Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

LẶNG THỜI


Thời gian lặng lẽ thoắt trôi vèo
Chén rượu đa tình bốc cạn theo
Gian khó hề nan ,gian  mãi bỉ
Mộng hồ hề tưởng, mộng  thôi reo
Tóc pha tình tự phơi sương muối
Râu phếch chuyện trò  phớt gió heo
Đời chợt  nhìn thu ,đông mấy nữa
Mai  rồi ai tựa áng mây veo ?
               CAO BỒI GIÀ
          30-09-2012
XIN HỌA:
        Thương Bóng
Chợt thấy bóng câu thoảng cái vèo
Da mồi tóc bạc cũng ùa theo
Con tim thao thức, con tim rộn
Nhiệt huyết dâng trào, nhiệt huyết reo.
Lúc trẻ khinh thường cơn bão tố
Về già ớn sợ ngọn may heo
Bấm tay tính thử đời dài ngắn
Thương bóng mình in mặt nước veo
            Huy Vụ
          30/09/2012


Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

CHÙM NGŨ NGÔN THU

        ĐÊM THU
Đêm thu mưa héo hắt.
Tỉnh giấc buồn vu vơ.
Thế sự nom nhức mắt.
Dẫu tinh cũng giả mờ.
Lòng dạ ngày mỗi chán.
Gửi vào dăm vần thơ.
Thả dòng sông vô định.
Biết có ai đợi chờ.


        PHÔI PHA
Mưa lạnh vắng bóng nga.
Gió may thổi vào nhà.
Giò lan treo bên cửa.
Đêm rày vẫn nở hoa.
Có phải tiền đầy túi.
Mới lắm bạn vào ra.
Không dưng ai người đến.
Tình trần mãi phôi pha.

       TRUNG THU
Hằng Nga buồn đi vắng.
Mưa phủ kín non cao.
Rồng lân thôi không múa.
Lạc lõng chiếc đèn sao.
Công danh theo đuổi hão.
Văn thơ chuyện tầm phào.
Cung hằng e cũng loạn.
Biết trông về phương nào.
          Nguyễn Huy Vụ

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

NGẪM ĐỜI TỦI PHẬN (HÁT NÓI)

               MƯỠU
     Nhìn người lắm lộc đa tài
Còn ta thì  chẳng tí tài kinh bang
     Được dăm con chữ phô phang
Ngẫm mình mà chán cho thân phận mình
                    NÓI
Vần con chữ hết thơ rồi phú
Tính tình tang lú lẫn văn chương
Sầu vui  gượng mãi diễn tuồng
Đời hỏi  quên chán chường mấy tý
ĐA LỘC ĐA TÀI,  ĐA PHÚ QUÝ
ĐẮC THỜI, ĐẮC LỢI, ĐẮC NHÂN TÂM (*)
Lại rằng đắc ,đắc được  bao lăm
Người  chế tài  ,tài nằm than thở
Tuần thân  triệt mệnh   quy tại số
Đành nhe răng cất ở trong lòng
Thơ ngâm mà ngẫm đục trong
Nào ai biết hồng son trong ấy
Ầu ơ tiếng trăm năm là mấy
Mấy vần gieo chả thấu tâm can
Phú thi mải miết  viết dâng tràn
Đêm về hồn lãng mênh mang. . .
              CAO BỒI GIÀ
          27-09-2012

(*)Nhiu lc, nhiu tài, nhiu ca ci
Gp thi, được li, được lòng người


ĐÊM THU DẠ CỒN

Gió thu heo lạnh  bước hoang đêm
Gõ phách trêu ai  giật vách thềm
Trăng vẫn co mình ,thuyền chếch mũi
Sương còn đan sợi, giải buông rèm
Nguồn cơn trĩu dạ   sầu u nghiệt
Cớ sự chat lòng nhức nhối thêm
Ngửa mặt xòe tay, trăng gió cả…
Chẳng lời an định dỗ đôi niềm !
              CAO BỒI GIÀ
            27-09-2012
xin họa:
Chẳng lời an định dỗ đôi niềm !
Ngẫu hứng Đường thi cứ mạnh thêm
Ánh mắt đưa tình soi trước cửa
Lời ru gợi cảm lướt sau rèm
Câu thơ thức dậy lăn bên gối
Điệu phú cựa mình động mặt thềm.
Trằn trọc canh khuya không chợp mắt
Gió thu heo lạnh bước hoang đêm
               ĐỒ CÓC



Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

XƯỚNG - HỌA

                                             XƯỚNG
            Lâu rồi cứ khoái họa thơ người
            Bài xướng không mần chữ dễ uôi
            Tức khí nghe lời: tên đó biếng
            Giận thân thấy tiếng: hắn ta lười
            Phú không giống phú lòng thêm oải
            Thơ chẳng thành thơ mặt khó tươi
            Những kẻ yêu thơ thường bị chửi
            Không dưng bỗng chốc phá lên cười. 
          NGUYỄN HUY VỤ
XIN HỌA:
          HỌA
Để họa chảy trôi sánh với  người
Nào đâu có dễ  nếu ngòi uôi
Ra đề có anh cho rằng dễ
Đáp họa nào ai dám nói lười
Vần ngược   vận xuôi cân đã sướng
Xướng lên họa đáp xứng là tươi
Thanh cao chữ nghĩa ,ai lời mắng
Ta giữ lòng son rạng tiếng cười
          CAO BỒI GIÀ
        26-09-2012
XIN HỌA NỐI:
Ta giữ lòng son rạng tiếng cười
Sống vui sống khoẻ sống vui tươi
Người quê khen tớ thương ông nhác
Kẻ sỹ chê ta nhớ lão lười.
Những lúc đau đầu chơi vận tử
Đôi khi loạn óc gặp vần uôi
Vượt lên tính toán: cơm, tiền, áo
Để hoạ chẩy trôi sánh với người.
            ĐỒ CÓC
       

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

NỖI BUỒN CƠM ÁO - NIỀM VUI THI PHÚ

                             BUỒN CƠM ÁO
   Nỗi buồn cơm áo đã quen rồi
            Lặn lội thân cò phận cút côi
            Tóc bạc thân còn lo thiếu bạc
            Da mồi dạ vẫn sợ khan mồi
            Văn thơ khó nhọc mong gìn gốc
            Chữ nghĩa gian nan cốt giữ chồi
            Bạn hữu giầu sang  nhiều thế nhỉ
            Nỗi buồn năm tháng đã phai phôi.
            NGUYỄN HUY VỤ
XIN HỌA:
      NIỀM VUI THI PHÚ
Áo cơm qua quit cũng  dư rồi
Cùng bạn say vần xóa  dạ côi
Đời bạc  văn thơ  nào có bạc
Bả mồi danh lợi ,chẳng ham mồi
Văn chương người tác luôn bền gốc
Chữ nghĩa ta ươm sẽ nẩy chồi
Giàu có lòng ta ai lấy được
Ru ngày ru tháng bước chân phôi
          CAO BỒI GIÀ
        25-09-2012

PHÁ CỖ TRĂNG RẰM- PHÁ CỖ TRUNG THU

      PHÁ CỖ TRĂNG RẰM

Bày trò phá cỗ, ngắm trông trăng
Vui hưởng trung thu khí tiết lành
Dăm chén, tác phong tuồng ngất ngưởng
Vài ly, khẩu khí hóa lăng nhăng
Giơ tay gọi với luôn thằng Cuội
Cất giọng mời rơi cả chị Hằng
Hứng thú, đêm thu đàn phách gõ
Thả lòng tắm táp ánh trăng vàng !

          CAO BỒI GIÀ

XIN HỌA: 
      PHÁ CỖ TRUNG THU

Phá cỗ trung thu được ngắm trăng
Heo may mát mẻ tiết trời lành
Kỳ lân ngó ngoáy vươn đầu ngưởng
Ông Địa  ngác ngơ phất quạt nhăng
Bưởi thị đem ra mời  chú Cuội
Hồng na lấy xuống biếu cô Hằng.
Đèn sao lấp lánh lung linh sáng
Trẻ nhỏ reo vui đón ánh vàng.

                          Đồ Cóc

Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

PHÚ: TRUNG THU...

