa xuân chưa chín đã đi qua

Cây gạo bên đường sắp nhú hoa

Bỗng nhớ vườn xưa lòng bịn rịn

Mà thương lối cũ bóng phai nhòa

Người đi nẻo khách rời thôn vắng

Ta ở chân trời ngóng chốn xa

Năm tháng dày thêm không xóa nổi.

Mắt em ngày ấy lệ chan hòa.

Huy Phương

 

HỢP HỌA:

 

NÓI CÙNG ANH

 

Xuân đến chưa đầy đã vội qua

Dẫu rằng ong bướm vẫn vờn hoa

Tình sâu em vẫn còn đằm thắm

Nghĩa trọng anh sao đã nhạt nhòa

Ngày ấy bén duyên vừa sát cánh

Mà nay phận mỏng lại lìa xa

Giờ đây cuộc sống bao đầm ấm

Thành đạt an vui phúc lộc hòa.

Nguyễn Văn Lan

 

CŨNG HỌA:

 

MÙA CŨ NĂM XƯA

 

Dĩ vãng một thời tươi thắm qua

Còn đâu bóng dáng buổi xuân hoa

Đã từng thổn thức cầu quên lãng

Vẫn mãi rứt ray nguyện xoá nhoà

Nuối tiếc ngày xanh vờn mộng đẹp

Chán chường bóng xế đẩy mơ xa

Luyến thương ảo ảnh mùa năm cũ

Hồn lạc phiêu du thủa thái hoà.
Thanh Hòa