          PHÚ TRUNG THU
Tùng tùng cắc cắc;
Phố dọc đường ngang.
Địa cười  em nhỏ;
Quạt phẩy  sư lân.
Tháng tám tròn trăng ,ánh ngà soi tỏ;
Mùa thu tốt tiết ,ngọn gió mát lành.
Nến đỏ hoa đăng,rước đèn ngắm nguyệt;
Trà thơm bánh mứt,phá cỗ trông trăng.
Trẻ dăm bảy bé ra rả vui ca,nhấm nháp quanh bàn cỗ soạn;
Già bốn năm  thân  râm ran gẫu chuyện,khề khà dưới bóng trăng thanh.
Ôi một thời đã thế:
Cây mía  bánh đa,đơn giản quà quê  ,ô chao cũng đủ;
Quả xoài trái chuối,đậm đà  món sẵn  ,thế đã là sang.
Cắt giấy vót tre ,dán cá sao trời sáng lòe  xóm ngõ ;
Khoét lon Đục ống ,làm xe đèn đẩy quay tít cung thang.
Người  lớn vui tràn thanh hồn thản trí;
Trẻ con no thỏa mơ giấc mộng vàng.
Nay giờ có khác:
Gà quay vi cá bánh trái ngon thơm nhà nhà  có cả;
Thú  nhựa Ngộ Không đèn  pin í óe nhóc nhóc chơi nhằng
Trung thu lắm trẻ mồ côi đợi ngóng chút lòng thương đoái;
Tháng tám nhiều anh cơ hội mong chờ đủ mánh tiến thăng .
Mua hộp”Bát Tiên Thưởng Hằng”,chỉ dăm ba triệu làm quà hớn dạ không buông lời tiếc;
Tậu khay ”Tứ Long Kết Nguyệt”,hơn năm bảy chai đem biếu bờn lòng chẳng hé tiếng than.
Ấy chưa xám mặt;
Chẳng đáng đăng đàn.
Đâu đó bánh còn đi đêm kèm bông đính nhẫn;
Nọ rằng nhân đà lót lọt nhét bạc nhồi vàng.
Bánh bẻ chó ăn ,nhẫn sang tay ngọc;
Nhân quăng chuột gặm ,vàng nặng túi quan.
Cuội buồn co cẳng đá cành đa mắng;
Hằng giận nhíu mày  vén đám  mây than.
Giận thằng cơ hội;
Căm đứa gian ngoan.
Buôn thú bán đèn ,vỏ cad   sơn ,chì yểu đời con trẻ;
Chế quà làm bánh  nhân này chất ,nọ hại mạng thứ  dân..
Danh nghĩa ăn theo  hiệu xưng truyền thống.
Tiếng tăm vay mượn khách sạn nhà hàng.
Bánh làm tuầy huây ,oang cơ giới hóa;
Nhân nhập bá láp  ,khoe chất lượng vàng.
Tham lam họa rước  về từ nước lạ;
Ác độc hàng tuồn rải khắp thôn làng.
Chán ngán mùa trăng ,Nguyệt Hằng không sáng;
Buồn trông tết trẻ ,Kẻ xấu làm quàng.
Tùng tùng cắc cắc;
Mếu Địa ngoác Lân
Mưa rơi lắc rắc;
Nguyệt nữ võ vàng. . .
               CAO BỒI GIÀ              
               24-09-2012

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2012

Ơ MẢNH TRĂNG NON - TRĂNG GIÀ


      Ơ MẢNH TRĂNG NON
Trăng non lơ lửng mảnh trăng non
Lặng lẽ canh khuya có mỏi mòn
Sao trốn biệt tăm trơ trĩu độc
Mây giăng trơ phếch nặng mênh buồn
Vương tâm gửi gió hồn se buốt
Dở giấc trông trời dạ héo hon
Văng vẳng đâu xa chuông phá lặng
Thoảng vời trăng lặn biệt trời hôm
CAO BỒI GIÀ
24-02-2012

XIN HỌA:
        TRĂNG GIÀ

Trăng bao nhiêu tuổi bảo là non?
Trơ cái hồng nhan đã khuyết mòn
Cát bụi phong trần đời vẫn khổ
Mây mưa dầu dãi sống thêm buồn .
Đôi gò bồng đảo đau cùng nhức
Một túi càn khôn héo với hon.
Đã chót đa đoan theo thói nguyệt
Thôi đành chấp nhận cảnh chiều hôm.
          ĐồCóc




ĐÓN TRĂNG THU

Này Cuội  nằm khườn mãi gốc xưa
Nào mau hạ bước xuống vui đùa
Lồng đèn, bánh trái người  đua đủ
Thơ phú,rượu  đào tớ chẳng thua
Rủ  Cuội  mềm môi ,lời lạc lõng
Mời Hằng  thả bước ánh đong đưa
Vần thơ sầu vọng tràn dương thế
Nguyệt nữ  đừng buồn nhỏ lệ mưa !
          CAO BỒI GIÀ
       22-09-2012

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

MỪNG BẠN HỮU ĐƯỜNG XA SINH NHẬT LẦN 03 (30/09)

      MỪNG BẠN HỮU ĐƯỜNG XA 3 TUỔI
          (ĐỌC XUÔI)
Thoi đưa thoáng vụt đã ba năm
Phủ sóng ngàn phương lắm thiết thân
Trời  lộng gió reo vang giọng Yến
Dốc băng đèo vượt đốc lời Anh
Vơi sầu  bạn hữu lòng vui hứng
Lắng muộn đường  xa  phút lặng thầm
Đời đẹp dựng xây đều bánh lướt
Trôi mau  mệt nhọc  mãi cười vang
          CAO BỒI GIÀ
        (ĐỌC NGƯỢC)
Vang cười mãi nhọc mệt mau trôi
Lướt bánh đều xây dựng đẹp đời
Thầm lặng phút xa đường muộn lắng
Hứng vui lòng hữu bạn sầu vơi
Anh lời đốc vượt đèo băng dốc
Yến giọng vang  reo gió lộng trời
Thân thiết lắm phương ngàn sóng phủ
Năm ba đã vụt thoáng đưa thoi
          CAO BỒI GIÀ
        18-09-2012

Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012

MỪNG SINH NHẬT BẠN HỮU ĐƯỜNG XA LẦN 3(LỤC BÁT)

      MỪNG SINH NHẬT MÌNH
     Xòe tay đếm nhẩm vuông tròn
Ba năm bao buổi ta mòn con tim
     Chân trời góc bể như chim
Ta luôn mong mỏi nhớ in giọng mình
     Ba năm ta đã có mình
   Dặm dài  thương nhớ bao tình gửi trao
     Mình tường ,mình hiểu ta sao
Mình chăm hình ảnh ta cao mắt người
     Mình tâm sự giúp bạn đời
Hiểu cùng thông cảm góp lời minh oan
     Những ngày bận rộn xuân sang
Mình chăm mình nhắc ngủ cần  đủ cơn
     Ôi lòng ta thật biết ơn
Sóng vàng mau phủ rộng hơn khắp miền
     Qua vùng lõm sóng như điên
Đường xa ngơ ngẩn não phiền  lắm hôm
     Nhớ mình ta lại nhấc phôn
Mong mong lên sóng để ôn tình mình
     Mình ơi ta rất yêu mình
Liệu rằng mình có chung tình với ta ?
          CAO BỒI GIÀ
        18-09-2012
   GHI CHÚ : Nhân cách hóa một chút cho thi vị: MÌNH đây là chương trình BHĐX còn TA là cánh bác tài !

SÔNG QUÊ BUỒN VỌNG-BẾN SÔNG LẠC CHIỀU

     SÔNG QUÊ BUỒN VỌNG
    (thuận nghịch độc)

        (THUẬN)

Sông vắng bến quê cảnh đợi ai
Luyến lưu hồn vọng nhớ thêm dài
Đồng xa gió hạ ngày xuân muộn
Giấc lạc chiều mơ cõi mộng hoài
Đông rũ bóng về đông thấm lạnh
Bước thầm chân loạn bước cuồng say
Lòng vương tiếng hận sầu than oán
Mong đợi phút chờ lệ đắng cay

        (NGHỊCH)

Cay đắng lệ chờ phút đợi mong
Oán than sầu hận tiếng vương lòng
Say cuồng bước loạn chân thầm bước
Lạnh thấm đông về bóng rũ đông
Hoài mộng cõi mơ chiều lạc giấc
Muộn xuân ngày hạ gió xa đồng
Dài thêm nhớ vọng hồn lưu luyến
Ai đợi cảnh quê bến vắng sông

Đông Hòa Nguyễn Chí Hiệp
18.11.2011
XIN HỌA:
        BẾN SÔNG LẠC CHIỀU
        (THUẬN)
Sông bến lững lờ lặng nhớ ai
Nắng chiều  hiu hắt đổ nghiêng    dài
Đồng  xanh mắt dịu  người lưu ký
Bến lạ hồn say khách nhớ hoài
Đông    thoáng nhẹ về đông giá buốt
Dạ cồn thơ lặng dạ mơ say
Lòng tơ vẫn tưởng trăng thuyền  đợi
Mong gợi chút chiều khói nhẹ  cay
        (NGHỊCH)
Cay nhẹ khói chiều  chút gợi mong
Đợi thuyền trăng  tưởng vẫn  tơ lòng
Say mơ dạ lặng thơ cồn dạ
Buốt giá đông về nhẹ thoáng đông
Hoài nhớ khách say hồn lạ bến
Ký lưu người dịu mắt xanh đồng
Dài nghiêng đổ hắt hiu chiều nắng
Ai nhớ lặng lờ lững bến sông         
          CAO BỒI GIÀ
        21-09-2012

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012

TỰ SOI...

Thủng tha thủng thỉnh thế thằng tôi
Đời chạy như điên bỏ xa rồi
Cơm bới ,nước tu người vắt sức
Danh giành ,lợi giật kẻ xu thời
Nhiều nhiều tiền của,lòng  còn khát
Lắm lắm danh quyền  ,trí chẳng ngơi
Bấm bụng,soi gương ta lạ nhỉ
Ương ương chẳng chước học theo người ?
          CAO BỒI GIÀ
        20-09-2012

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

ĐỌC PHÚ CAO BỒI-MỜI ANH CÙNG CHƠI

       ĐỌC PHÚ CAO BỒI
Ngồi buồn lại đọc phú Cao Bồi
Khoái giọng mè nheo chẳng muốn thôi
Cụ Tú tinh ma đào gốc rễ
Anh Cao ranh mãnh cắt ngang chồi
Văn hay chẳng phải nhiều nghiên mực
Rượu tốt đâu cần lắm cốc bôi
Món phú giờ đây thành đặc sản
Làng văn tuyệt chủng đã lâu rồi
         Nguyễn Huy Vụ
        18/09/2012
xin họa:
              Làng văn tuyệt chủng đã lâu rồi
 Thể phú bây giờ lắm kẻ bôi
             Yêu cổ người say chăm bón gốc
            Thích tân kẻ ghét cắt cưa chồi
             Văn chương ngữ nghĩa đâu cần nữa
             Trích cú câu từ cũng bỏ thôi
             Thế thái nhân tình mau biến đổi
             Ngồi buồn lại đọc phú Cao Bồi.
         PHAN HẰNG
XIN HỌA:
      MỜI ANH CÙNG CHƠI
Văn thơ cổ đại chẳng ai bồi
Có cái thằng tôi  khoái nó thôi
Gắng luyện thi Đường ôm chắc rễ
Cố rèn thể Phú mọc xanh chồi
Thơ vườn với bác vui dăm tứ
Rượu nhạt cùng tôi chuốc mấy bôi
Mời bác cùng chơi thêm món phú
Thay bao tiền bối đã  … xa rồi!
          CAO BỒI GIÀ
        19-09-2012

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

PHÚ GÃ CAO BỒI (THỂ LOẠI PHÚ)

      PHÚ GÃ CAO BỒI

Gã Cao Bồi Già;
Rõ là dớ dẩn!
Ngớ ngẩn vẩn vơ,
Ngông ngao  thơ thẩn!
Múa may  chữ tung tẩy hoa sói hoa hòe;
Vay mượn vần ngâm nga lẩm ca lẩm cẩm.
Lúc  còn thơ nằm co khểnh  võng, tai vênh  vểnh nghe tiếng  hát hò ru;
Khi mới lớn chạy quáng quanh  làng, hồn ngu ngơ   Xướng lời thơ vớ vẩn.
Mê chơi chữ nghĩa,trầm  tiếng buồn thương;
Say vẽ nhịp vần, đắm  câu ta thán.
Mơ màng rị mọ, phóng bút viết đại  thể tự do;
Lúi húi tập tành , thả ngòi   gieo quàng  thơ lục bát.
Vò đầu bứt tóc, làm quen cùng bà cố “Ngũ ngôn”;
Vắt óc xoa cằm ,kết nghĩa với cái anh “Đường Hán”.
Đọc đi đọc lại, tự hí hửng  nhếch môi;
Ngâm tới ngâm lui, mãi gật gù xoa trán.
Khoe thầy khoe cô,
Dứ chúng  dứ bạn.
Thấy cô em lớp dưới lên tiếng thích  vô cùng;
Gặp đàn chị xóm trên ngỏ lời  khen tuyệt lắm.
Thế là:
Thơ gió thơ mây, thơ mưa thơ nắng ,đầy ẩn ý trổ hết lăng xăng;
Chữ yêu chữ nhớ,chữ giận chữ hờn ,đủ mỹ từ tung ra lảm nhảm.
Viển vông mơ tưởng,  những học đòi Nguyễn Khuyến , Tú Xương;
Huyễn hoặc ước ao, tập bắt chước  Đinh Hùng, Huy Cận.
Có cô nàng kia;
Thò lò mê mẩn.
Xoắn xít dùng dằng;
Ỏng eo dấm dẳng.
Hắn đón chờ mấy lời  ca tụng khen;
Nàng đòi tặng bao điệu   thơ tình cảm.
Như diều căng  gió phấp phới  câu tuôn;
Tựa hạn gặp mưa dạt dào chữ mắn.
Mũi mắt nàng có ve có toét , cũng họa hình xinh mắt chim câu;
Dáng hình em như  vịt như ngan,  xin   tôn   vóc đẹp  hình chim hạc.
Đâu ngờ:
Cô ả ngất ngây!
Nàng ta tới tấn!
Quyết sửa túi ,chàng thi sĩ  lao đao;
Đòi nâng khăn ,gã nhà thơ   lận đận
Chột dạ tỉnh ngu;
Thót tim trốn lẩn.
Ả tìm phương bắc, hắn  trú đầu nam;
Nàng kiếm   chốn đồng, gã lui cuối bản.
May thay:
Chính quyền thông báo, quy hoạch đất nhà;
Cao xanh rủ tình, xoay vần số phận.
Hắn tếch về thành, thoát cảnh túng tù;
Nàng lưu lại ruộng, quên vòng mê mẩn.
Thế là thế , lại hưng hứng vần  tuốt tuột tuôn ra;
Dưng đâu dưng, vẫn ngo ngoe  chữ phăm phăm   thả vận.
Châm chích trào phúng, nhiều lúc sái quai hàm;
Thao thức thở than, lắm khi trào lệ mặn.
Khối người  thương  vỗ bốp tay khen;
Nhiều kẻ ghét    xầm xì lưỡi  mắng.
Ai khen thì tạ, ai chê  nhận lời;
Ai ghét vẫn vui,ai thương cúi cảm.
Giờ đầu bạc,bát cú chẳng buông tha;
Nay mắt mờ ,thất ngôn còn đeo bám.
Danh tính Cù Mè!
Xưng cùng chúng bạn.
Lại loay hoay góp phần thơ đạo, để trí khỏi sa đà;
Cũng tập tọe chấp bút lời kinh, mong hồn không khô hạn.
Lời thơ cứng cỏi, xin Mẹ gọt mài;
Vần điệu ngô nghê, cầu Cha uốn nắn.
Có bài xướng   lại chóng chóng xong bài;
Có cuộc thi   bèn nhanh nhanh nộp bản.
Đã đôi lần tỉ thí, tắt đài từ mốc gửi xe;
Từng mấy bận so tài, rớt bịch trước vòng  sơ vấn..
Nên  lắm báo nghe hiệu Cù Mè kỳ quái, quyết bụng cấm lai;
Cũng nhiều trang thấy danh Cao Bồi ngông nghênh, thẳng tay cho phắn.
Tự an một tiếng nào tập nhớ tập quên;
Tự nhủ đôi lời  cố  học thầm học nhẩm.
Hì hì mới nhớ ,chẳng sôi chẳng nấu  tí  tẹo văn chương;
Ha hả đòi quên, toàn hấp toàn xào linh tinh muối mắm.
Biết   ngâm biết viết cam chịu ngọng chịu gàn;
Không vị không bằng thì đành  chua đành khắm.
Ngày ngày hắn vẫn ê a;
Khắc khắc  y còn lẩm nhẩm.
Vui thơ vui phú, ôi    cái duyên vận y;
Đùa  chữ  đùa câu ấy  thằng nợ đeo hắn!
              CAO BỒI GIÀ
            16-09-2012
 

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

DUYÊN - BÁT ĐIỆP TỪ DUYÊN

        DUYÊN
Dưng không thế mới mới là duyên
Đố vẽ nên duyên  bởi tự quyền
Duyên vợ duyên chồng Thiên vấn định
Duyên thi duyên phú chữ se nên
Tri âm bắt tiếng thành  duyên ngộ
Tri kỷ tự thân kết bạn hiền
Xa cách nào ngăn tâm mến nhớ
Tự nhiên khéo quyện ,ấy thiên duyên!
          CAO BỒI GIÀ
          10-02-2012
BÀI HỌA:
        Bát điệp từ Duyên

Thiên lý tao phùng ắt hữu duyên
Dám đâu duyên đẹp bởi do quyền
Phu thê kiếp quả duyên tiền định
Thi phú duyên từ nghiệp bút nên
Đắc đạo duyên lành theo thuyết chánh
Tĩnh tâm duyên ngộ ước nhân hiền
Đồng thanh hiệp khí duyên tri kỷ
Hữu hảo tương cầu hẳn đượm duyên.
                          16-9-2012
                Trương Nữ Hương Thủy
BÀI HỌA:
         HỎI TRỜI
                 hỏi trời như thế có vô duyên
                 Để lũ gian tham lắm chức quyền
                 Nên nỗi dân tình luôn ngụp lặn
                Lạ điều cốt cán vẫn ngoi lên
                 Kim ngân sui khiến bao người ác
                 tiền bạc vùi chôn mấy kẻ hiền
                 Đạo lý bây giờ sao thế nhỉ?
                 Hỏi trời như thế có vô duyên
             NGUYỄN HUY VỤ

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

CÔ HÀNG THUỐC LÁ

Mắt phượng,môi hường dáng rõ cao
Cô hàng thuốc lá giọng thanh tao
Miệng lôi    khách lạ mua  “Ba số”
Mắt kéo người quen hút  “Bảy sao”
Chàng cứ  thăm nàng quên cả phổi  
Người   năng ghé ngọ dẫu lo lao
Ước gì nàng bán chè xanh nhỉ
Chẳng sợ ho lao, thoải mái  … chầu!
          CAO BỒI GIÀ
         14-09-2012

NĂM NÉT HỮU CẢM -CHỊU PHÉP ...

NĂM NÉT HỮU CẢM
Đời người lo mãi biết bao thôi
Mái tóc xanh xanh trng hết rồi!
Sự nghiệp nghìn thu xa vút mắt
Tài tình một gánh nặng bên vai.
Hợp tan tri kỷ người trong mộng
Rộng hẹp danh thân đất với trời!
Sương phủ cành mai năm giục hết
Ngày xuân con én lại đưa thoi.
          TẢN ĐÀ
XIN HẦU HỌA:
        CHỊU PHÉP XUÂN THÌ
Lo toan mãi vẫn ,vẫn chưa thôi
Thoắt đã chân run mắt kém rồi
Nửa nợ,nửa duyên oằn một gánh
Bên tình ,bên nghĩa trĩu đôi vai
Tâm tư to nhỏ,đầy lòng mộng
Nguyện vọng tròn vuông,ấy ý trời
Lá đổ thu sang,ngày chuyển tháng
Đời người đành lẽ chạy như thoi
          CAO BỒI GIÀ
        14-09-2012
       

Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

CÔ NGÂM ...

Mưa nhay đến thế thế thì thôi
Vần vũ mây giăng tối sẫm trời
Độc ẩm mắt tròn qua sóng cửa
Cô ngâm miệng  mỉa nhạo thơ tôi
Tình bằng chớp lóe hình vờn bóng
Tang tính  mưa rào  tiếng trả môi
Sầu hỡi theo cơn sầu nặng mãi
Thơ ta ai đáp chốn xa vời ?
          CAO BỒI GIÀ
        13-09-2012

GHÉT ...

Ghét ,ghét sự đời đến phát gây
Ghét lời gian dối diễn từng ngày
Ghét tiền mua  lộng danh Tiên Phật
Ghét thế lật lèo lẽ trung ngay
Ghét cả đứa ta quen thói kệ
Ghét luôn thằng tớ ngậm mồm quay
Thôi thương lão Cuội  cho lòng nhẹ
Có xạo trên trời ,chẳng  … hại ai !
          CAO BỒI GIÀ
          13-09-2012

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

ÔI !MÙ CĂNG CHẢI...

Đùng đùng núi lở, đất vùi thân
Thiên họa ,nhân tai hở thế trần ?
Manh áo đành chui hầm đại họa
Miếng cơm chịu lội cõi u thâm
Thương ôi! Oan kẻ ngoi tìm sống
Thảm quá!vì người nỡ táng tâm
Tang tóc núi rừng tuôn đẫm lệ
Bao giờ hết cảnh chết oan  dân ?
          CAO BỒI GIÀ
        12-09-2012
   Vụ lở núi ở xã La Tán Tẩn, H. Mù căng Chải, T.Yên Bái đã chôn vùi gần 20 người dân đang mót quặng ở các bãi mỏ quặng ở trong núi.Thật thương tâm.thật đáng trách trước những thảm họa đã được cảnh báo trước..!

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

"CƠM BƠ GƠ"

Khen ai khéo vẽ món cơm này
Tùy tục nhập gia kể cũng hay
Cơm nắm  hai khoanh thay vỏ Việt
Thịt băm một miếng vẫn nhân Tây
Đông -Tây  kết vị mùi ngon phết
Mỹ -Á giao duyên vị lạ thay
Giờ món ăn nhanh  chiều khách Việt
“Cơm bơ gờ” nhé,sẵn sàng đây !
          CAO BỒI GIÀ
       11-09-2012
   Hiện nay một số cửa hàng Hamburger đã khéo biến tấu thay vỏ bánh mì bằng hai nắm “cơm nắm” kẹp nhân thịt băm,thế là món “Cơm bơ gơ” được … khai  sinh

GIÓ

Gió chẳng có nhà bước viễn phương
Vui trong sương mát sớm mai hường
Ghẹo mây,,cõng nhạn ru cồn biển
Đùa lá,vờn cây vuốt lúa nương
Gào thét bão bùng muôn kẻ sợ
Nhẹ êm mát dịu vạn người thương
Muôn hình như thế mà vô dạng
Lòng gió nào ai ,kẻ tỏ tường?
          CAO BỒI GIÀ
        11-09-2012
XIN HỌA:
         MÂY
     Mây có đâu dừng giữa tứ phương
     Vầng dương nhuộm thắm sắc mây hường
     Mây che mát nối em đi học
     Mây phủ Râm đường Mẹ xuống nương
     Mây dẫn nước mưa ra biển nhớ
     Mây dìu gió mát đến vườn thương
     Mây phơi dải lụa lên trời biếc
     Người ở trần gian biết có tường?
          NGUYỄN HUY VỤ
HỌA NỐI:
Gió  đi tám hướng rắc mười phương
Đến với đồng quê bạn nắng hường
Kéo vị mặn mòi ra gửi biển
Lôi mùi khét lẹt tới nhờ nương.
Mưa rơi ngập đất không hề sợ
Lửa cháy ngút trời chẳng có thương.
Bão tố cuồng phong oai sấm sét
Giờ mùi ngán ngẩm, ngại cao tường
          ĐỒ CÓC




Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

TIẾT THU HỎI CUỘI...

Cuội ơi lo đón Tết Trăng chưa?
Dưới tớ năm này đã khác xưa
Tre ,giấy làm đèn không  kẻ vót
Nến, lồng để rước chẳng ai mua
Gà quay,trứng muốithưa người hỏi 
Vi cá, hạt sen vắng khách qua
Nhấp nháy đèn Tàu kêu í óe
Trung thu vắng hẳn trống lân khua!
         CAO BỒI GIÀ
        10-09-2012
XIN HỌA :
        TRUNG THU
     Cung quảng năm rày tính tết chưa
     Hay là quên cả  thói lề xưa
     Hằng Nga đến tuổi sao chưa gả?
     Ngọc Thỏ tròn niên vẫn khoái mua
     nhắc tiếng ông tơ bao kẻ hối
     Đưa lời chị nguyệt khối anh qua
     Sông ngân tấp nập cho mùa hội
    Vạn chiếc thuyền mơ rẽ nước khua.
           NGUYỄN HUY VỤ

       
       

NGẮM CÕI... TRĂM NĂM

Nghiêng nghiêng vạt dốc ngắm trăm năm
Đủ vị khổ toan   chốn bụi trần
Nấc nghẹn môi cười bao ảo  thực
Tròn xoe mắt  dõi những thăng trầm
Dưng không phần mãi dưng không giễu
Ảo mộng đời thì ảo mộng châm
Xấp ngửa bàn tay đen cố trắng
Mà nguyên  năm ngón vẫn hoàn…năm !
          CAO BỒI GIÀ
        10-09-2012

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2012

NHỚ CHA

Trở giấc canh khuya lại nhớ Cha
Bao nhiêu kỷ niệm chẳng phai nhòa
Tưởng âm đầu gậy khua sân  bước
Ngỡ bóng cha già chống gậy qua
Ánh mắt yêu thương còn ấm mãi
Nụ cười khích lệ vẫn không xa
Ngẩn ngơ vùng dậy mừng ra  … đón
Chợt tỉnh , đôi  dòng lệ ứa ra !
          CAO BỒI GIÀ
        07-09-2012

TỰ NGẤU ...

Lẩm nhẩm mà ta bỗng chốc già
Dở ương vẫn thế chửa đường ra
Người chê chẳng sửa ,buông lời kệ
Đời dạy không theo ,cất tiếng  khà
Thế thế  nên quàng dây thống khổ
Nên nên  toàn chuốc gánh trầm kha
Ngồi buồn men ngấm, cười che lệ
Chiếu ướt…Ô hay!Rượu đổ à ?
   CAO BỒI GIÀ
        07-09-2012

NÀY CÁI CHÂN TÔI...

Trời cho tôi hẳn một đôi chân
Để rảo ,để leo khắp cõi trần
Bước thấp bước cao đầy khó nhọc
Chân co chân duỗi  lắm phân vân
Đường đời tôi trải  toàn gian khó
Phần kiếp người qua có nhọc nhằn ?
Lúc ngả,khi xiêu cười méo … vậy
Dẫm gai ,mài đá cố …  trăm năm!
          CAO BỒI GIÀ
        07-09-2012
       

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

TRỜI THU

Cao cao trong vắt mấy từng không
Lọn lọn mây thu thảng gió lồng
Bóng nhạn tung trời vươn cánh sải
Cánh diều   lượn gió uốn đuôi  cong
Rừng  cây xơ lá trơ cành vẫy
Sông nước  lặng mình trắng ánh trông
Lữ khách ,đò ngang say mắt ngắm
Hồn thu thắm đượm mãi sâu hồn
          CAO BỒI GIÀ
        05-09-2012

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

ÔI ...LẠI ĐẾM VỊT QUAY !

Điểm mặt lại thêm món vịt quay
Nhựa thông chúng tẩm chẳng nương tay
Dòn tan sướng miệng khiêu người háu
Vàng óng mướt mình dụ khách ngây
Hiểm dạ kiếm tiền  nhanh chớp mắt
Ác tâm giết khách chậm từng ngày
Mong quan mau chóng… gom ”quay”  chúng
Chớ để người dân gánh đọa đầy !
          CAO BỒI  GIÀ
        04-09-2012
XIN HỌA:
      Thủng nhân tâm
Cái guồng luân lý muốn ngưng quay
Thượng đế hình như đã chán tay
Quản lý tham tiền dân khóc nấc
Thanh tra hám bạc cán cười ngây
Lương tâm táng tận trong vài phút
Đạo lý phôi phai chỉ nửa ngày.
Lỗ thủng nhân tâm to lớn thế.
Bàn tay  ta biết lấp sao đầy?
          NGUYỄN HUY VỤ
   Nghe thông tin các cơ sở quay vịt đã sử dụng nhựa thông để làm lông cho nhanh và làm cho da vịt vàng  óng và dòn tan, lại thêm 1 kiểu làm ăn bất lương , vô nhân nữa…Buồn thay !